Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 642: Mượn Bạc

Trước Tiếp

Uông đại nhân thấy Chu đại nhân tiếp tục xem sổ sách, tự an ủi mình. Nội bộ nha phủ vẫn có rất nhiều tin tức mà Chu đại nhân không biết, ông ấy rình nghe không ít, có người nói sau lưng rằng: Chu đại nhân đã miễn cưỡng chống đỡ thôi. So ra, Uông đại nhân lập tức cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn hẳn, ông ấy chờ ngày những con người đó bị vả mặt.

Chu Thư Nhân: - Đại nhân che mất ánh sáng rồi.

Uông đại nhân đực mặt nhích đi, thấy Chu đại nhân kiểu: thong thả không tiễn!, ông ấy không khỏi nghẹn lòng.

*****

Kinh Thành

Trúc Lan nhìn Xương Liêm đang nói chuyện phiếm với mình, hỏi:

- Con không đi ôn bài sao?

Xương Liêm dựa vào lưng ghế, dáng ngồi có chút cẩu thả, nhưng mà cực kỳ thư giãn:

- Không đọc nữa ạ. Còn có một ngày, có đọc cũng không đọc được bao nhiêu. Con trai chỉ muốn nghỉ ngơi thư giãn đến hết hôm nay thôi.

Nếu không phải sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hắn còn muốn đi dạo phố nữa kìa. Hiếm lắm mới có cơ hội đến Kinh Thành, thế mà vẫn luôn trốn ở trong phủ.

Trúc Lan thấy yên tâm hơn, bởi vì đây là tâm thái rất tốt.

Sau đó Xương Liêm lấy lại tinh thần, nói:

- Mẹ, Dung Xuyên không còn nhỏ nữa, mẹ định khi nào cho phép Dung Xuyên và muội muội thành thân?

Trúc Lan hỏi lại:

- Sao tự nhiên con quan tâm tới chuyện này?

Xương Liêm: - Còn không phải là bởi vì Ngô Ninh đã thành thân rồi, con sực nhớ ra, cho nên hỏi thăm một chút hay sao.

Vả lại hắn cũng không ngốc, mẹ không nói thẳng, nhưng hắn đã đoán ra được. Mẹ mua cửa hàng gì đó, tất cả là của hồi môn cho muội muội hết.

Trúc Lan vừa tới Kinh Thành đã có cảm giác gấp rút, thân thế Dung Xuyên vẫn luôn là gánh nặng trên đầu họ, tiếc là nôn nóng cũng chẳng có ích gì, con gái còn quá nhỏ.

- Chờ hai năm nữa.

Xương Liêm nhỏ giọng nói:

- Qua hai tràng thi con cũng quen được thêm một vài người, có người còn hỏi thăm con xem Dung Xuyên có hôn phối hay chưa?

Trúc Lan biết không thể thoát khỏi những chuyện này, nhưng cô thật sự không để trong lòng, cô tuỳ ý hỏi:

- Vị Thẩm cử nhân mà con quen đó, đã thành thân chưa?

Xương Liêm không nghĩ gì nhiều, bởi vì trong nhà không có cô nương thích hợp:

- Chưa thành thân ạ.

Trúc Lan hỏi tiếp:

- Vậy có hôn phối chưa?

Xương Liêm trả lời:

- Trông có vẻ như là không. Mẹ, sao mẹ lại quan tâm tới hắn ta dữ vậy?

Trúc Lan cười nói:

- Thì mẹ thấy hắn ta và Dung Xuyên xấp xỉ tuổi nhau, cho nên sẵn tiện hỏi thăm một chút.

Xương Liêm “ờm” một tiếng, thấy thời gian không còn sớm, bèn nói:

- Mẹ, con về phòng nằm một lúc đây ạ.

- Đi đi!

*****

Trương Cảnh Hoành là người tới tửu lầu cuối cùng, y bước vào phòng bao, người đã đến đông đủ rồi:

- Chào các hoàng huynh!

Nói xong, y đi tới chỗ ngồi gần Thái tử. Hành động này lọt vào mắt mấy vị hoàng tử, Nhị hoàng tử Trương Cảnh Dương lên tiếng:

- Mới có vỏn vẹn mấy ngày, Lão Ngũ và Thái tử thân thiết như thế rồi à?

Trước kia, Trương Cảnh Hoành sẽ không ngồi cạnh Thái tử, bây giờ biết được bản thân là giả, trái lại bắt đầu xum xoe Thái tử, là có ý gì?

Trương Cảnh Hoành bỗng nhiên cảm thấy thú vị, y nhảy ra khỏi cái hố, thế mà đầu óc minh mẫn hơn bao giờ hết:

- Trong số các vị hoàng huynh, có Nhị hoàng huynh là thích suy nghĩ sâu xa nhất.

Nhị hoàng tử cười sâu xa thật, nói:

- Lão Ngũ sai rồi, trong mấy huynh đệ chúng ta, rõ ràng Tứ hoàng huynh của ngươi là người có nhiều lòng riêng nhất.

Tứ hoàng tử buông chung trà xuống, nói:

- Nhị hoàng huynh đừng có khiêm nhường, hoàng đệ sao mà theo kịp Nhị hoàng huynh.

Thái tử thoáng nhìn Trương Cảnh Hành, vị này thật sự thú vị. Từ sau khi nói chuyện với phụ hoàng xong, y đã tự đặt bản thân vào vị trí của đại thần, mấy chuyện trong tay cũng nhanh nhẹn hơn, như thế có vẻ thuận mặt rất nhiều:

- Hai người các ngươi không cần phải giành, tâm tư của Lão Tam tới cả Thái tử như ta đây còn nhìn không thấu mà.

Tam hoàng tử mỉm cười, nói:

- Thái tử đại ca cứ đùa, đệ đệ vẫn luôn chờ đợi Thái tử đại ca sai đâu đánh đó.
Thái tử vui vẻ:

- Ồ, thế thì lại hay. Lão Nhị, Lão Tứ, các ngươi nghe thấy rồi chứ? Các ngươi cần phải làm chứng, sau này Lão Tam là người của ta, đúng lúc có việc cần nhờ Lão Tam đi làm đây. Tề Bách là Tam cữu cữu của Lão Tam, ta đã xem rất nhiều tấu chương của ông ấy rồi, ta nghĩ Lão Tam chắc chắn sẽ cho ta được một đáp án rõ ràng. Lão Tam, giao cho ngươi đấy.

Tam hoàng tử chửi thầm trong bụng, hắn sai rồi, sao hắn vẫn chưa chịu rút kinh nghiệm thế nhỉ, một hai cứ phải tiếp lời Thái tử làm gì?

Nhị hoàng tử và Tứ hoàng tử không còn cấu xé lẫn nhau nữa, cả hai cùng ngồi xem diễn. Lúc này Lão Tam đang bị Thái tử gài hàng đến thương, tự mình xử lý cữu cữu của mình, trò hay đây rồi!

Bỗng nhiên Trương Cảnh Hoành rất muốn cười to, chế nhạo bản thân. Y mới nhận ra, trước kia y thật sự không biết trời cao đất rộng là gì.

*****

Buổi tối Chu Thư Nhân hồi phủ, Đinh quản gia lập tức mang thư từ tới. Chu Thư Nhân xem là thư của Triệu Bột, đầu năm nay Triệu Bột đã được thuyên chuyển, không còn là quan tri huyện Thất phẩm nữa. Triệu Bột lên châu thành rồi, bây giờ đang là Lục phẩm.

Chu Thư Nhân mở phong thư ra, Triệu Bột có chuyện muốn nhờ, nhưng mà lại là mượn ngân lượng, đòi hẳn hai ngàn lượng bạc. Chu Thư Nhân trộm nghĩ, con số không nhỏ chút nào. Mấy năm trở lại đây Triệu Bột dành dụm được không ít của cải, sao lại phải mượn một khoản bạc lớn đến vậy? Anh thật sự không sợ Triệu Bột sẽ không trả, bởi lẽ chức quan của anh còn đó, Triệu Bột không ngu tới mức làm phật lòng anh. Chẳng qua, khoản bạc rất lớn, anh không thể không thương lượng lại với Trúc Lan.

*****

Hôm sau, Trúc Lan nhận được thư của Chu Thư Nhân. Hai ngàn lượng, mà dám mở lời nói mượn, đây sẽ là món nợ ân tình rất lớn. Nếu không phải tình huống bất đắc dĩ, Triệu Bột sẽ không mượn bạc làm gì. Trúc Lan nhanh chóng viết thư hồi đáp, chìa khoá tráp bạc ở nhà, trước khi cô đi đã đưa cho Chu Thư Nhân cầm.

Gửi thư hồi âm xong, Trúc Lan cũng lấy tiền mình mang theo ra để đếm, vẫn còn kha khá, tiếc là cửa hàng tốt ở Kinh Thành ít thấy bán lại. Lần trước mua được ba căn, toàn là nhờ vào Đặng tú tài cả. Sau đó Trúc Lan lâm vào trầm tư, vừa mới tìm thấy cảm hứng thì bị con trai cắt ngang:

- Mẹ, con muốn về nhà!

Trúc Lan hoàn hồn, hồi nãy Chu Thư Nhân gửi thư, vốn dĩ nhóc con đã nhớ cha rồi, bây giờ lại càng nhớ hơn:

- Chờ vài ngày nữa.

Xương Trung cong mấy ngón tay, nói:

- Mẹ, có phải cha sắp được nghỉ không ạ?

Trúc Lan hiểu con trai muốn nói điều gì, bèn hỏi:

- Con muốn cha con tới Kinh Thành à?

- Dạ, dạ!

Trúc Lan bế con trai lên, nói:

- Không được đâu, nghỉ có một ngày thôi, đi không kịp.

Xương Trung hết sức thất vọng, lúc còn ở nhà, cha sẽ kể chuyện cho nó nghe trước khi đi ngủ, mặc dù mẹ cũng biết kể, nhưng nó lại thích nghe cha kể chuyện hơn. Lâu rồi chưa được gặp cha!

Trúc Lan xoa cái đầu nho nhỏ của con trai, cô cũng nhớ Chu Thư Nhân, tiếc là không thể về được, cô vẫn còn cần trông chừng chỗ này.

*****

Thời gian trôi qua thật mau, tràng thi cuối cùng kết thúc, Trúc Lan và Xương Trung đồng hành cùng Đổng thị đi đến bên ngoài trường thi. Cửa lớn vừa mở đã khiến Trúc Lan giật mình, có người lao thẳng ra ngoài, miệng cười ha ha, không ngừng reo lên: THI XONG CẢ RỒI, CUỐI CÙNG CŨNG XONG RỒI!

Xương Trung hoảng hốt, Trúc Lan vội vàng xoa đầu con trai bảo: phỉ phui, phỉ phui. Phải nói mấy lần, Xương Trung mới hoàn hồn:

- Mẹ, con trai không sợ.

Trúc Lan thở phào nhẹ nhõm, con nít mà bị dọa sợ rất dễ nóng đầu:

- Đừng sợ, đừng sợ, bọn họ đang vui mừng thôi.

Không lâu sau đó, Xương Liêm và Dung Xuyên cùng nhau bước ra, còn dìu thêm cả Thi Khanh. Sắc mặt Thi Khanh hơi xanh, Trúc Lan bèn bước tới hỏi:

- Bị làm sao vậy?

Xương Liêm giải thích:

- Trước khi đi thi, Thi huynh sinh bệnh, giờ lại thi liền ba tràng, thi xong một cái là không chịu nổi.

Thi Khanh khẽ cười, cười một cái thật trìu mến:

- Thẩm thẩm!

Hắn chỉ sợ bản thân không gắng gượng nổi, đã chuẩn bị sẵn tinh thần liều mạng, cố gắng hết sức đến cùng.

Trúc Lan âm thầm thở dài:

- Khoan hẵng nói chuyện, đi tới y quán luôn đi!

Miễn cho lát nữa đại phu bị mời đi hết. Cô để ý thấy, mặc dù không sinh bệnh nặng như Chu Thư Nhân năm đó, nhưng cũng cần phải thăm khám và điều dưỡng.

Trước Tiếp