Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tại viện của Minh Vân, Trúc Lan bước vào thấy nha hoàn và bà tử trong sân làm việc của mình cực kỳ trật tự, cô hài lòng gật đầu, cô đã không cần lo lắng cho Lý thị nữa rồi.
Lý thị đứng dậy thưa:
- Mẹ, mẹ tới rồi!
- Ừ, tình trạng của Uyển Nhi và đứa trẻ có ổn không?
Lý thị gật đầu, đáp:
- Con mới từ trong phòng sinh ra đây, cả người lớn và đứa trẻ đều rất khoẻ ạ.
Trúc Lan ngồi xuống, nói:
- Vậy là được rồi.
Lý thị mời Nhị đệ muội ngồi, cười nói:
- Đã là cái thai thứ hai rồi, bản thân Uyển Nhi cũng có kinh nghiệm. Cái thai này rất ổn định, có lẽ tới chiều là ra rồi ạ.
Triệu thị tiếp lời: - Mới đó mà Minh Vân đã có hai đứa con.
Lý thị cũng thổn thức lắm, nghĩ đến Minh Đằng lại nói:
- Uyển Nhi sinh con xong thì tẩu cũng có thể tập trung chuẩn bị cho hôn sự của Minh Đằng.
Triệu thị rất hâm mộ, còn phải chờ thêm nhiều năm nữa mới tới lượt Minh Thuỵ thành thân.
Trúc Lan: - Thành gia lập thất, sau khi thành thân Minh Đằng cũng có thể càng ngày càng chín chắn hơn.
Triệu thị cười nói: - Thì cũng phải biết bản thân sắp tự nuôi gia đình nhỏ của mình tới nơi rồi.
*
Lưu gia
Mã thị v**t v* áo cưới của con gái, trong mắt tràn ngập chấn động:
- Đẹp thật!
Lưu Giai rung nhẹ mấy đầu ngón tay của mình, trên đầu ngón tay xuất hiện rất nhiều vết kim, do may váy cưới để lại, đã bôi thuốc rồi nhưng vẫn còn hơi đau. Tuy nhiên khi nhìn lên váy cưới của mình, nàng ta cảm thấy tất cả đều đáng giá.
Đây cũng là lần đầu tiên Ninh Đình nhìn thấy váy cưới, nàng ta duỗi tay ra chạm vào. Nói:
- Muội muội khéo tay quá đi, váy cưới của muội muội còn đẹp hơn cả váy cưới của tẩu đấy.
Lưu Giai hơi ngượng khi được khen, nói:
- Làm gì được như tẩu tẩu nói chứ.
Ninh Đình nói: - Tẩu không lừa muội, váy cưới của muội thật sự rất đẹp.
Lưu Giai chưa cho tẩu tẩu xem bao giờ, nàng ta muốn làm cho hoàn thiện nhất rồi mới mang khoe. Bây giờ nhận được lời khen, Lưu Giai cảm thấy mấy đầu ngón tay cũng không còn đau nữa.
Mã thị rất xót con gái, con gái cực kỳ để ý buổi hôn lễ này. Con bé không muốn làm Minh Đằng mất mặt, luôn đòi hỏi bản thân thật nghiêm khắc. Nếu con gái chọn một nhà môn đăng hộ đối thì cũng không tới mức lao lực giống như bây giờ. Thị kéo tay con gái, nói:
- Mẹ thật sự không nỡ gả con đi chút nào.
Lưu Giai nắm lại tay mẹ, đáp:
- Mẹ này, con cũng ở Kinh Thành mà. Sau này con sẽ thường xuyên về thăm mẹ.
Mã thị hơi ngậm ngùi, con gái lấy chồng là con nhà người ta rồi, làm sao thoải mái được như ở nhà mẹ đẻ chứ, tuy Lý thị rất dễ chung sống nhưng các nhà Chu gia vẫn còn ở chung với nhau. Trên con gái có một người Đại tẩu xuất sắc, sau này cuộc sống của con gái sẽ không thể nào nhẹ nhàng. Mã thị lại nghĩ Chu gia không có thiếp thất thì trong lòng phấn khởi phần nào. Lúc thì buồn bã, lúc thì vui vẻ, Mã thị cảm thấy nặng lòng hết sức, trông chẳng có sức sống:
- Mẹ mệt rồi, con cũng nghỉ ngơi sớm đi.
Đúng là Lưu Giai cần nghỉ ngơi lại sức, để chuẩn bị váy cưới mà nàng ta không được nghỉ ngơi trọn vẹn. Bèn đáp: - Dạ.
Buổi chiều, còn chưa tới giờ nha môn ra về mà trưởng tử của Minh Vân đã chào đời rồi. Tiếng khóc của đứa nhóc cực kỳ vang dội, nghe thôi đã thấy tràn trề nhựa sống. Trúc Lan bế bé con nặng khoảng 3 ký, nói:
- Coi nó giống Minh Vân chưa kìa!
Trái tim Lý thị mềm nhũn, dường như đang được trở lại thời điểm hạ sinh trưởng tử. Lần đầu làm mẹ, tình cảm cực kỳ sâu đậm. Thị khe khẽ nói:
- Đúng là giống như từ một cái khuôn đúc ra.
Triệu thị: - Cái trán cũng rộng lắm nha, chắc chắn sẽ là một đứa trẻ thông minh giống Minh Vân.
Lý thị hớn hở đáp: - Dạ.
Tô Huyên cẩn thận quan sát, đứa trẻ chỉ có đôi tai là giống Nhiễm Uyển thôi. Quả thật rất giống Minh Vân.
Bên trong phòng sinh, sức khoẻ Nhiễm Uyển rất khá. Nàng ta đã được lau mình sạch sẽ, còn có sức lực ngồi nghiêng. Nàng ta nghe tiếng nói chuyện bên ngoài, trong lòng cực kỳ yên tâm. Không phải nàng ta không thích con gái, chẳng qua nàng ta cần có một đứa con trai. Bây giờ đã có con trai, nàng ta không còn áp lực nào nữa. Sau này có sinh con trai hay con gái cũng không cần lo. Nàng ta nở một nụ cười phơn phớt, bây giờ có đủ trai đủ gái nên cuối cùng nàng ta có thể sống nhẹ nhàng rồi.
Chu Thư Nhân trở về sớm nhất, ai bảo anh là người rời khỏi nha môn đúng giờ nhất chứ. Đám Xương Nghĩa thì không được, đôi lúc còn phải bận bịu làm cho xong hết công việc của mình. Anh cố tình tới thăm chắt trai, anh bế một hồi mới cùng vợ trở về nhà chính.
Trúc Lan: - Anh đang suy nghĩ gì đó, thấy anh im lặng nãy giờ.
- Anh thấy thổn thức, anh và em mới bao nhiêu tuổi mà đời chắt liên tiếp chào đời rồi.
Trúc Lan nhỏ giọng nói:
- Tất cả là tại thời đại này hết.
Chu Thư Nhân ý nhị nói:
- Nhà chúng ta là đỡ rồi đó.
- Thật vậy.
Chu Thư Nhân nói sang chuyện khác:
- Tên của chắt trai đầu tiên quan trọng, anh phải suy nghĩ thiệt kỹ mới được.
Trúc Lan không giỏi đặt tên, cô rất không muốn đặt tên. Nói:
- Vậy anh cần phải suy nghĩ cẩn thận đó.
- Ừm.
Trúc Lan bỗng nhiên vỗ trán, nói:
- Ôi trời, sao em lại quên đi chứ. Em chỉ nhớ ra phải báo tin mừng cho Nhiễm gia, mà quên cho người đi báo tin cho Minh Vân rồi.
- Làm anh giật mình, anh còn tưởng đâu là chuyện gì nghiêm trọng lắm. Lát nữa Minh Vân về rồi, coi như là tạo niềm vui bất ngờ cho nó đi.
Minh Vân vừa xuống xe ngựa lập tức hoảng hồn, hỏi lại người đầy tớ mới chúc mừng hắn:
- Đứa trẻ chào đời rồi ư?
Đầy tớ sửng sốt, không ai báo cho công tử biết à!
- Vâng ạ, chào đời hồi chiều nay.
Minh Vân không tài nào nghe đầy tớ nói tiếp được nữa, hắn nhanh chân chạy về phía viện của mình. Con hắn ra rồi, bảo sao hôm nay hắn vừa đi tới cửa thì nghe thấy tiếng chim hỉ thước kêu!
Xương Trí hoàn hồn, gọi với theo:
- Con chầm chậm thôi, coi chừng té đó.
Minh Vân phất tay, nói:
- Ngũ thúc, con đi trước nha.
Xương Trí lắc đầu cười cười, hiếm khi nhìn thấy Minh Vân luống cuống thế này. Hắn mừng cho Minh Vân, Minh Vân có con trai cũng có thể vơi bớt phần nào áp lực. Mặc dù trong nhà không hề hối thúc Minh Vân sinh con trai, nhưng Minh Vân là trưởng tôn nên tự bản thân Minh Vân tạo cho mình rất nhiều áp lực.
Trong buổi chầu triều hôm sau, ai cũng cảm nhận được tâm trạng của Chu Thư Nhân rất tốt. Hoàng thượng chưa đến, Khâu Duyên nhỏ giọng hỏi:
- Đại nhân có chuyện gì vui à?
Chu Thư Nhân gật đầu, nói:
- Ừ, hôm qua ta vừa có thêm một đứa chắt trai.
Khâu Duyên nghe vậy trong mắt đầy sự hâm mộ, con cháu nối dõi của Chu gia thật sự cực kỳ thịnh vượng. Ông ta nói:
- Chúc mừng đại nhân có chắt trai cả.
Chu Thư Nhân phấn khởi nói:
- Trưa nay ta mới tất cả mọi người uống trà nhé.
Khâu Duyên vui vẻ, hôm nay Chu đại nhân chuẩn bị chi mạnh tay đây.
Con cháu nối dõi thịnh vượng đại diện cho sự phồn vinh của một gia tộc, Chu gia mới đó mà đã có thêm một đứa chắt trai, chứng tỏ Chu gia đang trên đà hưng thịnh, sau này không tự đâm đầu vào chỗ chết thì chắc chắn sẽ tiếp tục phồn vinh.
Kết thúc buổi chầu, Uông Cự mò tới nói:
- Ta vừa nghe nói ngài có chắt trai rồi hả?
- Ừ.
Uông Cự phơi phới, nói:
- Chờ mấy tháng nữa Ngọc Lộ cũng sinh đứa trẻ ra rồi.
Chu Thư Nhân liếc mắt nói:
- Sinh con trai hay con gái là do đàn ông cả đấy.
Uông Cự biết Chu Thư Nhân tính nói cái gì, đáp:
- Uông Uý có con trai hay con gái thì nhà ta vẫn vui vẻ nhé.
Uông Uý vừa mới thành thân đã có con, đây là niềm vui bất ngờ quá rồi. Không cần biết cái thai này là con trai hay con gái, sớm hay muộn gì cũng có con trai thôi. Ừm, Uông gia cực kỳ tin tưởng điều đó.
Chu Thư Nhân bắt đầu than thở:
- Thành thân rồi sinh con, nữ nhân mới là những người khốn khổ nhất. Người ta hay nói nữ nhân lấy chồng giống như đầu thai lần hai hoàn toàn không sai. Lấy chồng rồi không những phải hiếu thảo với trưởng bối, mà còn phải chăm sóc tướng công, quán xuyến gia đình nhỏ của mình, có con lại càng vất vả hơn. Làm nữ nhân khổ ơi là khổ!
Trong mắt Uông Cự đầy ắp phức tạp, nói:
- Chừng ấy năm trời ta mới nghe thấy những lời này phát ra từ miệng ngày đấy.
Ông ấy là một trong số những người luôn thoải mái hưởng thụ sự hi sinh của thê tử, đây là điều hiện hữu từ đời này sang đời khác. Còn Chu Thư Nhân, Chu Thư Nhân đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, nghĩ cho thê tử, thật sự không có mấy ai làm được.