Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan uống mấy ly nước mới thấy vị đắng trong miệng giảm bớt, cuối cùng ăn kẹo vào thì dạ dày mới hết quay cuồng vì vị của thuốc Đông y, lăn lộn một hồi, cả người Trúc Lan đổ mồ hôi, yếu ớt dựa vào gối nằm:
- Vốn đã không muốn ăn tối rồi, bây giờ lại càng hết muốn ăn.
Trong mắt Chu Thư Nhân có ý cười, nói:
- Nếu em không muốn uống thuốc thì tranh thủ nghỉ ngơi cho khỏe lại đi.
Trúc Lan kéo chăn, cô vẫn cảm thấy hơi lạnh, nghiêng đầu nhìn dáng vẻ của Chu Thư Nhân, nói xin lỗi:
- Khiến anh lo lắng rồi.
Chu Thư Nhân nắm tay Trúc Lan, nói:
- Nếu biết thế thì chăm sóc tốt cho mình đi.
Vẻ mặt Trúc Lan rối rắm:
- Chuyện này hơi khó đấy, mấy năm rồi, chỉ có lần này em mới đổ bệnh nặng thôi, là người thì sao có thể không sinh bệnh được, không phải trước giờ em cũng từng bị cảm mạo sao, đây là chuyện bình thường mà.
Chu Thư Nhân thở dài:
- Nhưng anh không muốn em sinh bệnh, có trời mới biết lúc em nằm trên giường không tỉnh, anh đã sợ tới mức nào.
Trúc Lan nắm ngược lại tay Chu Thư Nhân, nói:
- Sau này không như thế nữa, nhất định em sẽ chăm sóc tốt cho bản thân.
Người cô để ý nhất chính là Chu Thư Nhân, cô không nỡ khiến anh phải lo lắng sợ hãi.
Chu Thư Nhân nghe được lời này thì yên lòng hơn một chút:
- Mà sao đang yên đang lành tự nhiên đổ bệnh?
Trên mặt Trúc Lan hiện lên nét cô đơn:
- Mẹ bị bệnh nặng, có thể lần này sẽ không qua khỏi.
Chu Thư Nhân nắm chặt tay Trúc Lan hơn, Trúc Lan thiếu thốn tình thương của cha mẹ, ở cổ đại, ông bà cụ Dương gia đã cho Trúc Lan tình thương mà cô thiếu thốn, ông bà cụ có vị trí rất nặng trong lòng Trúc Lan:
- Anh biết em muốn đi Lễ Châu, nhưng anh không đồng ý, em nói anh ích kỷ cũng được, cho dù em không đổ bệnh, có điều sức khỏe vẫn chưa hồi phục từ sau khi sinh con, thân thể em không chịu đựng nổi sự vất vả do lặn lội đường xa đâu.
Đi tới đi lui chậm rãi cũng mất ít nhất hai tháng, đi đường mệt nhọc lại không được nghỉ ngơi hẳn hoi, mà tới Lễ Châu rồi cũng không được nghỉ, những chuyện đó sẽ bào mòn sức khỏe của Trúc Lan, đây là chuyện anh không chấp nhận được, cho dù cô cảm thấy anh máu lạnh cũng được.
Trúc Lan chỉ vào mình:
- Với tình trạng lúc này của em, cho dù em muốn về cũng không về được.
Hơn nữa cô cũng không muốn trở về, cô biết tình hình sức khỏe mình thế nào, cô không chịu nổi vất vả, nếu sức khỏe tốt thì cô đã nhanh chóng quay về rồi, chứ đâu đến mức lo lắng tới đổ bệnh, vì quá áy náy nên trong lòng mới càng khó chịu.
Chu Thư Nhân hiểu Trúc Lan bao nhiêu chứ, chỉ cần một biểu cảm thì anh đã biết Trúc Lan nghĩ gì trong lòng:
- Đừng nghĩ nhiều, cha mẹ cũng không mong thấy em bị bệnh.
Trong lòng Trúc Lan thấy cay đắng, mẹ sinh bệnh, chắc chắn trong lòng cha cũng thấy không dễ chịu. Cuộc đời của lão gia tử, nửa đời trước phấn đấu, nửa đời sau gặp chiến loạn, tới già mới được hưởng phúc, nhưng cha cũng có tiếc nuối, Võ Đông là nỗi đau vĩnh viễn trong lòng cha, bây giờ mẹ bệnh nặng, cô cũng thấy rất lo cho cha.
Trúc Lan ho khan một tiếng, nói với Chu Thư Nhân:
- Để hai đứa Xương Lễ và Xương Trí cùng đi Lễ Châu, Xương Lễ thay mặt anh, Xương Trí thay mặt em.
Sau đó nói với Tống bà tử ở ngoài cửa:
- Tới nhà kho gói nhân sâm và dược liệu tốt nhất lại.
Trúc Lan thấy thời gian không còn sớm nữa, muốn chờ chuẩn bị xong còn cần mấy canh giờ, tới đó thì cửa thành cũng đóng rồi nên chẳng đi đâu được, chỉ có thể chờ tới sáng mai để hai đứa con trai lên đường.
Chu Thư Nhân ấn Trúc Lan nằm xuống, nói:
- Còn lại để anh đi sắp xếp, em mới uống thuốc xong, nên nghỉ ngơi một lát cho khỏe đi.
Trúc Lan dừng lại một chút:
- Ừ, anh về từ nha môn, bây giờ còn chưa tới lúc tan làm, không lẽ anh không quay lại sao?
Chu Thư Nhân đứng dậy chuẩn bị thay quần áo:
- Không về, dù về thì anh cũng không yên lòng, anh ở nhà với em.
Nói xong, Chu Thư Nhân lấy quần áo để thay bộ quan phục trên người, cởi quan phục ra để một bên, Chu Thư Nhân quay đầu nhìn lại thì thấy Trúc Lan đã ngủ rồi, trong thuốc có chất an thần, thuốc phát huy tác dụng rất nhanh. Chu Thư Nhân lau mồ hôi trên trán thay Trúc Lan, sau đó mới ra ngoài.
Tống bà tử đã gói nhân sâm và dược liệu lại xong, Chu Thư Nhân xem lướt qua, tất cả những thứ này đều là Trúc Lan tích cóp mấy năm qua, nụ cười trên môi tươi hơn một chút, mấy năm rồi mà cái tính thích trữ đồ này của Trúc Lan vẫn chưa từng thay đổi.
Tống bà tử nói:
- Trong phủ còn chừa một ít lại dự phòng, phần lớn đã gói vào rương.
Chu Thư Nhân: - Ngươi đi chuẩn bị hành lý khởi hành đi.
Tống bà tử: - Vâng ạ.
Chu Thư Nhân sai Cẩn Ngôn đi gọi lão Đại và Xương Trí tới, còn mình thì tới thư phòng, còn chưa viết thư xong thì hai đứa con trai đã đến, Chu Thư Nhân nhìn thoáng qua một cái rồi tiếp tục viết thư, anh viết tổng cộng ba lá thư, cho cha vợ, cho Võ Xuân, còn có cho anh cả vợ.
Chu Thư Nhân đặt thư xuống, nói:
- Mẹ bảo để hai đứa các con đi Lễ Châu, ta cũng không dặn dò gì nhiều, lên đường nhớ chú ý an toàn, ta sẽ tự tìm người đi theo lần này.
Chu lão đại thở phào nhẹ nhõm, hắn chỉ sợ mẹ đi về Lễ Châu chung thôi, nếu mẹ xảy ra chuyện gì, hắn dám chắc cha sẽ chém mình ngay: - Vâng ạ.
Chu Thư Nhân tiếp tục nói:
- Các con tới Lễ Châu rồi thì cố gắng tránh ra ngoài, chăm sóc tốt cho bản thân.
Xương Trí đã chịu động não hơn trước kia:
- Cha, tụi con nhớ kỹ rồi ạ.
Chu Thư Nhân nhìn Xương Trí, Đây cũng là một lần rèn luyện, học lý thuyết giỏi tới mức nào cũng không bằng thực hành thực tế, Trúc Lan chọn Xương Trí mà không phải lão Nhị, chắc cũng vì có ý này: - Ừ.
Sáng sớm hôm sau, Chu lão đại và Xương Trí ngồi lên xe ngựa lên đường, Chu Thư Nhân xin nghỉ để ở nhà với Trúc Lan, cũng vì sức khỏe của Trúc Lan vẫn chưa khá hơn, cứ lặp đi lặp lại.
Buổi sáng, Trúc Lan ăn cháo mà thấy miệng đắng chát, ban đêm lại phát sốt, hơn nửa đêm uống thuốc Đông y no bụng, cho dù có ăn kẹo thì trong miệng vẫn thấy buồn nôn như cũ.
Chu Thư Nhân: - Ăn thêm một viên kẹo nhé?
Trúc Lan lắc đầu:
- Ăn thêm nữa cũng không bớt được vị đắng trong dạ dày, con trai có khỏe không?
Tối hôm qua thằng nhóc phải ngủ một mình.
Trong mắt Chu Thư Nhân mang theo ý cười:
- Biết em không khỏe nên thằng bé hiểu chuyện hơn rất nhiều, sáng nay lúc em chưa dậy, thằng bé có tới thăm em đấy, còn nói chắc chắn sau này sẽ ngoan ngoãn nghe lời em hơn.
Anh sẽ không nói mình còn lừa con trai, để con trai quyết định sau này sẽ ngủ một mình.
Trúc Lan áy náy nói:
- Dọa nó sợ rồi.
- Vậy nên em phải nghỉ ngơi cho khỏe đấy, anh và con đều đang chờ!
Trúc Lan cười nói:
- Hôm nay có sức hơn rồi, sẽ khỏe hơn nhanh thôi.
Nhưng tiếc là lời Trúc Lan nói không thực hiện được, bảy ngày trôi qua, Trúc Lan vẫn chỉ miễn cưỡng xuống được giường đi tới đi lui, mặc dù không tái phát bệnh nhưng vẫn còn quá yếu ớt, một ngày uống thuốc ba lần, còn may lần này là tẩm bổ sức khỏe.
*****
Nha môn, Uông đại nhân thấy cuối cùng sắc mặt Chu đại nhân cũng khá hơn một chút, mấy ngày nay mặt mũi Chu đại nhân sa sầm, ông ấy toàn trốn tránh Chu đại nhân, nếu không phải nghe nương tử nói Dương thị đã khá hơn và đang bồi bổ sức khỏe, thì chắc ông ấy đã nghĩ tình hình Dương thị nguy kịch rồi.
Uông đại nhân đặt thống kê đã điều tra xong lên bàn:
- Đại nhân, đây là kết quả thống kê về đất hoang mà ngài cần.
Chu Thư Nhân: - Mấy ngày nay vất vả cho ngài rồi.
Anh dành phần lớn tâm tư lên người Trúc Lan, rất nhiều chuyện ở nha môn đều đá sàn cho Uông đại nhân.
Uông Cự nghĩ thầm, Dương thị khỏi nhanh đi mà, chứ đúng là ông ấy chịu không nổi nữa rồi, ngày nào cũng có quá nhiều việc, nhưng ngoài miệng thì ông ấy lại nói:
- Nên làm.
Chu Thư Nhân nở nụ cười, nói:
- Uông đại nhân đúng là một trợ thủ đắc lực, có năng lực xuất chúng.
Uông Cự cũng tự cảm thấy như vậy:
- Hạ quan hổ thẹn khi nhận lời này.
Chu Thư Nhân híp mắt, nói:
- Một khi đã như vậy, người tài giỏi như Uông đại nhân thì thường có nhiều việc, chuyện hạch toán còn lại giao luôn cho đại nhân nhé.
Uông Cự: "..."
Ông ấy chỉ muốn đánh miệng mình một cái, không, thật sự không cần mà, ông ấy đủ nhiều việc rồi.
Tâm trạng Chu Thư Nhân vui vẻ, anh cũng cần được nghỉ ngơi, thoải mái hơn một chút đúng là sướng thật.