Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Gã sai vặt nói: - Chẳng trách đại công tử lại muốn đánh ngài.
Nhị công tử vốn là người keo kiệt, nhưng lại chịu chi tiền cho tiểu thư Ngọc Điệp khiến đại công tử tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Vụ thu hoạch cuối năm kết thúc đã giảm bớt áp lực lương thảo cho Chu Thư Nhân, nhưng sản lượng lương thực lại giảm khiến Hoàng Thượng vì thế mà u sầu.
Thời tiết đã dịu mát hơn đáng kể sau những cơn mưa mùa thu liên tiếp trút xuống. Buổi tối, Trúc Lan rúc vào trong chăn nói:
- Đại ca gửi thư nói mọi chuyện đều tốt đẹp, tiếc nuối duy nhất là Võ Xuân và Võ Hà không được giết kẻ địch.
Động tác xoa tay của Chu Thư Nhân dừng lại:
- Dương gia không thể tiến thêm một bước nào nữa ở Tây Bắc nữa, việc phòng thủ trong thành lần này đã giải thích rõ ràng mọi chuyện. Trong chuyện này không chỉ bởi vì anh, mà còn liên quan đến chuyện Dương Văn đang trong hải quan.
Giữa hai bên chỉ có thể chọn một, đương nhiên Dương gia sẽ chọn hải quân. Cả đời này của Võ Xuân cũng chỉ đi được tới đó mà thôi.
Trúc Lan hiểu hết, Hoàng Thượng không muốn Chu gia có binh quyền, Dương gia đã được định sẵn không thể bước cao hơn được nữa, sau này những đứa trẻ của Dương gia chỉ có thể lựa chọn đi hải quân hoặc hải lục nên lúc này không có ai trong Dương gia lên chiến trường lập công.
Trúc Lan đổi chủ đề:
- Năm nay nhiệt độ giảm đáng kể, không biết khi nào song phương chiến trường mới kết thúc nữa.
Chu Thư Nhân nói:
- Chiến trường Đông bắc đã được dọn dẹp rồi, một số bộ tộc ở Đông Bắc còn sót lại đều bị giết hoặc là đầu hàng. Họ đã không còn sức để phản kháng.
- Thế chiến trường trên thảo nguyên thì sao?
- Thảo nguyên quá rộng lớn, còn sót lại một ít tàn dư của các bộ tộc thảo nguyên đang ẩn nấp. Nhưng mà cũng không sao cả, cứ từ từ dọn dẹp là được. Binh lực ở Tây Bắc đang thu nạp.
Trúc Lan thở ra một hơi:
- Cuối cùng cũng kết thúc.
Chu Thư Nhân: - Đừng vui mừng quá sớm, tiếp theo còn có rất nhiều vấn đề. Sau khi tiêu diệt xong thủ lĩnh của những bộ tộc, còn phải thu nạp đất đai và bá tánh của các bộ tộc. Có rất nhiều việc phải làm.
Ngày hôm sau, Hoàng Thượng không chủ trì buổi chầu triều sớm, Thái Tử là người phụ trách, Chu Thư nhân và những người khác nhìn nhau. Nếu như không có chuyện lớn, Hoàng Thượng sẽ không bỏ lỡ buổi chầu triều. Chuyện lớn duy nhất trong cung chính là Hoàng Hậu sinh con.
Trong hậu cung, Hoàng Hậu sinh non. Thân thể của Hoàng Hậu có thể chịu được đến bây giờ cũng không dễ dàng gì. Tối hôm qua Hoàng Hậu chuyển dạ, cơ thể vốn yếu ớt nên sinh nở cũng không thuận lợi.
Hoàng Thượng ngồi im lặng, ngài đã đuổi hết các phi tần về. Nghe thấy tiếng la hét, Hoàng Thượng cảm thấy trong lòng nặng trĩu, vừa rồi thái y run rẩy như cái sàng, lần sinh này của Hoàng Hậu vô cùng nguy hiểm. Hoàng Hậu đã gần như mê man, không còn sức để hét lên.
Tin tức Hoàng Hậu khó sinh được truyền ra, Lương Vương phủ vô cùng yên tĩnh. Lương Vương phi quỳ trước Bồ Tát để cầu nguyện cho Hoàng Hậu, hy vọng Hoàng Hậu có thể sinh nở một cách thuận lợi. Tuy rằng đã có quân công của Vương gia che chở cho Lương Vương phủ, nhưng nếu Hoàng Hậu có chuyện gì thì Lương Vương phủ vẫn sẽ trở thành khúc mắc trong lòng Hoàng Thượng. -
Khi Trúc Lan biết tin, cô nghĩ ngay đến Tuyết Hàm. Tuyết Hàm đã bị động thai nhiều lần, không biết có thể sinh nở một cách thuận lợi không.
Cả kinh thành đều đang đợi tin tức từ trong cung, nếu không còn Hoàng Hậu thì cơ hội của các phi tần trong cũng sẽ vô cùng lớn. Tới gần trưa, cuối cùng trong cung cũng truyền ra tin tức: Hoàng Hậu nương nương đã hạ sinh ra công chúa, ngoài ra thì không còn tin tức gì khác.
Tẩm cung Hoàng Hậu
Hoàng Hậu bị rong huyết sau khi sinh, tuy rằng đã được cứu nhưng lại lần nữa làm ảnh hưởng đến tuổi thọ. Lần mang thai và sinh nở này tổn thương đến nền tảng sức khoẻ của Hoàng Hậu. Cơ thể của tiểu công chúa cũng yếu ớt nên thái y hết sức thận trọng, rất sợ tiểu công chúa sẽ xảy ra chuyện gì.
Hoàng Thượng cũng được thở phào, Hoàng Hậu bình an là tốt rồi. Quốc gia cần có Hoàng Hậu, Thái Tử và tiểu công chúa cũng cần đến sự che chở của mẫu hậu. Ngài thì cần Hoàng Hậu cân bằng hậu cung. Một khi Hoàng Hậu không còn, cả hậu cung và tiền triều đều sẽ xuất hiện sóng gió.
Hoàng Thượng nắm tay Hoàng Hậu, đây là thê tử của ngài nhưng ngài luôn phải suy xét tình hình trong triều trước tiên. Giống như đột nhiên bừng tỉnh, Hoàng Thượng thấy được dáng vẻ khi Hoàng Hậu gả cho mình, bàn tay cầm khăn run rẩy, cuối cùng dùng sức cầm chặt tay của thê tử.
Ngày hôm sau
Trúc Lan nhanh chóng nhận được tin tức, Tuyết Hàm trở về từ trong cung nhỏ giọng nói:
- Hoàng Hậu vẫn còn chưa tỉnh.
Trúc Lan hỏi:
- Thái y nói như thế nào?
- Ý của thái y là Hoàng Hậu quá mệt mỏi, nghỉ ngơi đủ tự nhiên sẽ tỉnh. Con nghe mẫu hậu nói Hoàng Thượng đã canh giữ bên cạnh Hoàng Hậu cả một đêm.
- Hoàng Thượng cũng có tình cảm với Hoàng Hậu.
Tuyết Hàm cũng nghĩ như vậy:
- Chỉ là phần tình cảm này đứng trước giang sơn thì...
Phần còn lại Tuyết Hàm không nói thêm. Phụ hoàng còn có nhiều tình cảm với mẫu hậu hơn Hoàng Thượng, thế nhưng kết quả thì sao, khi phụ hoàng chưa thoái vị, mẫu hậu đã phải chịu rất nhiều ấm ức.
Trúc Lan cảm thán:
- Được vậy cũng tốt lắm rồi.
Tuyết Hàm lại nói:
- Khi con đến thăm tiểu công chúa, tiếng khóc của đứa bé giống như tiếng mèo con kêu. Thái y thì nơm nớp lo sợ.
Hoàng Hậu đã liều chết để sinh ra công chúa, nếu như tiểu công chúa chết non thì Hoàng Hậu sẽ không thể chịu nổi.
- Nghe nói hôm qua Ôn lão phu nhân vào cung,
- Đúng thế, vẫn còn đang ở trong cung.
- Tính chờ Hoàng Hậu tỉnh dậy luôn sao?
- Vâng.
Trúc lan lại hỏi:
- Con cảm thấy thế nào rồi?
Tuyết Hàm sờ bụng nói:
- Con cảm thấy khá ổn, từ sau khi hồi kinh luôn có thái y bên cạnh chăm sóc nên hiện tại đang hồi phục rất tốt.
Tại Chương châu, Lưu Phong đang nghỉ ngơi tại nhà. Y cũng không hề rảnh rỗi mà ngồi đọc sách dược liệu. Ngọc Sương bưng trà đi vào:
- Mới sáng ra đôi mắt đã không rời khỏi quyển sách rồi, chàng lại đây cho mắt nghỉ ngơi đi.
Lưu Phong đứng lên:
- Ài, vụ thu hoạch mùa thu đã kết thúc nhưng cuộc sống của bá tánh vẫn chưa hết khó khăn.
- Chẳng phải nha môn huyện đã quyết định sang năm sẽ khai hoang đất để trồng dược liệu ở các thôn sao?
- Cũng là chuyện năm sau, trước hết là phải sống sót được qua mùa đông đã. Sau khi nộp thuế cho vụ thu hoạch, trong tay bá tánh không còn bao nhiêu lương thực. Chỉ sợ họ sẽ khó sống sót qua mùa đông này.
Dược liệu được trồng ở các thôn của nha môn huyện đều đã bán, thu nhập khá tốt. Dù thiếu tiền y cũng không dám động tới, có rất nhiều việc nha môn huyện bắt buộc phải dùng đến bạc.
Ngọc Sương: - Chàng đừng nôn nóng, không thể thay đổi hiện trạng trong một sớm một chiều được.
- Ta biết mà.
Ngọc Sương cười nói:
- Tối nay sẽ có canh sườn heo rong biển, là món chàng thích ăn.
Xương sườn thì mua, còn rong biển là đồ được cha mẹ gửi đến.
Lưu Phong cười nói: - Tốt quá!
Trước đây khi chưa đính hôn với nương tử, y chưa từng ăn món hải sản nào, sau khi đính hôn mới được ăn ở Chu phủ, vừa ăn đã thích ngay từ lần đầu. Y đang nghĩ đến một vài món hải sản ăn liền, xem liệu mình có thể nhân danh nghĩa của huyện nha để nhập một ít không. Đến khi thiếu lương thực sẽ phân phát cho các thôn.
Trận tuyết đầu mùa đông đến sớm hơn những năm trước, từ khi tuyết bắt đầu rơi đến giờ vẫn chưa ngừng rơi. Đông năm nay cũng lạnh hơn năm trước. Chiến tranh ở Đông Bắc kết thúc. Lương Vương chưa hồi kinh ngay mà phần lớn binh lực đều đóng giữ tại những lãnh thổ đã chiếm được ở Đông Bắc.
Trong cung, tiểu công chúa vẫn còn sống nhưng không làm lễ tắm ba ngày cũng như lễ đầy tháng. Trúc Lan tiến cung gặp đươc4 Hoàng Hậu một lần. Hoàng Hậu đang hồi phục rất tốt, trên mặt đã có chút hồng hào.
Khi bụng của Tuyết Hàm càng ngày càng lớn, Trúc Lan đặt mọi sự chú ý vào Tuyết Hàm nên không nhận ra Lưu Giai có gì bất thường. Lý thị cũng là người không hay để ý, càng sẽ không phát hiện con dâu thường xuyên sờ bụng mình mà thở dài.
Vào một hôm nọ, Tuyết Hàm trở về nhà mẹ đẻ, đang ngồi nói chuyện bỗng cảm thấy bụng đau nhói, Trúc Lan làm đổ chén trà trong tay:
- Mau chuẩn bị phòng trong nhà, trở về Tần Vương phủ đón bà đỡ, phái người đi báo cho Tần Vương, còn nữa mời thái y đến đây.
Cô đã chuẩn bị tâm lý con gái sẽ sinh non nhưng không ngờ sự việc lại xảy ra tại nhà mẹ đẻ.
Phòng ốc thu dọn rất nhanh, lúc này không thể đưa Tuyết Hàm trở về Tần Vương phủ nên Trúc Lan theo con gái đi vào phòng.
Tuyết Hàm cảm thấy cô cùng đau đớn, nàng đã sinh hai đứa nhỏ nhưng cũng chưa bao giờ đau như bây giờ.