Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vào ngày công bố kết quả, dán danh sách những người có tên trên bảng vàng. Trúc Lan không đi xem yết bảng, Xương Liêm và Dung Xuyên cùng đi. Hai đứa nhỏ này không có điềm tĩnh như Chu Thư Nhân năm đó, ăn cơm sáng xong là vội vã chạy đi luôn. Trúc Lan bế Ngọc Nghi, nói:
- Lát nữa là biết cha con thi như thế nào rồi đấy.
Chỉ cần vào được đệ nhị giáp là coi như thắng lợi rồi.
Ngọc Nghi vỗ đôi tay mũm mĩm, reo: - A!
Trúc Lan dạy cô bé nói:
- Nào, bắt chước bà nội, cha… cha…
Ngọc Nghi há mồm, nhưng vẫn không biết làm cách nào để phát ra tiếng. Trúc Lan cười nói:
- Còn nhỏ quá.
Trúc Lan đặt Ngọc Nghi xuống, hỏi Tống bà tử:
- Đổng thị đâu rồi?
Tống bà tử trả lời:
- Tứ phu nhân đang ở tiền viện chờ tin.
Trúc Lan bật cười, nói:
- Nàng ta nôn nóng sao lại không đi xem kết quả cùng bọn họ cơ chứ!
- Chắc là Tứ phu nhân không muốn tạo áp lực cho Tứ gia, thà rằng một mình ở lại trong phủ lo lắng vô ích.
Trúc Lan nói với Ngọc Nghi:
- Xem mẹ con suy nghĩ nhiều cho cha con chưa, lớn lên Ngọc Nghi cũng phải tìm một người chồng chu đáo nhé.
*****
Nơi khác, Xương Liêm và Dung Xuyên đã tới nơi yết bảng rồi. Xe ngựa không vào trong được, chỉ có thể xuống đi bộ. Xương Liêm vừa ra khỏi xe ngựa đã thấy Thẩm Dương, đúng là xui xẻo.
Thẩm Dương rảo bước nhanh hơn, nói:
- Ta cứ bảo sao xe ngựa đằng trước quen mắt thế nhỉ, hoá ra thật sự là Chu tứ công tử.
Xương Liêm gật đầu, đáp:
- Thẩm công tử, bọn ta nôn quá, xin phép đi trước một bước.
Nói xong, Xương Liêm nhanh chóng kéo tay Dung Xuyên rời đi. Hắn thật sự không muốn quan tâm anh chàng tên Thẩm Dương này.
Sắc mặt Thẩm Dương trầm xuống, nói với tên đầy tớ phía sau:
- Công tử nhà ngươi thật sự làm cho người ta chán ghét tới vậy sao?
Trong lòng tên đầy tớ cũng buồn bực lắm, người nhà họ Chu đúng là không dễ kết bạn.
- Chuyện này không phải là lỗi của công tử, chỉ có thể nói Chu công tử khó chơi thôi.
Thẩm Dương như có cây kim trong bụng, hắn ta luôn nhớ rõ lời Chu Xương Liêm hôm nọ, châm chọc cha của hắn ta còn không phải là tiến sĩ.
- Hắn xem thường ta thì có.
Xương Liêm và Dung Xuyên nhanh chóng tìm thấy Thi Khanh đã tới trước đó. Thi Khanh nói:
- Giờ này chưa dán bảng đâu, phải chờ thêm một lúc nữa.
Xương Liêm nhìn người đang giữ chỗ phía trước, toàn là tôi tớ, thật sự không tiện chen lên.
- Vậy chờ ở đây một hồi cũng được.
Tâm trạng Thi Khanh khá ổn, hắn có lòng tin với bản thân mình. Ba người trò chuyện một lúc thì Viên nhị công tử cũng đến. Viên nhị công tử biết Thi Khanh, à không, phải nói là sĩ tử dự thi lần này đều biết Thi Khanh. Vốn có xuất thân từ nhà thương nhân, thân phận của hắn đủ hấp dẫn sự chú ý của cả khối người. Sĩ - Nông - Công - Thương, cho dù Thi Khanh có thể đi thi khoa cử, nhưng vẫn khiến người ta xem thường.
Viên nhị công tử bèn hỏi:
- Xương Liêm, mọi người biết nhau sao?
Xương Liêm không hề e ngại, nói:
- Bọn ta còn rất thân nữa đấy, chúng ta là bạn bè, vả lại Thi Khanh đã theo học phụ thân của ta hơn một năm trời.
Viên nhị công tử lộ vẻ ngạc nhiên trên mặt. Hắn từng nghe cha nhắc tới Chu đại nhân mấy lần, Đại ca cũng nói nghe bảo Chu đại nhân chắc chắn sẽ về Kinh Thành, đây cũng là nguyên nhân khiến hắn qua lại với Chu tứ công tử. Tất nhiên, Chu tứ công tử thật sự không tệ, chẳng qua nguyên nhân này chỉ chiếm một phần nhỏ mà thôi. Viên nhị công tử không dám khinh thường, nói:
- Rất vui được gặp Thi công tử.
Thi Khanh đã quen thái độ của mọi người đối với mình rồi, cũng quen nhận được không ít sự tôn trọng nhờ vào Chu đại nhân, đáp:
- Rất vui được gặp Viên nhị công tử.
Viên nhị công tử Viên Yến mỉm cười, nhưng cũng không hề nói chuyện với nhau nhiều hơn được bao nhiêu câu. Nhà hắn làm quan ba đời, hắn có thể bỏ qua sự khinh miệt đối với Thi Khanh đã là không dễ gì rồi.
Dung Xuyên để ý Viên nhị công tử nhiều hơn. Hồi hắn ở Tân Châu, đúng là có người khách khí với Thi Khanh bởi vì nể mặt thúc thúc, tất nhiên cũng có những kẻ cho rằng thúc thúc xuất thân nông dân chân lắm tay bùn cho nên không thèm để ý thân phận, bọn họ không ít lần cười nhạo sau lưng thúc thúc. Viên nhị công tử có thể giấu đi sự khinh thường, là tôn trọng thúc thúc, Dung Xuyên bỗng thấy có cảm tình hơn với vị Viên nhị công tử này.
Viên nhị công tử cảm nhận được ánh mắt, cười nói:
- Đúng rồi, lần trước ta có cảm giác Trương công tử quen lắm. Hôm nay đứng gần, đúng là hơi giống.
Dung Xuyên cố gắng giữ vững giọng điệu bình thường, hỏi:
- Hơi giống?
Viên nhị công tử quan sát cẩn thận, nói:
- Nhìn kỹ mới thấy càng giống. Lần trước ta đi theo phụ thân đến Ninh phủ mừng thọ, có gặp Ninh nhị gia. Trương công tử và Ninh nhị gia trông rất giống nhau. Đúng rồi, chắc là hai huynh cũng biết Ninh nhị gia là ai phải không?
Tất nhiên là Xương Liêm biết. Ninh phủ mà toàn bộ Kinh Thành đều biết chắc chỉ có duy nhất nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu thôi, và người được gọi là Ninh nhị gia cũng chỉ có một - ca ca của Hoàng hậu. Hoá ra Dung Xuyên giống Ninh nhị gia sao? Nếu là như vậy, thì có thể giải thích thái độ của Ninh hầu gia dành cho Dung Xuyên.
Dung Xuyên mím môi, cũng không cảm thấy vui vẻ gì cho cam. Sau khi hắn gặp Ninh hầu gia, hắn nhờ Thận Hành đi dò la về Ninh phủ. Ninh đại gia đã chết từ lâu, còn Ninh nhị gia thì bởi vì vấn đề sức khoẻ cho nên chỉ có một thê tử, hiện tại Ninh nhị gia có hai đứa con trai và một trong hai người cũng có sức khoẻ không tốt. Hắn nghe nói tình cảm giữa hai vợ chồng bọn họ rất tốt. Nếu hắn giống Ninh nhị gia, vậy hắn là do ai sinh ra? Nữ nhân bên ngoài sao? Phỏng đoán này làm cho lòng hắn chùng xuống. Hắn thà đoán rằng bản thân có quan hệ với Ninh hầu gia, thế nhưng hắn và Ninh hầu gia trông không giống nhau.
Viên nhị công tử cảm nhận được cảm xúc của Trương công tử, bèn hỏi:
- Trương công tử bị sao vậy?
Xương Liêm vội vàng cứu cánh:
- Hôm qua đến giờ đệ ấy vẫn luôn lo lắng kết quả thi cử, lúc này có chút xao nhãng.
Viên nhị công tử mỉm cười, còn lâu hắn mới tin lời giải thích này, nhưng mà đã tìm cớ giải vây thì hắn cũng không nhiều lời nữa. Trong lòng lại thắc mắc: không thích giống Ninh nhị gia à, sao lại còn rối rắm như vậy?
Thi Khanh liếc nhìn Dung Xuyên, chuyện này không đơn giản là chỉ có dáng dấp giống nhau. Dung Xuyên đi theo Chu phủ như thế nào, không phải là chuyện bí mật. Thế nhưng hắn cũng không biết chút gì về thân thế của Dung Xuyên.
Danh sách nhanh chóng được dán lên bảng, Cẩn Ngôn và Thận Hành đã chen vào rồi cho nên Xương Liêm không cần đi nữa. Trước mặt toàn là người chen chút, hắn không muốn mình vô cớ bị thương, nhưng hắn vẫn rất quan tâm. Ngoài mặt hắn còn tỏ ra trấn định, ấy vậy mà trong lòng lại đang lo lắng về thành tích thi của mình. Hắn cứ không ngừng lẩm nhẩm, phải vào Nhị giáp, chỉ cần vào được Nhị giáp hắn sẽ lập tức lên chùa cúng thêm nhang đèn. Liệt tổ liệt tông… không, phải là cha chứ, cha nhất định phải phù hộ cho nhi tử nha!
Dung Xuyên không rảnh nghĩ chuyện thân thế nữa, hắn không khỏi nhón mũi chân lên. Đây là điều duy nhất có thể chứng minh bản thân, hắn cần chứng minh bản thân, không cần biết ngày sau sẽ ra sao, hắn có vốn liếng của riêng mình.
Cẩn Ngôn và Thận Hành có võ nghệ, hai người nhanh chóng chui ra ngoài với nụ cười tươi rói. Tính cách của Thận Hành hướng ngoại hơn Cẩn Ngôn một chút, reo vang:
- Dung Xuyên công tử là Thám Hoa, tên của Tứ công tử nằm ở bảng Nhị giáp, đỗ Nhị giáp rồi!
Hồi lâu Dung Xuyên và Xương Liêm mới hoàn hồn, hai người ôm chầm lấy nhau, đầu tiên là mừng rõ, sau đó Dung Xuyên có chút ngơ ngác:
- Ta là Thám Hoa?
Cẩn Ngôn cười nói:
- Phải, công tử là Thám Hoa.
Xương Liêm bật cười thành tiếng:
- Ha ha, quả nhiên cầu cha già nhà mình là hiệu quả nhất. Cha phù hộ ta, ha ha, đỗ rồi!
Thận Hành vỗ trán một cái, nói với Thi công tử đang chờ bên cạnh:
- Thi công tử cũng nằm ở bảng Nhị giáp, tên được xếp trước Tứ công tử nhà ta, Thi công tử đứng hàng thứ tư.
Thi Khanh cũng cười, hắn tự ý thức được với thân phận này thì hắn không có khả năng tiến vào giáp đầu. Hắn đã may mắn lắm rồi, bây giờ hắn có thể thay đổi vận mệnh của mình và tương lai của con cháu hắn sau này, hắn cười chảy cả nước mắt.
Xương Liêm vỗ vai Thi Khanh, nói:
- Mừng đến toé lệ cơ à, đúng là nên vui, rất đáng ăn mừng.
Dung Xuyên vẫn còn sững sờ, hắn cảm thấy mình đỗ Nhị giáp là tốt lắm rồi, thế mà hắn còn vượt qua thành tích hằng ngày và trở thành Thám hoa?
Hắn là Thám hoa rồi sao?