Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trong túi Minh Huy cũng không có bao nhiêu bạc, dạo này hắn say mê bồi dưỡng Thiệu Tuân, sau đó còn tự bỏ tiền túi ra đến tiệm sách mua một đồng đề, cho nên mới chi tiêu nhiều. Đương nhiên hắn không hề đầu tư vô ích, ông nội nói hắn biên soạn tốt sẽ hỗ trợ bạc thêm cho hắn do đó bây giờ Thiệu Tuân là đối tượng thử nghiệm của hắn!
Minh Huy thấy đệ đệ ăn ngon miệng cũng cầm đũa lên ăn:
- Tiểu tử này đúng là có lộc ăn.
Minh Tịnh: - Nhưng mà hơi tốn bạc.
Minh Huy tức cười, nói:
- Đệ là nghèo nhất nhà đấy.
Minh Tịnh không thừa nhận, nói:
- Đệ tiêu hết tiền nhanh không có nghĩa là đệ nghèo, đệ có nhiều đồ tốt lắm nhé!
Minh Huy ngẫm lại hình như đúng là vậy thật. Tiểu tử này rất biết lấy lòng người lớn, hôm nay ăn được món điểm tâm nào ngon sẽ mua mang về là có thể nhận được đồ tốt:
- Tiếc là túi tiền của đệ vẫn sạch sành sanh.
Minh Tịnh chán chường, nó cảm thấy người lớn trong nhà cố tình, lần nào cũng chỉ cho nó đồ, không ai cho nó bạc cả!
Minh Huy nói với đầy tớ:
- Về phủ lấy bạc đi.
Minh Tịnh: - Ca ca vẫn còn tiền kìa.
Minh Huy mỉm cười, nói:
- Huynh bảo hắn tới chỗ mẹ lấy bạc.
Minh Tịnh: “...”
Tuy nhiên khi đầy tớ quay lại kêu tiểu nhị lên trả tiền thì tiểu nhị nói:
- Có người trả tiền rồi ạ.
Minh Tịnh trợn to hai mắt: - Ai vậy?
Tiểu nhị đáp: - Là vị khách vừa mới đi.
Hắn nghĩ gì đó bèn nói thêm rằng: - Là nữ ạ.
Minh Tịnh rất hiểu bản thân, ngoại hình của nó vui mắt nên người trêu hoa ghẹo nguyệt chắc hẳn là ca ca ruột của nó. Nó nhanh chân chạy đến bên cửa sổ, nói:
- Ồ, nhìn xem cả người toát lên vẻ giàu có.
Đầy tớ bên cạnh Minh Huy đi ra ngoài rồi, sau đó huynh đệ Minh Huy chứng kiến đầy tớ trả bạc lại. Minh Tịnh nghe ra là đích nữ của An đại nhân, bèn nói:
- Hóa ra là An gia.
Minh Huy cảm thấy phải chăng dạo gần đây mình quá bận rộn, đến nỗi không nắm bắt được tin tức gì cả:
- Đệ biết à?
Minh Tịnh nháy mắt, nói:
- Biết chứ, đệ thấy An gia gửi thiệp tới, à, còn đính kèm một danh sách quà tặng nữa. Vì vậy không phải họ để ý ca ca đâu, mà là có mục đích khác đấy.
Minh Huy cạn lời:
- Sao đệ xem được thiệp vậy?
- Lén xem đó.
Bên trong xe ngựa An gia, An tiểu thư cầm bạc cảm thấy hơi nhụt chí. Sao lại khó tiếp cận các công tử và tiểu thư của Chu hầu phủ vậy?
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà chỉ còn vài ngày nữa là đến kỳ thi Hương. Hiếm khi Trúc Lan thấy Minh Huy ở nhà, hỏi:
- Sao hôm nay Minh Huy công tử có thời gian bầu bạn với ta thế?
Minh Huy: - Cái gì nên làm cháu đều đã làm, có thể giúp đều đã giúp. Không cần đến cháu nữa.
- Bà thấy cháu còn cực hơn cả tự mình tham gia thi Hương đấy.
Minh Huy tán thành, nói:
- Bà nội, bà nghĩ sách đề cháu soạn có được không?
Dạo này Trúc Lan rất bận, thật sự không để ý lắm. Cô chỉ nghe Chu Thư Nhân nói khá tốt, đáp:
- Tự tin lên nào, ông nội của cháu cũng khen cháu mà.
Minh Huy mím môi nói:
- Cháu sợ in ra rồi không có ai mua.
Trúc Lan khẽ cười, nói:
- Ngốc. Bảo đám Minh Tịnh cầm mấy quyển đến trường đi, đồ tốt không sợ người ta không biết.
Minh Huy nghe nhắc đến Minh Tịnh là lại đau đầu, nói:
- Khắp Kinh Thành này không có quán ăn hay tửu lầu nào mà Minh Tịnh không biết.
Trúc Lan hơi chột dạ, haiz, Minh Tịnh bụ bẫm và rất đáng yêu, cô thường hay lén trợ cấp cho nó:
- Bà nội nghe nói nó tính làm vài món ăn cho Tết năm nay hả?
Minh Huy: - Cháu không có nghe nó nói.
- Do cháu bận quá đó.
Nghĩ đến kỳ thi Hương, Minh Huy lại nói:
- Không biết tiểu thúc chuẩn bị đến đâu rồi?
Nhắc đến con trai út là giọng điệu Trúc Lan đầy phấn khởi, nói:
- Nó viết thư về bảo rằng nó rất tự tin.
Minh Huy khâm phục tiểu thúc thúc lắm, đại tam nguyên đấy. Thôi, Thiệu Tuân làm sao mà so được với tiểu thúc thúc. Tiểu thúc thúc được giáo dục trong môi trường như thế nào chứ, trong khi Thiệu Tuân chỉ có thể tiếp xúc với hắn chứ không cửa mà bái thầy nổi tiếng.
Trúc Lan nhìn cháu trai, nói:
- Có người đến Thiệu gia hỏi cưới đấy.
Minh Huy biết chứ:
- Học viện bắt đầu có tiếng, bây giờ thu nhập của tiên sinh trong học viện không còn là bí mật nữa.
Mỗi tháng được một lượng rưỡi, một năm là 18 lượng. Cuộc sống của bá tánh trong kinh thành đúng là khá thật, nhưng vẫn rất ít nhà để dành được 18 lượng bạc một cách nhẹ nhàng như vậy. Thiệu Đình là tiên sinh của học viện, thân phận rất có máu mặt chứ không cũng chẳng trở thành ứng cử viên sáng giá cho vị trí con dâu của một vài người cùng quê.
Suy nghĩ của Trúc Lan trôi xa, dạo này nhiều học trò của học viện đính ước, có người trở thành thê thiếp của nhà thương nhân nữa, đúng là đáng ngại. Cho dù biết rõ có những người có mục đích riêng, nhưng đến khi thật sự chính kiến vẫn thấy khó chịu như thường. Đồng thời cô cũng thấy rõ hơn nhiều khía cạnh khác nhau của nữ giới ở thời kỳ này, ngộ ra rất nhiều điều.
Minh Huy cảm nhận được tâm trạng bà nội không tốt, bèn quan tâm hỏi:
- Bà nội, bà nội sao vậy?
Trúc Lan lắc đầu, nói:
- Không sao, bà chỉ cảm thấy tính tình của mình càng ngày càng tốt thôi.
Minh Huy: “...”
Sao thấy khó tin vậy ta?
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Thành Xuyên Châu
Xương Trí khinh bỉ trong lòng, ngoài mặt là nụ cười:
- Dạo này phiền Sử đại nhân quá.
Mặt mày Sử tri phủ cứng đờ. Từ sau khi nói thẳng ra, Chu Xương Trí rất hay giày vò bọn họ. Hôm nay nói ra một cái tên, mấy ngày sau lại nói ra một cái tên khác. Rõ ràng là có danh sách mà cứ một mực nói ra từng cái một, bây giờ ông ta chỉ muốn kỳ thi Hương nhanh chóng kết thúc để tiễn người đi.
Sử tri phủ: - Nào có vất vả, nói ra bản quan lại thấy hổ thẹn. Trong phạm vi quản lý của bản quan lại xảy ra chuyện ác liệt như vậy, bản quan có tội.
- Thì ngươi có tội thật mà.
Đồng từ Sử tri phủ co lại: - Đại nhân?
Xương Trí cười nói:
- Quản lý khu vực không nghiêm là tội rồi đấy.
Sử tri phủ: - Bản quan sẽ lấy công chuộc tội, chắc chắn không buông tha những kẻ có liên quan đến vụ án.
Xương Trí: - Ồ.
Đinh Quyết cúi đầu, trong mắt toàn là mỉa mai. Chỉ điều tra ra những người chịu tội thay mà thôi, mấy người đúng là nhẫn tâm.
Xương Trí cảm thấy ê ẩm trong lòng, nếu hắn không ngầm điều tra rõ ràng thì chắc chắn sẽ bị qua mặt bởi những gì mình nhìn thấy. Bọn họ không còn cắt đứt manh mối để tìm đường sống nữa, để cho triều đình một câu trả lời mà bọn họ thật sự ra tay tàn nhẫn.
Sử tri phủ: - Đại nhân?
Xương Trí không muốn nhìn bản mặt già của Sử đại nhân lắm, càng gần đến kỳ thi Hương là hắn càng thấy buồn nôn:
- Sắp đến kỳ thi Hương rồi, bây giờ các thí sinh cũng đã đến nơi. Sử tri phủ vất vả!
- Đại nhân mới vất vả chứ.
Xương Trí đứng dậy nói:
- Bản quan muốn đi xem các thí sinh tham gia thi Hương năm nay, Sử đại nhân cứ đi làm việc của mình đi.
Sử tri phu trơ mắt nhìn Chu Xương Trí rời đi, ông ta nghĩ đến An lão đại ở Kinh Thành, rồi lại nghĩ đến Chu hầu gia, cuối cùng dằn sự độc ác trong lòng xuống. Bọn họ đã đẩy rất nhiều người ra rồi, sẽ bình an thôi!
Xương Trí đi đến khách đ**m mà các thí sinh thích trọ nhất trong thành. Bây giờ Xuyên Châu cực kỳ đông vui, chỗ ở thiếu hụt, căn nhà hắn thuê đã cho thuê lại, là một vị tú tài không thiếu tiền. Ngoại trừ tiền thuê thì hắn còn lời được mấy lượng bạc từ căn nhà hắn thuê.
Đến khách đ**m rồi, bây giờ khách trọ trong khách đ**m toàn là tú tài tham gia thi Hương, tốp năm tốp ba ngồi ở sảnh lớn, cùng thảo luận về thi Hương. Hai người Xương Trí không thu hút sự chú ý của mọi người, bởi vì ban ngày có rất nhiều người đến nghe tú tài tranh luận. Họ tìm một chỗ trong góc để ngồi, ra hiệu cho tiểu nhị bưng lên một ấm trà ngon.
Lúc trà được bưng lên, Đinh Quyết tráng chén, rồi đưa trà đã rót sẵn cho đại nhân, nhỏ giọng nói:
- Năm đó ta rất hâm mộ những tú tài có thể trọ ở khách đ**m này.
Xương Trí đưa mắt nhìn một vòng, có thể ở trọ nổi toàn là những người có gia cảnh tốt:
- Đã qua cả rồi.
Nhớ lại quá khứ, Đinh Quyết không khỏi cảm thấy chua xót: - Ừm.
Cả hai im lặng, sau đó bỗng nghe thấy tiếng nói chuyện bên cạnh:
- Lý tú tài, ngươi thật sự đã gặp quan chủ khảo Chu đại nhân rồi hả?
Lý tú tài: - Tất nhiên, ta còn từng uống trà với quan chủ khảo Chu đại nhân nữa mà!
Xương Trí: “...”
Không phải chứ, ngươi là ai vậy?
Dạo này hắn chưa từng gặp bất kỳ vị tú tài nào!