Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 664: Đừng Khóc

Trước Tiếp

Hoàng Thượng gật đầu:

- Lần này trẫm không muốn làm hành động gì đó khác thường, tất nhiên Thám Hoa lang phải ở lại Kinh Thành rồi.

Hoàng Hậu vui mừng hớn hở: - Ừ.

*****

Buổi tối, Trúc Lan nhận được thư của Lý thị, nói:

- Cuối cùng nàng ta vẫn không giữ mồm giữ miệng được.

Tống bà tử: - Cũng do hôm nay vui mừng quá thôi, Đại phu nhân là người thẳng tính, nghĩ gì nói đó.

Trúc Lan hiểu rõ Lý thị, ngày xưa lúc mới tiếp xúc với Lý thị, nàng ta là người khoe khoang, có tí việc đã khoe mẽ khắp xóm, nhưng từ sau khi thân phận thay đổi cũng dần học được cách giấu chuyện, có thể giấu tới giờ cũng xem như không dễ rồi.

- Tuyết Hàm đã xử lý, Triệu thị cũng không phải người nhiều chuyện, đây không tính là chuyện lớn gì, hơn nữa Xương Liêm đậu Tiến sĩ, Dung Xuyên thành Thám Hoa lang, chắc là Uông phủ sẽ có hành động thôi.

Tống bà tử hi vọng Chu phủ càng ngày càng tốt, bà ấy xem như được tận mắt chứng kiến Chu phủ đi từng bước tới hôm nay như thế nào:

- Vậy trong phủ cũng phải chuẩn bị.

Trúc Lan: - Chuẩn bị là chắc chắn rồi, nhưng phải chờ ta trở về đã.

Nói vậy thì cô có thể có mặt lúc hai đứa sinh đôi sinh ra, năm nay Chu gia đúng là thuận lợi thật!

Hôm sau, Trúc Lan tiễn Dung Xuyên và Xương Liêm đi, sau đó dẫn đám con trai và con dâu tới phòng riêng ở tửu lầu đã đặt sẵn. Phòng riêng này đã được đặt từ trước, lúc đó cô mặc kệ Dung Xuyên và Xương Liêm thi thố thế nào, nhưng nhất định phải dẫn con trai và Đổng thị đi xem buổi diễu phố. Ba năm một lần, nếu không ở Kinh Thành, thì có rất nhiều người cả đời cũng không được xem cảnh tượng quy mô thế này.

Trúc Lan không phải người làm khó bản thân, có kinh nghiệm từ lần trước, cô tiêu tiền để đặt một tửu lầu có vị trí không tồi. Đổng thị bội phục mẹ chồng:

- Mẹ, vẫn là mẹ nhìn xa trông rộng.

Trúc Lan đẩy cửa sổ ra, nói:

- Đây là kinh nghiệm, tới lần sau là con có kinh nghiệm thôi.

Đổng thị mím môi cười:

- Nhưng cũng phải chờ nhiều năm nữa cơ.

Con trai của nàng ta còn chưa được sinh ra mà.

Trúc Lan nhìn bụng Đổng thị, cô cũng hy vọng tứ phòng có con trai. Đổng thị và Xương Liêm, hai vợ chồng này một lòng một dạ muốn sinh con trai.

Xương Trung muốn ra ngoài phòng riêng để xem nhưng bị Trúc Lan cản lại:

- Hôm nay chỗ nào cũng có người, con không sợ bị bọn bắt cóc bắt đi mất à, con ngồi yên ở đây cho mẹ.

Xương Trung hỏi:

- Mẹ, bọn bắt cóc là gì ạ?

Trúc Lan giải thích:

- Là bọn bắt con nít rồi đem đi bán, mẹ không hù con đâu, con nít bị bắt rồi thì rất khó tìm được, sau này con cũng không được để mọi người lại rồi đi chơi một mình có biết không?

Xương Trung đã hơi sợ, bàn tay mũm mĩm nắm chặt quần áo mẹ:

- Bị bán là không được gặp cha mẹ nữa sao?

- Ừ.

Xương Trung xoa bụng, hỏi tiếp:

- Cũng không được ăn ngon ạ?

- Đúng, không chỉ không ăn ngon không mặc ấm, mà còn bị đánh bị chửi, cho nên con không được chạy lung tung, đi đâu cũng không được lạc gã sai vặt đấy.

Xương Trung sợ hãi, còn bị đánh nữa sao? Không được ăn ngon mà cũng không được mặc ấm ư?

Thằng bé khóc hơi nghẹn ngào, nói:

- Con không muốn không được gặp cha mẹ nữa.

Trúc Lan thấy mình hù quá trớn rồi, bèn nói:

- Được rồi, được rồi, chỉ cần con không đi một mình thì sẽ không sao dâu.

Nhưng mà chuyện này cũng nhắc nhở Trúc Lan một điều, phải cho đám nhỏ trong nhà học được cách tự cứu mình thì tốt hơn. Đúng rồi, còn phải tăng cường cảnh giác nguy hiểm.

*****

Cửa cung, Dung Xuyên gặp được Trạng Nguyên lang và Bảng Nhãn. Trong hai vị này thì một vị là Hội nguyên, một vị hạng ba thi hội. Trạng Nguyên lang thi đình vẫn đứng nhất như trước, Bảng Nhãn thì từ hạng ba thi hội được phong làm Bảng Nhãn thi đình, nói ra thì hắn mới là người khiến người ta thấy bất ngờ.

Xương Liêm tính trong nhị giáp có bao nhiêu người từ phía Nam, bao nhiêu người ở Trung Bộ và bao nhiêu người từ phía Bắc, tính ra thì nơi nào cũng xấp xỉ nhau.

Vị trí đứng của Thẩm Dương ở gần cuối, người phía sau hâm mộ hắn ta chiếm được chỗ cuối, nhưng người phía trước thì chẳng thèm quay đầu nhìn hắn ta. Không giống Chu Xương Liêm, trái phải gì cũng có người nói chuyện với hắn. Hắn ta hít sâu một hơi, ít ra cũng vào được nhị giáp, không biết số hắn ta có may mắn hay không, hắn ta muốn ở lại Kinh Thành.

Hoàng Thượng ngồi trên ngai vàng, chờ hoài chờ mãi cuối cùng cũng nhìn thấy Dung Xuyên, khóe môi có ý cười, đây là Thám Hoa lang trong suy nghĩ của ngài. Trạng Nguyên lang và Bảng Nhãn, Hoàng Thượng chẳng thèm để ý chút nào. Ánh mắt Thái Tử thì lại nhìn Thẩm Dương, y đã xem bài làm của Thẩm Dương, hoàn toàn không đủ tư cách để lọt vào nhị giáp, lại còn là người cuối cùng. Thái Tử lại cảm nhận được tâm trạng vui sướng của rõ rệt của phụ hoàng nên nhịn không được chú ý tới Thẩm Dương nhiều hơn, nhưng vẫn không có cảm giác gì đặc biệt. Là huynh đệ cùng cha cùng mẹ nhưng không có cảm giác gì sao?

Làm xong một chuỗi lưu trình, không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, sau đó chính là diễu phố. Hoàng Thượng vui vẻ, Liễu công công cảm nhận được rõ ràng nhất, Hoàng Thượng thật sự đang rất vui.

Dung Xuyên là Hàn lâm biên tu*, hắn phải ở lại Kinh Thành, và đây cũng là điểm khởi đầu của hắn. Dung Xuyên sải những bước chân vững vàng và dứt khoát đi về phía trước, hắn mặc kệ thân thế của mình như thế nào, hắn phải cố gắng chứng minh bản thân, chứng minh rằng hắn chỉ là hắn.

(*Hàm lâm biên tu: Là sử quan ghi chép và biên soạn lịch sử.)

Xương Liêm thì vẫn còn thấy lâng lâng, không ngờ hắn lại là Thứ cát sĩ*, mặc dù chỉ ngắn hạn nội trong ba năm, ba năm sau còn phải kiểm tra đánh giá lại nhưng đây cũng là cận thần của Hoàng Thượng. Hắn không ngờ mình còn có vận may như thế, ba năm sau, dù bị phái tới địa phương nhưng có xuất thân Thứ cát sĩ thì giá trị của hắn vẫn khác.

(*Thứ cát sĩ: là một chức quan ở Hàn Lâm Viện, là người phụ trách soạn thảo chiếu thư, giảng giải kinh thư... Cho Hoàng Thượng.)

Thi Khanh lại bình tĩnh vì trong lòng hắn biết rõ, chắc chắn vị trí của mình sẽ không tệ, Thứ cát sĩ đó.

Thẩm Dương lộ vẻ vô cùng bất ngờ vui vẻ, hắn ta là người cuối cùng, hắn ta không còn ôm hi vọng được ở lại Kinh Thành nhưng không ngờ lại trở thành Thứ cát sĩ, đúng là quá bất ngờ. Nét vui mừng lộ rõ trên mặt Thẩm Dương, làm vài người xếp hạng trước hắn ta sinh lòng ghen ghét.

Trong tửu lầu, Đổng thị nghe thấy tiếng diễn tấu sáo và trống, nhanh chóng mở cửa sổ:

- Mẹ, mẹ nghe thấy không?

Trúc Lan cũng nghe thấy, đứng dậy đi tới cạnh cửa sổ, còn nghe thấy được tiếng ồn ào náo nhiệt của đám đông:

- Vậy là sắp tới rồi.

Đổng thị hưng phấn xúc động nắm chặt khung cửa sổ, lại ngại ngùng không dám thò đầu ra, chỉ có thể đứng chờ.

Trúc Lan nhớ máy chụp ảnh và di động quá, nếu có thể quay video hoặc chụp mấy tấm ảnh cảnh tượng này thì tiện lợi biết bao, nhưng mà cũng có thể vẽ lại được. Đúng rồi, sao cô không nghĩ tới chuyện vẽ một bức tranh cho Chu Thư Nhân nhỉ, cũng do ngày xưa cô vẽ chưa đẹp, vẽ không giống, cơ mà bây giờ thì có thể rồi.

Xương Trung nhìn ngóng với ánh mắt trông mong, hỏi:

- Mẹ, khi nào tứ ca và tiểu tỷ phu mới tới.

Trúc Lan nghe thấy tiếng càng ngày càng gần, nói:

- Sắp, sắp rồi.

Trong phòng riêng của một tửu lầu khác, Hoàng Hậu cũng tới trước cửa sổ, những người dẫn theo hôm nay đều là thân tín, Hoàng Hậu hơi hồi hộp:

- Sắp tới rồi.

Nữ quan: - Vâng.

Vừa dứt lời, Trạng Nguyên lang đi đầu đã lọt vào tầm mắt, sau đó là Bảng Nhãn, kế tiếp là Thám Hoa lang. Hoàng Hậu cầm khăn tay đặt trước ngực, vành mắt đỏ bừng, mới đó đã rơi nước mắt:

- Giống, quá giống, quá giống.

Thằng bé này giống đại ca quá. Không sai, đây mới là nhi tử của bà ấy, cảm giác này không thể nào sai được. Mắt Hoàng Hậu cứ nhìn chằm chằm Dung Xuyên, đây là nhi tử của bà ấy, mặc dù tiếc nuối vì thằng bé trông không giống mình mà lại giống đại ca, nhưng nếu cha nhìn thấy Dung Xuyên thì chắc sẽ không còn thấy tiếc nuối nữa.

Dung Xuyên cảm nhận được, nhìn dáo dác xung quanh, rất nhanh đã nhìn về phía cửa sổ tửu lầu. Một người phụ nữ ăn mặc nhã nhặn đang nhìn hắn chằm chằm, phu nhân nước mắt lưng tròng, cảm giác này khiến lòng hắn thấy nghẹn ngào khó chịu. Hắn không muốn để phu nhân đó rơi lệ, hắn cảm thấy phu nhân ấy nên cười mới đúng. Nhưng tiếc là dù ngựa có đi chậm tới đâu thì chẳng bao lâu đã lướt qua tửu lầu. Dung Xuyên ngoái đầu lại không chút do dự, vẫn nhìn vị phu nhân vừa cười vừa khóc ấy, cuối cùng không nhịn nổi mà dùng khẩu hình miệng nói: đừng khóc.

 

Trước Tiếp