Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan rất vui mừng, cô không nhìn thấy sự không tình nguyện trong mắt thằng bé. Hai người Ngọc Lộ và Uông Úy gặp mặt, Trúc Lan không nén nổi nụ cười, hai đứa bé này đúng là có tướng phu thê.
Đã chính thức đính ước, xác định ngày thành thân là sau khi Ngọc Lộ cập kê. Quá trình đính ước chính thức mất không tới bảy ngày, rất nhanh hai nhà đã có quan hệ thông gia, ích lợi càng rõ ràng hơn, chuyện công việc của Chu Thư Nhân càng ngày càng thuận lợi.
Có một lần Đào thị nói lỡ miệng Trúc Lan mới biết tại sao sau khi ghép bát tự thì Đào thị lại tỏ vẻ vô cùng yêu thích Ngọc Lộ, còn rất hào phóng với nàng ấy bằng cách lấy hẳn hai bộ trang sức làm quà gặp mặt. Hóa ra Đào thị đã âm thầm tính bát tự của Ngọc Lộ rồi, bát tự cho thấy Ngọc Lộ có số đông con nhiều phúc, chỉ riêng cụm từ "đông con" thôi đã đủ khiến cô con dâu vốn đang có ý kiến của Đào thị thấy vô cùng hài lòng với Ngọc Lộ.
Sau khi Ngọc Lộ đính ước, Chu lão đại và Chu lão nhị cũng chuẩn bị về quê tế tổ. Buổi tối, Chu Thư Nhân đi tắm cùng con trai rồi trở về:
- Em đang soạn cái gì thế? Còn chưa soạn xong nữa à?
Trúc Lan buông bút, nói:
- Hôm nay em cho người kiểm kê lại của hồi môn cho Tuyết Mai và Tuyết Hàm, của hồi môn của Tuyết Mai là đồ bổ sung cho nàng ấy, vốn dĩ Tuyết Hàm có cái gì thì nàng ấy cũng có cái đó, nhưng anh cũng biết thân thế Dung Xuyên rồi mà, chúng ta không đủ sức thực hiện lời hứa đó.
Dù cô và Chu Thư Nhân có bán tất cả của cải cũng không đủ để sắm hai phần của hồi môn cho chính phi của hoàng tử.
Chu Thư Nhân nhận danh sách mà Trúc Lan đã viết xong, nói:
- Vậy nên mới kiểm kê và hạch toán lại phần cho Tuyết Mai à?
Trúc Lan gật đầu:
- Đúng vậy, em kiểm kê trước xem có bao nhiêu, da thú và gỗ đã để dành đủ rồi, bây giờ còn thiếu thôn trang và cửa hàng nữa thôi. Em tính lần này lão Đại về tế tổ thì mang của hồi môn của Tuyết Mai về luôn, anh thấy thế nào?
Chu Thư Nhân đặt danh sách trong tay xuống, nói:
- Những chuyện này cứ làm theo ý em đi, em không cần hỏi anh.
Trúc Lan lấy lại danh sách, nói tiếp:
- Theo ý em thì tạm thời không cần tích cóp thêm những thứ như da lông, cho Tuyết Mai một cửa hàng ở Kinh Thành, một tòa thôn trang ở quê. Mua thêm tòa nhà và hai cửa hàng ở quê cho Tuyết Mai, chờ sang năm tiền bạc dư dả hơn lại mua cho nàng ấy một tòa nhà ở Kinh Thành, đây là tất cả của hồi môn mà em chuẩn bị.
Chu Thư Nhân nhanh chóng nhẩm tính chi phí trong đầu:
- Người làm mẹ như em chuẩn bị được thế này là đã phong phú lắm rồi, mặc dù không thể so với Tuyết Hàm nhưng Tuyết Mai sẽ hiểu thôi.
Trúc Lan phe phẩy danh sách:
- Gả con gái đúng là vét sạch của cải trong nhà, còn của hồi môn của Tuyết Hàm nữa, vừa nghĩ tới đã thấy chóng mặt rồi.
Chu Thư Nhân lấy danh sách lại, nói:
- Đừng xem nữa, có xem thêm thì cũng không mọc ra hoa được đâu.
Trúc Lan mở hộp ra, ra hiệu cho Chu Thư Nhân bỏ danh sách vào:
- Ngày mai sẽ đóng rương, khi nào lão Đại khởi hành thì chở đi theo.
Chu Thư Nhân đóng nắp hộp lại, lòng thấy hụt hẫng khó tả, của cải mà anh và Trúc Lan phấn đấu mấy năm mới có được, chờ con gái gả chồng lại trở thành của hồi môn chuyển hết cho hoàng thất. Hay lắm, làm mệt như trâu rồi cuối cùng phải nộp lên hết.
Buổi tối đi ngủ, Trúc Lan nằm mơ thấy vàng rơi từ trên trời xuống, chẳng mấy chốc đã rơi chất thành đống, điều này khiến Trúc Lan vui mừng như điên, nhưng chờ tới lúc tính sờ vào thì núi vàng bỗng nhiên biến thành cục đá lớn.
Buổi sáng, Chu Thư Nhân vừa dậy đã nhìn thấy Trúc Lan đang hậm hực:
- Em sao thế?
- Em đang bực bội giấc mơ của mình.
Chu Thư Nhân cười ra tiếng:
- Em đó, tuổi lớn bao nhiêu rồi mà còn tức giận vì chút chuyện nhỏ nhặt này.
Trúc Lan trừng mắt:
- Tuổi lớn cái gì, rõ ràng em còn rất trẻ nhé, là rất trẻ.
- Được, được, bà cụ trẻ tuổi à.
Trúc Lan: - Vậy anh là ông cụ đã có tóc bạc.
Chu Thư Nhân sờ tóc của mình, nói:
- Vợ à, anh cảm thấy chúng ta có thể ngừng làm tổn thương nhau tại đây.
Trúc Lan bật cười ra tiếng:
- Dậy thôi."
Ăn sáng xong, Trúc Lan cầm danh sách đi kiểm tra đối chiếu những món như da lông để đóng vào rương, Trúc Lan cũng không giấu trong phủ chuyện bổ sung của hồi môn cho Tuyết Mai. Lý thị và Triệu thị đều đến xem, đây là lần đầu tiên Lý thị bước vào nhà kho của sân chính, hai mắt trợn to:
- Mẹ, mẹ để dành được nhiều đồ tốt như thế này từ bao giờ vậy?
Trúc Lan: - Mấy năm nay nhận được nhiều quà cáp, cái nào tốt thì để dành lại, không ngờ tới nay đã tích cóp được nhiều thế này.
Lý thị nhìn mấy cái rương đã đóng kín lại, trong lòng thầm nghĩ cha mẹ đối xử với con cái công bằng thật. Cho dù là con gái đã xuất giá cũng bổ sung thêm của hồi môn, chỉ riêng những món bỏ vào rương đã là một khoản của hồi môn không nhỏ rồi.
Triệu thị không dám sờ mấy món đang bày ra, đưa mắt đánh giá nhà kho. Nhị phòng cũng để dành được rất nhiều thứ, nhưng lại chẳng có mấy món đồ quý giá. Trong lòng tính nhẩm xem mấy rương đồ đã đóng kín có thể đổi thành bao nhiêu gánh của hồi môn, Triệu thị hít sâu một hơi, dù chưa tính ruộng đất và cửa hàng thì đây cũng là một khoản của hồi môn phong phú. Triệu thị nhớ tới con gái lớn cũng không còn nhỏ nữa, ngẫm lại nhà kho của nhị phòng, thật ra chẳng được mấy gánh của hồi môn, xem ra phải để dành bạc nhiều hơn. Chờ đóng rương xong thì đã là buổi chiều.
*****
Thôn Chu gia, cả thôn đang xôn xao, rất nhiều thôn dân đang tụ tập trong nhà Trương Đại Thiết, Tuyết Mai tới trường tộc tìm tướng công rồi hai người đi chung với nhau.
Cổng lớn nhà Trương Đại Thiết mở toang, cửa trong nhà cũng bị mở, nhưng cả nhà Trương Đại Thiết thì chẳng thấy tăm hơi. Trong nhà không có đồ đạc nào bị phá hư, cũng không bị mất mát gì. Người tộc Trương thị lục lọi tiền bạc, tiền bạc và khế đất vẫn còn, chỉ có người nhà Trương Đại Thiết là không thấy đâu.
Tuyết Mai và Khương Thăng là hai người duy nhất biết rõ tình hình nhưng lại không thể nói ra, trong lòng cả hai biết chắc cả nhà Trương Đại Thiết bị bắt đi rồi, còn sống chết thế nào thì chưa biết. Tuyết Mai nghe mọi người bàn tán mới biết sáng nay nhà Trương Đại Thiết không mở cửa, giữa trưa có người tới tìm cũng không nghe thấy tiếng đáp lời, sợ đã xảy ra chuyện nên có người nhảy vào sân, thấy ở nhà không có ai mới hoảng sợ rồi xôn xao tới nỗi ai ai trong thôn cũng biết.
Tộc trưởng của tộc Trương thị đi tới trước mặt Tuyết Mai, hỏi:
- Ta nghe nói mấy ngày trước Trương Đại Thiết đi tìm ngươi à?
Tuyết Mai cũng không giấu giếm:
- Đúng vậy, nói là muốn hỏi Dung Xuyên vài chuyện, hy vọng ta có thể viết thư hỏi giúp.
Ngoài ra thì Tuyết Mai không nói thêm gì nữa, nói tiếp cũng chỉ sinh thêm những chuyện không cần thiết, không nói vẫn tốt hơn là nói.
Trương tộc trưởng hiểu suy nghĩ của Trương Đại Thiết, có vẻ là không hỏi thêm được gì nữa, phất tay:
- Giải tán hết đi.
Tuyết Mai và tướng công rời đi trước, sau đó thì gặp Đổng Y Y. Đổng Y Y chờ xung quanh không còn ai mới nhỏ giọng nói:
- Phu thê các ngươi cũng chú ý an toàn đấy.
Tuyết Mai cảm ơn:
- Chúng ta sẽ cẩn thận.
Tuyết Mai về đến nhà, nói:
- Xem ra thân thế Dung Xuyên thật sự không hề đơn giản.
Khương Thăng lo lắng:
- Chỉ mong không ảnh hưởng tới nhạc phụ là được.
Tuyết Mai nói:
- Chắc là không ảnh hưởng gì tới cha đâu, nói thế nào thì Chu gia chúng ta cũng có ơn với Dung Xuyên mà.
Khương Thăng nghĩ lại thấy cũng đúng:
- Nhưng sắp tới, nàng và bọn nhỏ cũng đừng ra ngoài.
- Ừ.
Khương Thăng: - Ta sẽ viết một lá thư cho nhạc phụ, phải báo cho nhạc phụ biết về tình huống bên này.
- Được.
*****
Buổi tối, Chu Thư Nhân và Trúc Lan kiểm kê lại ngân phiếu trong nhà, chuyến này đi Kinh Thành tiêu xài rất nhiều, lại cho Triệu Bột mượn một ít, may mà năm ngoái thu vào cũng khá, cộng thêm khoản dành dụm trước kia, bây giờ còn lại mười tám ngàn lượng.
Trúc Lan lấy ba ngàn lượng ra:
- Ba ngàn lượng này cho Tuyết Mai làm của riêng.