Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
- Vâng, lát nữa con sẽ cho người đến ngư trường.
- Heo và cừu được nuôi ở thôn trang thì cứ giữ lại để ăn đi.
Vài năm gần đây ở thôn trang có nuôi rất nhiều động vật sống, Chu Thư Nhân thích ăn ngỗng nên Xương Lễ sai người nuôi một mớ. Nghĩ đến ngỗng, Trúc Lan nói:
- Bảo người làm đến thôn trang bắt vài con ngỗng về, đã lâu rồi chưa được ăn ngỗng nướng. Hôm nay chúng ta nướng ngỗng ăn đi.
Xương Lễ nhớ từng thứ một, đáp: - Vâng ạ.
Trúc Lan tính toán khẩu phần của nhà mình, nếu như ăn ngỗng nướng thì mỗi phòng ít nhất phải cần hai con. Nhà càng lớn thì càng tiêu nhiều, cũng may nhà mình có thôn trang để tự nuôi ngỗng.
Buổi chiều Xương Lễ bắt một hơi 40 con ngỗng to béo mang về, cùng rất nhiều trứng ngỗng. Nhà mình giữ lại 20 con, đưa qua cho con gái lớn 5 con, 15 con còn lại Trúc Lan phân phát cho Uông gia - Nhiễm gia - Lưu gia và Hồ thị đang sống một mình. Ngoài ra cô còn tặng cho mỗi nhà một rổ trứng ngỗng.
*
Uông gia
Đến tối khi Uông Cự về đến nhà, hỏi:
- Hôm nay nhà mình mua ngỗng à?
Dù ông ấy không hay hỏi chuyện trong nhà nhưng biết ngoài chợ không bán nhiều ngỗng lớn, nhà bá tánh có nuôi cũng rất ít khi bán. Ngỗng lớn có thể giữ nhà mà.
Đào thị gắp đùi ngỗng cho tướng công, nói:
- Không phải mua. Thông gia tặng cho chúng ta năm con, còn thêm một rổ trứng ngỗng nữa. Đã làm cả 5 con ngỗng rồi, cho cha mẹ một con, chúng ta một con, vợ chồng Uông Úy một con, còn hai con còn lại thì chia cho nhị phòng và tam phòng.
Hiếm khi nào Uông Cự được ăn ngỗng ở nhà, hầu như phải đến tửu lầu mới gọi. Ông ấy ăn hai miếng bảo ngon, nói:
- Chỉ sợ nhị phòng và tam phòng sẽ càm ràm cho xem.
- Càm ràm cái gì? Nói đại phòng chiếm mất hai con hay sao? Bọn họ còn mặt mũi mà càm ràm à? Chỗ này của Chu gia mang qua đó.
Uông Cự: - Thế còn trứng ngỗng thì chia như thế nào?
Đào thị thở phì phò, nói:
- Ta không cho nhị phòng và tam phòng, nếu bọn họ muốn ăn thì tự mình đi mua đi. Chàng nói xem họ đã ăn biết bao nhiêu đồ Chu gia đưa đến rồi? Lại còn không biết xấu hổ mà bắt bẻ tìm lỗi nữa.
Uông Cự an ủi nương tử, nói:
- Chờ tách ra ở riêng hết là ổn rồi. Mà cũng nói, ta đã từng thấy không ít người yêu thương khuê nữ nhưng thực sự chưa có nhà ai yêu thương khuê nữ nhà mình như Chu gia.
Đào thị: - Đúng vậy.
*
Uông Úy ăn thịt ngỗng, nói:
- Con ngỗng này được nuôi béo tốt thật.
Ngọc Lộ mỉm cười:
- Nếu chàng thích thì hãy ăn nhiều một chút.
- Nương tử cũng phải ăn nhiều vào, nàng chăm con vất vả rồi.
Bởi vì câu nói quan tâm này, Ngọc Lộ cười cong cả mắt. Nói:
- Ở nhà thiếp có bà tử và nha hoàn hỗ trợ, không mệt tí nào. Nhưng ngược lại là chàng đấy! Chàng vừa mới vào Công Bộ, dạo này cực nhọc quá gầy đi rồi.
Uông Úy giơ tay lên, nói:
- Ta cũng đã trở nên rắn rỏi hơn, nàng nhìn cánh tay ta này.
Ngọc Lộ chăm chú nghe tướng công nói chuyện, lâu lâu lại bổ sung một câu phù hợp. Đôi vợ chồng son có một bữa tối vui vẻ, cuối cùng Uông Úy ăn rất nhiều ngỗng nhưng Ngọc Lộ lại không ăn được bao nhiêu.
Uông Úy nhìn đống xương trước mặt mình, hỏi:
- Ôi...
Ngọc Lộ cười: - Ông nội của thiếp thích ăn ngỗng, nên cha thiếp nuôi rất nhiều ở thôn trang. Khi còn ở nhà thiếp đã ăn nhiều rồi.
Khi chưa xuất giá, đầu bếp trong nhà chế biến ngỗng theo nhiều cách khác nhau đâm ra miệng của nàng ấy cũng dần trở nên kén chọn. Uông gia làm ngỗng không ngon bằng nhà mẹ đẻ.
Tin tức chiến sự ở Đông bắc liên tục truyền về kinh, vào ngày này có tin khẩn cấp, pháo đài biên quan đã bị chọc thủng, Lương Vương không ngừng dẫn quân rút lui.
Sau khi tin báo khẩn cấp được đưa về kinh, những vị đại thần vốn tự tin đều há hốc mồm. Đây là lần đầu tiên bị đánh tới nỗi lui binh sau nhiều năm thành lập triều đại. Trên triều, các đại thần bàn tán vô cùng sôi nổi. Có người ra sức chỉ trích Lương Vương, cho rằng Lương vương lãnh binh không tốt. Tất cả đều là lỗi của Lương Vương hết! Sức khoẻ của Lương vương không tốt, trở thành chuyện bị công kích. Tuy rằng chưa nói rõ, nhưng đã chắc chắn là Lương Vương thích thể hiện.
Chu Thư Nhân trợn trắng mắt trong suy nghĩ. Người nào hét càng hung hãn thì càng là những kẻ chỉ biết khua môi múa mép để thể hiện sự tồn tại của bản thân mà thôi.
Hoàng Thượng: - Bây giờ không phải là lúc truy cứu trách nhiệm.
Triều đình im phăng phắc. Đúng vậy, quả thực bây giờ không phải lúc đổ trách nhiệm cho người khác mà cần ngăn chặn không để cho giặc tiếp tục tiến về phía nam.
Tề Vương cau mày, đáng lẽ Lương Vương không bị đánh lui mới phải. Đừng nói đến uy lực của đại pháo, chỉ nói đến mười lăm vạn quân chi viện, lẽ ra không nên bị đánh đến mức mất cả thành trì chứ. Lương Vương không biết chỉ huy sao? Ồ, hắn là người hiểu rõ năng lực của lão tứ hơn bất kì ai. Hơn nữa lão tứ lại là một người có thể ra tay tàn nhẫn. Vì Lương Vương phủ, lão tứ sẽ không dễ dàng bị đánh bại. Nếu như thực sự bị ép đến đường cùng, lão cứ có thể cùng đồng quy vu tận. Tề Vương nhìn Hoàng Thượng, chỉ có Hoàng Thượng mới có thể khiến Lương Vương nghe lời.
Sở Vương kéo tay áo của Nhị hoàng huynh, nói thầm:
- Sai sai, đây đâu phải tính cách của Lão Tứ đâu.
Tề Vương vờ như không nghe thấy gì, tiếp tục nhìn Hoàng Thượng. Các đại nhân trên triều đang thảo luận, Hoàng thượng thì mang khuôn mặt không cảm xúc. Hắn lại nhìn về phía Thái Tử đang bình tĩnh, nhìn xong hắn rũ mắt xuống.
Tin tức Lương Vương rút lui bị truyền đi gây ra ảnh hưởng rất lớn, đặc biệt là ở các châu thành phía Đông Bắc. Có quá nhiều người dân chạy trốn khỏi biên quan, làm cho sự khủng hoảng ở các châu tăng lên.
Thôn Chu gia
Minh Thanh đi đến Giang gia, vừa vào đến cửa đã thấy mấy vị bá bá của Khương gia. Khương Mâu xoa xoa phần giữa hai lông mày, nói:
- Tộc trưởng đến rồi sao.
Khương đại bá thật sự rất sốt ruột:
- Con không đi cùng bọn ta thì thôi, bọn ta vẫn phải đi. Con cũng đã nghe được rồi đấy, Lương Vương cầm binh bại trận rút lui. Không ai biết hắn có thể cầm cự được bao lâu.
Khương Mâu: - Đại bá, con còn có việc phải làm, mọi người muốn đi thì cứ đi đi.
Vẫn là lời nói đó: trừ khi thực sự cần thiết, nàng ta sẽ không rời đi. Nếu như có chuyện gì xảy ra thật, Khương Mâu tin ông bà ngoại sẽ truyền tin tức cho mình.
Minh Thanh thấy mấy vị bá bá của Khương gia đã rời đi mới ngồi xuống nói:
- Muội thật sự không muốn rời đi sao?
- Tộc trưởng muốn ta đi à?
Minh Thanh gật đầu:
- Thực ra ta hy vọng muội có thể trở về, muội mà xảy ra chuyện gì ta cũng không có cách nào nói chuyện được. Nếu như muội không đi, dòng họ Chu thị vẫn có thể tiếp tục đợi.
Khương Mâu hỏi:
- Dạo này có rất nhiều người đến hỏi tộc trưởng đúng không.
- Ừ, ngay cả Tri huyện đại nhân cũng tới dò hỏi ta.
- Tộc trưởng vất vả rồi.
- Muội cũng không dễ dàng gì, mấy ngày nay người đến hỏi thăm muội còn nhiều hơn.
Khương Mâu uống trà cho dịu cổ họng. Dạo này số câu nàng ta nói còn nhiều hơn cả một năm cộng lại.
*
Trong lều của Lương Vương
Lương vương xem tin tức mật báo, khóe miệng nhếch lên. Nếu nói đến tàn nhẫn thì kẻ tàn nhẫn nhất chính là Hoàng Thượng, bộ tộc Y Kỳ cho mượn ba vạn quân, cộng thêm binh mã truy kích của các bộ, thế mà lại muốn giữ tất cả.
Lương Vương đặt mật hàm xuống, dò hỏi:
- Còn bao lâu nữa bộ tộc Y Kỳ mới đến?
Tiền tướng quân nói:
- Còn hai ngày nữa bọn họ mới đến. Ha, bọn họ đi cũng nhanh thật.
Lương Vương nhếch khóe môi nói:
- Truyền lệnh cho ta, đã đến lúc chuẩn bị sẵn sàng.
Tiền tướng quân hưng phấn:
- Tuân lệnh.
Một ngày sau, các bộ tộc thảo nguyên bất ngờ tấn công biên giới nhưng lại nếm mùi thất bại. Thứ chào đón bọn họ chính là cạm bẫy và lửa đạn. Đạn pháo của đại bác được bắn không ngừng cứ như bạc xài thả ga vậy. Binh mã của các bộ tộc thảo nguyên hoàn toàn không thể tiến đến dưới tường thành, bá tánh trong thành Tây Bắc đã nghe tiếng lửa đạn cả một ngày.
Tin khẩn truyền về Kinh Thành, dập tắt cơn khủng hoảng do Lương vương lui binh ở phía Đông Bắc. Đi kèm tin báo khẩn cấp là tình hình nổi loạn ở các châu thành. Chu Thư Nhân tận mắt nhìn thấy Hoàng Thượng hạ từng mệnh lệnh, nhẫn nhịn nhiều ngày cuối cùng cũng thanh trừng rồi. Tử sĩ đã tập kết sẵn ở các châu.
Chu Thư Nhân trở về nhà với tâm trạng không tốt lắm, Trúc Lan lo lắng hỏi:
- Làm sao thế? Có tin tức gì mới không tốt sao?
Chu Thư nhân: - Hoàng Thượng hạ lệnh xử lý các châu phản loạn.
Trúc Lan hiểu rõ, xử lý đồng nghĩa với việc sẽ có rất nhiều người vô tội phải chết.
- Trong cung cũng sẽ không được yên ổn.
- Ừm.