Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1838: Thay Đổi

Trước Tiếp

Năm nay hoàng thất cũng có một chuyện vui, Đại công chúa sắp sửa xuất giá rồi. Hoàng thượng đúng là biết giữ con gái thật, độ tuổi công chúa xuất giá luôn có ảnh hưởng đến bá tánh.

Bởi vì những năm qua địa vị của nữ giới tăng lên, sau khi nữ giới tốt nghiệp từ trường nữ và có thể kiếm tiền thì độ tuổi thành thân cũng muộn hơn. Trúc Lan rất mừng, thành thân muộn tốt cho nữ giới mà cũng tốt cho những đứa trẻ được sinh ra. Trúc Lan đã cho người thống kê tỷ lệ sinh non của những đứa trẻ thành thân muộn, trước kia số người kết hôn muộn còn ít chứ giờ đã có đủ số liệu để tham khảo rồi.

Bây giờ Trúc Lan không những là viện trưởng của trường nữ, mà còn là viện trưởng của học đường nữ đầu tiên. Đại công chúa và công chúa Tĩnh Huyên con của Hoàng hậu trở thành viện trưởng vinh dự, bởi vì hai vị công chúa đứng ra tuyển sinh nên có nhiều tiểu thư nhà quan và con gái nhà thế gia đến nhập học hơn.

Trúc Lan để Giang Linh lại trường nữ, cô cháu dâu Thiệu Đình thì phụ cô xử lý chuyện ở học đường nữ. Trường nghề và học đường khác biệt rất lớn, trường nghề là nơi học nghề để kiếm tiền trong khi học đường lại là nơi trau dồi tri thức.

Một hôm Trúc Lan đang đeo kính đọc báo, mấy năm nay thị lực của cô giảm đi nhanh chóng nên không đeo kính nhìn gì cũng mờ mờ. Chu Thư Nhân về nhà sớm, duỗi tay lấy tờ báo lại:

- Đừng đọc nữa, mỏi mắt lắm.

Trúc Lan cởi mắt kính ra mát xa mắt một lúc, hết khó chịu mới mở mắt ra nói với vẻ ghen tị:

- Anh ngày ngày đối mặt với con số, mà sao mắt anh còn tốt hơn cả em thế?

Chu Thư Nhân đưa trà hoa pha xong cho vợ, đáp:

- Giờ anh không xem sổ sách nữa, toàn nghe người ta đọc. Có em là thích tự thân vận động thôi, em muốn đọc báo thì cứ bảo bọn trẻ đọc cho em nghe.

Trúc Lan uống trà, nói:

- Mấy nhỏ con dâu bận quá, cháu dâu Lưu Giai có thai nữa rồi, Thiệu Đình lo chuyện ở trường, Hà Tư Thơ thì đang mang bầu 5 tháng. Anh nói xem em có thể kêu ai đọc báo?

- Vợ thằng Xương Trung đâu?

Trúc Lan thở dài, nói:

- Con cái là trời cho, đôi vợ chồng son còn trẻ, em hoàn toàn không nôn nóng gì, vậy mà trong lòng Hinh Di lại có áp lực rất lớn. Em không nên gặp riêng con bé thì hơn!

Chu Thư Nhân cạn lời:

- Nếu không có vụ Hoàng thượng muốn đặt tên thì vợ Xương Trung cũng không bị áp lực nặng nề cỡ này.

Trúc Lan: - Thì đó!

Chu Thư Nhân nói đến đám Minh Huy:

- Không biết thành tích thi Hội của chúng đợt này thế nào.

Trúc Lan bật cười:

- Tụi nó còn chưa thi xong nữa, nhưng mà, em cảm thấy chắc chắn thành tích không đến nỗi nào, tụi nó được chuẩn bị chu toàn nhất còn gì.

Chu Thư Nhân nói tiếp:

- Hôm nay anh dạy hoàng trưởng tôn học chữ.

Lúc này Trúc Lan mới sực nhớ ra, cô quay đầu lại nhìn đồng hồ:

- Em cứ bảo có gì đó là lạ, dạo này anh toàn về nhà rất sớm.

Chu Thư Nhân cong môi, nói:

- Giấu giếm cũng mấy năm rồi, Hoàng thượng dự định sau kỳ thi Hội sẽ công bố anh là sư phụ của hoàng trưởng tôn.

Trúc Lan nghĩ đến phủ Thái tử, hỏi:

- Em nghe bảo trong phủ Thái tử sắp tuyển thêm hai trắc phi hả?

Chu Thư Nhân: - Chừng ấy năm chỉ có mỗi mình Thái tử phi đã khó lắm rồi.

Trúc Lan cau mày nói:

- Công bố anh là sư phụ của Hoàng trưởng tôm trước hay tuyển trắc phi cho phủ thái tử trước?

- Công bố anh là sư phụ của Hoàng trưởng tôn trước.

Trúc Lan nói: - Hoàng thượng cũng có ý cảnh cáo đây mà.

- Ừ, hoàng trưởng tôn là thịt ở đầu quả tim Hoàng thượng. Có thể nói là được Hoàng thượng nuôi lớn suốt mấy năm qua.

Từ sau khi Hoàng hậu qua đời, Hoàng thượng không bao giờ đến hậu cung. Ngài dồn hết tâm huyết vào việc dạy bảo Thái tử và hoàng trưởng tôn, hoàng trưởng tôn còn nhỏ nhưng lại rất giống Hoàng thượng.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,

Hàn Lâm Viện đến giờ tan tầm, Xương Trung bèn nói với Ngũ ca:

- Ngũ ca, đệ đi trước nhé.

Xương Trí: - Ừ.

Hắn cũng biết đệ muội áp lực, Xương Trung càng nổi trội thì áp lực của đệ muội càng lớn. Hắn nghe thê tử nói có rất nhiều tin đồn nhằm vào đệ muội, hắn khẽ cười nhạo. Có vài người không bằng đệ đệ nên mới lôi chuyện sinh con đẻ cái ra nói!

Trác Cổ Du đi ra: - Chu đại nhân!

Xương Trí gật đầu coi như đáp lại, rồi lên xe ngựa nhà mình rời khỏi.

Xuyên qua cửa sổ xe ngựa, Xương Trí nhìn về phía xe ngựa Trác gia. Nay đã không còn tước vị, cuộc sống của Trác gia không mấy thoải mái. Nếu không nhờ Trác thế tử đi sớm, mấy năm nay Trác Cổ Du càng ngày càng trưởng thành thì chắc là sẽ lao tâm lao lực lắm. Nghĩ vậy, Xương Trí lại liên tưởng đến con rể. Con rể lớn tuổi hơn Trác Cổ Du, nhưng khi hai người đứng chung một chỗ, Xương Trí chẳng cần phải trái lương tâm cũng có thể nói con rể trẻ hơn, bây giờ con rể trông còn nhỏ tuổi hơn Trác Cổ Du nữa. Nghĩ đến con gái đã xuất giá, trong lòng Xương Trí lại bùng lên cơn giận. Tại Cố Thăng cũng đáng thương, chứ không Xương Trí đã giữ con gái lại thêm một năm rồi.

Trác Cổ Du ngồi trong xe ngựa, nội tâm Du rất bình tĩnh. Gia tộc suy tàn khiến Du trưởng thành, Du nhớ rõ mồn một những lời trăn trối khi ông nội qua đời. Du muốn giữ được Trác gia thì phải theo sát Thái tử, ôm hết tất cả mọi việc dù có nặng nhọc hay dơ bẩn. Nghĩ về con trai mới chào đời ở nhà, trên mặt Du mới có nụ cười. Mặc dù thê tử từng sinh non một lần, nhưng may mắn đã mang thai lần nữa.

Trác Cổ Du nhìn về hướng có phủ đệ của Tam hoàng tử, ai có ngờ đâu Tam hoàng tử được Thái tử ủng hộ. Một Tam hoàng tử không có gì nổi bật giờ đã thành thân và có phủ Hoàng tử, toàn bộ tài phú Trác gia để lại đều trở thành của cải của Tam hoàng tử hết.

Tam hoàng tử lấy thê tử một nhà không môn đăng hộ đối, ấy vậy mà vẫn sống một cuộc đời chói lọi và năm ngoái chào đón đích trưởng tử rồi. Trong khi Nhị hoàng tử vẫn còn dựa dẫm vào sự giúp đỡ của nhà ngoại, tình cảm giữa phu thê Nhị hoàng tử cũng không tốt luôn.

Trác Cổ Du khẽ lay người mình, Du nghĩ cái gì vậy kìa. Du nên nghĩ về thành tích thi Hội của mấy người đường đệ.

 

Vệ gia

Lúc Xương Trung đến, nhạc phụ và Đại cữu ca cũng vừa về nhà. Xương Trung chào hỏi:

- Cha, Đại ca!

Vệ đại nhân cười nói:

- Hôm nay chúng ta phải uống mấy chung cho ra trò!

Xương Trung: - Vâng.

Xương Trung có sẵn quần áo để tắm rửa ở nhà nhạc phụ, hôm nay thê tử về nhà mẹ đẻ, hắn cũng theo thê tử đến nhà nhạc phụ ở hai ngày, thay quần áo xong hắn mới đến nhà chính. Thấy thê tử vừa nói vừa cười, trái tim Xương Trung mới được thả lỏng. Mấy ngày vừa qua cảm xúc của thê tử rất bất ổn, cuối cùng hôm nay cũng cười.

Thức ăn đã được dọn lên bàn, Phùng thị ra hiệu mời con rể ngồi:

- Cha con lề mề vậy đó, chúng ta chờ ông ấy một chút nhé.

Xương Trung cười nói:

- Cha cũng mệt mà.

Phùng thị âm thầm cảm kích con rể đã bao dung với con gái mình, bảo về ở cùng con gái hai ngày là ở hai ngày. Thị nói:

- Mấy năm nay các con soạn ra rất nhiều sách, con cũng trần ai.

Lúc này Vệ đại nhân đi ra, hỏi:

- Đều đang chờ ta à?

Phùng thị nói:

- Chờ có mình ông thôi đó.

Vệ đại nhân xởi lởi:

- Thế cũng không được để con rể ta bị đói chứ, mau qua đây ăn cơm nào.

Hinh Di ghen tin nói:

- Cha mẹ thấy con rể một cái là không còn quan tâm gì đến đứa con gái này nữa.

Vệ đại nhân cười ha hả, nói:

- Con đã bao lớn rồi mà còn cà nanh với tướng công của mình

- Có lớn cũng không cản được việc con tị nạnh.

Phùng thị véo mũi con gái: - Con đó!

Đồng thời vui vẻ trong lòng, con gái lấy chồng mà còn có thể hoạt bát như vậy âu cũng là nhờ con rể cưng chiều mà ra.   

Kết thúc buổi chầu hôm sau, Hoàng thượng đi trước, Thái tử không đi theo Hoàng thượng, các vị đại thần đổ dồn ánh mắt nghi hoặc về phía thái tử.

Thái tử bước ra khỏi đại điện trước, các vị đại thần lần lượt theo ra mới biết được nguyên nhân. Hóa ra không biết Hoàng trưởng tôn đã canh me ở bên ngoài điện từ bao giờ. Thái tử khom người bế hoàng trưởng tôn lên, cha con hai người nhìn nhau cười rất thân thiết, có người vui mừng, cũng có người tối mắt khi nhìn thấy cảnh này. Thích lão đại nhân cau mày, sau đó giãn ra như thể cái nhíu mày vừa rồi chỉ là ảo giác mà thôi.

Chu Thư Nhân đi ra thì thấy hoàng trưởng tôn nhìn mình, sau đó trượt từ trên người Thái tử xuống lon ton đi về phía anh.

 

Trước Tiếp