Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1199: Muốn Ăn Đòn

Trước Tiếp

Sáng sớm hôm sau, Dung Xuyên đứng trên đảo buông kính viễn vọng xuống với vẻ không cam lòng. Hôm qua không lên đảo bên kia được, dưới nước đảo đối diện thả lưới lớn, còn nuôi cá mập, tối hôm qua nếu không phải hai người được phái đi bơi giỏi thì chắc đã bỏ mạng giữa biển rộng rồi. Dung Xuyên nghĩ lại mà sợ, trong hai người đêm qua có Dương Văn. Mặc dù từ nhỏ tới lớn tiểu tử này sống trên đất liền, nhưng kỹ năng bơi lội lại thuộc hàng tốt trong quân đội.

Dương Văn nghĩ thôi mà hoảng, đêm qua đúng là kinh hoàng, bây giờ nhớ lại vẫn còn thấy sợ, nói:

- Dượng ơi, ngài có tính toán gì không?

Dung Xuyên trả lời:

- Chờ trời tối chúng ta lên thuyền rời đi, không thể ở lại đây lâu được. Quay về thuyền lớn chờ tin thôi.

Lần này chỉ có thể tấn công mạnh thôi, chẳng qua vẻ mặt Dung Xuyên không đẹp lắm. Triều đình không mua bán thuốc nổ đại bác với người nước ngoài, bởi vì kỹ thuật trong nước đã đủ tiên tiến sau khi được đầu tư tiền bạc dư dả nên triều đình không cần đại bác của người nước ngoài nữa. Nhưng dòng họ Trương thị lại cần, có lẽ thuốc nổ ở thành Từ Châu là mua từ người nước ngoài. Nếu tấn công bất chấp thì chắc chắn sẽ có thương vong.

Dương Văn chưa từng chiến đấu trên biển bao giờ vì thuyền của hắn vô cùng may mắn, may tới mức lần nào tuần tra cũng thuận lợi, sóng gió còn ít gặp, càng khỏi phải bàn tới hải tặc. Mấy thuyền chiến khác ít nhiều gì cũng từng trải qua sóng gió, từng va chạm với hải tặc. Dương Văn cầm trường kiếm trong tay, phải đánh giặc mới có được quân công. Nhóm hải quân có mặt ở đây cũng tỏ vẻ hưng phấn ra mặt, bọn họ không sợ đánh giặc, ai cũng là người thông minh, biết rằng nếu đánh thắng chắc chắn sẽ là công lao lớn.

Cuối cùng nơi đóng quân của hải quân Bình Cảng cũng nhận được tin tức, Hầu tướng quân thở phào nhẹ nhõm. Mỗi một người lính thủy là một bảo vật, nếu thương vong thì ông ấy xót chết mất. Huống chi còn có thuyền chiến được lắp đại bác tiên tiến, toàn là tiền cả đấy!

   

Buổi chiều ở Kinh Thành, Chu Thư Nhân nhận được lời mời uống trà của Lý Chiêu. Chu Thư Nhân giật mình, Lý Chiêu mời anh đi uống trà chắc chắc là vì có tin tức từ hải quân. Vậy là anh nói với Khâu Duyên:

- Ta đi ra ngoài một chuyến, lát nữa về.

Khâu Duyên không hỏi nhiều, chỉ đáp: - Được.

Chu Thư Nhân lên xe ngựa tới quán trà đã hẹn sẵn, xe ngựa Lý gia đã dừng ở bên ngoài, Chu Thư Nhân xuống xe ngựa, gã sai vặt của Lý gia bước tới dẫn đường.

Vào phòng riêng, anh thấy Lý Chiêu đang ăn trái cây sấy khô, trên bàn đã chất chồng vỏ trái cây rồi, Chu Thư Nhân nói:

- Ngài là người thích ăn trái cây sấy khô nhất mà ta từng gặp đó.

Lý Chiêu bỏ thịt quả vào trong miệng, còn tay thì vẫn tiếp tục bóc vỏ:

- Ta không thích rượu chè, chỉ thích ăn cái này thôi. Thấy ăn ngon mà.

Chu Thư Nhân châm cho mình một chung trà, hỏi:

- Có tin tức về thuyền rồi à?

Lý Chiêu cũng không định trêu Chu Thư Nhân, cười gật đầu:

- Đúng vậy, tin tức tốt, ta không thể nói nhiều được, chỉ có thể nói cho ngươi biết Dương Văn khỏe mạnh lắm.

Chu Thư Nhân nhìn Lý Chiêu, đây là lần đầu người này trông nhẹ nhàng như vậy trong mấy ngày nay, từ tốc độ lột vỏ là có thể thấy, chắc chắn người này biết chuyện gì đó rồi:

- Vậy ta xin cảm ơn Lý đại nhân.

Lý Chiêu trả lời: - Khách sáo, khách sáo quá, chuyện nhỏ thôi mà.

Ngoài miệng nói như vậy nhưng trong lòng lại không nghĩ thế, vì đây là Chu Thư Nhân chứ nếu là người khác thì ông ta đã không tiết lộ một chút tin tức nào rồi. Sau khi Lý Chiêu nhận được tin tức đã lập tức vào cung, rồi bắt gặp Hoàng Thượng đang rèn luyện sức khỏe. Đừng nói là sắc mặt vàng như nến, ông ta cảm thấy trông Hoàng Thượng trẻ hơn nhiều thì có, điều duy nhất khiến người ta chú ý là không nghỉ ngơi đàng hoàng, quầng thâm mắt hiện rõ.

Để chứng minh thân phận, Ninh thế tử đã để lộ thân phận trên thuyền, Hầu tướng quân ở hải quân lại là thân tín của Hoàng Thượng, tin tức qua tay Hầu tướng quân sẽ không bị tiết lộ ra ngoài. Mặc dù Lý Chiêu tò mò tại sao bây giờ Ninh thế tử lại ở Bình Cảng nhưng ông ấy sẽ không hỏi. Hoàng Thượng nói gì ông ta nghe đó là được, còn cái gì không nói thì ông ta sẽ ngó lơ.

Chu Thư Nhân híp mắt, thuận miệng hỏi một câu:

- Có phải thuyền của Dương Văn sắp quay lại rồi không?

Lý Chiêu nhìn chằm chằm vào Chu Thư Nhân, cúi đầu trả lời:

- Không.

Chu Thư Nhân cũng không hỏi thăm gì nhiều, trong lòng đang tự hỏi tại sao Dương Văn không mau chóng quay về cảng.

*

Hoàng cung

Hoàng Thượng cầm thước trong tay, thỉnh thoảng gõ vào lòng bàn tay mình vài cái, vẻ mặt vẫn khó coi như cũ, quanh thân tản ra sự áp lực. Thái tử cảm thấy lần này phụ hoàng tức điên rồi, cũng đúng, đến y còn tức mà, Dung Xuyên biết thân phận của mình rồi mà còn dấn thân vào nguy hiểm. Chờ hắn về phải dạy cho một trận mới được.

Hoàng Thượng chỉ muốn kéo Dung Xuyên về ngay lập tức thôi, là do ngài cưng chiều nên mới to gan như thế. Dám tự đuổi theo ra biển, còn dám không về nữa chứ. Mặc kệ có công hay không có công cũng phải đánh tiểu tử này một trận mới được, nếu không nó sẽ không thèm nhớ. Mấy ngày nay Hoàng Thượng ăn không ngon ngủ không yên, rất sợ Hoàng Hậu phát hiện ra. Hằng đêm trăn trở mãi mới ngủ được lại gặp ác mộng không ngừng, nếu không phải là Hoàng Hậu muốn xé xác ngài thì là mơ thấy cảnh tượng Dung Xuyên bỏ mạng giữa biển khơi!

Liễu công công cố gắng thu người lại, né tránh khí thế của Hoàng Thượng và Thái tử. Ông ấy cảm thấy sau khi về Ngũ hoàng tử tiêu rồi!

Hoàng Thượng đặt cây thước trong tay xuống, nói:

- Con tự theo dõi sát sao chuyện bên hải quân nhé, nhất định phải đảm bảo không có sai sót gì.

Thái tử trả lời nghiêm túc: - Vâng ạ.

Hoàng Thượng day trán, cuối cùng cũng được ngủ ngon rồi:

- Được rồi, con cũng về nghỉ ngơi đi!

Mấy ngày nay lo lắng cho Dung Xuyên nên hai cha con bọn họ không được nghỉ ngơi tử tế, sắc mặt ai nấy đều xanh xao.

Thái tử ghim ở trong lòng, đầu óc đang suy nghĩ xem nên dạy dỗ Dung Xuyên như thế nào:

- Nhi thần cáo lui.

Hai cha con nhà này còn chưa biết chuyện Dung Xuyên tự rời thuyền để dò đường một mình đấy!

*

Trên hải đảo, tự dưng Dung Xuyên thấy ớn lạnh. Trong lòng bỗng nhiên bứt rứt mà không hiểu vì sao, không khỏi cầm kính viễn vọng lên, thấy đối diện không phát hiện bọn họ thì khó hiểu, thế sao hắn lại thấy hoảng loạn nhỉ?

*

Kinh Thành

Chu Thư Nhân và Lý Chiêu xuống lầu, Lý Chiêu đi trước một bước. Chu Thư Nhân vừa tính lên xe ngựa thì bắt gặp xe ngựa của Vinh Ân Khanh. Lần này Vinh Ân Khanh dám gặp Chu đại nhân rồi, tự bước tới mở lời:

- Đại nhân cũng tới uống trà à?

Chu Thư Nhân nghiền ngẫm cẩn thận giọng điệu của Vinh Ân Khanh, đôi mắt sáng hơn một chút. Hôm nay liên tục có tin tức tốt, đầu tiên là Dương Văn không sao, bây giờ xem ra Dung Xuyên cũng bình an, râu trên khóe miệng anh như muốn vểnh lên:

- Ừ, lại đây uống trà. Ngươi cũng tới uống trà à?

Vinh Ân Khanh gật đầu:

- Cố Nhâm quay về kinh thành rồi nên mời ta tới uống trà.

Nói xong, Cố Nhâm đã bước ra khỏi quán trà, đích thân ra đón Vinh Ân Khanh. Chu Thư Nhân nhướng mày, anh không ngờ Cố Nhâm cũng ở quán trà. Anh nhìn thoáng qua Cố Nhâm, lần này Cố Nhâm hồi kinh với dáng vẻ vô cùng tự tin. Cố Nhâm cười tủm tỉm bước tới, nói:

- Chu đại nhân có khỏe không?

Chu Thư Nhân thản nhiên đáp lại:

- Bản quan rất khỏe.

Trong lòng Cố Nhâm tính ngày, Chu Thư Nhân không còn sống được bao lâu nữa nên tâm trạng gã rất sung sướng:

- Năm nay mưa thuận gió hoà, đại nhân đừng ở lì trong Hộ Bộ nữa, nên thường xuyên ra ngoài đi dạo một chút, tránh để lại tiếc nuối vì bỏ lỡ phong cảnh.

Chu Thư Nhân: "..."

Xì, anh chả có gì phải tiếc nuối nhé, anh còn phải nuôi thằng con út, vả lại anh cũng không trúng độc!

Vinh Ân Khanh nhìn thoáng qua Cố Nhâm bằng ánh mắt đầy hàm ý, chắc chắn Cố Nhâm sẽ không ngờ được ngân phiếu có độc lại quay về trong tay mình. Loại bí dược này có hạn chế, nếu để lộ bên ngoài nửa canh giờ thì dược hiệu sẽ biến mất nên Hoàng Thượng không lo làm liên lụy tới người vô tội.  

Về phần Trương Dương thì hoàn toàn là do số xui, Cố Nhâm nhận ngân phiếu từ chỗ Vinh Ân Khanh xong nhìn cũng không thèm nhìn, cất nguyên cái hộp vào trong lòng, vậy nên người thứ hai tiếp xúc chính là Trương Dương!

Trước Tiếp