Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân tưởng là chuyện gì khác, anh cũng đánh giá cao Vương đại nhân, không vượt qua giới hạn thì anh vẫn sẽ nể mặt một chút. Thế nhưng chuyện nhận học trò thì thôi, không chỉ vì anh ngại phiền, mà vì chút thời gian ít ỏi khó khăn lắm anh mới dành ra được còn phải dùng để dạy dỗ Xương Trí và cháu trai nữa. Bây giờ còn chưa đùn đẩy cho Xương Liêm được, cũng không biết đến bao giờ Xương Liêm mới có thể làm. Nói đến cùng thì anh vẫn phải tự tay gánh vác, để cuộc sống của mình và Xương Liêm dễ dàng hơn, anh hạ quyết tâm dạy dỗ và uốn nắn Xương Trí thật tốt mới được. Còn về đám cháu trai, đám cháu trai là nền tảng của Chu gia, mặc dù chúng không được anh tay cầm tay chỉ dạy như Minh Vân, nhưng anh cũng sẽ dành thời gian để dạy dỗ. Từ khi có con trai, rất nhiều vấn đề không còn là trách nhiệm thừa kế nữa. Vậy nên cho dù Hà Thúc có giỏi cỡ nào thì anh cũng sẽ không động lòng, tạm thời thì vị “boss” Ngô Minh này còn chưa tỏa sáng, anh cũng tạo đủ thiện cảm với cây đao Thi Khanh, có thêm Diêu Triết Dư đang ra sức lấy lòng anh, anh thật sự không cần tìm thêm nhân tài cho mình.
Hà Thúc có hơi mất mát, Chu đại nhân là vị đại nhân mà y nghe Vương thúc thúc nhắc tới nhiều nhất, Trong giọng thúc thúc tràn đầy sự thán phục khiến y rất kỳ vọng nhưng cũng nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng: được là vinh hạnh của ta, không được cũng là số của ta.
Mặc dù Chu Thư Nhân và Uông đại nhân nói chuyện phiếm nhưng mắt vẫn quan sát Hà Thúc, thay đổi trên nét mặt của thiếu niên khiến hai người vừa lòng.
*****
Thôn Chu gia, lúc Dung Xuyên dậy thì bữa trưa đã làm xong. Hắn rửa mặt ra cửa, tỷ phu và Khương Đốc nhận được tin nên về tới rồi. Dung Xuyên ngồi xuống xong nói xin lỗi:
- Hôm qua đi đường đêm nên mệt quá mới ngủ mất, không thể chờ tỷ phu là lỗi của Dung Xuyên.
Khương Thăng cười nói:
- Đây là nhà mình, Dung Xuyên không cần khách sáo thế đâu.
Trong lòng Khương Thăng hơi hoảng hốt, mới nửa năm không gặp mà Dung Xuyên đã thay đổi rất nhiều, từng hành vi cử chỉ đều bộc lộ sự cao quý, cái này đâu giống con rể nuôi từ bé, rõ ràng là công tử thế gia rồi.
Tuyết Mai cười cong mắt, Dung Xuyên là người nhà mẹ đẻ, người nhà mẹ đẻ đến khiến trong lòng nàng ấy vui vẻ, nhất là lúc nàng ấy đang mang thai:
- Đừng nói chuyện mãi nữa, mau ăn cơm đi.
Đúng là Dung Xuyên rất đói bụng, thấy thức ăn trên bàn toàn được mua từ tửu lầu.
Khương Thăng nhìn theo ánh mắt của hắn, cười nói:
- Đệ cũng biết tay nghề tỷ tỷ đệ thế nào mà, thành ra mới phải tới tửu lầu đặt rượu và thức ăn.
Dung Xuyên nghĩ tới khả năng nấu nướng của thẩm thẩm, bây giờ thẩm thẩm không xuống bếp nữa, nhưng tay nghề hầm canh vẫn chưa bị mai một:
- Tuyết Mai tỷ, hai người Hạ Mặc và Liễu Tam nấu nướng cũng không tồi, mấy ngày tới cứ giao cho bọn họ đi.
Tuyết Mai ngượng ngùng, trong nhà không có nô bộc, mấy ngày nay đều do mẹ chồng nấu cơm, nàng ấy nắm tay lại, cũng không cứng đầu từ chối:
- Làm phiền rồi.
Ăn cơm xong, Dung Xuyên thấy cha mẹ chồng Tuyết Mai tỷ quay về phòng, hắn có ấn tượng rất sâu sắc với cha mẹ chồng của Tuyết Mai tỷ, bây giờ xem ra Tuyết Mai tỷ chung sống cũng hòa thuận với cha mẹ chồng, vậy thì lúc về hắn có thể nói với thẩm thẩm để thẩm thẩm yên tâm.
Khương Thăng nói:
- Nơi này là nhà mình, có gì thì nhất định đừng khách sáo.
Còn chuyện giúp đỡ đọc sách, y sẽ không mở lời, đều là con rể, nhưng ở Chu gia thì Dung Xuyên là nhi tử, nhạc phụ, Mạnh cử nhân, tiên sinh học viện, y không thể bấu víu được bất cứ ai.
Dung Xuyên cười đáp: - Vâng.
Buổi sáng Dung Xuyên mới ngủ một giấc, bây giờ thấy đầu óc cũng tỉnh táo:
- Tỷ phu, ta muốn tới trường tộc xem.
Khương Thăng cười nói:
- Được, vậy lát nữa đi theo ta.
Một khắc đồng hồ sau, Dung Xuyên khoác áo choàng rồi dắt tay Khương Đốc đi trên con đường quen thuộc:
- Không biết có phải ảo giác của ta không, sao ta lại cảm thấy thôn Chu gia đông đúc hơn xưa nhỉ?
Khương Thăng nhếch môi cười:
- Có hai nguyên nhân, đầu tiên là vì nhạc phụ khiến không có ai dám tới thôn Chu gia gây chuyện, vậy nên có vài người chuyển tới thôn Chu gia. Thứ hai là vì trường tộc ở thôn Chu gia, mà chuyện này cũng phải cảm ơn nhạc phụ, nhạc phụ gửi về rất nhiều sách vở, hơn nữa mỗi năm còn có nguồn thu từ mấy chục mẫu đất, có tiền trả cho tiên sinh nên trường tộc mời thêm hai vị tiên sinh về. Rất nhiều nhà ở các thôn xóm xung quanh đưa con tới trường tộc, cũng có nhà trong huyện đưa con tới đây, tất những chuyện này đều có liên quan tới Chu gia, nếu sau này gặp được nhạc phụ thì ít ra cũng có chút chuyện vặt vãnh để nói đôi ba câu.
Mỗi quý y đều nhận được kha khá quà, cho dù y không chịu nhận thì bọn họ vẫn có đủ loại lý do để đưa tới tay y.
Dung Xuyên cười khẽ:
- Đây đã tính là gì, học viện Tân Châu mới gọi là náo nhiệt.
Đứa con rể là hắn, từ bị kinh bỉ coi thường đến được nịnh bợ, những thay đổi này đều là vì thúc thúc, con người là giống loài thực dụng như thế đấy.
Khương Thăng nhìn Dung Xuyên, không thể so được, nhưng y cũng không tính so, y là người biết đủ, cũng rất thích việc dạy học và trồng người, trường tộc là nơi thích hợp với y.
*****
Trường tộc Chu thị, Dung Xuyên gặp lại Chu tộc trưởng, vội vàng bước tới chào hỏi:
- Chào tộc trưởng.
Chu tộc trưởng cười tủm tỉm:
- Nghe nói ngươi đã về, ta còn đang nghĩ không biết có gặp được ngươi ở trường tộc hay không, không ngờ lại gặp được thật.
Dung Xuyên cười đáp:
- Vốn dĩ quyết định sáng mai sẽ tới thăm hỏi tộc trưởng.
Chu tộc trưởng cảm thán, đứa gầy còm năm đó biến thành quý công tử lúc này, cũng không biết Chu Thư Nhân trở thành dáng vẻ thế nào nữa, may mà Chu Thư Nhân luôn nhớ tới bộ tộc Chu thị:
- Đi, vào trong ngồi một lát nào.
Trong lòng Dung Xuyên rất tôn kính Chu tộc trưởng: - Vâng.
*****
Buổi tối, Chu phủ, Trúc Lan nghe Chu Thư Nhân nhắc về Hà Thúc thì kể anh nghe về chuyện xảy ra vào năm ngoái:
- Vậy xem ra đến giờ thằng nhóc ấy vẫn chưa biết lúc trước mình giúp ai.
Chu Thư Nhân: - Còn có chuyện này à? Sao tới giờ chưa nghe em kể lần nào?
Trúc Lan: - Cũng đâu phải chuyện gì lớn, vậy nên lúc đó không nhắc tới.
Chu Thư Nhân cười nói:
- Nói vậy, đúng là Hà Thúc cũng có chút duyên phận với nhà mình.
- Có duyên phận nhưng anh cũng đâu nhận làm học trò được.
Chu Thư Nhân hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai, nói:
- Đúng thế, mặc dù anh từ chối, nhưng anh nghĩ Uông Cự sẽ nhận.
Trúc Lan nhớ tới lời Tô Huyên nói:
- Đào thị trách móc nhiều lắm, Uông đại nhân cũng đang vội vã tìm chỗ đùn đẩy đây.
Chu Thư Nhân hừ một tiếng:
- Anh thấy vô vọng thôi, chỉ có Uông Cự nhiệt tình, Vương đại nhân có thể nhờ Uông Cự mời anh vì Hà Thúc, đủ thấy được ông ấy coi trọng Hà Thúc thế nào, Vương đại nhân sẽ không đồng ý.
*****
Kinh Thành, Thái Tử còn chưa về nghỉ ngơi, mới sang năm mới nên có rất nhiều chuyện, chờ xử lý xong hết thì cổ Thái Tử đã cứng đờ, đứng lên xoa cổ rồi nói:
- Phụ hoàng, đã xử lý xong rồi ạ.
Nói xong, Thái Tử nhìn phụ hoàng đang ăn trái cây và đọc sách, im lặng. Y vừa vui vì phụ hoàng giao rất nhiều chuyện cho mình xử lý, nhưng phụ hoàng cũng đâu cần nhàn nhã rõ ràng như thế!
Hoàng Thượng lau tay, nói:
- Thời gian muộn rồi, con cũng về đi.
Thái Tử: - ...Vâng.
Hình như gần đây về càng ngày càng khuya thì phải, từ khi sang năm mới, đã lâu y không tới hậu viện, còn không có bao nhiêu thời gian để ở chung với Thái Tử Phi, vậy mà phụ hoàng còn mong có cháu gái, mơ đi.
Hoàng Thượng cầm sách lên, đột nhiên nói:
- Sức khỏe Lão Ngũ tốt rồi đúng không!
Thái Tử dừng bước lại: - Vâng, đã khỏe lại rồi.
Co đầu rút cổ một khoảng thời gian, đến đầu xuân ăn Tết, Lão Ngũ cũng ra khỏi cửa, hôm qua còn tới Diêu hầu phủ.
Hoàng Thượng không thèm ngẩng đầu, nói:
- Con là đại ca, còn là Thái Tử, con cũng nên quan tâm nhiều hơn đến đệ đệ chưa thành thân.
Thái Tử nói một câu mang hàm ý sâu xa:
- Đúng ạ, Lão Ngũ lại lớn thêm một tuổi rồi.
Hoàng Thượng ngẩng đầu nhìn đại nhi tử đứng ở cửa, đúng là có phong thái của ngài năm đó:
- Con phải quan tâm chăm sóc kỹ vào."
Thái Tử: - ...Vâng ạ.