Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhiễm Tầm hỏi lại:
- Người hồi nãy là Tề vương thái tử hả, quan hệ giữa ngươi và y có vẻ rất tốt.
Minh Đằng nói thầm, dường như Nhiễm Tầm gây ra họa lớn rồi. Hắn đáp:
- Ừ, ta và thế tử vẫn luôn đi theo Tần vương, Quan hệ giữa bọn ta đúng là rất tốt.
Nhiễm Tầm vỗ vai Minh Đằng, nói:
- Huynh đệ, ta nhập bọn với ngươi nhé.
Minh Đằng bĩu môi, nói:
- Ngươi nên nói ra vì sao ngươi hồi kinh trước đi.
Nhiễm Tầm sờ cánh mũi, nói:
- À thì… ta ở nhà ngoại của ta còn gì…
Minh Đằng biết chứ, mấy năm qua Nhiễm Tầm vẫn luôn ở nhà ngoại của y.
Nhiễm Tầm xấu hổ:
- Ta có một nha hoàn thông phòng.
Minh Đằng không bất ngờ lắm, bởi Nhiễm Tầm là loại yêu mỹ nhân mà. Trước kia còn thòm thèm Mâu Mâu đấy, chậc, bản tính không đổi, hắn hỏi:
- Nên đã xảy ra chuyện sao?
- Ừ… À ừm, ta sắp làm cha. Bà ngoại của ta muốn g**t ch*t nha hoàn, ta không đành lòng nên mới dẫn người về kinh.
Minh Đằng: - … Ta bấm tay tính toán ngày mai ngươi sẽ bị gãy chân nhé. Thật đấy, ngươi phải tin ta.
Nề nếp gia đình của Nhiễm gia cực kỳ nghiêm, chưa lập gia đình đã có con, mà còn là con của thiếp thất, đây là chuyện không thể xuất hiện trong những gia đình đứng đắn. Vả lại Nhiễm Tầm cũng có hôn ước rồi, làm vậy thì nhà nhạc phụ tương lai sẽ nghĩ thế nào!
Chân Nhiễm Tầm run lên, hỏi:
- Bởi vậy ta nghĩ cứ ở lại khách đ**m trước?
- Hừ, ngươi và nha hoàn thông phòng mang thai ra khách đ**m ở, ngươi cảm thấy gãy chân còn nhẹ, nên muốn bị đánh cho tàn phế luôn à?
Nhiễm Tầm: - … Ngươi đưa ta về nhé?
Minh Đằng vuốt cằm, cẩn thận đánh giá Nhiễm Tầm:
- Ta là bạn của ngươi, mà ta không hề đi lệch đường. Quả nhiên là do phẩm hạnh của ta ưu tú.
Nhiễm Tầm đen mặt, lúc này mà còn khoe khoang cho được.
Cuối cùng hiển nhiên Minh Đằng không về cùng Nhiễm Tầm, hắn có về cùng Nhiễm Tầm cũng không làm được gì. Hắn về kể cho bà nội nghe chuyện Nhiễm Tầm, lại bảo thê tử đi nói với Đại tẩu một tiếng. Rồi hắn đi chơi cờ cùng Thái gia gia.
Trúc Lan đợi Chu Thư Nhân về, nói:
- Tính tình của Nhiễm Tầm không tài nào sửa được.
- Cha mẹ sinh con trời sinh tính mà.
Trúc Lan bật cười:
- Là do đánh nó nhẹ tay quá đó.
Chu Thư Nhân: - Đúng vậy, còn nhẹ tay chán.
Hôm sau, Nhiễm Uyển và Trực Hiên về nhà mẹ từ sáng sớm. Tề thị xuất thân từ gia tộc lớn, mặc dù dòng tộc Tề thị suy tàn nhưng những thứ khắc sâu vào trong xương cốt vẫn còn. Nhiễm Uyển vừa vào đã thấy bà nội giận tới nỗi phải day trán, nàng ta bèn thưa:
- Bà nội!
Tề thị thấy cháu gái, hỏi:
- Cháu về đây vì Nhiễm Tầm sao?
Nhiễm Uyển lắc đầu: - Chắc cả đêm hôm qua bà nội không ngủ đúng không?
Hễ nghĩ đến Nhiễm Tầm là Tề thị lại đau đầu, nói:
- Thôi đừng nói nữa, ông nội của cháu cũng thức cả đêm. Sao cháu lại dẫn con về đây?
Nhiễm Uyển nhét con trai vào lòng bà nội, nói:
- Muốn làm cho bà nội vui một chút đó.
Tề thị cẩn thận ôm lấy, đây là bảo bối của Chu gia, nhóc con hoàn toàn không sợ người, còn nhếch miệng cười khiến tâm trạng Tề thị khá lên rất nhiều.
Nhiễm Uyển ngồi xuống không nhắc đến Nhiễm Tầm nữa, nàng ta có thể tưởng tượng ra được Nhiễm Tầm sẽ thảm đến nhường nào. Chỉ hỏi:
- Nha hoàn thông phòng đó thật sự mang thai sao?
Nha hoàn thông phòng đần thật, nếu thông minh thì đã không để bản thân mang thai rồi.
Tề thị nghĩ tới lại giận, nói:
- Mang thai thật, bây giờ đã lớn tháng rồi. Xằng bậy hết sức!
Nhiễm Uyển là con gái đã về nhà chồng nên cũng không tiện xen vào, nàng ta chỉ có thể cố gắng hết sức trấn an bà nội. Nàng ta sống cùng bà nội từ bé đến lớn, nàng ta thương bà nội hơn. Nhiễm Tầm tự gây họa thì phải tự chịu trách nhiệm đi chứ.
Hai ngày sau Minh Đằng mới đến thăm Nhiễm Tầm, Nhiễm Tầm nằm sấp trên giường nói:
- Sao giờ ngươi mới đến thăm ta?
Minh Đằng trợn mắt, nói:
- Hôm nay ta cũng không tính tới thăm ngươi đâu, ngươi đừng mong ta sẽ giúp ngươi.
Nhiễm Tầm thất vọng, nói:
- Bà nội của ta đã cho người đến Liễu gia rồi, chuyện này phải cho Liễu gia một câu trả lời đàng hoàng.
Minh Đằng nghe Nhiễm Tầm nói, hắn không nói chen vào, Nhiễm Tầm cũng cảm thấy chán bèn nói:
- Ngươi thay đổi nhiều quá.
Minh Đằng dựa vào lưng ghế, nói:
- Ta mà không thay đổi thì đã bị hãm hại không còn manh giáp rồi.
Lúc này Nhiễm Tầm mới cẩn thận quan sát Minh Đằng, một Chu Minh Đằng thật thà trong ấn tượng của y đã biến mất hoàn toàn, bây giờ là Vinh Minh Đằng - Vinh hầu gia tương lai. Y cũng phát hiện ra, khoảng cách giữa y và Minh Đằng càng ngày càng xa. Nếu y vẫn không đuổi kịp bước chân Minh Đằng thì người bạn chơi thân từ tấm bé như y sớm muộn gì cũng sẽ trở thành dĩ vãng.
Minh Đằng rất bận, chỉ ở lại với Nhiễm Tầm một lúc, hắn còn phải đi làm nhiệm vụ được giao, không phải vì bản thân hắn mà còn là vì cả dòng họ Vinh thị. Hắn nói:
- Ta còn có việc, ngươi cũng nên trưởng thành rồi.
Nhiễm Tầm há miệng tính nói, cho đến khi Minh Đằng rời đi, ông nội bước vào, y còn chưa hoàn hồn. Nhiễm Chính thấy cháu trai thất thần, hỏi:
- Minh Đằng mới tới hả?
- Vâng.
- Cháu có biết mấy năm cháu không có ở Kinh Thành, Minh Đằng đã làm được những gì không?
Nhiễm Tầm lắc đầu: - Không biết.
Nhiễm Chính rất sẵn lòng kể cho cháu trai nghe: Minh Đằng đi theo phò tá Tần vương, đến nay đã có thể làm việc một mình, không bàn tới chuyện Minh Đằng đã hy sinh bao nhiêu trong đó, nhưng Minh Đằng có thể đứng vững ở Kinh Thành đã là ghê gớm lắm rồi. Nhiễm Chính âm thầm thở dài, cháu trai và Minh Đằng cùng nhau lớn lên, quan hệ giữa hai đứa rất tốt, vậy mà cháu trai vẫn không có tiến bộ gì.
Nhiễm Tầm cúi đầu, Nhiễm Chính lại nói tiếp:
- Chừng nào cháu đỗ tú tài thì hãy ra cửa.
*
Trong đoàn Thái tử, Minh Thuỵ cầm quạt che mặt, Thượng Quan Lưu nhìn về phía trước, nói:
- Hôm nay càng lúc càng nóng, trời nắng chang chang thế này ở khách đ**m nghỉ ngơi không tốt hay sao?
Thượng Quan Lưu bực mình Ôn Hú, nếu không phải vì Ôn Hú thì hôm nay Thái tử đã không ra ngoài.
Minh Thuỵ cũng cảm thấy nóng, nói:
- Quần áo chúng ta mang theo khá dày, lát nữa đếm tiệm quần áo mua mấy bộ mới đi.
Thượng Quan Lưu nghe xong lời này không khỏi ghen tị với Minh Thuỵ. Tiền tiêu vặt ở Thượng Quan gia có hạn, khống chế rất nghiêm tiền bạc trong tay bọn họ. Bởi vì y phải tháp tùng Thái tử ra ngoài nên túi tiền mới dày lên, nhưng y cũng hiểu rõ là khi trở về cần báo cáo lại chi tiêu. Trong khi Chu Minh Thuỵ lại là kẻ có bạc. Thôi không nghĩ nữa, đố kỵ chết mất!
Đột nhiên đằng trước rối loạn, thị vệ bao bọc đám người. Minh Thuỵ nghe thấy tiếng la:
- THÁI TỬ CẨN THẬN!
Sau đó náo loạn trở nên yên tĩnh, sắc mặt Thái tử đen ngòm còn Ôn Hú thì chắn trước người Thái tử. Minh Thuỵ lại dùng quạt che mặt mình lần nữa, Ôn Hú ghê rồi. Thượng Quan Lưu cũng rất cạn lời, thế chẳng phải làm lộ hành tung của Thái tử sao?
Thái tử hít vào thật sâu, không ai dám giả mạo Thái tử đâu, đó là tội nghiêm trọng phải tru di cửu tộc, sau khi bá tánh trên đường hoàn hồn lập tức quỳ xuống hết. Tề vương nghĩ thầm, nếu đưa Ôn Hú về Kinh Thành thì Ôn gia mất sạch thể diện.
Chờ Tri phủ đến, cả đoàn Thái tử đi đến nha môn. Thật ra rối loạn lúc nãy không phải thích khách gì cả, chẳng qua chỉ là một đứa trẻ làm xiếc cầm không chắc đao nên lúc múa tung đao ra ngoài. Vả lại hướng đao không hề nhắm về phía Thái tử!
Ông bầu gánh xiếc bị doạ hồn vía lên mây, đứa trẻ kia thì hôn mê bất tỉnh ngay tại chỗ. Sau khi tri phủ biết chuyện, nhìn Ôn công tử mà không biết nói gì hơn. Nếu không phải là biểu huynh của Thái tử thì có khi Thái tử sẽ tống cổ về Kinh Thành lập tức rồi.
Hành tung Thái tử vừa bị bại lộ là chưa đến mấy ngày Hoàng thượng đã biết. Bây giờ thủ lĩnh của các bộ tộc đã rời khỏi Kinh Thành, Hoàng thượng cực kỳ tức giận. Lần này Hoàng thượng không hề nể mặt Ôn gia, lo lắng kẻ ngu xuẩn đó làm hại con trai nên dứt khoát cho người đưa Ôn Hú hồi kinh.
Hoàng hậu hay tin lập tức bị động thai khí, mới mấy ngày trước Hoàng thượng còn khen con trai thông minh rất biết che giấu hành tung, Chu Minh Thuỵ và Thượng Quan Lưu giấu con trai kỹ lắm, kết quả thì sao!
Dù Hoàng hậu có lo lắng cho Thái tử cỡ nào thì thời tiết vẫn càng ngày càng nóng lên, và cũng sắp tới ngày Ngọc Lộ dự sinh. Cứ cách mấy ngày là Lý thị phải đến Uông gia một lần.
Có một ngày nọ, lẽ ra Lý thị đã trở về rồi nhưng lại không thấy về. Trúc Lan có linh cảm trong lòng, bèn bảo Thanh Tuyết đích thân đi một chuyến. Cô cảm nhận được Ngọc Lộ sắp sinh.