Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 598: Rộng Lượng

Trước Tiếp

Chu phủ, những ngày qua có rất nhiều người tới thăm Trúc Lan. Hôm nay Thẩm huyện chúa lại tới, chỉ là mới ngồi một lát đã về, Tuyết Hàm tự tiễn ra cửa.

Trúc Lan thấy con gái về với vẻ mặt mất tự nhiên, bèn hỏi:

- Sao thế?

Tuyết Hàm ngồi xuống cạnh mẹ, nói:

- Mẹ, con cảm thấy huyện chúa không thích con.

Mặc dù Thẩm huyện chúa che giấu rất tốt, nhưng nàng vẫn cảm nhận được Thẩm huyện chúa không thích nàng.

Trúc Lan nghĩ thầm, trực giác của phụ nữ chuẩn thật, nếu không có mớ chuyện lộn xộn này thì quả thật Tuyết Hàm và Diêu Triết Dư là một cặp:

- Chắc con nghĩ nhiều rồi.

Tuyết Hàm nghĩ lại, nàng chỉ từng thấy Thẩm huyện chúa một lần từ xa, đúng là chưa từng tiếp xúc lần nào, có thể là nàng nhạy cảm rồi.

*****

Trên xe ngựa của phủ Diêu thế tử, đại nha hoàn bên cạnh Thẩm huyện chúa nói:

- Huyện chúa không thích Chu gia tiểu thư sao?

Thẩm Di Nhạc à một tiếng:

- Cũng không phải là không thích, chỉ là không thích nổi thôi, có lẽ là do tính cách không hợp.

Đại nha hoàn cười nói:

- Xem ra Chu tiểu thư không hợp mắt người rồi.

Thẩm Di Nhạc cũng không nghĩ nhiều, ả có quyền kiêu ngạo để thích hoặc không thích một ai đó, ả không cần nhịn nhục làm gì, cho dù đó có là thiên kim của Chu gia. Trong mắt ả, thiên kim của Chu gia còn chưa đáng để ả quan tâm, điều ả nên tốn công phí sức là Diêu hầu phủ.

Thẩm Di Nhạc nhắm mắt lại, cứ tưởng kế mẫu mới là kẻ thù lớn nhất của ả, đúng là bất ngờ thật, không ngờ lại là cha chồng, nếu không phải tướng công tin tưởng Diêu Dao thì ả còn tưởng đây là mưu kế của kế mẫu chứ!

*****

Thời gian trôi qua rất nhanh, phải qua tầm một tháng thì sức khỏe của Trúc Lan mới hồi phục hẳn, nhưng tiếc là dù đã khỏe sau cơn bệnh nặng, cô vẫn không còn sức để bế con trai lên như trước nữa. Khụ, đương nhiên cũng có một phần nguyên nhân là vì thằng nhóc này lại béo lên.

Mấy ngày nay, Ngô Ninh và Tuyết Hàm luôn ở cạnh Trúc Lan, Trúc Lan thấy Ngô Ninh thêu áo cưới, nghĩ tới danh sách của hồi môn Ngô Minh chuẩn bị cho Ngô Ninh mà cô vừa nhận được không bao lâu. Ngô Minh chuẩn bị rất nhiều của hồi môn cho cô em gái duy nhất này, riêng bạc đã là hai ngàn lượng, còn có một tòa thôn trang, chuẩn bị thêm một vài món trang sức, vải vóc và gỗ, tất cả được gửi tới Chu phủ kèm theo danh sách của hồi môn. Trong hai ngàn lượng bạc thì có một ngàn lượng là tiền để dành, một ngàn lượng còn lại thì nhờ Trúc Lan mua cửa hàng cho Ngô Ninh.

Vật liệu may áo cưới sẽ do Trúc Lan chuẩn bị cho Ngô Ninh, bây giờ đã thêu xong một phần, áo cưới phức tạp, Ngô Ninh tự thêu thùa may vá nên còn cần một hai tháng nữa mới hoàn thành.

Trúc Lan nghĩ đến của hồi môn mà Ngô Minh chuẩn bị, phần của hồi môn này đào hết của cải của Ngô gia rồi, Ngô gia có thể tích cóp những thứ này là nhờ chỗ của Ngô Minh thuộc về vùng biên cương, nơi không kiểm soát thắt chặt việc buôn bán, chứ nếu không giàu có thì khó mà sắm đủ hết những thứ này. Bây giờ trong của hồi môn của Ngô Ninh có phần cô tặng thêm và phần do Ngô Minh chuẩn bị, đã rất nhiều rồi, tương lai của con bé này đã được bảo đảm.

Tuyết Hàm đặt kinh văn đang chép xuống, nói:

- Mẹ, gió thổi hơi mạnh rồi, con đi đóng cửa sổ.

Trúc Lan cười đáp:

- Mẹ khỏe rồi, con không cần lo lắng như thế nữa đâu, cứ mở cửa sổ đi, không sao cả.

Tuyết Hàm thấy sắc mặt mẹ hồng hào thì mới ngồi xuống lại, mấy ngày qua cả Chu phủ đều căng thẳng lo âu:

- Mẹ, tính ngày thì chắc Tứ ca đã tới quê rồi nhỉ!

Trúc Lan: - Tính ngày thì đúng là nên tới rồi.

*****

Thôn Lý gia, Xương Liêm và Đổng thị đã trở về từ thôn Đổng gia, vẻ mặt Đổng thị không đẹp chút nào:

- Khinh người quá đáng.

Xương Liêm nhìn nương tử đang giận dữ, nói:

- Bớt giận nào, tộc nhân Đổng thị không có ý nói nàng.

Đổng thị cắn răng, nàng ta biết bọn họ không nhắm vào mình, lúc nàng ta và Xương Liêm trở về thì được nhận cách tiếp đãi tốt nhất của tộc Đổng thị, hít sâu một hơi:

- Nhưng cũng không thể đối xử với tỷ tỷ như thế được, đến cửa cũng không cho vào.

Xương Liêm thở dài:

- Không phải nhạc phụ nhạc mẫu đã cho đại tỷ vào rồi sao?

Trong lòng Đổng thị càng khó chịu hơn, cha mẹ cũng hơi giận chó đánh mèo, mặc dù cho tỷ tỷ vào nhà nhưng lại đối xử rất lạnh nhạt với tỷ tỷ, đám tẩu tử châm biếm tỷ tỷ mà mẹ chỉ nói lại có mấy câu qua loa, sau đó thì không lên tiếng nữa.

Xương Liêm ôm nương tử, nói:

- Đừng nghĩ nữa, ta thấy tỷ tỷ rất mạnh mẽ, trong lòng tỷ tỷ cũng biết khi về sẽ đối mặt với chuyện gì mà.

Đổng thị thấy nghẹn mũi, ban đầu nàng ta tính ở lại tòa nhà Đổng gia cùng Xương Liêm, nàng ta nhớ cha mẹ, nhưng thấy dáng vẻ của đám tẩu tử và thái độ của tộc nhân, khiến lòng nàng ta áp lực khó chịu quá, cuối cùng quyết định về ở nhà cũ tại thôn Lý gia. Theo ý nàng ta thì tỷ tỷ nên dẫn bọn nhỏ tới thôn Lý gia để ở, nhưng tỷ tỷ không muốn làm phiền nàng ta nhiều, vừa tới quê quán đã nhanh nhẹn mua nhà ở thôn Chu gia mà không về Đổng gia.

Đổng thị: - Trong lòng cha mẹ, cho dù có thương chúng ta thì cũng không bằng con cháu Đổng gia."

Xương Liêm vỗ lưng nương tử, nương tử thấy hơi bất công thay Đổng Y Y, nhưng nhiều hơn là sự sợ hãi, nương tử sợ lúc nàng ta gặp nạn thì Đổng gia cũng sẽ đối xử với mình như thế:

- Ta không có bản lĩnh giỏi như cha, nhưng để che chở nàng và con thì vẫn làm được.

Hắn sẽ không giống như tỷ phu, từ lâu hắn đã học được bước chậm mà chắc.

****#

Thôn Chu gia, Đổng Y Y ngồi xe ngựa của muội muội về tới nhà, đỡ trượng phu xuống xe ngựa:

- Mặc dù hơi cũ nát, nhưng lại khiến ta thấy an tâm đến lạ.

Giang Minh nhìn nương tử, trong lòng hắn ta khó chịu: - Là ta hại nàng.

Đổng Y Y cười nói:

- Nếu lúc trước chàng không cưới ta thì ta chỉ có thể xuất gia hoặc là ở Đổng gia chịu bị khinh bỉ, hoặc cũng có thể là đã qua đời từ sớm vì uất ức. Bây giờ có thêm hai đứa nhỏ, có thể trải qua cuộc sống yên ổn, ta đã nhìn thoáng rồi.

Giang Minh sững sờ nhìn Đổng Y Y, hắn ta hối hận rồi, hối hận vì làm tổn thương nữ nhân trước mắt. Đây là một nữ nhân tốt, nhưng tiếc là dù hối hận cũng đã muộn màng, dù Y Y có rộng lượng đến mấy thì cũng sẽ không tha thứ cho những tổn thương mà hắn ta gây ra.

Đổng Y Y chờ bọn nhỏ xuống xe ngựa, hít sâu một hơi. Nàng ta còn phải dọn dẹp nhà cửa, nhà này là mới mua, lúc bọn họ tới còn chưa kịp dọn dẹp đã phải đi Đổng gia, chờ gã sai vặt chuyển hết hành lý vào phòng, Đổng Y Y đỡ trượng phu:

- Chàng ngồi nghỉ đi, ta đi dọn dẹp phòng trước đã.

Qua một tháng nên chân cẳng Giang Minh đã đỡ một chút:

- Ta kê bàn ghế giúp nàng.

Đổng Y Y khựng lại, sau đó cười nói:

- Được.

Giang Mộc Lam khẽ cắn khóe miệng, nói:

- Mẹ, để con phụ mẹ.

Đổng Y Y nhìn tiểu nữ nhi, trên đường trở về, nữ nhi từ không cam tâm đến bình tĩnh, bây giờ có thể chủ động giúp nàng ta một tay, trong lòng Đổng Y Y vui mừng: - Được.

*****

Tân Châu, Chu phủ, buổi chiều Trúc Lan vừa tỉnh giấc thì thấy Triệu thị đã tới rồi:

- Sao không dẫn Ngọc Điệp tới đây?

Triệu thị cầm thư trong tay, đáp:

- Ngọc Điệp còn ngủ trưa ạ, vậy nên con không dẫn con bé tới.

Trúc Lan thở dài, mặc dù sức khỏe của Ngọc Điệp đã đỡ hơn nhưng vẫn còn rất yếu ớt, con bé ấy ngủ nhiều hơn những đứa trẻ đồng trang lứa, chú ý tới lá tha trong tay Triệu thị:

- Con tìm mẹ là vì có chuyện gì à?

Mặt Triệu thị đỏ lên:

- Mẹ, mẹ con gửi thư, đệ đệ của con đính hôn rồi.

Trúc Lan: - Đây là chuyện tốt.

Mặt Triệu thị lại đỏ hơn, đúng là chuyện tốt, nhưng mà:

- Mẹ, đệ đệ đính hôn với một tiểu thư nhà quan.

Trúc Lan bừng tỉnh, vì Chu gia nên Phương thị mới có thể giúp nhi tử đính hôn với tiểu thư nhà quan:

- Con sợ sẽ rước phiền phức về cho Chu gia à?

Triệu thị gật đầu:

- Mẹ, đúng là con sợ điều đó.

Nàng ta sợ thật, lòng biết ơn của nàng ta dành cho mẹ ruột dần dần mai một qua những hành động càng ngày càng quá đáng của mẹ, mẹ cũng càng ngày càng xa lạ, mẹ của hiện tại khiến nàng ta không thấy tin tưởng chút nào.

Trúc Lan thấy mặt Triệu thị đỏ lên, trong bốn đứa con dâu của Chu gia, Triệu thị là là đứa thiếu thốn nhất, Lý thị cũng xuất thân nông dân, nhưng có nhà mẹ đẻ chịu cố gắng, chỉ có Triệu thị là bị cản trở:

- Mẹ biết rồi, mẹ sẽ chú ý.

Triệu thị thở phào nhẹ nhõm: - Dạ.

*****

Buổi tối, Trúc Lan chờ Chu Thư Nhân trở về để nói về chuyện đính hôn, Chu Thư Nhân nói:

- Anh sẽ cho người điều tra thêm.

Trúc Lan: - Ừ, cẩn thận một chút thì tốt hơn.

Chu Thư Nhân cũng nghĩ như vậy:

- Đúng rồi, sáng ngày mai Tân Châu sẽ không yên ổn, nếu không có việc thì ngày mai cố gắng đừng ra khỏi phủ.

Trước Tiếp