Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 621: Con Cũng Là Con Trai Của Người!

Trước Tiếp

Trận thiên tai tuyết còn chưa hoàn toàn kết thúc, ngoại tộc đã tiến hành xâm chiếm biên giới Đông Bắc. May mà có chuẩn bị trước, còn chưa phá tan được phòng tuyến, mà ngăn ngoại tộc ở ngay biên quan. Mặc dù là vậy, nhưng bá tánh ở biên quan vẫn tử thương vô số.

Lúc Trúc Lan nghe được tin tức, cô rất lo cho Ngô Minh. Những tin tức mà Trúc Lan nhận được toàn là tin tức truyền miệng, có rất nhiều thông tin không chính xác. Cô hỏi Chu Thư Nhân, Chu Thư Nhân cũng không biết rõ. Có điều Chu Thư Nhân rất lạc quan, nói:

- Trận đột kích mùa đông năm nay không chọc thủng được phòng tuyến, ngoại tộc đã lỡ mất thời cơ rồi. Chỉ cần trụ được qua khỏi mùa đông, đầu xuân năm sau bên ta sẽ chiếm được thế chủ động. Kết thúc trận chiến lớn này, có thể đổi được hơn mười năm hòa bình trong tương lai.

Trúc Lan nói:

- Không biết có bao nhiêu người đã bỏ mạng trong chiến tranh.

Chu Thư Nhân an ủi:

- Năm ngoài triều ta đã đổi mới trang bị, sức chiến đấu tăng lên rất nhiều, thương vong cũng có thể giảm đi phần nào.

Vẻ mặt Trúc Lan có chút kỳ quái, nếu như năm ngoái Chu Thư Nhân không phát hiện ra đường dây bí mật, triều đình thật sự không biết lấy đâu ra bạc để đổi mới trang bị cho các tướng sĩ. Cô ý nhị nói:

- Tính ra, số mạng chúng ta cũng cứng phết nhỉ, hình như đã gián tiếp thay đổi rất nhiều chuyện.

Chu Thư Nhân cũng cảm thấy vậy, anh không dưới một lần tự phân tích trong đầu: nếu không có khoản bạc từ trên trời rơi xuống hồi năm ngoái, Hoàng thượng đúng là không có tự tin quyết định thắng bại giống như bây giờ. Mặc dù sớm hay muộn gì cũng sẽ có chiến tranh, nhưng không phải là sang năm.

*****

Hôm sau, Diêu nhị tiểu thư tới chào từ biệt:

- Lần này hồi kinh không biết tới bao giờ mới gặp lại, tất cả là nhờ ơn thẩm thẩm.

Trúc Lan hỏi:

- Thẩm huyện chúa cũng cùng hồi kinh sao?

Diêu Dao không giấu giếm, nói:

- Dạ phải, huynh trưởng đã khởi hành đi biên cảnh rồi, phụ thân lo cho đứa cháu sắp sửa chào đời cho nên lần này cho người đích thân tới hộ tống về.

Nếu không phải là thái độ phụ thân cứng rắn, nàng ta và tẩu tẩu thật sự sẽ không trở về Kinh Thành. Hai người bọn họ vốn định có thể kéo thêm được ngày nào hay ngày nấy, đáng tiếc phụ thân một hai ép buộc bọn họ trở về.

Trúc Lan thầm nghĩ, Diêu Văn Kỳ không cản được Diêu Triết Dư đi, cho nên muốn giữ Thẩm huyện chúa trong tay, thế thì đứa trẻ trong bụng sẽ rất nguy hiểm.

- Mặc dù đường đi Kinh Thanh đã thông thoáng rồi, nhưng vẫn còn dân chạy nạn. Lần này Diêu nhị tiểu thư và huyện chúa hồi kinh, nên cẩn thận một chút thì hơn.

Diêu Dao cười nhạt, nói:

- Thẩm thế tử phái cận vệ của ngài ấy đi theo, trên đường sẽ bình an thôi.

Trúc Lan khẽ cười, cô đã quên mất còn ca ca của Thẩm huyện chúa ở đây:

- Vậy là tốt rồi.

Diêu Dao âm thầm thở dài. Những ngày xa nhà là những ngày tự tại nhất, cho dù tẩu tẩu có nhiều quy củ, nàng ta vẫn rất thoải mái. Thế nhưng về đến nhà như quay lại lao tù, cuối cùng cũng là không làm chủ được bản thân.

Diêu Dao chào tạm biệt, Tống bà tử đích thân tiễn người ra cửa. Diêu Dao cúi đầu đi tới, nàng ta nghe có tiếng bước chân, bèn ngẩng đầu lên rồi hơi sửng sốt. Sau đó mới hoàn hồn và khẽ cúi chào.

Tống bà tử ngạc nhiên:

- Thi công tử!

Thi Khanh khách sáo lên tiếng:

- Tống bà bà, đã lâu không gặp, mọi chuyện vẫn ổn thỏa chứ?

Tống bà tử cười đáp:

- Tất cả vẫn ổn, làm phiền Thi công tử lo lắng. Công tử trở về, chắc chắn lão gia và phu nhân rất vui.

Trong lòng Thi Khanh cũng đang rất vui. Hắn rời đi lâu, bây giờ lại một lần nữa bước vào Chu phủ, hắn mới nhận ra bản thân nhung nhớ nơi này cỡ nào.

- Ta không quấy rầy bà bà tiễn khách nữa.

Tống bà tử cười đáp: - Vâng.

Diêu Dao không nói chuyện, cũng không nhìn nhiều, nhưng lập tức nhớ ra Thi công tử. Nàng ta đã từng nghe nói về người tên Thi Khanh này, có điều nàng ta không để trong lòng. Lần nữa gặp mặt, nàng ta cẩn thận ngẫm lại, sau đó bật cười. Thi công tử và nàng ta có liên quan gì đến nhau đâu, nàng ta nghĩ nhiều làm gì.

*****

Chính viện

Trúc Lan nhìn thấy Thi Khanh, trong lòng trào dâng một chút vui mừng.

- Về rồi đấy à.

Khoé môi Thi Khanh hơi nhếch lên, đáp:

- Trước đợt tuyết lớn đã đến Kinh Thành, vốn dĩ dự định sắp xếp đâu vào đó rồi trở về thăm mộ người. Không ngờ tuyết rơi quá nhiều dẫn đến phong toả cổng thành. Đường đi vừa thông, tiểu chất lập tức tới đây.

Trúc Lan nhìn Thi Khanh tự tin, cười nói:

- Bây giờ đã là cử nhân lão gia rồi, chúc mừng!

Thi Khanh cười cong cong mắt, nói:

- Tiểu chất có ngày hôm nay đều do một tay đại nhân dạy dỗ.

Trúc Lan thở dài trong lòng, Thi Khanh thay đổi không ít, chẳng biết một năm vừa qua hắn đã trải qua huấn luyện kiểu gì.

- Bà lão này không giữ ngươi lại đây tâm tình thêm nữa. Chắc là mấy đứa Xương Liêm đã nhận được tin, lâu rồi các ngươi không gặp có lẽ sẽ có rất nhiều điều muốn nói. Đi đi!

Thi Khanh đứng dậy:

- Tiểu chất xin phép lui trước.

- Ừm.

Thi Khanh đi ra ngoài, Trúc Lan mới nhìn quà cáp trên bàn. Cô thuận tay mở ra xem, là một đôi đồ trang trí chạm ngọc. Trúc Lan ra hiệu cho Liễu Nha mang đi cất.

*****

Trong viện Tứ phòng, Xương Liêm và Mạnh Kiệt tụ lại bên cạnh Thi Khanh, Xương Liêm hỏi:

- Cái khác thì ta không hỏi, ta chỉ muốn biết huynh thi được hạng bao nhiêu?

Thi Khanh: - Huynh cũng biết ta không có khả năng vào ba hạng đầu còn gì, được hạng năm.

Mạnh Kiệt cười nói:

- Xương Liêm, người này là đối thủ cạnh tranh rất mạnh của huynh đó. Sang năm huynh phải cố gắng nhiều hơn, đừng để cuối cùng đến cả Nhị giáp cũng không vào được.

Xương Liêm đau lòng, áp lực của hắn thật lớn, sơ suất một chút là không vào được Nhị giáp.

- Lần này cạnh tranh đúng là khốc liệt.

Mạnh Kiệt uống trà, nói:

- Huynh nên cảm thấy may mắn vì Hà Thúc không thi đi, Hà Thúc tham gia nữa mới là khốc liệt.

Xương Liêm im lặng, hắn không có tài học hành giống như Ngũ đệ. Những thành tích mà hắn giành được vừa qua là nỗ lực cả, so với Hà Thúc và Thi Khanh quá mức thông minh, hắn chẳng khác gì một kẻ ngốc.

- Huynh còn nói sót một vị, may mà Xương Trí không thi.

Thi Khanh đã đi hơi lâu, vả lại hắn luôn trong trạng thái cách ly bản thân, ngoại trừ người thân ở Kinh Thành không ngừng gửi thư, hắn thật sự không nhận được bao nhiêu tin tức ở Tân Châu.

- Hà Thúc là ai, rất lợi hại sao?

Xương Liêm sửng sốt, sau đó trả lời:

- À, là người rất lợi hại, vị hôn phu của Ngô Ninh. Bởi vì xảy ra chút chuyện, cho nên tạm thời rút lui.

Thi Khanh cười nói:

- Thế thì cũng được coi là gần một nửa con rể của Chu đại nhân rồi.

Ngô tiểu thư vẫn luôn được nuôi nấng ở Chu phủ, coi như một nửa tiểu thư của Chu phủ.

Xương Liêm nhìn Thi Khanh, cười thầm một tiếng:

- Đúng vậy, nửa đứa con rể.

*****

Kinh Thành, tẩm cung của Hoàng hậu

Từ sau khi Trương Cảnh Hoành nhìn thấy một người trông giống phụ hoàng, đêm đó y liền sốt cao. Y ngẩn ngơ suy nghĩ vài ngày, bệnh đã khá hơn, nhưng trong lòng vẫn thấy lạnh lẽo. Y không tin vào suy đoán của mình, cho nên y cần phải đi xác nhận lại.

Nữ quan nhanh chóng bước ra thông báo:

- Sức khoẻ hoàng hậu không tốt, mời Ngũ hoàng tử trở về cho.

Trương Cảnh Hoành cảm thấy ớn lạnh. Y cứ mải mê bận rộn, đã quên mất bao lâu không gặp mẫu hậu. Trước kia y cũng ít gặp, nhưng vẫn có thể nhìn thấy. Sau đêm ba mươi có gặp một lần, cho tới bây giờ cũng chưa gặp mặt mẫu hậu lần nào. Hoá ra đã rõ ràng đến như vậy rồi sao?

Lòng y đầy những toan tính, mà lại bỏ qua rất nhiều chi tiết. Sau lưng đã đẫm mồ hôi lạnh, trong cơn ác mộng của y: Thái tử đại ca cố giấu đi sự chán ghét, phụ hoàng lộ ra ánh mắt tàn nhẫn. Hình ảnh xuất hiện trong tâm trí y, y hoảng loạn đứng dậy làm đổ cả đồ đựng trà trong tay.

Nữ quan ngây ngẩn cả người:

- Ngũ hoàng tử sao vậy?

Đôi mắt Trương Cảnh Hoành đỏ hoe, nói:

- Ta muốn gặp mẫu hậu. MẪU HẬU, CON LÀ TIỂU NGŨ, NGƯỜI NHÌN CON MỘT CÁI ĐI!

Bên trong tẩm điện, Hoàng hậu đang cầm tú cầu chơi đùa với cháu gái. Nghe thấy tiếng la cũng không hề do dự chút nào, nữ quan bên cạnh nhanh chóng lui ra.

- Ngũ hoàng tử, người không được làm ổn.

Trương Cảnh Hoành đẩy nữ quan chắn ở phía trước ra, đang định lao về phía trước nhưng không được. Nữ quan hầu hạ mẫu hậu biết võ, hắn cũng không dám động thủ trong tẩm điện của mẫu hậu. Hắn quỳ rạp trên mặt đất, gào lên:

- MẪU HẬU, CON CŨNG LÀ CON TRAI CỦA NGƯỜI CƠ MÀ!

Trước Tiếp