Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 606: Diêu Dao

Trước Tiếp

Cẩn Ngôn trả lời:

- Ngoài Hà công tử ra, hôm qua còn có hai tú tài khác gặp chuyện, hai tú tài đó cũng là những người được dự đoán đạt hạng nhất trong kỳ thi hương.

Chu Thư Nhân không bảo Cẩn Ngôn đi điều tra chuyện của Hà Thúc, thời gian mất tích đủ lâu, lại còn gióng trống khua chiêng đi tìm Hà Thúc, người thông minh sẽ biết phải dọn dẹp sạch sẽ dấu vết từ sớm, tra cũng không tra ra được cái gì. Tất nhiên, quan trọng nhất là anh không muốn điều tra. Vì vậy, anh sai người đi điều tra có bao nhiêu người bị tai nạn, nhằm chứng thực suy đoán của mình mà thôi.

Cẩn Ngôn thấy đại nhân trầm mặc, hỏi:

- Đại nhân, có muốn tiếp tục điều tra hay không?

Chu Thư Nhân xua tay, nói:

- Không cần, ngươi lui ra ngoài trước đi.

- Vâng.

Chu Thư Nhân day day giữa mày, anh thật sự hy vọng thi hương sớm ngày kết thúc, nhanh chóng tiễn Thẩm Dương lên Kinh Thành, đừng có nán lại phạm vi quản lý của anh.

Hà Thúc xảy ra chuyện không gây ra bất kỳ xáo trộn nào cả, mỗi năm đều có thư sinh bị hãm hại dẫn đến bị thương vài người hết sức bình thường. Hôm sau Hà Thúc vẫn quyết tâm đi thi, Hà Thúc thuận tay trái, nhưng tay phải cũng có thể viết chữ. Để không khác người, bình thường y toàn dùng tay phải để viết chữ, bây giờ dùng tay trái viết chữ, coi như người đứng sau màn mừng hụt một hồi.

Phải chờ hai ngày mới có thành tích, thời gian hai ngày trôi qua nhanh chóng. Thành tích còn chưa công bố, Trúc Lan đã biết trước rồi. Chu Thư Nhân mang về lúc làm xong việc ở nha môn, nói:

- Hà Thúc đứng hàng thứ tư, anh đích thân coi bài thi của y, thằng nhóc này đang giấu nghề đấy!

Trúc Lan lập tức hiểu ra, nói:

- Nghĩa là Hà Thúc vẫn chưa nói thật?

Bằng không sẽ không giấu nghề.

Nhưng Chu Thư Nhân lại rất hài lòng, nói:

- Đây là một biểu hiện của trưởng thành. Thành Tân Châu là nơi nào chứ, có nhiều thế gia và rất gần Kinh Thành. Thiếu niên tài ba nhưng không có người chống lưng, giấu nghề thì hơn.

Cho dù lần này không bị người ta hãm hại, thì lúc tới Kinh Thành cũng khó lòng thoát khỏi. Quyền quý Kinh Thành sẽ không để Vương đại nhân vào mắt, thành Tân Châu cũng sẽ không kiêng kỵ Vương đại nhân. Còn bản thân anh, suy cho cùng Ngô Ninh không phải là tiểu thư Chu phủ, nếu như thật sự xảy ra chuyện, cho dù anh có giúp đỡ cũng không tới mức dốc hết vốn liếng vì Ngô Ninh, huống chi Ngô Ninh còn chưa xuất giá! Có điều, lần này có thể nói rằng trong cái rủi có cái may, ít ra đa số ánh mắt sẽ không đổ dồn vào Hà Thúc nữa.

Trúc Lan liên tưởng đến Chu Thư Nhân, lúc trước Chu Thư Nhân cũng không có ai chống lưng, nhưng tuổi tác của Chu Thư Nhân không còn nhỏ, dáng dấp lại không đẹp mắt cho nên chẳng có mấy ai dòm ngó đến anh. Quả thật năm xưa ứng với lời Chu Thư Nhân từng nói: thiên thời - địa lợi - nhân hòa đầy đủ.

Ba ngày sau, Chu lão đại và Xương Trí từ Lễ Châu về. Trúc Lan rất vui, nói:

- Sao các con không cho người gửi thư về trước?

Chu lão đại và Xương Trí liếc nhìn nhau, ông ngoại và bà ngoại đều qua đời, bọn họ không dám viết thư gửi về bởi vì sợ mẹ không tiếp thu nổi. Để có thể trở về càng sớm càng tốt để tự mình nói với mẹ, bọn họ đi ngày đi đêm. Bọn họ lo lắng mẹ không vượt qua được nên cũng chẳng viết thư báo sắp về nhà làm gì.

Trúc Lan thấy thái độ của hai đứa con trai, đoán được suy nghĩ của họ, nói:

- Các con không cần khó xử, mẹ biết cả rồi.

Chu lão đại trợn tròn hai mắt, hỏi:

- Mẹ, sao mẹ biết được?

Bọn họ đã cố tình cảm không cho Đại cữu và Nhị cữu viết thư rồi mà.

Trúc Lan thấy vóc dáng của hai đứa con trai gầy đi trông thấy, cảm động trong lòng. Đám trẻ Chu gia rất tôn trọng và yêu thương cô, cô nói:

- Ta biết từ lúc ông bà ngoại con mới vừa qua đời rồi, bọn họ báo mộng cho ta, các con đi đường vất vả!

Trái tim vẫn luôn căng thẳng của cdl cuối cùng cũng được thả lỏng, có trời mới biết suốt cả chặng đường hắn cứ nghĩ xem nên nói với mẹ thế nào, chỉ sợ mẹ sẽ sinh bệnh.

- Trước lúc lâm chung, bà ngoại cực kỳ tỉnh táo, bà ngoại hy vọng mẹ sẽ sống tốt.

Xương Trí tiếp lời:

- Bà ngoại đi rồi, ông ngoại cũng không còn sức sống nữa, ông ngoại ra đi rất thanh thản ạ.

Lúc đó hắn nghĩ, ông bà ngoại nhiều nhắc đến mẹ, là hy vọng rằng sau này mẹ có thể nâng đỡ Dương gia nhiều hơn, thế mà ông bà ngoại không nói gì cả.

Trúc Lan chua xót trong lòng, hỏi:

- Cả nhà đại cữu của con có khỏe hết không?

Chu lão đại nhìn Xương Trí, lúc ở Lễ Châu, đoạn giao thiệp sau toàn là Xương Trí ra mặt, khiến hắn kinh ngạc quá chừng. Hắn cứ lo lắng Xương Trí làm người ta phật ý, nhưng sau khi đi gặp người ngoài vài lần chung với Xương Trí, trong lòng Chu lão đại cảm động vô hạn. Cha quá lợi hại, cuối cùng Xương Trí cũng chịu động não rồi.

Xương Trí thấy Đại ca đang nhìn mình, ý của Đại ca là để hắn nói:

- Mẹ, cả nhà Đại cữu vẫn ổn, chẳng qua lớp cháu hơi chậm. Trước mắt chỉ có một mình biểu ca có thể lèo lái Dương gia, cho nên Đại cữu và Đại cữu mẫu cứ luôn miệng nhắc tới mẹ. Nói trắng ra hay là ẩn ý đều hy vọng mẹ sẽ nâng đỡ Dương gia nhiều hơn.

Trúc Lan khẽ cười, đây là lẽ thường, cô không thấy bất ngờ lắm. Cha mẹ đi rồi, còn cô thì lại rất khó trở về, Đại ca lo lắng xa mặt cách lòng.

- Mẹ đã hiểu rồi. Các con cũng trở về nghỉ ngơi lấy lại sức đi, đi đường chắc mệt lắm rồi.

Chu lão đại nói:

- Mẹ, chúng con không thấy vất vả, đây là chuyện mà chúng con nên làm.

Trúc Lan âm thầm cảm thán, ở thời cổ đại, chữ hiếu to cỡ bằng trời. Ngoại trừ một số người con thật sự bất hiếu, đa phần toàn là có hiếu.

*****

Đại phòng

Chu lão đại vừa bước vào viện đã thấy nương tử đang đếm ngân phiếu, khóe môi của hắn giật giật:

- Cứ đếm tới đếm lui như vậy không sợ làm nát tiền à?

Lý thị giật mình ngẩng đầu lên, sau đó mà một hồi bi kịch: một tờ ngân phiếu trị giá 50 lượng bị rách mất một góc.

- Ôi, ngân phiếu của ta.

Chu lão đại tức tối, đứng mơ nương tử ân cần hỏi han, suy nghĩ của nương tử đặt hết lên ngân phiếu rồi, may mà còn có bà tử tinh tế đi rót nước trà.

- Minh Huy đâu rồi?

Lý thị đau lòng cất ngân phiếu đi, đáp:

- Nó đi học rồi.

Chu lão đại sửng sốt, hỏi:

- Trong nhà mới mời tiên sinh nữa sao?

Lý thị xua tay, nói:

- Mạnh Kiệt, đồ đệ của cha dạy nó.

Chu lão đại có chút tủi thân, hỏi tiếp:

- Nàng không nhớ ta chút nào sao?

Lúc này Lý thị mới chú ý tới tướng công, nàng ta bẻ đầu ngón tay tính ngày, cuối cùng cũng biết đau lòng:

- Trông chàng gầy đi rồi kìa, đã trở về rồi thì ta sẽ từ từ bồi bổ lại cho chàng.

Chu lão đại hài lòng, bên ngoài có quá nhiều người nịnh bợ, về nhà tốt hơn.

*****

Ngũ phòng

Tô Huyên đi qua đi lại quanh người tướng công, nàng ta biết chắc tướng công đi xa sẽ trưởng thành hơn, nhưng khác biệt cũng quá lớn. Nàng ta vừa ngắm vừa nghiền ngẫm, tướng công làm cho nàng ta thật sự bất ngờ.

Xương Trí bất đắc dĩ nói:

- Ta khiến nương tử ngạc nhiên đến vậy sao?

Tô Huyên thành thật gật đầu, nói:

- Rất ngạc nhiên, nếu không phải là ngoại hình không hề thay đổi, và có Đại ca đi theo chàng về, ta còn cho rằng chàng đã bị đánh trái rồi đấy.

Xương Trí khẽ cười, nói:

- Nương tử có muốn kiểm tra vi phu hay không?

Tô Huyên đỏ mặt, thật ra đôi khi anh chàng Xương Trí này rất xấu xa. Sau khi đả thông tư tưởng, nàng cũng không cưỡng lại được.

*****

Bởi vì hai đứa con trai đã về, Trúc Lan vui vẻ trong lòng, cô không cần phải lo lắng thêm nữa. Con đi ngàn dặm cha mẹ lo âu, cô đã làm rất trọn vẹn vai trò người mẹ.

Gần tới ngày thi hương, chân của Hà Thúc bị thương khá nặng, còn thương tích ở tay thì đã đỡ hơn rất nhiều. Nhưng mà, y vừa khỏe lại một chút là lập tức tới Chu phủ cảm ơn. Từ sau khi Xương Trí hay tin Hà Thúc gặp chuyện, Trúc Lan phát hiện ra đứa con trai này trầm tĩnh hơn hẳn. Sau đó cô tiếp tục nhận thấy, dường như Chu lão đại rất hay trốn tránh Xương Trí, đủ biết lực sát thương của Xương Trí trưởng thành mạnh đến cỡ nào, và cặp đôi động vật ăn có tự vệ bằng trực giác Lão Đại rất sợ Xương Trí.

Vào hôm thi hương, Chu phủ nhận được thiệp mời từ phủ của Diêu thế tử. Trúc Lan lấy thiệp qua nhưng không xem, cô thật sự không thích Thẩm huyện chúa! Tiếc là không có cách nào trốn được, cô hờ hững mở thiệp ra, lập tức sửng sốt:

- Không phải thiệp của Thẩm huyện chúa, Diêu nhị tiểu thư tới thành Tân Châu rồi!

Tống bà tử nhìn thoáng qua, nói:

- Diêu nhị tiểu thư muốn tới nhà chào hỏi.

Trong mắt Trúc Lan ánh lên niềm vui, nói:

- Đúng vậy, ngày mai muốn tới đây chơi.

Càng hiểu biết về Diêu Dao, Trúc Lan càng có cảm tình với vị Diêu nhị tiểu thư này. Cô rất hoan nghênh Diêu Dao tới Chu phủ.

 

Trước Tiếp