Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hôm sau, Trúc Lan nghe thấy có tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ:
- Thí sinh năm nay không may mắn rồi.
Chu Thư Nhân thức dậy xuống giường, đẩy cửa sổ ra nhìn xem:
- Đúng là không may, trong suốt mùa thu, hôm nay là ngày mưa lớn nhất luôn.
Tống bà tử và nha hoàn ngoài cửa nghe thấy động tĩnh, bèn bưng chậu nước và đẩy cửa bước vào.
Trúc Lan xuống giường, lo lắng nói:
- Không biết Bình Châu có mưa không nữa!
Chu Thư Nhân: - Số của Dung Xuyên và Xương Liêm cũng rất may, chắc là không có mưa đâu.
Trúc Lan nói:
- Rửa mặt trước đi.
Ăn cơm sáng xong, Chu Thư Nhân đội mưa đi đến nha môn, Trúc Lan dạy con trai nhận biết các loài động vật. Mấy con vật nhỏ ở đây là do chính tay cô vẽ, không có mô phỏng sách ảnh về các loài động vật như ở hiện đại, mà là tranh thủy mặc thôi.
Nửa canh giờ sau, Tuyết Hàm và Ngô Ninh cùng tới. Gấu quần Tuyết Hàm bị dính một chút nước mưa, nàng nói:
- Mẹ, con thật sự rất ghét trời mưa, cẩn thận cỡ nào cũng bị dính nước mưa.
Trúc Lan chỉ lên bàn, nói:
- Đây là trà gừng, con và Ngô Ninh uống một chén cho bớt lạnh đi.
Sau trận mưa thu, nhiệt độ không khí giảm đi rất nhiều. Cho dù mưa có tạnh hẳn, nhiệt độ không khí cũng rất khó lòng tăng trở lại. Vốn dĩ độ ấm ở thời cổ đại có xu hướng hơi thấp rồi, cô lại đang trong giai đoạn dưỡng bệnh, nên rất sợ lạnh, Trúc Lan luôn kêu Tống bà tử nhóm một chậu than.
Tuyết Hàm ngoan ngoãn uống chén trà gừng, nàng thấy trong phòng có chậu than, bèn nói:
- Than tre năm nay mua từ người quen của Nhị thúc, trông cũng được phết.
Trúc Lan cười nói:
- Than này đốt được.
Ngô Ninh nhìn mưa bên ngoài rèm cửa, nói:
- Mưa lớn thế này, không biết Diêu nhị tiểu thư có tới hay không?
Tuyết Hàm trả lời:
- Chắc chắn sẽ đến.
Bởi vậy mới nói Tuyết Hàm rất hiểu Diêu Dao, không lâu sau đó Diêu Dao đã đến. Diêu Dao mặc bộ quần áo vải trơn, phong cách trang điểm thiên về lạnh lùng, nhưng thật sự đã thành công tô điểm thêm một chút màu sắc cho những đường nét khuôn mặt không mấy xuất sắc. Cộng thêm nét duyên dáng độc đáo trên người, rất thu hút ánh nhìn của người khác. Diêu Dao tiến vào chào hỏi, Trúc Lan ra hiệu cho nàng ta ngồi xuống uống nước trà gừng.
Tuyết Hàm hỏi Diêu Dao:
- Diêu Dao tỷ tỷ dạo này thế nào?
Diêu Dao mỉm cười, đáp:
- Cảm ơn muội muội lo lắng cho ta, mọi chuyện đều ổn.
Tuyết Hàm tin lời Diêu Dao tỷ tỷ, bởi vì Diêu tỷ tỷ không phải là người đơn giản.
*****
Thôn Chu gia
Khương Mâu lại đi dạo một vòng bên ngoài tòa nhà Giang gia. Giang Mộc Thần luôn dậy sớm vào giờ này để đi nhặt củi trở về nhóm lò, nàng ta liếc mắt một cái đã thấy Giang Mộc Thần từ trong nhà bước ra.
Khương Mâu lập tức chạy qua:
- Giang ca ca!
Giang Mộc Thần nghe có người gọi bèn quay đầu lại:
- Là muội à!
Khương Mâu mỉm cười, nói:
- Muội đi chung với Giang ca ca nhé!
Giang Mộc Thần vẫn không nhúc nhích, hắn đứng yên bất động nhìn Khương Mâu. Trong lòng hắn đang giãy giụa, tiểu cô nương rất có cảm tình với hắn, hắn có thể lợi dụng tiểu cô nương… không được! Hắn thề sẽ không trở thành một người như cha, cuối cùng hắn thở dài nói:
- Sườn núi không phải là nơi mà muội nên đến.
Khương Mâu sửng sốt, nàng ta mím môi không nói gì nữa. Nàng ta đã rình suốt mấy ngày rồi, hôm nay là lần đầu tiên chủ động nói chuyện. Nàng ta có chút thất vọng, nhưng cũng không phải là người không biết xấu hổ, nói:
- Vậy muội về đây, Giang ca ca đi một mình nhớ cẩn thận nha.
Giang Mộc Thần nhìn theo tiểu cô nương nói xong mấy lời này rồi chạy biến đi, nụ cười trên môi tắt ngấm, hắn đã đẩy đi người đầu tiên tỏ ra thiện chí với hắn. Hắn rủ mi mắt đi về phía sườn núi, nhìn đi, đám trẻ trong thôn Chu gia tránh hắn như tránh tà. Cho dù đã chuyển đến thôn Chu gia, chuyện nhà bọn họ vẫn bị đồn đãi khắp nơi, nói đến đây còn phải cảm ơn cả nhà Đại cửu mới ghé thăm mấy ngày trước.
*****
Khương gia
Tuyết Mai tranh thủ con trai út đang ngủ, đem nấm và thức ăn của cha mẹ chồng ra phơi. Nàng ấy nhìn thấy con gái ủ rũ bước vào, bèn nhướng mày hỏi:
- Sao nay trở về sớm vậy?
Khương Mâu biết không thể gạt mẹ được, nàng ta cũng không có ý định giấu diếm:
- Mẹ, đại ca ca của Giang gia không thích con tới gần huynh ấy.
Tuyết Mai nhìn con gái, nói:
- Mẹ cũng không thích con tới gần đại ca ca của Giang gia.
Khương Mâu cúi đầu, nói:
- Nếu như thật sự lợi dụng, thì hôm nay huynh ấy đã không đuổi con trở về.
Tuyết Mai mừng rỡ, bởi vì nàng ấy biết con gái của mình không ngốc cho nên mới không ngăn cản. Trong lòng nàng ấy hiểu rõ, càng ngăn cản trái lại sẽ càng tò mò.
- Tới đây giúp mẹ.
*****
Tân Châu
Bởi vì Diêu nhị tiểu thư muốn ở lại dùng cơm cho nên Tuyết Hàm đã đi chuẩn bị, Ngô Ninh cũng đi theo phụ Tuyết Hàm. Trong phòng chỉ còn lại mỗi Trúc Lan và Diêu Dao, Trúc Lan thấy Diêu Dao nhìn mình, cô bèn nói thẳng:
- Hôm nay Diêu nhị tiểu thư đến đây chắc không phải chỉ để thăm hỏi đúng không?
Diêu Dao đứng dậy, nói:
- Phải, hôm nay Diêu Dao đến đây là có việc muốn cầu xin.
Trúc Lan "à" lên một tiếng, nói:
- Cấp bách đến mức có thể dùng tới nhân tình trước kia luôn sao?
Cô vẫn còn nhớ lá thư năm xưa Diêu Dao gửi tới.
Diêu Dao cười cong mắt, nói: - Đúng vậy.
Trúc Lan suy đoán trong lòng, rồi hỏi:
- Diêu nhị tiểu thư có yêu cầu gì?
Diêu Dao ra hiệu cho bà tử phía sau lấy thứ gì đó trong tay áo ra, đó là một thứ gì đó hình vuông bọc bằng vải dầu. Diêu Dao tự tay mở ra, nói:
- Ở đây có ngân phiếu trị giá 15,000 lượng, Diêu Dao muốn nhờ Chu phủ mua giúp cho mình một toà thôn trang, sau đó đăng ký bằng tên Chu phủ.
Trúc Lan lấy ngân phiếu qua, mười lăm tờ ngân phiếu trị giá 1,000 lượng.
- Diêu nhị tiểu thư có ý gì?
Diêu Dao nở một nụ cười hờ hững, đáp:
- Diêu Dao chỉ muốn chừa lại cho mình nhiều đường thoát thân hơn thôi.
Nàng ta đã có ý định xuất gia ngay trong năm nay, chuẩn bị xong xuôi cả rồi, Đại ca không còn cách nào mới nói cho nàng ta biết: Hoàng thượng cố tình tứ hôn cho nàng ta, nàng ta không thể xuất gia. Quân cờ như nàng ta sắp đổi chủ, cho nên càng xa càng muốn chừa lại đường lui cho mình. Nếu đã không có quyền chết, thì tiền bạc là thứ quan trọng nhất. Đáng tiếc, trong một năm qua nàng ta chỉ mới lặng lẽ đổi được 15,000 lượng mà thôi.
Trúc Lan nhận lấy ngân phiếu, nói:
- Diêu nhị tiểu thư có yêu cầu gì đối với thôn trang hay không?
Diêu Dao khẽ cười, nói:
- Phu nhân quyết định là được.
Trúc Lan mỉm cười, cô đã bảo mà, Diêu Dao không chỉ đơn giản là vì chăm sóc Thẩm huyện chúa, vị này lợi dụng kế hoạch của Diêu hầu gia để mưu tính đường lui cho mình.
*****
Buổi tối, Chu Thư Nhân trở về, Trúc Lan nói lại chuyện này:
- Thông qua ý định của Diêu Dao, em có cảm giác dường như nàng ta sắp lấy chồng hay sao ý.
Chu Thư Nhân: - Cô bé này không phải là người tầm thường, nếu cô bé đã nói ra ý nghĩ, nghĩa là có đến 80% rồi.
Trúc Lan nói tiếp:
- Không biết con bé sẽ lấy ai nữa.
Chu Thư Nhân hừ lạnh một tiếng, nói:
- Vậy thì phải xem Hoàng thượng tính gì, dạo này trong Kinh Thành náo nhiệt lắm đấy.
Trúc Lan hỏi:
- Xảy ra chuyện gì rồi à?
Chu Thư Nhân: - Chẳng qua là chó cắn chó mà thôi, nhưng mà, Diêu Văn Kỳ đã lộ tẩy hoàn toàn rồi. Dạo này Ngũ hoàng tử hạ bệ không ít người, Diêu Văn Kỳ vẫn luôn án binh bất động cuối cùng không nhịn được nữa, Kinh Thành náo nhiệt hết sảy con bà bảy luôn.
Trúc Lan khẽ cười, tiếp lời:
- Đằng trước có con trai ruột luôn chống đối ông ta, đằng sau có Ngũ hoàng tử. Không phải là Diêu Văn Kỳ không muốn nhẫn nhịn, mà là không thể tiếp tục nhẫn nhịn được nữa, ông ta mà còn nhịn nữa là sẽ mất hết toàn bộ lòng quân đấy.
- Vợ anh nói phải, bởi vậy mới nói Hoàng thượng đỉnh của chóp. Lợi dụng quân cờ trong tay, đi từng bước một buộc Diêu Văn Kỳ phải phản kháng, chờ đời Diêu Văn Kỳ ném ra con át chủ bài.
Trúc Lan ý nhị nói:
- Chờ xem, sang năm sẽ càng náo nhiệt hơn nữa.
Chu Thư Nhân nghĩ ngay đến Thẩm Dương, đúng là sắp có chuyện rất k*ch th*ch!
*****
Năm nay vận may của thí sinh ở Tân Châu hơi thấp, ngoại trừ ngày thi đầu tiên còn nắng chang chang, mấy ngày sau đó trời mưa không ngớt. Chăn bông mang theo đều bị thấm nước, dùng nước mưa không tạt thẳng vào, chăn bông cũng hấp thu hơi ẩm và trở nên ỉ ỉ. Quần áo không thể khô nổi, sau khi hoàn thành tất cả bài thi, ngon rồi, hơn một nửa trong số thư sinh vốn yếu ớt ngã bệnh.
Hà Thúc không may ngã bệnh, vốn dĩ thương tích còn chưa hồi phục, lần này bệnh tình được đà bộc phát ra hết. Ngô Ninh vừa trở về từ phủ của Vương đại nhân, Trúc Lan bèn hỏi:
- Có gặp được người không? Hà Thúc khá hơn chút nào chưa?