Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ánh mắt Xương Trí xoáy vào, nhất thời bên trong phòng ngủ cực kỳ im ắng. Xương Trí cười nói:
- Chẳng phải các ngươi rất muốn biết sao? Bây giờ ta nói cho các ngươi biết, sao không ai trong các ngươi tiếp lời ta vậy?
Trái tim Sử đại nhân đập thình thịch thình thịch, ông ta có thể cảm nhận được máu trong người đang tăng tốc, đôi tay trong ống tay áo khẽ nắm tay, cười nói:
- Đại nhân giỡn hoài, đại nhân tới chủ yếu là làm chủ khảo thôi.
Xương Trí: - Không phải chỉ để làm chủ khảo, bản quan nghe nói đất Xuyên Châu địa linh nhân kiệt nên cố tình đến đây sớm hơn để được mở mang đầu óc. Đúng là không làm bản quan thất vọng!
Tim Sử đại nhân đập nhanh hơn, ông ta nào dám coi thường Chu Xương Trí, rõ ràng trong lời nói có ẩn ý, ông ta bèn hỏi:
- Hạ quan nghe được có ý khác trong lời nói của đại nhân, đại nhân mở mang đầu óc gì cơ?
- Không những mở mang đầu óc mà còn mở rộng tầm nhìn nữa, có người thật to gan lớn mật, có người lòng dạ độc ác làm sao, giải thích nhiêu đây đủ chưa? Còn muốn bản quan nói rõ hơn à?
Lúc này Sử đại nhân có cảm giác thanh đao trên đầu đã rơi xuống đất, trong lòng trái lại dần bình tĩnh hơn. Ông ta đã cắt đứt sạch sẽ tất cả manh mối, chắc chắn không ai có thể tìm ra được chứng cứ. Nghĩ vậy, trong lòng ông ta nhẹ nhõm:
- Không cần đâu ạ, hạ quan sẽ phối hợp với đại nhân.
Xương Trí âm thầm tặc lưỡi, điều tra bấy lâu, chỉ có chứng cứ có liên quan đến người này là khó điều tra ra nhất, tạo dựng cho mình hình tượng thanh liêm chính trực chứ bên trong thì hôi thối thôi rồi: - Tốt!
An Nhị là suy sụp nhất, gã nghĩ đến trưởng tử của mình, ánh mắt không khỏi bắn về phía đệ đệ, thấy đệ đệ gật đầu cũng yên lòng rồi. Chu đại nhân điều tra thì sao, những người năm xưa đã chết cả rồi. Vả lại chừng ấy năm qua đi, không thể điều tra rõ ràng được.
Đinh Quyết đứng ở một bên mà cảm thấy trong lòng rét run, cho dù đã sắp xếp lại chứng cứ nhưng y vẫn không tài nào tin được tri phủ thanh liêm trong miệng bá tánh lại là một kẻ lòng dạ hiểm độc. Coi thái độ của bọn họ kìa, chà!
Đám người Sử đại nhân rời đi, Xương Trí mới nói:
- Bây giờ đã nói thẳng rồi, ngày mai bắt đầu điều tra.
Đinh Quyết: - Vâng.
Xương Trí cười lạnh:
- Nếu họ đã rảnh rỗi thì hãy để họ bận tối mặt tối mũi cho bản quan.
Đinh Quyết mím môi:
- Đại nhân, sau khi kết án có trả lại công danh cho những người bị hại không?
- Tất nhiên.
Xương Trí thở dài, đến giờ hắn còn chưa nói cho Đinh Quyết biết tình trạng của y.
Bạn đang đọc bản dịch “Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông" được thực hiện bởi nhóm ,
Thời gian trôi qua, lại vài ngày nữa, kỳ báo mới ở Kinh Thành ra lò: trang đầu tiên là tin chính của triều đình; đầu trang thứ hai là việc Trác Á giúp đỡ học trò nghèo do chính Vinh Ân Khanh chắp bút.
Trúc Lan đọc xong, nói:
- Tờ báo này sẽ là chỗ dựa cho Trác Á ngày sau.
Lý thị hơi hâm mộ, nói:
- Trác tiểu thư không những được lên báo mà còn được khen, con nhìn mà hâm mộ thôi rồi. Phải chi biết sớm…
Triệu thị tiếp lời:
- Đại tẩu, phải chi biết sớm thì tẩu cũng chẳng làm rầm rộ như vậy đâu.
Chu hầu phủ ảnh hưởng đến dây thần kinh của quá nhiều người.
Lý thị cười nói:
- Ừ, làm vậy thì nhà ta quá nổi bật.
Bây giờ thị không còn xem xét vấn đề ở góc độ bản thân nữa, thị là thế tử phu nhân nên phải gánh trách nhiệm.
Tô Huyên để báo xuống, nói:
- Mẹ, phòng thu chi đã sẵn sàng chưa?
Trúc Lan: - Tuyển xong hết rồi, trong số 14 người này, không những xét thành tích thi cử, mà còn phỏng vấn riêng từng người nữa.
Lý thị chỉ vào trang văn cuối cùng, nói:
- Mẹ, tháng sau những bé gái nghèo sẽ được đăng ký nhập học, tức là việc xây dựng thêm của học viện sẽ kết thúc trong tháng sau ư?
Trúc Lan gật đầu: - Ừ.
Hộ Bộ chi bạc thẳng tay, Công Bộ có bạc, sức lao động lại rẻ, cho dù không có cơ giới hóa thì nhiều người cùng làm vẫn cho hiệu suất rất cao. Chỉ trong mấy ngày đã có thay đổi vượt bậc.
Lý thị hỏi: - Mẹ, báo phát hành rồi chắc chắn sẽ có thêm nhiều người quyên bạc. Hầu phủ chúng ta có cần quyên một ít bạc giúp đỡ học trò nghèo không?
Trúc Lan: - Không cần.
Mỗi một hành động của cô đều mang tính đại diện. Có Trác Á quyên một nửa của hồi môn rồi, cô không muốn cuối cùng trở thành biến chất.
Đúng như Trúc Lan nghĩ, có rất nhiều người đọc báo xong đang chú ý đến cô, thậm chí có người cố tình nhờ người hỏi thăm, Trúc Lan cũng tỏ rõ thái độ:
- Chuyện này dựa trên ý muốn cá nhân.
Không ít nhà trong Kinh Thành thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ cuối cùng bị ép phải quyên góp bạc thôi.
Trác Á là người đầu tiên quyên tiền đứng ở đầu sóng ngọn gió, nhận được lợi ích nhưng cũng đứng trước chỉ trích rất lớn - nhất là khi Trác Á là phận nữ. Người cổ hủ lên án nàng ta không an phận, có người nói nàng ta ngốc nữa. Phủ Vĩnh An quốc công càng tức giận hơn, bởi vì Trác Á chưa từng bàn với phủ Vĩnh An quốc công làm hại không ngừng có người tới hỏi phải chăng của hồi môn của nữ quyến phủ Vĩnh An quốc công nhiều quá không có chỗ tiêu?
Thật sự có rất nhiều người quyên bạc, địa vị của thương nhân ở cổ đại thấp, không dễ gì có tiếng thơm, nên thương nhân hy vọng quyên góp để có được thanh danh tốt hơn. Cũng có một số người có lòng tốt thật, không có nhiều quan viên quyên góp, quyên nhiều lại không giải thích được nguồn gốc số bạc, quyên thiếu thì bị đàm tiếu. Song, họ lại không muốn bị bá tánh phớt lờ, cuối cùng thi nhau đề nghị triều định trao giải thưởng cho học trò ưu tú, hoặc là bạc hoặc là vật phẩm.
Mắc công Trúc Lan suy nghĩ, cô cứ càm ràm với Dung Xuyên mãi:
- Hay lắm, không cần ta đề xuất nữa.
Dung Xuyên cười nói:
- Lần này đồng lòng thật đấy, hoàng huynh bảo con suy nghĩ thể lệ. Sau này không chỉ học trò trong trường, mà những trường học được quan học và phủ nha công nhận đều được hưởng phần thưởng.
Trúc Lan: - Đặt ra nhiều giải một chút.
Dung Xuyên nói: - Con cũng nghĩ vậy.
Trúc Lan nói tiếp:
- Thương nhân chơi lớn thật đấy, ít nhất cũng vài ngàn lượng.
- Kinh tế trong nước phát triển tốt nên thương nhân dư dả, bây giờ bỏ túi rất nhiều bạc.
Trúc Lan nói nhỏ:
- Cũng may khoản tiền này đã được phân chia rạch ròi, không thì chờ xem.
Sớm hay muộn gì cũng có kẻ không nhịn được mà “nhúng chàm", đừng mong tham quan có lương tri.
Hiển nhiên Dung Xuyên cũng hiểu, nói:
- Con nghe Hoàng thượng nói Lễ bộ sẽ mở rộng, kết thúc khoa cử năm sau là tuyển thêm người vào Lễ bộ luôn.
Trúc Lan lập tức ngộ ra:
- Đang bồi dưỡng người tài để sau này tách bộ đấy!
Dung Xuyên cười nói:
- Mẹ này, mẹ không phải nam nhi tiếc thật!
Trúc Lan nhướng mày:
- Mẹ thấy như bây giờ cũng tốt mà.
Dung Xuyên ngẫm lại cũng phải, mẹ là nữ thì sao, bây giờ không những có việc để làm, mà còn viết sách. Thi thoảng viết văn rất được đón nhận, tiếc rằng lâu lâu mới viết.
Tửu lầu Kinh Thành
Minh Huy và Minh Tịnh ra ngoài, chờ thức ăn được bưng lên, Minh Tịnh nôn nao cầm đũa lên thưởng thức ngay, nói:
- Ờm, hương vị đúng là rất được. Thảo nào trong khoảng thời gian ngắn đã trở thành món ăn hút khách.
Minh Huy nhìn thức ăn trên bàn, tiếc tiền:
- Tiền tiêu vặt tháng này của đệ hết sạch rồi đúng không?
Minh Tịnh xót túi tiền một giây, sau đó tiếp tục nhấm nháp món ngon:
- Nên hôm nay ca ca mời đó.
Minh Huy: - … Hết tiền.
Minh Tịnh không tin, hỏi:
- Thế tiền của huynh chạy đi đâu?
Minh Huy: - Tiêu hết rồi.
Minh Tịnh thấy ca ca không lừa mình, trợn to mắt nhìn:
- Huynh mua cái gì? Đệ có thấy huynh mua thêm đồ đạc gì đâu?
Minh Huy bực mình nói:
- Đệ còn theo dõi huynh mỗi ngày à?
Minh Tịnh suy sụp, sau đó chìa ngón tay mũm mĩm ra:
- Huynh à, huynh hết tiền thì huynh phải nói trước chứ, biết vậy đệ đã không nói mời huynh ăn cơm, biết vậy đệ đã mời các tỷ tỷ rồi!
Minh Huy kéo tay áo ra khỏi ngón tay mũm mĩm:
- Ồ, đệ mời mà ta phải trả tiền à?
Gương mặt bầu bĩnh của Minh Tịnh rất vô tội:
- Ai bảo đệ là đệ đệ chứ!
Minh Huy duỗi tay ra sức véo gương mặt mập của đệ đệ, nói:
- Ừ, da mặt đủ dày đấy.
Minh Tịnh hơi lo lắng, không khỏi nhìn đầy tớ của mình bên cạnh, thấy đầy tới lắc đầu, Minh Tịnh bày ra vẻ mặt đau đớn:
- Huynh à, đệ không có tiền thật. Kiểu gì thì kiểu huynh cũng đài thọ cho đệ bữa cơm này đi!
Nói vậy cũng không làm giảm tốc độ ăn của nó. Ờm, ngon miệng.
Minh Huy: “...”