Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 658: Có Quan Hệ Hay Không

Trước Tiếp

Dung Xuyên thì không cần phải nói, lúc thi Đình hắn vẫn luôn cúi đầu, bây giờ cảm nhận được Thái tử nhìn mình chằm chằm, trong lòng thắt lại.

Thái tử liếc nhìn Tam cữu cữu, vị này không phải kiểu người rảnh rỗi sinh nông nổi. Hôm nay không chỉ mời Chu Xương Liêm, mà còn mời cả Trương Dung Xuyên, thú vị! Trong lúc thi Đình, phụ hoàng cực kỳ chú ý người thiếu niên này. Thi đình vừa xong, phụ hoàng đã gọi Tam cữu cữu tiến cung. Nói là chơi cờ, nhưng mà lừa ai vậy.

Hôm qua Thái tử cũng không rảnh rỗi, y đã điều tra rõ ràng những gì bản thân muốn biết. Một người tên là Thẩm Dương, gia cảnh quá mức trong sạch. Một người tên là Trương Dung Xuyên, càng thú vị hơn, là con rể nuôi từ bé của Chu Thư Nhân.

Ninh Tự biết là Thái tử không vô duyên vô cớ đến đây, ông ấy thấy thái tử để ý đến Dung Xuyên, bèn nói:

- Thái tử, để thần bảo quản gia tiễn họ ra về.

Thái tử nhìn sang chỗ khác, nói: - Ừm.

Xương Liêm và Dung Xuyên rời khỏi Ninh hầu phủ, hai người mới dám thở mạnh. Trong lòng thầm nghĩ: quả nhiên Thái tử là do một tay Hoàng thượng dạy dỗ. Không cần nói gì, chỉ khí thế thôi đủ khiến bọn họ không dám thở mạnh rồi.

Lúc lên xe ngựa, Xương Liêm mở hộp quà của Hầu gia ra:

- Đây là sách cổ đúng không?

Dung Xuyên cũng mở hộp của mình ra, nói:

- Của đệ là bảng chữ mẫu.

Xương Liêm cẩn thận mở ra xem thử, sốc tới nóc:

- Cái này… cái này… quý lắm đấy!

Dung Xuyên cất bảng chữ mẫu vào thật nhẹ nhàng, Ninh hầu gia đã điều tra rõ ràng về hắn, đến cả sở thích cũng nắm trong lòng bàn tay. Cảm giác bị người khác điều tra thực sự không tốt, nhưng đôi tay v**t v* hộp không nỡ buông ra, đây là thứ mà tất cả những người yêu thích luyện chữ đều mong muốn được sở hữu. Hắn tự nhủ: đưa cho hắn rồi, hắn không trả lại đâu.

Xương Liêm đậy hộp quà lại, có chút thấp thỏm:

- Sách cổ này có bạc cũng chưa chắc mua được, nếu bán nó đi, ít nhất cũng có giá trị ngang với toàn bộ của cải của huynh.

Hắn cực khổ dành dụm mấy năm, mà còn không bằng một quyển sách cổ chân tay, ngẫm lại thấy thật đắng lòng.

Dung Xuyên không nghĩ về bảng chữ mẫu nữa, mà nói:

- Dựa theo tình hình trước mắt, Hầu gia không có ác ý với đệ.

Xương Liêm mấp máy đôi môi, hắn chỉ vào chiếc hộp trong tay mình, rồi chỉ vào chiếc hộp mà Dung Xuyên đang ôm.

- Nếu như cái này được gọi là ác ý, thì huynh ước gì ác ý nhiều xíu.

Dung Xuyên vui vẻ cười ra thành tiếng, tâm tình cũng thả lỏng hơn hẳn.

Xương Liêm cầm hộp, âm thầm thở dài. Coi bộ thân thế của Xương Liêm rất cao quý, bằng không sẽ không mạnh tay tặng quà ngay từ lần gặp mặt đầu tiên. Sau đó, hắn không khỏi lo lắng cho muội muội.

*****

Ninh phủ

Thái tử ăn trái cây và uống trà, không thấy Tam cữu cữu mở lời, được lắm, nếu như y không chủ động nói chuyện thì Tam cữu cữu cũng sẽ không nói.

- Tam cữu, Trương Dung Xuyên là ai? Phụ hoàng gọi người vào cung không phải chơi cờ, mà là vì Trương Dung Xuyên đúng không. Trông Trương Dung Xuyên khá giống ông ngoại và Nhị cữu cữu, chẳng lẽ y có quan hệ gì với Ninh gia?

Ninh Tự trầm mặc, nhìn xem, phản ứng của Thái tử cũng là "có liên quan đến Ninh gia" thôi.

- Hôm nay Thái tử đến đây là vì muốn hỏi chuyện này sao?

Thái tử: - À, cũng không phải. Bởi vì lúc nãy gặp được Trương Dung xuyên cho nên mới muốn hỏi thôi, Tam cữu không trả lời thẳng, vậy thì chắc là ta đoán đúng rồi phải không?

Ninh Tự không biết Thái tử biết được bao nhiêu trong kế hoạch của Hoàng thượng, nhưng ông ấy không hé lộ ra chút đỉnh thì Thái tử cũng sẽ điều tra ra thôi.

- Đúng là có quan hệ với Ninh phủ, thần sẽ điều tra cho rõ chuyện này.

Thái tử thầm thấy bất ngờ, Đại cữu cữu không có khả năng, qua đời đã nhiều năm rồi, chẳng lẽ là Nhị cữu cữu? Tam cữu cữu cũng có khả năng nè, hoặc là Ninh phủ vẫn còn thân thích nào đó còn sống?

*****

Chu phủ

Sau khi Trúc Lan nhìn thấy quà tặng của Ninh hầu phủ, cô bình tĩnh nói:

- Nhận đi.

Xương Liêm nhìn mẹ, hắn có cảm giác mẹ biết gì đó, nhưng hắn không đoán ra được mẹ biết những gì. Hắn không khỏi thấy buồn bực, hắn cho rằng mình rất thông minh, cuối cùng nhận ra mẹ vẫn là mẹ và mãi mãi cao tay ấn hơn hắn.

Lúc Xương Liêm và Dung Xuyên ra ngoài, Trúc Lan tiếp tục túi tiền. Túi tiền này được thêu cho Xương Trung, bên ngoài nhiệt độ khá nóng, Xương Trung càng không thích ở trong phòng, hôm qua túi tiền của thằng nhóc bị rách rồi, Trúc Lan phải làm cho con trai một cái mới.

Tống bà tử nhịn không được mà hỏi:

- Chủ mẫu, người không thấy lo lắng sao?

Trúc Lan không ngẩng đầu lên, nói:

- Lo lắng chuyện gì?

Tống bà tử nói:

- Tiểu thư ấy ạ?

Trúc Lan ngẩng đầu, nói:

- Ngươi hiểu biết nhiều hơn ta, ngươi cũng thấy rồi, vung tay một cái là cho quà tặng gặp mặt quý giá như vậy, ta lo lắng có tác dụng gì? Cũng may Chu phủ vẫn luôn có ơn đối với Dung Xuyên, hy vọng nhờ phần ân tình này mà tình cảm của Dung Xuyên và Tuyết Hàm không phải chịu cảnh sóng gió gì cả.

Ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng Trúc Lan thật sự không muốn gả con gái vào hoàng thất. Phú quý thì phú quý thật đấy, song tính toán của cô và Chu Thư Nhân vì Tuyết Hàm cũng không xi nhê gì cả, cô và Chu Thư Nhân càng không có quyền can thiệp vào tương lai của Tuyết Hàm, điều này thật sự quá khủng khiếp. Bên cạnh đó, nếu như hôn sự này không thành, nó sẽ trở thành đã kích rất lớn đối với Tuyết Hàm. Tuyết Hàm và Dung Xuyên cùng nhau lớn lên, ai cũng biết chuyện này rồi, không tốt cho tương lai của con bé. Bây giờ cả hai kết cục đều có hại mà cũng có lợi, lúc này mọi thứ mới được xâu chuỗi, có điều thạm thời Hầu phủ tặng quà gặp mặt quý giá cho cả Xương Liêm đủ thấy bọn họ có ấn tượng tốt với Chu phủ, khả năng cao là ủng hộ hôn sự giữa Dung Xuyên và Tuyết Hàm.

Tống bà tử không nói gì nữa, bà ấy xót tiểu thư lắm. Tiểu thư là người thông tuệ nhường nào, hi vọng tiểu thư sẽ không gặp trắc trở gì.

*****

Xương Liêm về phòng nói hết tất cả suy đoán của mình cho nương Tử nghe, ấy vậy mà chỉ thấy nương tử tiếp tục chơi đùa với con gái.

- Nương tử, sao nàng không có một chút phản ứng nào hết vậy?

Đổng thị ném quả cầu lông trong tay đến đầu giường bên kia, thấy con gái bò đi nhặt về, nàng ta mới đáp:

- Chuyện này mới nghe là biết không phải là chuyện mà chúng ta có thể xen vào. Dù sao cũng còn có cha mẹ, chúng ta tự quản bản thân thật tốt là được. Thay vì chàng có thời gian lo lắng chi bằng chơi với con gái một hồi đi.

Xương Liêm nhìn Đổng thị, nói:

- Nương tử nói phải, đây không phải là chuyện mà chúng ta có thể xen vào.

Đổng thị thấy con gái bò lại, nói:

- Ngọc Nghi, đưa quả cầu cho mẹ nào.

Xương Liêm vỗ tay:

- Con gái, đưa cầu cho cha.

Đổng thị chụp được quả cầu con gái ném qua, nàng ta nhoẻn miệng cười rồi hôn một cái:

- Con gái ngoan quá!

Xương Liêm ngồi ở một bên, nói:

- Mấy ngày trước đó dồn hết toàn bộ tâm trí vào việc thi Đình, đâm ra bây giờ nha đầu này không thèm hôn ta nữa.

- Con nít mà, chơi chung với nó nhiều hơn là được.

Xương Liêm ôm chầm thê tử, nói:

- Nàng xem, Ngọc Nghi cũng hơi lớn rồi, chúng ta có thể kiếm thêm đứa nữa.

Đổng thị cũng muốn, tiếc là mãi mà chưa có.

- Giao cho ông trời quyết định vậy.

*****

Diêu hầu phủ

Bạch thị cầm danh sách trong tay đi đến khuê phòng của con gái, hỏi:

- Diêu Dao, còn đang đọc sách sao?

Diêu Dao đặt sách xuống, hỏi ngược lại

- Mẫu thân, người không ở với đệ đệ à?

Bạch thị mệt mỏi trong lòng, con trai đột nhiên yếu đi, Thái y khám xong khoẻ lên xong rồi lại yếu đi như một vòng tuần hoàn, bây giờ chỉ có thể ở luôn trong phòng.

- Mẫu thân đến đây vì chuyện của con, tuổi tác của con cũng không còn nhỏ, đây là danh sách phụ thân của con đưa cho ta xem, ta có cho người đi điều tra rồi, chọn ra được một số trong danh sách này. Con xem thử đi.

Nếu như Đại ca chưa từng tiết lộ tin tức, thì Diêu Dao sẽ xem thử, bây giờ xem cũng không có ích lợi gì.

- Mẫu thân, con không xem đâu.

Hốc mắt Bạch thị đỏ hoe, nói:

- Tâm bệnh của ta là con và đệ đệ của con. Đệ đệ của con không khoẻ lại được, phụ thân của con vốn đã không thèm để ý đến nó, giờ thì hoàn toàn từ bỏ. Mẫu thân chỉ mong con có thể sống tốt hơn.

Diêu Dao cầm danh sách qua, nói:

- Để con xem.

Nàng ta cũng muốn xem thử phụ thân chọn cho nàng ta những người nào. Không thể trục lợi từ hôn sự được, Diêu hầu gia bèn chuyển hướng sang thí sinh tham gia khoa cử lần này. Nàng ta mở ra xem, rồi cười lạnh. Đúng là bóc lột tới chút giá trị cuối cùng của nàng ta, toàn chọn gia tộc có chút thế lực ở những nơi khác. Thanh danh nàng ra không tốt, nếu như thật sự gả đi, ở xa kinh thành, nàng ta có chết cũng không ai đòi lại công bằng. Dù sao cũng chỉ là hôn nhân vụ lợi thôi mà, vốn dĩ lòng đã thất vọng, bây giờ càng thêm lạnh lẽo tới tận xương cốt.

Trước Tiếp