Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Kinh thành có không ít y quán, Trúc Lan cũng không cố ý đi mời đại phu của một vài y quán quen thuộc, mà chọn một y quán tương đối gần. May mà tới sớm, đại phu còn chưa bị mời đi. Bên trong y quán có rất đông người đến chẩn bệnh, nhất là trẻ con. Trúc Lan không cho Xương Trung theo xuống, tránh cho nhóc con bị lây nhiễm bệnh.
Đại phu bắt mạch cho Thi Khanh, hắn nhịn không được lại ho lên mấy tiếng. Hồi lâu, đại phu mới nói:
- Cơ thể của vị công tử này bị thiếu chất nghiêm trọng, mấy ngày trước đó chắc là vị công tử này đã từng sinh bệnh phải không?
Thi Khanh cố nén cơn ho, nói:
- Đúng vậy.
Đại phu đã có thông tin, nói:
- Công tử bị bệnh cũng chưa có khỏi hoàn toàn, lúc này chỉ dựa vào nghị lực để chống chọi mà thôi.
Nói xong, đại phu không khỏi thở dài. Thoạt nhìn thư sinh yếu ớt, thế nhưng hằng năm cứ vào mùa này thì nghị lực rất phi thường.
Trúc Lan nói:
- Xin hãy kê đơn. Đúng rồi, kê thêm một số bài thuốc dưỡng bệnh nữa.
Đại phu cười cười, rồi nói với Thi Khanh:
- Sau này công tử nhớ phải yêu quý sức khoẻ của mình, con cái đau ốm, người đau lại là mẹ đấy.
Thi Khanh ngẩn ra, hắn đang định nói không phải, nhưng sao bỗng nhiên lại không muốn giải thích dù chỉ là một chữ. Trúc Lan không có phản ứng gì, nhà cô có tới vài người không mang họ Chu, dẫn theo ra ngoài luôn bị hiểu lầm, hiểu lầm quá nhiều thành ra cô cũng không rảnh giải thích. Trúc Lan im lặng, Thi Khanh trộm nhìn Trúc Lan, khoé miệng không khỏi nhếch lên.
Đại phu nhanh chóng kê xong đơn thuốc, Xương Liêm cầm đơn thuốc đi bốc thuốc, sau đó Trúc Lan tiếp tục yêu cầu đại phu khám cho Xương Liêm và Dung Xuyên rồi kê một ít thuốc bổ. Lúc Trúc Lan đi tình tiền, bắt đầu có người lục tục tới mời đại phu.
Mới bước ra cửa y quán, Trúc Lan chạm mặt Diêu nhị tiểu thư. Trúc Lan ngạc nhiên:
- Diêu nhị tiểu thư?
Diêu Dao ngẩn người, nàng ta cố ý lựa chọn y quán xa nhà rồi mà. Sau đó nàng ta nhanh chóng ngộ ra, chỗ này rất gần trường thi.
- Dương cung nhân, người tới Kinh Thành đồng hành cùng người đi thi à!
Trúc Lan cười nói:
- Phải, hôm nay đúng là trùng hợp.
Chỗ này cách thành Tây xa lắm đấy!
Diêu Dao không cần giải thích gì cả, chỉ khẽ gật đầu:
- Ta còn có việc, mời cung nhân đi trước.
Trúc Lan gật đầu, nói:
- Chúng ta cũng trở về trước.
Trước khi sắp tới xe ngựa, Thi Khanh nói:
- Hôm nay đã làm phiền thẩm quá rồi, ta cũng nên hồi phủ.
Trúc Lan nhìn Thi Khanh, không phải cô đang cố tạo thiện cảm hay có mục đích gì cả, mà là cô biết lúc bệnh rất dễ nghĩ nhiều, nhất là những người cô độc. Cô đã từng trải qua cảm giác này rồi, Thi Khanh không có cha mẹ thương yêu, thoạt nhìn bề ngoài cực kỳ cứng rắn, nhưng sẽ có những phút giây yếu đuối và nhạy cảm.
- Về chung luôn đi, sẵn tiện coi thử Chu phủ ở Kinh Thành như thế nào.
Nói xong, Trúc Lan nhanh chóng lên xe ngựa trước. Thi Khanh mỉm cười, Xương Liêm lập tức vỗ vai Thi Khanh:
- Đi thôi.
Bên ngoài cửa y quán, Diêu Dao nhìn theo bóng chiếc xe ngựa, nàng ta day day giữa trán, trong tay là thuốc vừa mới mua được. Hôm nay nàng ta cố ý tìm một cái cớ để ra khỏi phủ, để thu thập đầy đủ thuốc, nàng ta đã phí công sức và thời gian hai tháng trời. Có thuốc tôi tớ mang về, có thuốc đích thân nàng ta đi mua, lần nào cũng chỉ mua đúng một loại.
Nha hoàng lên tiếng:
- Tiểu thư, nương tử của Chu đại nhân sẽ không nhiều chuyện chứ?
Diêu Dao nói:
- Không đâu, chúng ta cũng trở về thôi.
Nàng ta vẫn còn bí mật lớn hơn muốn nhờ vả Dương cung nhân, chút chuyện nhỏ này chắc chắn Dương cung nhân sẽ không bàn ra tán vào. Diêu Dao cảm thấy thật vui, mua đủ thuốc rồi, đây là loại thuốc làm cho cơ thể suy yếu nhưng không có tác dụng phụ. Nàng ta cho đệ đệ dùng, đệ đệ ngày một lớn lên, nàng ta không mong đệ đệ cũng sẽ trở thành con cờ. Nghĩ đến trong phủ vừa mới có thêm hai người đệ đệ, hừm, phụ thân đúng là rất nỗ lực, vỏn vẹn hai năm mà phủ Hầu gia liên tiếp có trẻ con chào đời. Có nhiều con trai thì người đệ đệ vốn không được yêu thích của nàng ta càng không có địa vị gì. Về phần thuốc giải, Diêu Dao nhắm mắt lại, nàng ta còn phải đợi.
*****
Chu phủ
Trong phủ đã chuẩn bị sẵn nước ấm, Trúc Lan sắp xếp cho Thi Khanh xong, rồi mới đi đến phòng bếp. Thức ăn hôm nay phải đổi thành thanh đạm một chút, mùa đông ở Kinh Thành, muốn ăn rau xanh thật sự không dễ, cho nên đầu bếp trong phủ cố gắng chế biến cải trắng sao cho đa dạng hết nấc.
Một canh giờ sau, khi tất cả đều đã ngồi vào bàn ăn cơm, Thi Khanh trước bát cháo lót dạ để uống thuốc, sắc mặt khá hơn rất nhiều. Trúc Lan mời mọc:
- Bây giờ đã kết thúc rồi, không cần suy nghĩ gì nữa, chuyện các con cần phải làm ngay lúc này chính là nghỉ ngơi thật tốt, cố gắng bồi bổ cơ thể lại như ban đầu.
Bụng của Xương Liêm đã sớm sôi lên, đáp:
- Dạ, mẹ.
Trúc Lan cầm đũa, đám trẻ mới dám cầm đũa theo. Bữa cơm diễn ra vô cùng náo nhiệt, Trúc Lan ăn nhiều hơn nửa chén cơm. Mấy ngày nay ít người, cô cũng ăn uống ít hẳn.Chờ đến khi tất cả trở về nghỉ ngơi, Trúc Lan bèn viết thư cho Chu Thư Nhân, thông báo bọn trẻ rất khoẻ, chỉ cần chờ thành tích nữa thôi. Sắp tới Kinh Thành sẽ rất quan tâm tới thành tích, lần này độ tuổi trung bình khá thấp, đáng giá để chiêu mộ về.
*****
Hôm sau, Chu phủ lục tục nhận được một mớ thiệp mời. Trúc Lan mở thiệp ra xem, có một số là nhắm vào Chu Thư Nhân, có một số là muốn nhân cơ hội giao thiệp. Trúc Lan sàng lọc thiệp mời, nhà nào cô từng điều tra thấy có vấn đề thì sẽ không đi, trong lòng tồn đọng nghi ngờ cũng sẽ không đi. Mớ còn lại cô bảo Đặng tú tài đi điều tra thêm để cho an toàn. Cuối cùng, Trúc Lan chọn được vài thiệp: có ở Kinh Thành, có người nơi khác, toàn là gốc rễ sâu xa.
Điều tra xong hết, Trúc Lan mới đưa qua cho Xương Liêm. Xương Liêm nhận thiệp, cảm thán:
- Mẹ, mẹ thật sự quá cẩn thận rồi.
Trúc Lan lại nói:
- Con không hiểu đâu.
Con à, nước ở chỗ này quá sâu, chỉ sợ con và Dung Xuyên bị người ta coi là cái thang mà bắt vào hố sâu thôi.
Xương Liêm thật sự có chút không hiểu, nếu là lo lắng hắn và Dung Xuyên bị gài, thì cũng không đến mức tra xét ba đời. Tuy nhiên, hắn cũng học được không ít: mẹ điều tra ai đó sẽ tra xét cả dòng họ ba đời và thói quen sinh hoạt.
- Mẹ, con và Dung Xuyên sẽ cẩn thận ạ.
Trúc Lan đã sàng lọc cẩn thận rồi, trong lòng có phần yên tâm: - Ừm.
Xương Liêm cất thiệp, nói:
- Hôm nay là ngày cha được nghỉ nè.
- Thì sao? Con muốn nói gì?
Xương Liêm cười gượng:
- Con còn tưởng đâu cha sẽ lên kinh.
Hình như hắn từng nhắc khéo với cha, cho rằng cha sẽ đến đây!
Trong mắt Trúc Lan chứa đầy ý cười, Chu Thư Nhân làm cha, mấy đứa con trai vừa sợ nhưng lại vừa ỷ lại anh, cũng rất thương anh.
- Cha con sẽ không tới Kinh Thành đâu.
Xương Liêm có chút hụt hẫng trong lòng:
- Mẹ, con trai xin phép đi ạ.
- Đi đi.
*****
Tân Châu
Hiếm khi Chu Thư Nhân được nghỉ xả hơi, anh nằm trên ghế bập bênh uống trà, chốc chốc lại đọc sách, trông rất thảnh thơi. Uông Cự theo chân quản gia vào trong, nhìn thấy Chu đại nhân như vậy, nói:
- Đại nhân đúng là nhàn hạ, người không lo lắng thành tích thi cử chút nào hay sao?
Chu Thư Nhân thả sách trong tay xuống, nói:
- Sao Uông đại nhân không ở nhà dạy con trai mình Nhị thập tứ hiếu đi, chạy tới chỗ ta làm gì?
Uông đại nhân kéo ghế dựa qua ngồi xuống, nói:
- Muốn tâm sự với Chu đại nhân.
Chu Thư Nhân đung đưa chiếc ghế bập bênh, thật là thoải mái!
- Về đi không tiễn, đừng làm phiền bổn quan nghỉ ngơi.
Bây giờ anh chỉ muốn nằm thư giãn và tận hưởng thôi, không muốn sử dụng đầu óc.
Uông Cự nghẹn họng, Chu đại nhân thật sự chẳng thèm nể mặt ông ấy gì cả, nhưng cũng vui mừng bởi vì đây là biểu hiện của sự tin tưởng. Ông ấy buồn bực, hình như càng ngày đại nhân càng chán ghét ông ấy.
- Đại nhân, người có nắm chắc thành tích của Xương Liêm không?
Chu nhân hiểu rõ vì sao Uông Cự chú ý đến vậy. Nếu như lần này Xương Liêm được đề tên lên bảng vàng, không chỉ có ảnh hưởng đến Chu phủ, mà cũng có ảnh hưởng đến Uông phủ. Hai nhà đã ngầm đính ước, Xương Liêm mà đỗ một cái là không cần chờ ba năm hay chờ Xương Trí và Minh Vân gì sất. Bồi dưỡng con cháu cần rất nhiều thì giờ, tương lai quá mức mờ mịt, không ai có thể đoán trước được. Vì vậy mọi người đều đang tập trung sự chú ý vào Xương Liêm, Xương Liêm có thành tích tốt thì nền tảng của Chu phủ càng thêm vững chắc.