Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1393: Cần Thể Diện

Trước Tiếp

Vừa đến giờ rời khỏi nha môn, Chu Thư Nhân luôn đi ra cổng lớn của Hộ Bộ rất đúng giờ. Hôm nay xe ngựa của các bộ tộc Thảo Nguyên đã chờ sẵn ở trước cửa phủ Hộ Bộ, Tháp Nạp vương bước xuống xe ngựa nói:

- Bổn vương chờ mãi mà không có dịp mời đại nhân uống rượu, trong cứ thấy tiếc nuối lắm. Không biết hôm nay Chu đại nhân có thể nể mặt bổn vương hay không?

Chu Thư Nhân rất muốn từ chối, nhưng lại không thể. Hoàng thượng đang gài các bộ tộc thảo nguyên, anh phải phối hợp hết mình. Anh đáp:

- Mời vương!

Tháp Nạp vương bật cười hào sảng, nói:

- Bổn vương rất thích tính cách của Chu đại nhân, mời Chu đại nhân.

Chu Thư Nhân không lên xe ngựa của Tháp Nạp vương, mà chỉ vào xe ngựa của mình và nói:

- Xe ngựa của bản quan sẽ đi theo.

Tháp Nạp vương không suy nghĩ nhiều, đã mời được rồi thì Chu thượng thư sẽ không lật lọng nên ông ta xoay người lên xe ngựa. Chu Thư Nhân cũng lên xe ngựa của mình, Cẩn Ngôn theo sát hỏi nhỏ:

- Vì sao Vương của bộ tộc thảo nguyên lại muốn mời đại nhân nhỉ?

Lần trước đại nhân đã làm phật lòng tất cả các bộ tộc này rồi kia mà.

Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:

- Công chúa của các bộ tộc vào kinh rồi, chắc là vì việc này.

Làm gì có chuyện mãi mãi là kẻ thù chứ, chỉ cần có đủ lợi ích thì kẻ thù cũng sẽ trở thành anh em mà thôi. Nội bộ các bộ tộc thảo nguyên cũng đang đấu đá hằng ngày, là kẻ thù một sống một chết trong nhiều thế hệ, thế nhưng khi thấy lợi ích còn không phải là nên liên hôn thì liên hôn, nên liên minh thì liên minh hay sao.

Cẩn Ngôn giật mình, nói:

- Chắc Tháp Nạp vương sẽ tặng quà cho đại nhân nhỉ?

Chu Thư Nhân: - Ừ, đảm bảo những bộ tộc thảo nguyên này không chỉ tìm đến một mình bản quan.

Chỉ cần là người có thể nói chuyện ở trước mặt Hoàng thượng thì chắc chắn đều sẽ có người đến hối lộ. Đồ tốt dâng tới trước mặt không lấy đúng là có lỗi với bản thân quá. Nhớ lại số lông thú và dược liệu nhìn thấy hôm qua, quả nhiên mấy năm nay các bộ tộc thảo nguyên đã hồi phục và giàu có lại rồi. Chu Thư Nhân không khỏi bật cười, đám người này đúng là mất đoàn kết, bọn họ không ngốc tới mức lôi hết vốn liếng chuẩn bị cho trận chiến ra, nhưng ai cũng có ý đồ riêng.

Hôm đó Chu Thư Nhân trở về nhà khá muộn, anh vừa vào phòng Trúc Lan đã ngửi được mùi rượu. Cô cau mày nói:

- Anh uống bao nhiêu dữ vậy?

Chu Thư Nhân: - Anh không uống nhiều. Tháp Nạp vương uống giỏi quá, mùi rượu trên người anh là bôi lên thôi.

Trúc Lan thả bút trong tay xuống, nhận lấy chiếc khăn nha hoàn đưa qua rồi lau tay. Cô quan sát thấy Chu Thư Nhân thật sự không uống nhiều mới yên tâm nói:

- Anh không còn trẻ trung gì đâu, uống rượu rất có hại cho sức khoẻ nhé.

- Có khi nào em nói mà anh không nghe đâu, anh ghi lòng tạc dạ hết đó.

Trúc Lan bảo Chu Thư Nhân đi thay quần áo, Chu Thư Nhân lại móc từ trước ngực ra một chiếc hộp. Trúc Lan mở hộp ra, ánh mắt lập tức sáng rỡ. Số đá quý này thật sự rất chất lượng!

- Là vương của thảo nguyên cho anh sao?

- Ừm. Nhờ anh nói vài lời có cánh giúp con gái của ông ta, còn bảo thành công sẽ hậu tạ hậu hĩnh hơn.

Trúc Lan: - Vung tay hào phóng thật đấy.

Trong giọng nói của Chu Thư Nhân mang theo vẻ tiếc nuối:

- Tiếc là chuyện này không thể nào thành công, chỉ có thể đớp được một lần thôi.

- Cũng tốt lắm rồi. Anh nhận như vậy có khiến Hoàng thượng nghĩ nhiều không nhỉ?

Chu Thư Nhân đã thay quần áo xong, anh nói:

- Không đâu. Ngày mai tiến cung nói cho Hoàng thượng biết một tiếng là được, vả lại đâu phải chỉ có một mình anh ăn hối lộ đâu.

Trong Kinh Thành có rất nhiều tên cáo già, của từ trên trời rơi xuống sẽ không ai từ chối.

Trúc Lan ngẫm lại thấy phải, nói:

- Buổi tối anh ăn có no không? Không no thì bảo phòng bếp chuẩn bị chút gì đó ăn.

- Chưa no, anh muốn ăn mì. Bảo phòng bếp nấu cho anh một bát mì trộn tương được rồi.

- Ừ.

   

Hôm sau, lúc buổi chầu triều kết thúc, đám người Chu Thư Nhân vẫn không có động thái gì, Hoàng thượng đi rồi chỉ để lại một mình Trương công công. Trương công công bước tới nói:

- Chu đại nhân, Hoàng thượng bảo ngài cứ nhận đi.

Chu Thư Nhân chạm vào chiếc túi trước ngực, anh khẽ gật đầu. Vậy là tướng công trông coi đã báo cáo cho Hoàng thượng rồi.

Trương công công tiếp tục truyền lời, Chu Thư Nhân điểm danh, hôm nay đúng là có cả đống người có cùng suy nghĩ với anh, đến cả Vinh Ân Khanh không bao giờ lên triều buổi sáng cũng có mặt. Xem ra mọi người đều nhận được quà cáp.

Vinh Ân Khanh bước nhanh tới, nói:

- Ngài cũng nhận được quà biếu phải không?

Đúng vậy, là quà biếu. Còn lâu hắn mới nói là đồ hối lộ.

Chu Thư Nhân cười đáp:

- Ừ, bản quan còn đang thấy trong lòng bất an đây!

Vinh Ân Khanh: “...”

Ngài nhận 300.000 lượng cũng đâu thấy bất an gì, chút quà mọn này có là gì đâu!

Chu Thư Nhân nhướng mày, nói:

- Ánh mắt của ngươi như vậy là có ý gì?

Vinh Ân Khanh: - Con thấy sắc mặt của ngài không tốt, tối qua chắc chắn ngủ không ngon.

Chu Thư Nhân gật đầu:

- Đúng vậy, tối qua cứ trằn trọc thao thức mãi ngủ không được.

Vinh Ân Khanh không muốn nói nữa:

- Người ta đi gần hết rồi, chúng ta cũng về thôi nhỉ?

Chu Thư Nhân thấy chỉ còn lại mấy người, bèn xoay người đi ra ngoài. Mới đi mấy bước thì gặp Thái tử:

- Thần tham kiến Thái tử điện hạ!

Ánh mắt Thái tử bắn thẳng tới lồng ngực Chu đại nhân. Sao không ai biếu quà cho cậu ta hết vậy? Cậu ta nghèo rớt mồng tơi, cho dù có mẫu hậu tiếp tế thì cậu ta cũng vẫn rất nghèo.

- Cô đến Hộ Bộ cùng đại nhân nhé.

Vinh Ân Khanh cũng vội vàng chào hỏi. Hắn không có nhiều dịp được gặp Thái tử, nên có thể tranh thủ tạo cảm tình hiển nhiên phải tích cực tạo cảm tình.

Chu Thư Nhân cảm nhận được ánh mắt của Thái tử, anh có thể khống chế được tình huống này. Tiền đã vào túi anh rồi đừng hòng bắt anh nôn ra. Lúc tới cửa cung, thấy Thái tử không chuẩn bị xe ngựa liền biết cậu ta định đi ké xe Chu Thư Nhân. Thời điểm sắp sửa lên xe ngựa, Vinh Ân Khanh bèn lấy cái túi trước ngực ra. Nói:

- Đây là ít món đồ chơi nhỏ thần vừa mới được người ta biếu tặng, thần dâng lên cho Thái tử thưởng thức đấy ạ. Mong Thái tử từng chê!

Thái tử biết những người này nhận được thứ gì rồi, trong lòng rất vui, ngoài mặt thì rụt rè lắm, nói:

- Vậy thì không hay lắm đâu.

Nhưng Vinh Ân Khanh đã nhét túi vào lồng ngực tiểu công công rồi, thưa:

- Đâu có gì đâu mà không hay ạ, thần cũng được người ta cho thôi.

Thái tử cau mày, nói:

- Cô không nhận được.

Vinh Ân Khanh lại hành lễ lần nữa rồi chạy đi mất. Trong lòng trộm nghĩ hôm nay đã tạo dựng được cảm tình tốt với Thái tử, bước chân của hắn nhẹ nhàng hơn hẳn.

Thái tử đưa mắt ra hiệu cho tiểu thái giám, sau đó bước lên xe ngựa. Chu Thư Nhân đang rất bực mình, Vinh Ân Khanh hại anh. Vinh Ân Khanh hào phóng cho Thái tử hết, mà anh không cho cái nào thì chẳng biết Hoàng thưởng sẽ nghĩ sao về anh đây.

Chu Thư Nhân cúi đầu lấy cái túi ra, anh mở túi thò lấy đá quý bên trong, chắc chắn là viên nhỏ nhất mới cầm ra ngoài, nói:

- Thần còn phải nuôi cả gia đình, không thể bì với nhà Vinh Hầu Gia đơn chiếc. Thần dành dụm của hồi môn cho các cháu gái không dễ, mong điện hạ đừng chê viên đá quý này.

Thái tử duỗi tay ra nhận, ở trước mặt Chu thượng thư cần gì phải vờ vịt nữa. Nào ngờ lấy không được, bèn hỏi:

- Đại nhân?

Chu Thư Nhân không nỡ buông tay, nói:

- Hầy, thần nuôi cả nhà không dễ dàng gì.

Thái tử làm như không nghe thấy, được một món đồ từ trong tay Chu đại nhân keo kiệt còn khiến cậu ta vui vẻ hơn cả việc được Vinh Hầu Gia cho cả túi đá quý đấy.

- Cô sẽ quý trọng nó.

Chu Thư Nhân: “...”

Thái tử nghĩ thầm có thể bán đá quý lại cho phụ hoàng, đây là cách an toàn nhất. Mặc dù chắc chắn giá cả sẽ thấp hơn ngoài chợ, nhưng ít nhất sẽ không bị Vương của các bộ tộc thảo nguyên phát hiện. Giữa mất mặt và nhận được ít bạc hơn, cậu ta lựa chọn vế sau, ừ, cậu ta cần thể diện chứ.

*

Chu gia

Trúc Lan đang xem thư của Đại ca và Nhị ca, cô viết thư cho Võ Xuân, ấy vậy mà thư hồi âm lại do Đại ca và Nhị ca viết, chuyện này nói lên rất nhiều vấn đề. Trong thư nói rằng mọi chuyện trong nhà vẫn ổn, chẳng khác nào không hồi đáp.

Trúc Lan miết lá thư, hình như biên quan đã có động thái rồi. Cô hít thật sâu, cất phong thư lên. Triệu thị gấp gáp đi vào, thưa:

- Mẹ ơi, Uyển Nhi sắp trở dạ rồi.

Trúc Lan đứng dậy, không quá sốt ruột. Bởi, đây đã là cái thai thứ hai của Nhiễm Uyển rồi. Cô nói:

- Sớm hơn ngày sinh dự tính khoảng hơn 10 ngày.

Triệu thị: - Đúng vậy. Con và Đại tẩu đang nói chuyện với Uyển Nhi, tự nhiên Uyển Nhi đau bụng. Đứa trẻ này rất nôn nóng được chào đời.

Trúc Lan cười nói:

- Đi thôi, chúng ta tới đó xem sao.

Trước Tiếp