Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1837: Thịnh Huy Năm Thứ 15

Trước Tiếp

Xương Trung đón dâu về, Trúc Lan và Chu Thư Nhân ngồi ở vị trí bề trên. Hai người họ ngắm nhìn đôi vợ chồng son đang chậm rãi đi đến, xung quanh là thân bằng quyến thuộc theo dõi mà ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào cặp đôi mới.

Trúc Lan không muốn biểu lộ cảm xúc ra nhưng khi nghe “nhất bái thiên địa” vẫn kìm lòng không đặng, nước mắt nóng hổi giàn giụa nơi hốc mắt.

Chu Thư Nhân cũng chẳng kiên cường hơn là bao, “nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái” xong tranh thủ không ai để ý bèn dùng tay áo quệt đi nước mắt. Thật ra đám Chu lão đại thất hết, chẳng qua hơi ớn sự uy nghiêm của cha nên dời tầm mắt đi. Tuy nhiên trong lòng vẫn ghen tị lắm chứ, tiểu nhi tử quả nhiên là mạng sống của cha già.

Kết thúc buổi lễ, đôi phu thê trẻ được đưa vào động phòng. Khu phòng của Xương Trung đã được sửa lại cho mới, trong sân có thêm rất nhiều cảnh trí, còn trồng cả cây phong, bây giờ đang là lúc cây phong đỏ rực. Lá phong như lửa trông chẳng khác gì một dải lụa đỏ người ta sửng sốt ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Làm xong hết mọi thủ tục, Xương Trung không đi ngay mà khe khẽ nói:

- Lát nữa sẽ có người mang đồ ăn đến cho nàng, nàng ăn một chút lót dạ đi đó.

Vệ Hinh Di nắm chặt hai tay, đáp: - Dạ.

Mắt Xương Trung cong nhẹ, chắp tay với mấy người tẩu tẩu rồi mới lôi đám người đi theo hóng hớt ra ngoài.

Đám Lý thị đưa mắt nhìn nhau, đệ muội mới qua cửa còn nhỏ hơn con dâu của các thị nữa. Lý thị là Đại tẩu, bèn lên tiếng trước:

- Sau này là người một nhà cả rồi, muội đừng căng thẳng.

Vệ Hinh Di từ từ thả lỏng, đáp: - Dạ.

Triệu thị cười nói:

- Mai mốt có gì không hiểu có thể đến tìm bọn tẩu bất cứ lúc nào.

Vệ Hinh Di vội đáp:

- Dạ, cảm ơn các tẩu tẩu ạ.

Tô Huyên tiếp lời:

- Muội còn nhỏ tuổi, lại thân quen với mấy đứa Ngọc Văn. Nếu cảm thấy nhàm chán cứ kiếm bọn chúng tán gẫu nha.

Triệu thị nói: - Tranh thủ bọn chúng còn chưa xuất giá thì trò chuyện với nhau nhiều một chút.

Nếu không nhờ cha mẹ chồng thương các cháu gái, muốn cháu gái xuất giá muộn thì tuổi này Ngọc Điệp đã xuất giá rồi.

Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,

Sảnh trước, tiệc rượu bày hết bàn này đến bàn khác, sân đã chật ních mà vẫn có khách không có chỗ ngồi, có thể nhận ra địa vị của Chu hầu phủ ở Kinh Thành thông qua khách khứa.

Xương Trung vừa đưa tân nương về phòng quay lại đã bị Tứ hoàng tử kéo lại:

- Nào nào, bọn ta đều đang chờ kính rượu đấy!

Xương Trung trợn mắt:

- Sao bảo là chắn rượu cho ta?

Tứ hoàng tử nhún vai, nói:

- Rõ quá rồi mà, ta làm phản nhé.

Xương Trung thấy trước mắt tối sầm. Hay lắm, cả đám bạn đều làm phản hết. Hắn nghiến răng nói:

- Được lắm, các huynh cố ý chơi ta.

Ngô Thế Hằng cười khà khà, nói:

- Huynh mới phát hiện ra thì đã muộn rồi, hôm nay bọn ta phải chuốc say huynh mới được.

Xương Trung cười cho có, nói:

- Tốt, tốt lắm! Ta chờ tới lúc mọi người thành thân sẽ báo thù.

Ngô Thế Hằng và Tứ hoàng tử không sợ, lúc đó chắc chắn sẽ tìm sẵn người cản rượu. Cả bàn nhốn nháo:

- Đừng có nói mấy lời vô nghĩa nữa, uống đi!

Minh Thụy và Minh Huy đưa mắt nhìn nhau rồi kéo Cố Thăng lên trước, kế đến là vị hôn phu của Ngọc Điệp và Ngọc Nghi. Tiếc rằng phe địch quá mạnh, Xương Trung cảm thấy hôm nay mình sẽ bại trận.

Chu lão đại rủ rê Nhị đệ:

- Đệ nghĩ cách đi, hôm nay là đêm động phòng hoa chúc của tiểu đệ đấy!

Xương Nghĩa đứng dậy đi đến một bàn khác kéo Xương Trí nói:

- Tới lượt đệ lên sân khấu rồi.

Xương Trí: “!!!”

Minh Thụy uống đến say sẩm, trước mắt tối sầm. Hắn cẩn thận xác nhận mới gọi:

- Ngũ… Ngũ thúc!

Xương Trí cầm bình rượu trong tay, mỉm cười với đám người Tứ hoàng tử:

- Ta cũng đến để góp vui.

Đám người Tứ hoàng tử trầm mặc, vị này là người sói đấy. Ánh mắt Tứ hoàng tử hơi ngước lên nhìn trời, rồi trầm ngâm nói:

- Cũng không còn sớm nữa, thấy hơi đói bụng rồi.

Ngô Thế Hằng trề môi, nói:

- Đúng là đói thật, đừng có lãng phí cả một bàn thức ăn ngon.

Xương Trí đã rót xong một chén rượu, nói:

- Vội ăn gì chứ, ta mời các vị một chén.

Tứ hoàng tử: “...”

Không muốn uống đâu, sợ đau bao tử lắm!

Xương Trung đã uống một bát canh giải rượu, đầu óc tỉnh táo hơn hẳn. Hắn thấy Ngũ ca trấn áp đám người Tứ hoàng tử mà trong lòng hối hận thôi rồi, hắn mà biết lực sát thương của Ngũ ca mạnh như vậy thì hắn kéo Ngũ ca đến đây chắn rượu luôn có bớt việc không!   

Chu lão đại ở một bên chứng kiến mà nghệt mặt ra, hắn nói với Nhị đệ:

- Ngũ đệ kh*ng b* vậy hả?

Giọng điệu Xương Nghĩa sâu xa:

- Chứ huynh nghĩ sao?

Chu lão đại: “...”

Vậy ra chỉ có hắn là nhỏ bé và yếu ớt nhất trong nhà?

Bên chỗ Chu Thư Nhân cũng bị kính rượu liên tục, tuy nhiên cũng chỉ khéo léo chứ không hề bắt cạn chén.

Uông Cự nói: - Tiểu nhi tử của ngài thì thành thân rồi, tiểu nhi tử của ta phải chờ một năm nữa lận.

Chu Thư Nhân nhấm nháp một hớp rượu, nói:

- Ta có thể buông xuống trách nhiệm lớn nhất rồi.

Uông Cự cũng uống miếng rượu, nói:

- Suốt mấy năm qua chắc hôm nay là ngày ngài vui vẻ nhất nhỉ?

Chu Thư Nhân tươi cười gật đầu, anh phải công nhận rằng cảm giác khi con trai út thành thân rất khác. Sau đó anh uống hơi quá chén, tiệc rượu còn chưa kết thúc nhưng anh đã rời khỏi để về nghỉ ngơi trước.

Chu Thư Nhân rửa mặt xong đi nằm chứ chưa ngủ, một lúc sau phát hiện bên cạnh có người, anh mơ màng mở mắt ra, nói:

- Em cũng về rồi à!

Trúc Lan đã thay quần áo xong, mặt mày đỏ bừng, đủ thấy cô cũng uống ít rượu, cô đáp:

- Ừ. Anh nằm dịch vào trong một chút đi, em cũng nằm một lúc.

Chu Thư Nhân ngoan ngoãn nhường chỗ, hai người nằm sát bên nhau. Rõ ràng hai vợ chồng chẳng nói câu gì nhưng lại cứ như nói rất nhiều lời. Lúc họ tỉnh lại đã là nửa đêm, cả hai húp ít nước canh rồi đi nằm lại.

Hôm sau Chu Thư Nhân dậy từ rất sớm, hôm nay vợ chồng con út sẽ kính trà. Trúc Lan kiểm tra lại quà tặng không có sơ sót mới vui vẻ đi ăn cơm sáng.

Ăn cơm sáng xong các phòng lần lượt kéo đến, gương mặt đôi phu thê trẻ đỏ bừng. Cả hai bị nhìn mà ngượng ơi là ngượng.

Trúc Lan cười nói:

- Đừng có nhìn tụi nó nữa, tới giờ rồi kính trà trước đi.

Xương Trung quỳ gối trên đệm, nói:

- Cha, mời cha uống trà.

Vệ Hinh Di cũng bưng trà nói:

- Mời cha uống trà ạ.

Chu Thư Nhân nâng tách trà lên uống từng hớp một rồi đưa quà gặp mặt đã chuẩn bị sẵn cho đôi vợ chồng son. Anh cho con trai một gian cửa hàng để có đồng ra đồng vô sau khi thành thân, cho con dâu ngân phiếu.

Trúc Lan cho con trai một thôn trang nhỏ, cho con dâu đồ trang sức. Cô dặn dò:

- Mẹ mong tương lai các con tốt đẹp mỹ mãn.

Xương Trung: - Mẹ, con được chính cha mẹ dạy dỗ nên người nên con hứa sẽ không phụ Hinh Di.

Mặt Vệ Hinh Di đỏ hơn nữa, nói:

- Dạ mẹ, con dâu sẽ chăm sóc phu quân thật tốt.

Trúc Lan càng nhìn con dâu út càng thích: - Tốt, tốt.

Sau đó Xương Trung giới thiệu cho Hinh Di biết từng người một, tiếc là không có phu thê Tứ phòng - Xương Liêm. Hôm nay đôi trẻ mới cưới thu được rất nhiều quà, mà cũng tặng đi không ít.

 

Hôn lễ của Xương Trung như mới hôm qua mà thoắt cái đã thành thân được ba năm rồi. Lại một kỳ thi Hội nữa diễn ra, năm nay là năm Thịnh Huy thứ 15. Những năm qua Chu hầu phủ phát sinh rất nhiều chuyện: Minh Huy và Minh Gia thành thân; Ngọc Điệp, Ngọc Nghi và Ngọc Văn lần lượt xuất giá. Lúc Ngọc Nghi thành thân thì Đổng thị có đưa Minh Lăng và Minh Hồ về tiễn, Xương Liêm vẫn thể dự lễ thành hôn của Ngọc Nghi. Chu gia còn mỗi Ngọc Kiều chưa có hôn ước, cũng là vị tiểu thư đời cháu còn sót lại, vì vậy Ngọc Kiều càng được săn đón hơn, rõ ràng đã qua tuổi đính ước mà vẫn chưa chốt mối nào.

Lại một kỳ thi Hội nữa đến, năm nay Chu hầu phủ có nhiều người dự thi. Minh Thụy và Minh Gia đều tham dự, Minh Huy đã là cử nhân không có ý định tham gia thi hội. Tướng công của Ngọc Điệp - Liễu Nguyên Bác, tướng công của Ngọc Nghi - Vu Việt Dương cũng có mặt trong kỳ thi Hội năm nay.

Kỳ thi năm nay là kỳ thi cải cách đầu tiên, vẫn còn chưa hoàn thiện lắm. Mới đầu Vu Việt Dương định chờ đợt tới, nhưng Vu gia sợ sau này khó thi hơn nên quyết thi lần này luôn.

Trước Tiếp