Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời gian trôi qua, chớp mắt đã kết thúc kỳ thi huyện của đồng sinh, trong lòng Trúc Lan lo cho Dung Xuyên, cũng không biết kết quả thi của Dung Xuyên thế nào nữa. Trúc Lan đang ngây người thì Tiết thị bước vào, Trúc Lan mới bừng tỉnh:
- Ta nghe lão gia nói, Hà Thúc là người đứng đầu huyện Lạc, chúc mừng.
Ý cười ở khóe miệng Tiết thị tươi hơn, thị cũng thích Hà Thúc, nhớ tới mục đích ghé thăm hôm nay nên thị khiêm tốn:
- Đây mới là thi huyện thôi, còn thi phủ và thi viện nữa mà!
Trúc Lan ra hiệu cho Tiết thị ngồi, trong nhóm gia quyến của quan lại phủ Tân Châu, Tiết thị là kiểu khá thích ở nhà, bình thường nếu không có chuyện sẽ không ra ngoài:
- Hôm nay tới là có chuyện gì?
Tiết thị biết lúc nói chuyện với Dương thị thì nên nói thẳng ra sẽ tốt hơn:
- Ta tới vì Hà Thúc, Hà Thúc cũng mười bảy tuổi rồi, không còn nhỏ nữa, nên lập gia đình.
Trúc Lan sửng sốt, ở Chu phủ ngoài Ngô Ninh ra thì chẳng còn ai thích hợp nữa: - Ngô Ninh?
Tiết thị nói:
- Làm liều rồi, nói ra thì ta từng gặp Ngô tiểu thư vài lần, khá có thiện cảm với Ngô tiểu thư, tuổi tác của Ngô tiểu thư cũng đến lúc phải đính hôn, cho nên hôm nay ta mới mặt dày tới cửa.
Trong mắt Trúc Lan, Tiết thị là người có gì nói đó, trông vẻ đúng thật là có ấn tượng tốt với Ngô Ninh:
- Nếu tỷ tỷ đã tới thì chắc cũng biết về thân thế của Ngô Ninh.
Tiết thị sảng khoái thừa nhận:
- Đã điều tra rồi.
Đúng là đã điều tra, thị với lão gia mới cho rằng Ngô Ninh rất thích hợp với Hà Thúc. Ngô Ninh có ba người ca ca không tồi, không có thân thích tạp nham, hơn nữa Ngô Ninh được nuôi ở Chu phủ, tài nghệ và lễ nghĩa của bản thân Ngô Ninh là thứ khỏi phải bàn, bỏ lỡ Ngô Ninh thì khó mà tìm được người thích hợp với Hà Thúc như thế.
Trúc Lan nhướng mày, nói:
- Ta nghe nói Uông đại nhân cũng cảm thấy rất hứng thú với Hà Thúc.
Tiết thị cười gượng một tiếng, đáp:
- Đúng là Uông đại nhân thưởng thức Hà Thúc, nhưng Hà Thúc lại không thích hợp với Uông gia.
Thị chướng mắt thứ nữ Uông gia lắm, dù Uông gia có tốt cũng vô dụng, Hà Thúc cần một thê tử dịu dàng hiền huệ mà không phải người ỷ vào gia thế rồi không coi ai ra gì.
Trúc Lan cũng động lòng, Hà Thúc có phẩm hạnh tốt, lại được Chu Thư Nhân tán thưởng, hơn nữa có thành tích thi huyện thế này chứng minh học thức bản thân đủ nổi trội, không chỉ thế mà còn có Vương gia làm chỗ dựa, và không chê cái tiếng khắc người thân của Ngô Ninh, là chàng rể hiếm có khó tìm.
Tiết thị thấy Dương thị có vẻ động lòng thì tự tin nhiều hơn, trong mắt thị, Hà Thúc và Ngô Ninh thật sự rất xứng đôi.
Trúc Lan cười nói:
- Ngô Ninh được nuôi ở Chu phủ, nhưng cũng không phải con gái Chu gia, ta cần thương lượng với ca ca của nàng ấy đã. Tỷ tỷ xem đi, mới qua thi huyện thôi mà, chờ thì viện xong cũng không muộn đâu.
Trong lòng Tiết thị biết, Dương thị nói thế là còn có khả năng: - Được.
Trúc Lan tiễn Tiết thị về, nói với Tống bà tử:
- Phái người điều tra tỉ mỉ gia thế của Hà Thúc, quan trọng là xem có thanh mai trúc mã hay biểu muội biểu tỷ gì đó không.
Tống bà tử sửng sốt: - Biểu muội biểu tỷ?
Trúc Lan tỏ vẻ ngươi không hiểu được đâu: - Đi đi.
Tống bà tử không hiểu được, nhưng vẫn lĩnh mệnh lui xuống.
Trúc Lan nghĩ thầm, biểu muội biểu tỷ có sức sát thương rất lớn ở cổ đại. Đúng rồi, còn có loại nhân vật gọi là thanh mai trúc mã nữa, những chuyện này đều phải đề phòng.
*****
Thôn Chu gia, Dung Xuyên đã thi huyện xong, nghỉ ngơi một ngày, chuẩn bị dọn hành lý đi Bình Châu.
Tuyết Mai đứng ở cửa, nói:
- Đã chuẩn bị chỗ ở tại Bình Châu chưa?
Dung Xuyên để bút trong tay xuống, đáp:
- Đến Bình Châu sẽ ở Ngô gia ạ, hai vị ca ca Ngô gia đang chờ ta ở Bình Châu.
Tuyết Mai nói:
- Cũng không biết hai vị Ngô gia đó có đậu thi huyện không.
Dung Xuyên cười nói:
- Chắc chắn là đậu ạ.
Hắn tin tưởng năng lực của Ngô Minh, Chu thúc thúc luôn cảm thán rằng Ngô Minh ca ca là thiên tài.
Tuyết Mai hơi luyến tiếc, trong nhà có thêm Dung Xuyên nên náo nhiệt hơn hẳn, mặc dù không nói chuyện nhiều với nàng ấy, nhưng nàng ấy có thể biết được tin tức về nhà mẹ đẻ trong lúc nói chuyện phiếm:
- Sau khi thi đồng sinh xong thì về thẳng Tân Châu luôn sao?
Dung Xuyên đỡ Tuyết Mai tỷ ngồi xuống, nói:
- Không về ạ, thi đồng sinh xong, ta sẽ ở Ngô gia học tập, chờ vào thu rồi tham gia thi hương luôn.
Chu thúc thúc nói cứ xem hắn muốn thế nào, vậy là hắn quyết định như thế. Vì Tuyết Hàm, cũng vì mình nên nhất định năm nay phải tham gia.
Tuyết Mai cười nói:
- Trong lòng đệ hiểu là được rồi.
Lúc này có gia đinh bước vào:
- Dạ bẩm, ngoài cửa có người tìm công tử.
Dung Xuyên nói:
- Để ta đi xem.
Không vào thẳng nhà có nghĩa là không dám vào, chắc là Trương gia rồi, hắn cứ tưởng cho tới lúc hắn đi thì nhà họ cũng không thò mặt ra chứ!
*****
Cổng sân, Dung Xuyên nhìn thấy Chu thị nhưng trong lòng vẫn bình tĩnh, chuyện lúc trước không ai nợ ai nữa cả, trong lòng hắn chẳng có chút gợn sóng nào:
- Là ngươi à.
Chu thị đã nhìn lén Dung Xuyên vài lần, lần nào cũng là núp trong góc, đây là lần đầu tiên nhìn trực diện thế này, không ngờ lại căng thẳng như thế. Mụ hoảng hốt nghĩ, nếu đây là nhi tử ruột của mụ thì tốt biết bao, nhưng tiếc là không phải, nhấc cái rổ trong tay lên:
- Cái này, đây là bánh bột ngô mà ngươi thích ăn lúc còn nhỏ, ta làm một ít.
Trong lòng Dung Xuyên phức tạp, lúc còn nhỏ không phải là hắn thích bánh bột ngô, mà bánh bột ngô là món ngon duy nhất hắn từng được ăn, nhìn cách ăn mặc của Chu thị, trên quần áo không có mụn vá nào, cuộc sống của Trương gia cũng không tệ:
- Không cần, mang về đi.
Chu thị siết chặt rổ, hối hận không, thật ra thì hối hận muốn chết. Nếu sớm biết số đứa bé này may mắn như thế thì kiểu gì mụ cũng đối xử tốt với nó, không khơi dậy được nhớ nhung của Dung Xuyên dành cho Trương gia, mụ gượng cười:
- Thật ra, ta không có ý gì khác.
Dung Xuyên liếc mắt nhìn thấy Trương Đại Thiết ở góc đường: - Về đi.
Môi Chu thị mấp máy, cuối cùng không mở miệng nữa, xách rổ xoay người đi mất.
Dung Xuyên đứng ở cửa một lúc, vừa định xoay người đi vào thì phía sau có người gọi hắn:
- Trương Dung Xuyên.
Dung Xuyên quay đầu nhìn kỹ một lúc mới nhận ra, đây là nhị nữ nhi nhà Vương lão tứ - Vương Vinh. Nàng ta búi kiểu tóc của phụ nhân, tức là đã lập gia đình rồi, phía sau có nha hoàn đi theo, từ năm đó hắn đã biết Vương Vinh là người thông minh nhất:
- Chuyện gì?
Vương Vinh lập gia đình vài năm, con cũng có hai đứa, nhưng trong lòng vẫn còn chuyện chưa buông được:
- Ngươi có từng gặp Vương Như không?
Trong lòng nàng ta biết sự chấp nhất của Vương Như đối với Chu gia, nàng ta muốn biết kết cục của Vương Như.
Dung Xuyên ngẫm lại một lúc, hắn đã quên mất dáng vẻ Vương Như trông như thế nào:
- Chưa từng gặp lại.
Vương Vinh thất vọng, nàng ta sợ Vương Như quay về, sợ Vương Như trả thù nên luôn nhớ tới chuyện này:
- Làm phiền ngươi rồi.
Dung Xuyên xoay người đi vào sân, Tuyết Mai đứng ở phía sau, ngoài cổng xảy ra chuyện gì, nàng ấy nghe rõ hết. Tuyết Mai nói:
- Nói tới thì nhà Vương lão tứ có ba nha đầu, đại nha đầu gả cho kẻ góa vợ trong núi, hồi đầu năm từng bế con về nhà mẹ đẻ, cuộc sống không tốt lắm nhưng cũng không tính là quá tệ, nhị nha đầu là sống thoải mái nhất.
Dung Xuyên không quan tâm tới chuyện này, hờ hững đáp lời: - Ừ.
*****
Buổi tối, Chu phủ Tân Châu
Chu Thư Nhân trở về, vào bữa tối, Trúc Lan nói ý của Tiết thị:
- Anh thấy thế nào?
Đôi đũa gắp thức ăn của Chu Thư Nhân khựng lại:
- Có thể thành công cũng là một mối duyên tốt, cũng có lợi cho Ngô Minh.
Trúc Lan cười nói:
- Em đã bảo người điều tra cẩn thận rồi, chờ tin báo về không có vấn đề, em sẽ viết thư ngay cho Ngô Minh.
Chu Thư Nhân: - Được.
Nếu thật sự thành đôi thì không chỉ có lợi cho Ngô Minh, mà cũng có lợi cho Chu gia, Vương đại nhân không đáng chú ý, nhưng lại kết bạn được với những người không tồi. Hà Thúc khác với Thi Khanh, Thi Khanh dựa vào chính mình, còn Hà Thúc có người ông tốt. Dựa vào cái ơn ân sư này, tương lai của Hà Thúc không cần phải lo, Ngô Ninh gả cho Hà Thúc cũng có thể sống những ngày tháng an ổn.
Trúc Lan thấy Chu Thư Nhân cau mày:
- Có chuyện gì phiền lòng sao? Chuyện đăng ký lại hộ tịch không thuận lợi à?