Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 673: Ngọc Bội

Trước Tiếp

Sau đó giữ lại ba ngàn lượng:

- Để dành ba ngàn lượng này để nhà mình chi tiêu năm nay.

Còn lại mười hai ngàn lượng, Trúc Lan trích ra hai ngàn lượng:

- Khoản này đưa lão Đại mang đi mua nhà và cửa hàng cho Tuyết Mai, còn dư thì dùng để tế tổ.

Chu Thư Nhân nhìn mười ngàn lượng cuối cùng, hỏi:

- Còn số bạc này, em tính dùng thế nào?

Trúc Lan vén tóc, đáp:

- Em chưa nghĩ ra.

Chu Thư Nhân: - Vậy để đó trước.

Sau đó Chu Thư Nhân nhìn đủ loại hộp trên bàn:

- Mấy năm nay đúng là tích cóp được nhiều đồ thật.

Trúc Lan mở từng hộp ra, nói:

- Đúng vậy, hộp này chứa toàn khế nhà và cửa hàng, hộp này là khế đất và thôn trang, còn hộp này là khế ước bán thân của nha hoàn và tôi tớ trong nhà.

Chu Thư Nhân chỉ vào cái hộp cuối cùng và hỏi:

- Vậy trong đây chứa cái gì?

Trúc Lan mở ra rồi nói:

- Đây là miếng ngọc bội quý nhất của Chu gia hồi chúng ta vừa tới thế giới này, năm đó mẹ chồng không dặn dò rõ ràng đã qua đời, vậy nên em vẫn giữ gìn cẩn thận.

Chu Thư Nhân lấy ngọc bội ra lật qua lật lại xem:

- Đúng là hồi trước chưa xem kỹ, bây giờ xem lại mới thấy miếng ngọc bội này không phải thứ mà gia đình bình thường có thể sở hữu được.

Trúc Lan lấy tới:

- Nhưng tiếc là ngày xưa không dặn gì rõ ràng, bây giờ chỉ có thể cất kỹ thôi.

Chu Thư Nhân thấy Trúc Lan đóng hộp lại, bèn nói:

- Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta cũng ngủ sớm thôi.

Đúng là hôm nay Trúc Lan đã mệt, bận rộn cả ngày mà:

- Ừ, sáng mai còn phải mời đại phu tới khám cho Tô Huyên, bụng sắp tám tháng rồi, phải cẩn thận hơn.

Chu Thư Nhân không biết phải nói gì:

- Em vừa về đã phải nhọc lòng đủ chuyện.

Trúc Lan xoa bả vai, nói:

- Số em là số phải lo nghĩ, được rồi, ngủ thôi.

*****

Kinh Thành

Hoàng Thượng đang mở tin báo khẩn từ biên cảnh Đông Bắc ra xem, thời tiết vừa ấm áp hơn một chút là ngoại tộc không chịu ở yên, đã đánh một trận rồi, là tướng sĩ triều đình thắng trận. Trong lòng Hoàng Thượng vui mừng, bây giờ phía Tây yên ổn, chỉ cần tập trung vào Đông Bắc thôi, lần này nhất định phải đánh cho ngoại tộc ngoài Đông Bắc chịu phục.

Hoàng Hậu mang bữa khuya tới, nói:

- Thần thiếp chưa vào điện đã nghe thấy tiếng cười của Hoàng Thượng, có chuyện vui gì sao?

Hoàng Thượng nhìn canh giờ:

- Sao giờ này rồi mà nàng còn chưa ngủ?

- Thần thiếp lo cho Hoàng Thượng nên cố ý chuẩn bị bữa khuya.

Hoàng Thượng kéo Hoàng Hậu ngồi xuống, nhi tử trở lại, tình cảm của ngài và Hoàng Hậu cũng tốt đẹp hơn, trước kia Hoàng Hậu sẽ không chuẩn bị bữa khuya cho ngài, lại càng không tự mang tới đây.

- Ngồi đi.

Hoàng Hậu hỏi:

- Hoàng Thượng còn chưa nói là chuyện vui gì đấy? Có phải là tin tức về Dung Xuyên không?

Hoàng Thượng bật cười:

- Nàng còn biết rõ tin tức về Dung Xuyên hơn cả ta, đừng tưởng trẫm không biết, ngày nào nàng cũng nhận được tin tức mới về Dung Xuyên.

Trong lòng Hoàng Hậu vốn đã nhớ nhung đứa con trai này, từ sau khi gặp mặt thì nỗi nhớ ấy lại càng khó nén được.

- Thật mong Dung Xuyên có thể quay về Kinh Thành sớm một chút.

Hoàng Thượng nắm tay Hoàng Hậu, nói:

- Cho dù thằng bé có quay lại thì nàng cũng không gặp được nó.

Hoàng Hậu trừng mắt:

- Ai nói, thằng bé là Hàn lâm biên tu, Hoàng Thượng có thể gặp được thường xuyên thì tất nhiên ta cũng có thể.

Bà ấy đã nghĩ kỹ rồi, thường xuyên mang chút bánh ngọt tới cho Hoàng Thượng là được, dù sao có tên Thẩm Dương giả mạo kia làm lá chắn, sẽ không ai biết bà ấy tới là để gặp Dung Xuyên.

Hoàng Thượng đoán được biện pháp của Hoàng Hậu, ngài cũng vui vì Hoàng Hậu có thể đến thường xuyên hơn:

- Chuyện vui vừa rồi là tin chiến sự, mới đánh thắng trận.

Hoàng Hậu không quan tâm tới chuyện này, Ninh phủ không có người tham chiến, mà bà ấy cũng không hy vọng Ninh phủ đi liều mạng kiếm chiến công, Ninh phủ thật sự không chịu nổi việc mất đi con cháu nữa.

*****

Hôm sau, tin khai chiến đã truyền tới Tân Châu, Trúc Lan nghe thấy tin này thì nghĩ ra nên dùng mười ngàn lượng bạc kia thế nào rồi, cô tin chắc triều đình sẽ là phe thắng, nhưng không phải ai cũng tin tưởng triều đình, năm ngoái đã có rất nhiều người chuyển tới Trung Bộ hoặc phương Nam. Bây giờ là đầu xuân, nhất định phải phân được thắng thua chỉ bằng một trận chiến lớn, Trúc Lan gọi lão Đại tới, nói:

- Đây là mười tám ngàn lượng bạc, ba ngàn lượng bạc là tiền áp đáy hòm trong của hồi môn của đại muội con, hai ngàn lượng để mua tòa nhà và cửa hàng trên huyện cho đại muội, hai ngàn lượng còn lại là tiền dùng để đãi tiệc tế tổ, mười ngàn lượng cuối cùng, con đi đưa cho Ngô Minh, nhờ Ngô Minh mua thôn trang và ruộng đất giúp.

Chu lão đại nhận bạc:

- Mẹ, bây giờ giá cả thôn trang Đông Bắc rẻ hơn rất nhiều, mười ngàn lượng này dùng để mua thôn trang và ruộng đất hết ạ?

Trúc Lan ngẫm nghĩ rồi nói:

- Một nửa mua thôn trang và ruộng đất, một nửa mua cửa hàng.

Tòa nhà thì thôi, cả nhà bọn họ cũng không quay về biên cảnh để ở, chờ chiến tranh kết thúc rồi bán lại cửa hàng.

Chu lão đại đã nhớ kỹ trong đầu:

- Mẹ, vậy ngày mai chúng con sẽ khởi hành.

- Ừ, các con nhớ đi đường cẩn thận một chút, nhất là lúc con đi tìm Ngô Minh đấy, lần này để Thận Hành đi theo các con, lúc con đi tìm Ngô Minh thì nhất định phải dẫn Thận Hành theo.

Chu lão đại cũng biết sợ chết, nói:

- Dạ mẹ, mẹ yên tâm đi, con sẽ cẩn thận hơn.

Hắn còn muốn được hưởng phúc mà, vậy nên nhất định phải sống lâu trăm tuổi.

Trúc Lan nhớ tới Ngô Minh, nói ra thì Ngô Minh làm Tri huyện cũng vài năm rồi mà vẫn chưa thăng chức lần nào, không biết đến khi nào mới leo lên tiếp.

Buổi chiều, Trúc Lan nhận được thư Tuyết Mai gửi. Đọc thư xong, Trúc Lan thật sự không có cách cứu giúp, nhưng Trúc Lan vẫn viết thư trả lời, tỏ ý Tuyết Mai đừng xen vào chuyện này, chuyện này Chu phủ không nhúng tay vào được. Vừa lúc có thể giao thư hồi âm cho lão Đại, ngày mai khởi hành mang về.

Chu lão đại quay về sân:

- Mẹ tụi nhỏ ơi, mau lấy hết bạc trong nhà ra đây.

Lý thị hoảng sợ:

- Chàng muốn làm gì?

Chu lão đại nói:

- Mẹ lấy mười ngàn lượng ra nhờ Ngô Minh mua thôn trang và cửa hàng, ta nghĩ chúng ta cũng có thể mua theo một số. Thôn trang thì thôi, chỉ mua cửa hàng.

Lý thị vừa nghe là mẹ chồng dẫn đầu thì lập tức đi lục lọi hộp ngân phiếu ở đầu giường, vất vả lắm mới lấy ra được:

- Cũng may là luôn lo lắng về chuyện thi cử của tứ đệ và Dung Xuyên nên ta còn chưa tiêu tiền mua của hồi môn cho nữ nhi, nhưng mà năm ngoái cũng tiêu kha khá nên bây giờ chỉ còn chừng này, tổng cộng một ngàn năm trăm lượng.

Chu lão đại cảm thấy thiếu:

- Chắc là trong tay mẹ cũng không còn nhiều bạc, vừa rồi còn đưa đại muội ba ngàn lượng để áp đáy hòm, ta không thể tìm mẹ mượn bạc được.

Lý thị: - Tìm ngũ đệ muội mượn bạc đi, ngũ đệ muội có bạc mà.

Chu lão đại động lòng, nhưng nói:

- Đại bá như ta không tiện đi gặp ngũ đệ muội, chuyện này phải nhờ nàng rồi, chúng ta sẽ trả lãi, mượn hai ngàn lượng đi.

Lý thị để hộp xuống:

- Bây giờ ta đi mượn ngay.

Chu lão đại nói:

- Còn ta đi hỏi lão Nhị và lão Tứ xem sao, xem bọn họ có ý định này không.

- Chàng đi đi.

Lý thị tới viện của Ngũ phòng, Tô Huyên vội đỡ bụng đứng dậy:

- Đại tẩu, mau ngồi đi.

Lý thị thấy bụng Tô Huyên mà sợ thay, không dám ngồi xuống cạnh Tô Huyên:

- Đệ muội, muội cứ từ từ thôi, ta nhìn mà sợ giùm đấy.

Tô Huyên sờ bụng rồi rầu rĩ, hai bên hông nàng ta đã xuất hiện vết rạn, cũng may da nàng ta còn chưa quá căng nên dù xuất hiện vài vết rạn vẫn không rõ ràng lắm, nếu không nàng ta sẽ khóc mất:

- Đại tẩu, tẩu tìm ta có chuyện gì sao?

Lý thị ngượng ngùng:

- Nếu đệ muội đã hỏi thì tẩu tử cũng xin nói thẳng, tẩu tử tới là muốn mượn bạc của đệ muội.

Tô Huyên biết đại tẩu là người tiêu cẩn thận từng văn tiền, không tiêu xài phung phí:

- Đại tẩu, tẩu muốn mượn bao nhiêu, ta lấy đi lấy ngay cho tẩu.

 

Trước Tiếp