Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1198: Đảo Nhỏ

Trước Tiếp

Xương Liêm đến nha môn, ngồi xuống nhưng không thể tập trung vào công việc. Đầu óc vẫn nghĩ về cây quạt và dáng người quen thuộc kia, trong lòng hoảng hốt. Ở Từ Châu cũng nghe thấy về tình huống của Hoàng Thượng ở Kinh Thành, có khi nào Tề Vương còn muốn làm liều một phen không.

Xương Liêm mím môi, cảm thấy phải báo một tiếng cho cha biết chuyện này mới được. Vậy là hắn lấy giấy bút ra bắt đầu viết thư, hắn sợ thư bị ngăn lại nên chỉ viết rất mơ hồ nhưng tin chắc rằng cha có thể hiểu được. Chỉ là lá thư này đã được định sẵn là không thể rời khỏi thành Từ Châu rồi, Tề Vương cảm thấy sẽ có chuyện gì xấu xảy ra nên phái người theo dõi từ sớm.

Tề Vương mở thư ra, trong thư không có gì không đúng, nhưng mà Chu Xương Liêm vẫn còn xem thường hắn, hắn không khỏi tán thưởng sự nhạy bén của Chu lão tứ song tiếc là Chu lão tứ đã đoán sai rồi.

*

Chu phủ

Lần này Đào thị đích thân tới đây, Trúc Lan hỏi:

- Sao hôm nay muội không dẫn Đào Nhiên tới?

Nụ cười của Đào thị nhạt đi một chút:

- Ta đã cho người đưa Đào Nhiên về rồi.

- Hửm?

Chuyện này không đúng, Đào thị thật lòng thích Đào Nhiên kia mà. Nếu không thì mỗi lần tới Chu gia đã không dẫn con bé đi theo.

Đào thị không muốn kể về chuyện xấu trong nhà, vừa nhớ tới lại thấy tức. Không ngờ cháu trai lại có suy nghĩ đó, đừng nói là cháu trai cả của thị đã đính hôn với Chu gia, cho dù không đính hôn, thì cha chồng và tướng công cũng sẽ không chọn con gái Đào gia. Bây giờ đã biết chuyện đính hôn rồi, cha chồng không cho phép bất cứ kẻ nào phá hư cuộc hôn nhân này, và thị cũng không cho phép, vậy mà cháu trai còn dám nhắm tới cháu trai. Vậy thì chỉ có thể làm thiếp thất, nghĩ tới việc đích nữ nhà mẹ đẻ làm thiếp, trong lòng thị lại càng giận hơn, hoàn toàn từ bỏ ý định nâng đỡ nhà mẹ đẻ.

Ban đầu thị dẫn Đào Nhiên tới Chu gia là vì muốn cho con bé tạo mối quan hệ tốt đẹp với Dương thị, nếu nhận được sự yêu thích của Dương thị thì sau này cũng có lợi cho Đào Nhiên. Thế nhưng cháu trai lại không hiểu được tấm lòng của thị, còn tính kế thị nữa chứ.

Trúc Lan thấy sắc mặt Đào thị ngày càng khó coi, bèn đổi đề tài:

- Sao hôm nay muội lại tới đây?

Trên mặt Đào thị lại lộ ra nụ cười:

- Tất nhiên là chuyện tốt rồi, Minh Thụy nhà tỷ cũng không còn nhỏ nữa, không phải tỷ đang rầu chuyện cưới xin của thằng bé sao, bên chỗ muội có mối này tốt lắm. Đến để nói cho tỷ nghe đấy.

Trúc Lan bị gợi lên hứng thú, cô cũng rầu chuyện cưới xin của Minh Thụy, gần đây được giới thiệu không ít, rất nhiều nhà ngỏ ý nhưng cô vẫn chưa vừa lòng. Vất vả lắm mới tìm được nhà thích hợp, sau khi hỏi thăm xong thì Trúc Lan lại từ bỏ. Nhị phòng không hợp để cưới một cô con dâu suy nghĩ nhiều, vậy sẽ không hòa hợp được với Triệu thị. Mà nếu quan hệ mẹ chồng nàng dâu không tốt thì sau này nhị phòng có thể xảy ra rất nhiều xích mích, thằng bé Minh Thụy cũng không hợp với người có nhiều tâm tư. Cứ đơn giản, thẳng thắn là vừa đẹp.

Nhị phòng khác với đại phòng, con dâu cả của đại phòng cần phải biết cách quán xuyến gia đình, còn nhị phòng tách khẩu rồi vẫn do Triệu thị lo liệu chuyện trong nhà. Ai bảo Triệu thị còn trẻ, Ngọc Điệp và đứa bé trong bụng cũng còn nhỏ mà!

Trúc Lan cười nói:

- Nói nghe thử xem.

Đào thị nói: - Con gái nhà Tiêu đại nhân, tiểu cô nương là người thẳng tính, muội đã gặp vài lần rồi, là đứa bé ngoan ngoãn.

Trong đầu Trúc Lan nghĩ lại một lượt, ở Kinh Thành không có nhiều người họ Tiêu lắm. Cô nhớ kỹ lại:

- Có phải muội đang nhắc tới Thiêm Đô Ngự Sử Tiêu Trác không?

(*Thiêm Đô Ngự Sử: Người có nhiệm vụ giám sát hoạt động của các nha môn ở Kinh Thành.)

Đào thị gật đầu đáp:

- Đúng vậy, là nhà hắn, con bé là con gái út, được nuông chiều nên hơi ngây thơ một chút.

Trúc Lan nghĩ thầm, Chính tứ phẩm sao, bản thân Tiêu Trác đã có năng lực mà cha hắn cũng có bản lĩnh, nhà họ là gia đình có tiếng thanh liêm số một số hai trong Kinh Thành này:

- Nhưng gia thế của Tiêu gia thì tốt quá rồi.

Tốt đến mức cô chưa từng nghĩ tới Tiêu gia, nếu chỉ riêng Tiêu Trác thì có khi cô sẽ nghĩ lại, nhưng thêm cha Tiêu Trác khiến Trúc Lan thấy không cần nghĩ thêm làm gì nữa, sao mà đích nữ Tiêu gia lại gả cho nhị phòng chỉ mới là quan Thất phẩm được chứ. Cho dù Xương Nghĩa có cố gắng nỗ lực đến đâu cũng không leo lên nổi Tứ phẩm để rước đích nữ Tiêu gia về. Còn chuyện vì Chu Thư Nhân nên mới coi trọng Chu gia thì không có đâu, Tiêu gia nổi tiếng liêm khiết nhiều đời, gia phong đoan chính, Tiêu gia có sự kiêu ngạo của riêng mình.

Đào thị nói: - Nhưng ta lại thấy có thể thử xem, Tiêu gia không xét giàu sang để gả con gái.

Con gái Tiêu gia không sợ không gả được, rất nhiều người hỏi cưới nhưng con gái Tiêu gia chưa từng gả cao bao giờ.

Trúc Lan tươi cười lắc đầu:

- Tiêu gia tốt quá, sẽ không chọn Chu gia đâu.

Từ chuyện gả con gái là có thể nhìn ra đầu óc Tiêu gia tỉnh táo như thế nào, không dính dáng quá nhiều tới quý tộc mới có thể giữ được gia phong thanh liêm - đây chính là cách sinh tồn của Tiêu gia.

Đào thị thật sự cảm thấy đáng tiếc:

- Hay tỷ nghĩ kỹ lại đi?

Trúc Lan trả lời:

- Không cần nghĩ nữa đâu.

Nếu Chu gia không mang dòng máu của dòng họ Vinh thị thì nói không chừng cuộc hôn nhân này có thể thành công, nhưng bây giờ Tiêu gia chỉ muốn trốn Chu gia thôi vì Chu gia thu hút sự chú ý của rất nhiều người.

   

Ở một hòn đảo nhỏ trên biển, đám người Dung Xuyên đã đói meo rồi nhưng lại không thể nhóm lửa, sợ thu hút sự chú ý của đảo nhỏ không xa, hai hòn đảo cách nhau khá gần. Hòn đảo nào không lớn, chỗ để ẩn nấp dưới một vách núi, xung quanh toàn là đá vụn, thuyền nhỏ cách đó không xa được buộc lại với tảng đá.

Dung Xuyên sờ bụng, đói quá, lương khô mang theo đã hết từ lúc còn trên thuyền, nếu không phải tối hôm qua có thuyền đi ngang thì đáng lẽ bây giờ bọn họ đã lên hòn đảo đối diện rồi. Lúc này Dương Văn leo xuống từ một bên vách núi, mở lớp áo phình to của mình ra, bên trong chứa rất nhiều thứ, phía sau Dương Văn còn có vài người ai cũng xách đồ lại đây.

Dung Xuyên thấy Dương Văn thì hỏi:

- Tìm được đồ ăn rồi sao?

Dương Văn nhếch môi cười:

- Dượng à, bọn ta đào được một ít khoai lang.

Dung Xuyên sửng sốt:

- Sao nơi này lại có khoai lang?

Dương Văn đặt khoai lang nhét trong quần áo xuống rồi mới nói:

- Bọn ta tra xét cả hòn đảo, phát hiện một căn nhà bằng đá ở phía đông, đã bỏ hoang lâu lắm rồi, lại phát hiện một mảnh ruộng ở gần chỗ căn nhà đó nên mới tìm được khoai lang, vậy là đào một ít mang về.

Dung Xuyên nói: - Xem ra hòn đảo này là đảo canh gác.

Còn lý do tại sao bị bỏ hoang thì hắn không biết, nhưng may mà bị bỏ hoang. Nếu không hôm qua bọn họ đã bị phát hiện rồi. Bây giờ có khoai lang, mặc dù là khoai sống nhưng vẫn có thể ăn được, không ai chê bẩn cả, một củ cũng không lớn, chùi sạch rồi mười mấy người bắt đầu ăn. Dung Xuyên ăn hai củ, thấy chắc bụng rồi mới lấy bản đồ ra.

Tính ra thì hắn vẫn còn may mắn lắm, vào lúc thấy đuổi không kịp tính quay về không ngờ lại gặp thuyền tuần tra của hải quân. Trong tay của hắn có binh phù, hơn nữa đúng lúc Dương Văn ở trên thuyền để xác nhận thân phận, vì là thuyền chiến nên tốc độ nhanh hơn thuyền nhỏ nhiều, chẳng mấy chốc đã bắt kịp đám người chạy trốn.

Những người này chạy sâu vào vùng biển, có thể thấy được vẫn còn căn cứ bí mật trên hải đảo gần đây. Hắn không chỉ dẫn theo cao thủ mà còn có ám vệ, thẩm vấn ra vị trí. Chỉ là thuyền chiến quá lớn nên một khi tới gần chắc chắn sẽ bị phát hiện, vì vậy tới một khoảng cách nhất định với hải đảo thì họ đổi sang thuyền nhỏ để tiếp tục tiếp cận, đảo nhỏ phía trước chính là đích đến, bọn họ phải tranh thủ lên bờ vào ban đêm.  

Dương Văn cũng ăn xong, lấy kính viễn vọng trong lòng ra. Nói:

- Vừa rồi ta đã quan sát kỹ, hòn đảo đối diện tuần tra nghiêm ngặt lắm, còn có mấy tòa tháp cao, muốn lên đảo không dễ đâu. Dượng à, người xem có phải nên chờ người truyền tin về hải quân quay lại, rồi hãy cùng nhau tiến công lên đảo hay không?

Thật ra thì hắn không muốn dượng đi mạo hiểm, hắn phải bảo vệ dượng chu toàn.

Dung Xuyên lấy kính viễn vọng, may mà hai hòn đảo gần nhau, nếu không thì cho dù có dùng kính viễn vọng cũng vô dụng, hắn mím môi, hòn đảo đối diện được canh phòng nghiêm ngặt quá:

- Buổi tối đi đông người cũng dễ bị phát hiện lắm, bây giờ chọn hai người có bản lĩnh tốt nhất đi thử xem. Nếu không mò lên được thì chỉ có thể chờ thôi.

Hắn vẫn muốn thăm dò tình huống một chút, nhưng hắn còn nhớ chuyện thuốc nổ. Chắc chắn hàng phòng ngự trên hòn đảo đối diện sẽ không đơn giản chút nào.

 

Trước Tiếp