Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đặng Li sửng sốt, ả ta hoảng loạn ngẩng đầu, nói:
- Tiểu nữ không muốn trở về, đừng ép tiểu nữ rời xa đệ đệ.
Kết quả tệ nhất cho kế hoạch của ả ta là chờ phụ thân đón ả ta về Đặng gia, kết quả tốt nhất đương nhiên là ở lại Chu phủ cùng đệ đệ. Ả không muốn bị đưa về, đưa về Kinh Thành chẳng phải uổng phí ả lên kế hoạch hay sao.
Trúc Lan không phải là đang hỏi ý kiến mà chỉ là thông báo thôi. Cô chẳng cần so đo với đứa con nít làm gì, mà cô bé này dù sao cũng là con gái của Đặng tú tài. Đặng tú tài có phân vân, đủ để chứng minh Đặng tú tài vẫn để ý cô bé.
- Giờ không còn sớm, ta cần phải đi làm việc, ngươi về trước đi.
Đặng Li thấy hơi tức ngực, ả ta có rất nhiều lời muốn nói, thế nhưng thân phận chênh lệch quá xa, tất cả tính toán của ả đều thành tưởng tượng cả rồi, cho dù ả không cam lòng song cũng chỉ có thể rời đi.
- Vậy tiểu nữ lui ra ngoài liền.
Trúc Lan chờ Đặng Li đi, cô bật cười thành tiếng:
- Ta chợt nhận ra, suy nghĩ của ta đã già thật rồi.
Trước kia cô còn có hơi sức mà nói nhiều vài câu, bây giờ cô cô không có tinh thần làm chuyện đó nữa. Suy nghĩ càng ngày càng phù hợp với thân phận chủ mẫu một nhà. Có một số chuyện, cô không thèm để vào mắt.
Tống bà tử cũng không nghĩ Đặng Li có thể gây ra sóng gió gì, nói:
- Chủ mẫu chưa già, người còn phải thấy tiểu công tử thành thân và sinh con chứ.
Trúc Lan nghĩ đến đứa con trai đang ngủ say sưa của mình, khẽ cười. Đúng vậy, cô không chỉ muốn nhìn thấy con trai lấy vợ sinh con, mà còn phải chăm con cho thằng nhóc nữa, nghĩ đến cảnh đó cô lại bật cười.
*****
Kinh Thành
Trong cung, trong tay Hoàng thượng là tấu sớ cho biết tình hình ở các châu thành xảy ra thiên tai, cũng như thuật lại chi tiết các cách nha phủ dùng để ứng phó thiên tai. Hoàng thượng ý nhị nói:
- Chỉ có một Chu Thư Nhân.
Cho dù ngài có công khai hành động của Chu Thư Nhân cho mấy châu thành biết, thế nhưng đến khi thật sự có thảm hoạ tuyết lớn, vẫn xảy ra đủ thứ vấn đề như thường.
Thái tử nói:
- Không phải ai cũng một lòng một dạ suy nghĩ cho bá tánh giống Chu đại nhân, một vài quan viên vẫn có lòng riêng.
Không cần nói huỵch toẹt ra, phụ hoàng hoàn toàn có thể hiểu được. Chu đại nhân kiểm soát toàn bộ phủ thành, đồng thời phân phối bạc, Tân Châu không tham ô, còn những nơi khác thì… aishhh!
Hoàng thượng cầm tấu chương của Tân Châu hôm nay, day day giữa trán, có vẻ như chỉ có mỗi Tân Châu là đâu vào đó thôi. Thái tử lấy tin mật mà phụ hoàng đưa cho để xem, sau khi xem xong y không nói lời nào. Tân Châu có nhiều gia tộc phức tạp, phải dàn xếp tận mấy lần. Chu Thư Nhân dựa vào năng lực của bản thân, nắm chặt nha phủ trong tay. Mặc dù không có gia tộc đằng sau, nhưng có Uông đại nhân và một số vị đáng tin ủng hộ, mới có thể trên dưới đồng lòng. Bên cạnh đó, Thẩm thế tử hỗ trợ toàn diện, tình hình Tân Châu đúng là không thể lặp lại. Thái tử im lặng đặt tấu chương xuống, thoạt nhìn Hoàng thượng ở tít trên cao, thế nhưng đôi khi cũng khó lòng mà cân bằng.
- Sang năm là Chu Thư Nhân đã ở Tân Châu được ba năm rồi.
Hoàng thượng hiểu ý con trai, nói:
- Chưa phải lúc, Chu Thư Nhân vẫn còn quá yếu.
Thế lực sau lưng quá yếu, không đủ vào Kinh và chống lại các thế lực trong triều đình, ngài vẫn muốn giữ lại phúc tinh của mình.
*****
Thành Tân Châu
Trúc Lan nhìn Lý thị ủ rũ, ngồi im không hề hé răng, hỏi:
- Sao vậy, con và Lão Đại mới cãi nhau sao?
Không đúng, sức chiến đấu của Lý thị mạnh mẽ cỡ nào, cô từng thấy rồi. Lão đại chỉ có thể trốn mà thôi.
Lý thị khó chịu trong lòng, nói:
- Mẹ, tiền lời tháng này giảm đi rất nhiều.
Trúc Lan: - Giảm đi bao nhiêu?
- Hẳn 40 lượng bạc. Bây giờ cửa hàng gần như phải đóng cửa hết, tháng này chỉ thu vào có 20 lượng.
Trúc Lan ngạc nhiên, cửa hàng điểm tâm của Tô Huyên đúng là làm ăn rất khác, mặc dù chỉ vài cửa hàng nhưng tiền lời tương đối khả quan.
- Năm nay con kiếm được bao nhiêu tiền lời rồi?
Lý thị xốc lại tinh thần, đáp:
- Năm nay nhờ có thi Hương, kiếm được cũng nhiều. Tính từ đầu năm tới giờ, con lời được hơn 700 lượng.
Trúc Lan cảm thán:
- Cũng lời được không ít rồi mà.
Lý thị vẫn chán chường như thường, nói:
- Mẹ, thấy vậy chứ đâu có nhiều. Mẹ coi hai năm nữa là Minh Vân tới tuổi cưới xin, bây giờ Ngọc Lộ cũng đính ước rồi, mà còn đính ước với Uông gia, của hồi môn của Ngọc Lộ phải nhiều thật nhiều mới được. Đúng rồi, cả Minh Đằng nữa, thằng nhóc đó cũng không còn nhỏ.
Càng nói, giọng của Lý thị càng trầm xuống. Tài sản Đại phòng dành dụm mấy năm vừa qua không ít, trước kia mỗi năm chỉ kiếm lời được hơn 100 lượng, năm nay có thể lên đến ngàn lượng, thêm vào mấy trăm lượng nàng ta thấy cũng không ít. Thế nhưng nghĩ đến hôn sự của con trai và con gái, nàng ta lập tức cảm thấy bạc còn quá ít.
Trúc Lan nhìn Lý thị co ro, cô bật cười vui vẻ, nói:
- Lúc đó trong nhà sẽ cho một phần sính lễ và của hồi môn, con đừng tự tạo áp lực quá lớn cho mình.
Hai mắt Lý thị sáng lên, nhưng rồi lại ảm đạm đi:
- Mẹ, con hỏi thăm rồi, của hồi môn của nương tử Uông đại nhân năm đó có tới 64 rương, con dâu Uông gia cũng toàn là 56 rương.
Đấy là còn chưa biết lén cho bao nhiêu của cải riêng nữa, nàng ta lo lắng con gái vào nhà cao sang quyền quý sẽ bị khinh thường và tủi thân.
Trúc Lan nghe xong cũng hơi giật mình:
- Con đúng là siêng năng, mẹ còn chưa hỏi thăm, bây giờ con nói ra làm tâm trạng mẹ cũng không vui theo.
Cô lao lực chuẩn bị của hồi môn cho Tuyết Hàm, bây giờ còn chưa gom đủ 40 rương, mà vẫn chưa mua cửa hàng và thôn trang. Càng nghĩ càng thấy áp lực, cô nên kiếm bạc nhiều hơn.
Giọng nói của Chu Thư Nhân vang lên:
- Sao tâm trạng lại không vui?
Lý thị: “...”
Không đúng, ban ngày ban mặt sao cha chồng lại trở về nhà, làm nàng ta hoảng loạn tới mức hồn vía lên mây.
Trúc Lan ngẩng đầu thì thấy Chu Thư Nhân đã vào, hỏi:
- Sao anh lại về giờ này?
- Anh về thay bộ đồ, hồi nãy em nói cái gì?
Sao tâm trạng Trúc Lan lại không được tốt?
Lý thị vội vàng đứng dậy, nói:
- Cha mẹ, con về trước, hai người cứ từ từ nói chuyện.
Nói xong nàng ta nhanh chóng đi lui ra ngoài, vừa đi vừa vỗ ngực mình: may mà chuồn lẹ.
Trúc Lan nhìn điệu bộ bỏ chạy của Lý thị, bật cười thành tiếng, Lý thị thật sự rất sợ Chu Thư Nhân:
- Không có gì, bọn em đang tâm sự chuyện của hồi môn thôi. Em cảm thấy của cải trong nhà quá ít ấy mà.
Tính ra, năm nay Chu phủ không có chi tiêu gì nhiều, các phòng đều sở hữu khối tài sản của riêng mình, thường xuyên gửi đồ về phủ cho nên tiết kiệm được rất nhiều bạc trong chuyện ăn mặc, chi tiêu đa phần vào đồ trang sức và xã giao. Số bạc kiếm được năm ngoài thừa lại hơn một nửa, năm nay cơ bản cũng có tiền lời, thu nhập từ ngư trường tăng lên, nhưng vẫn không đủ, sang năm bắt đầu chuẩn bị bất động sản cho Tuyết Hàm rồi.
Chu Thư Nhân nghĩ đến bổng lộc của mình, được rồi, hoàn toàn không đủ cho cả nhà xài. Vì vậy, khoản tiền lớn nhất mà anh kiếm được là nhờ ban thưởng.
*****
Kinh Thành
Nhị hoàng tử Trương Cảnh Dương chặn Lão Ngũ lại, nói:
- Hiếm khi được dịp gặp nhau trên phố, Lão Ngũ đi dạo cùng hoàng huynh đi?
Trương Cảnh Hoàng ôm tâm sự trong lòng, đúng lúc có chuyện muốn hỏi.
- Mời Nhị hoàng huynh.
Trương Cảnh Dương mỉm cười đi trước một bước, hỏi:
- Hoàng huynh nghe nói phủ đệ của hoàng đệ cũng dựng quầy cháo à?
Trương Cảnh Hoành: - Đệ cũng chỉ muốn ra chút sức lực. Tính ra, Nhị hoàng huynh có biết người hộ vệ mới xuất hiện bên người Thái tử đại ca là ai không?
Y đã điều tra hồi lâu, mà không điều tra ra được bất kỳ điều gì.
Trương Cảnh Dương thản nhiên nói:
- Lão Ngũ à, hoàng huynh chợt phát hiện ra, không chỉ phụ hoàng phân biệt đối xử giữa đệ và Thái tử, đến cả thái độ đối với bọn huynh và đệ cũng khác biệt nốt.
Hắn và Tam hoàng đệ lén lút làm không ít chuyện khác người, sao tới lượt Lão Ngũ lại khiến phụ hoàng chán ghét đến vậy. Trước kia hắn không nghĩ nhiều, bởi đều là con của phụ hoàng, bây giờ không thể không suy nghĩ nhiều.
Trái tim Trương Cảnh Hoành đập nhanh hơn, y là người trong cuộc, y có quyền lên tiếng nhất. Y rũ mi mắt, nguồn cơn khiến y bất an đã bị Nhị ca phát hiện ra rồi, chắc chắn Tam ca và Tứ ca cũng đã cảm nhận được.
- Hoàng huynh cứ đùa, đệ nghe không hiểu.
Trương Cảnh Dương khẽ cười, không khỏi ngẫm lại lời mẫu phi, đôi khi phụ nữ mới là những người tinh tế nhất.
Trương Cảnh Hoành ngơ ngác nhìn Nhị ca rời đi, sau lưng toát mồ hôi lạnh. Hắn xoay người đi rời đi, bỗng nhiên dừng bước, ngây ngốc nhìn chằm chằm vào cửa khách đ**m.