Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Xương Liêm cạn lời rồi:
- Đệ đúng là thực tế thật đấy.
Dung Xuyên xòe tay ra, nói:
- Hết cách rồi, cuộc sống trải qua lúc nhỏ đã khắc sâu vào ký ức của đệ, cho dù mấy năm nay được ăn ngon mặc ấm, cũng chưa từng thiếu tiền, nhưng trong lòng đệ vẫn cảm thấy chỉ có tiền mới khiến đệ thấy ổn định.
Mặc dù đã vượt qua những chuyện trải qua năm xưa, nhưng chúng vẫn là cơn ác mộng, vĩnh viễn hắn cũng không quên được cảm giác đói khát đó.
Xương Liêm vỗ vai Dung Xuyên, nói:
- Nhưng tiếc là không bán được đống đồ cổ này, dù sao cũng là đồ Ninh hầu gia tặng.
Dung Xuyên cũng rất rất tiếc nuối:
- Vậy nên mới thấy đáng tiếc.
Trúc Lan nghe thấy lời Dung Xuyên mới nhớ ra mình đã quên chuyện gì, nhất định gia đình Trương Đại Thiết đã bị người ta điều tra rồi. Chuyện gia đình Trương Đại Thiết làm năm đó không thể xóa đi được, thường thì nếu con cháu thế gia bị đối xử như thế thì cả nhà Trương Đại Thiết sẽ bị giết hết, huống chi là hoàng thất nắm quyền cao nhất. Trúc Lan cảm thấy có lẽ cả nhà Trương Đại Thiết hết cứu được rồi, cô không cảm thấy Dung Xuyên nói bỏ qua chuyện cũ, song chưa chắc cha mẹ ruột của Dung Xuyên sẽ tha thứ cho nhà Trương Đại Thiết. Có lẽ không thể làm quá rõ ràng ngoài mặt, nhưng sau lưng thì ai biết được. Còn chuyện cả nhà Trương Đại Thiết có giữ được mạng không, hi vọng mong manh ấy nằm trên người Dung Xuyên.
Trúc Lan nghe Dung Xuyên và Xương Liêm nói chuyện phiếm, hồi trước Xương Liêm thật lòng không thích Dung Xuyên, nhưng bây giờ thì ngược lại, hai đứa nó là thân nhau nhất. Mắt Trúc Lan nhìn thoáng qua nha hoàn đứng ở cửa, đúng rồi, trong khắp phủ toàn là người của người của Hoàng Thượng, trước kia không quan tâm là vì Chu phủ không có gì đáng để quan tâm, bây giờ thì có Dung Xuyên rồi. Nghĩ lại lời Dung Xuyên nói ban nãy, Trúc Lan lặng lẽ thắp nén nhang cho cả nhà Trương Đại Thiết. Mặc dù lời Dung Xuyên nói chỉ là đang hồi tưởng mà thôi, nhưng chưa chắc người nghe sẽ nghĩ như thế, dù sao nếu con trai ruột của cô bị ngược đãi như vậy từ nhỏ thì ngại quá, cô cũng sẽ làm chuyện tàn nhẫn.
Đổng thị cầm hai tờ danh mục quà tặng, nói:
- Mẹ, đã ghi lại xong rồi.
Trúc Lan nhìn Đổng thị, Đổng thị bộc lộ sự vui sướng từ trong ra ngoài. Cũng đúng, Xương Liêm đậu Tiến sĩ rồi, có xuất thân khoa cử chính thống, lại có người cha làm quan, bước khó khăn đầu tiên đã qua thì sau này sẽ trôi chảy hơn, Đổng thị cũng là nương tử nhà quan còn gì. Thân phận của bốn đứa con dâu, Đổng thị là người trở thành nương tử nhà quan đầu tiên, có ý nghĩa khác hẳn.
Trúc Lan cầm lấy tờ danh mục quà tặng, lấy phần của Dung Xuyên ra:
- Dung Xuyên, danh mục quà tặng của con thì con giữ đi.
Dung Xuyên nhận lấy: - Vâng.
Hắn đã xem qua những món quà này rồi, đều có thể nhét vào làm sính lễ.
Trúc Lan tiếp tục nói:
- Đừng xem quà nữa, tạm thời cất hết vào kho đi, chắc dưới bếp đã chuẩn bị đồ ăn xong rồi, ăn cơm trước.
Vừa dứt lời, Tống bà tử đã dẫn người đi vào đóng quà lại.
Đồ ăn rất phong phú, hẳn hai mươi món, tất cả đều là Đổng thị sắp xếp, Đổng thị nói:
- Hai mươi món ăn, hai phần mười phân vẹn mười, hi vọng sau này tướng công và Dung Xuyên sẽ xuôi chèo mát mái.
Trúc Lan nghĩ thầm, số Xương Liêm may mắn thật, số hắn mượn quan hệ với Dung Xuyên, vừa phát tài mà nhất định số làm quan cũng được thơm lây.
Xương Trung cũng cầm chén rượu nhỏ, bắt chước mời rượu ra dáng ra hình:
- Mặc dù trong chén rượu của đệ đệ là nước, nhưng đây cũng là tấm lòng của đệ đệ, chúc mừng tứ ca và tiểu tỷ phu.
Trúc Lan kinh ngạc, Xương Trung xin chén rượu nhỏ, Trúc Lan thấy thú vị nên đã đồng ý, còn lời này thì không phải cô dạy, là tự thằng bé nghĩ ra. Trong lòng cô bùi ngùi, đúng là hoàn cảnh sống mài giũa nên một con người, những điều Xương Trung tiếp xúc từ nhỏ đã định sẵn là nó sẽ trưởng thành sớm.
Xương Liêm nghe thấy lời này, trong lòng ngứa ngáy:
- Cảm ơn tiểu đệ.
Hắn cũng hi vọng có nhi tử, nếu con của hắn có thể thông minh như tiểu đệ, hắn cảm thấy dù mình chết cũng không hối tiếc.
Dung Xuyên thành Thám Hoa lang, đã đủ tự tin, đây là năng lực của hắn, cho dù không biết thân thế ra sao nhưng hắn đã ung dung được rồi, cười nói:
- Cảm ơn tiểu đệ.
Trúc Lan nhướng mày, Dung Xuyên rất thông minh, chắc chắn cũng đoán được thân thế của mình không đơn giản nhưng vẫn một lòng một dạ với Tuyết Hàm. Trúc Lan mừng vì mình không nhìn nhầm Dung Xuyên, thằng bé này không phải người sẽ thay đổi vì giàu sang.
Đổng thị bế con gái, nói:
- Ngọc Nghi cũng chúc mừng cha, chúc mừng tiểu dượng.
Xương Liêm nhìn dáng vẻ đáng yêu và mặt mũi hớn hở của con gái, trái tim như tan chảy:
- Ngọc Nghi lớn nhanh lên nhé.
Bây giờ Đổng thị cảm thấy vô cùng thỏa mãn, biết ơn cha đã chọn cho nàng ta một bến đỗ tuyệt vời. Nghĩ vậy, nàng ta cảm thấy nếu có thể thì sẽ đối xử tốt với chất tử một chút.
*****
Ở Chu gia vui vẻ hài hòa, vừa ăn cơm vừa trò chuyện. Trong hoàng cung, ở tẩm điện của Hoàng Hậu thì lại không được vui vẻ như thế. Vốn dĩ, Hoàng Thượng và Hoàng Hậu đang dùng bữa cùng nhau, hai người muốn ăn mừng vì tiểu nhi tử không chịu thua ai, làm cha làm mẹ phải mừng chứ. Hoàng Thượng muốn tạo niềm vui bất ngờ cho Hoàng Hậu nên sai người mô phỏng lại tình hình của Dung Xuyên sau khi quay về Chu phủ. Ban đầu cả Hoàng Thượng và Hoàng Hậu đều rất vui vẻ, nhưng từ khi nghe xong những lời Dung Xuyên nói thì tâm trạng hai người không vui nổi nữa, bầu không khí vô cùng áp lực.
Hoàng Thượng ra hiệu cho người mô phỏng lui xuống, nói:
- Đứa trẻ này đã chịu quá nhiều khổ cực.
Từ sau khi Hoàng Hậu biết Dung Xuyên thì có gọi tam ca tới, cũng biết được nhiều hơn về chuyện của Dung Xuyên và hiểu biết sâu sắc. Cho dù chưa từng gặp mặt, nhưng bằng chứng ở mọi khía cạnh đều cho thấy rằng đứa trẻ này con trai của bà ấy, bây giờ chỉ thiếu việc gặp nhau thôi. Hoàng Hậu vừa thấy mừng nhưng cũng vừa thấy đau lòng, bây giờ còn nghe được những lời Dung Xuyên nói, vành mắt đỏ bừng:
- Tam ca thật là, đưa đồ cổ làm cái gì, đưa bạc tốt hơn chứ.
Hoàng Thượng đang phẫn nộ, nghe thấy lời Hoàng Hậu nói thì buồn cười:
- Có ai tặng quà mà đưa thẳng bạc đâu? Ninh hầu gia đưa bạc là tự làm mất mặt mình đấy?
Hoàng Hậu đang không vui, sau đó đứng dậy nhưng rất nhanh đã ngồi xuống lại:
- Của cải ta để dành được đều cạn hết rồi, thôn trang cửa hàng gì đó cho Cảnh Thần hết, bây giờ trong tay chỉ còn những thứ Hoàng thượng ban cho. Bạc thì thật sự không có bao nhiêu, mà mấy thứ đồ trong cung lại không thể bán.
Vừa tính toán xong, Hoàng Hậu phát hiện, không ngờ bà ấy lại chẳng có tiền bạc gì, sớm biết thế thì bà ấy đã nhận bạc biếu tặng rồi.
Hoàng Thượng nghe Hoàng Hậu nhắc tới của cải của mình, bèn nói:
- Trẫm có mà.
Mắt Hoàng Hậu mắt sáng rực lên:
- Đúng nhỉ, Hoàng Thượng có mà.
Trong kho riêng của Hoàng Thượng toàn là đồ quý giá, đã vậy còn chưa chia cho đứa con trai nào đâu!
Hoàng Thượng cười khẽ, nhiều năm trôi qua ngài không còn thấy Hoàng Hậu thẳng thắn như thế, cũng chưa từng thấy Hoàng Hậu tràn đầy sức sống giống như bây giờ:
- Vậy trẫm sẽ để dành trước giúp thằng bé, chờ sau này nhận lại nhau rồi, trẫm sẽ cho nó.
Trong lòng Hoàng Hậu vui vẻ:
- Hay là ngài cho ta trước một mớ được không? Ngài xem đi, ngài không tiện ban thưởng nhưng ta thì có thể, ngài cho ta nhiều một chút, ta nghĩ cách tặng bạc là được.
Mấy năm nay Hoàng Thượng đã hết nghèo, chứ mấy năm trước thì đúng là nghèo thiệt. Triều đình luôn thiếu bạc, Hoàng Thượng có những món đồ quý giá nhưng lại không thể bán của cải để đổi tiền mặt, trong kho cũng không có bạc. Hai năm qua thì đỡ rồi, trong tay Hoàng Thượng đã có bạc.
Hoàng Thượng thấy mới lạ:
- Nhiều năm vậy rồi, đây là lần đầu tiên nàng xin ta cho bạc đấy.
Lúc trước hậu cung phải tiết kiệm các loại chi phí, vậy mà Hoàng Hậu chưa từng xin ngài cho bạc.
Hoàng Hậu nở nụ cười:
- Là xin cho nhi tử mà.
Trong lòng Hoàng Thượng cảm ơn, cảm ơn vì Dung Xuyên đã trở lại, nếu không cả đời này, rạn nứt ấy sẽ vĩnh viễn hàn gắn lại được.
Sau khi Hoàng Hậu vui mừng xong thì nói:
- Người Trương gia này nên xử lý thế nào?
Đứa con trai được mong đợi nhất bị đối xử như thế, không thể tha thứ được.
Hoàng Thượng: - Phải mang gia đình này đi trước, tránh chuyện sau này có người điều tra được, đúng là khống chế rồi sẽ tốt hơn, nhưng mà tạm thời giữ mạng lại đã, tương lai rồi giao cho Dung Xuyên tự đi xử lý.
Mắt Hoàng Hậu sáng lên một chút, nói:
- Dung Xuyên sẽ ở lại Kinh Thành đúng không?