Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hoàng Thượng vịn bàn, đầu óc choáng váng. Tiểu nhi tử là đứa mà ngài có thể dốc lòng cưng chiều không cần dè chừng gì, lại còn đánh mất mà tìm lại được. Cưng chiều mấy năm nên tình cha trào dâng mạnh mẽ.
Hoàng Thượng bồi dưỡng Thái tử, quản lý quốc gia, lòng ngài cũng mệt mỏi rồi, tình cha mà ngài dành cho Thái tử cũng bao la nhưng lại không thể biểu đạt quá nhiều. Đối với mấy đứa con trai khác thì lại càng phải che giấu để giữ sự cân bằng, chỉ có tiểu nhi tử là ngài có thể làm một người cha trọn vẹn mà không cần băn khoăn gì.
Thái tử bước tới đỡ phụ hoàng, hỏi:
- Phụ hoàng, người có thấy khó chịu ở đâu không?
Hoàng Thượng giơ tay lên ra hiệu là mình không sao cả, sau đó ngồi xuống ghế. Trong đầu chỉ nghĩ nhất định không thể để Hoàng Hậu biết được, ngài nuốt nước bọt, nếu Hoàng Hậu biết tiểu nhi tử mất tích, chắc chắn lần này sẽ xé xác ngài mất! Lần đầu tiên là không bảo vệ được con, lần thứ hai là chính ngài phái nó đi, càng nghĩ, trên trán Hoàng Thượng càng toát ra nhiều mồ hôi.
Thái tử lo lắng, muốn gọi thái y nhưng Hoàng Thượng đã túm y lại:
- Ta không cần biết dùng cách gì, phải tìm kiếm thật kỹ lưỡng trên biển cho ta, cả mấy hòn đảo nhỏ xung quanh nữa, ta không tin Dung Xuyên sẽ gặp chuyện. Con phải mang đệ đệ con mạnh khỏe nguyên vẹn về cho ta.
Hoàng Thượng sốt ruột đến mức tự xưng là ta, có thể thấy được địa vị của tiểu nhi tử trong lòng Hoàng Thượng như thế nào.
Thái tử gật mạnh đầu, đáp:
- Phụ hoàng, nhất định con sẽ tìm được Dung Xuyên.
Nếu không phải Dung Xuyên là người thích hợp nhất thì y và phụ hoàng cũng không muốn phái Dung Xuyên đi mạo hiểm, nhưng chỉ có Dung Xuyên là người mà y và phụ hoàng tin tưởng nhất và chỉ có thể giao binh phù vào tay Dung Xuyên thôi.
Sắc mặt Thái tử u ám, ánh mắt lạnh như băng. Dòng họ Trương thị lén lút chuẩn bị một lượng thuốc nổ lớn, muốn vận chuyển toàn bộ vào trong Kinh Thành. Nếu không nhờ có Dung Xuyên nhanh nhẹn phát hiện thuốc nổ trước một bước, còn đánh chiếm thành công trước khi kích nổ thì có khi không chỉ kế hoạch của bọn họ bị bại lộ mà còn tạo thành thương vong nặng nề. Ai mà ngờ được dưới tường thành Từ Châu lại chất chồng thuốc nổ, một khi nổ mạnh toàn bộ thành Từ Châu tiêu tùng rồi.
Thái tử day trán, gần đây đúng là không có thời gian để nghỉ ngơi, vừa phải âm thầm vận chuyển thuốc nổ đi, vừa phải chuẩn bị thuốc nổ giả để lại đó cho người dòng họ Trương thị tới lấy. Đồng thời không ngừng tìm kiếm Dung Xuyên, nghĩ đến Dung Xuyên, Thái tử hít sâu một hơi, nhất định sẽ không sao đâu.
*
Hải Vụ Ti
Chu Thư Nhân đích thân tới, Vinh Ân Khanh vừa quay về Hải Vụ Ti đã bị kêu đi rồi. Vinh Ân Khanh thấy Chu Thư Nhân: "..."
Hắn vừa biết thêm một tin tức xấu, chột dạ trốn tránh, haiz, biết thế thì không về rồi!
Chu Thư Nhân hỏi: - Không dám nhìn ta?
Vinh Ân Khanh không dám nhìn vào mắt Chu Thư Nhân, nói:
- Không có, chẳng qua ta thấy bất ngờ thôi. Ngài bận vậy mà sao lại tới Hải Vụ Ti?
Chu Thư Nhân trả lời:
- Tới nói một chút về chuyện thuế xuất nhập khẩu, tiện thể đến thăm ngươi. Nói chuyện với ngươi vài câu, nhắc tới thì ngươi đúng là bận rộn thật. Thuyên chuyển tới Hải Vụ Ti nhận nhiệm vụ nặng nề như thế, vậy mà ngươi không ở yên trong Hải Vụ Ti mà lại thường xuyên xin nghỉ phép.
Gần đây Vinh Ân Khanh không cần ứng phó với Cố Nhâm không có mặt ở Kinh Thành, hắn phải đi làm vài chuyện thay cho Thái tử nên tất nhiên phải xin nghỉ rồi:
- Ngài cũng biết nương tử nhà ta mang thai đôi, ta thấy không yên tâm.
Chu Thư Nhân không muốn nói nhiều, việc Vinh Ân Khanh trốn tránh đã chứng minh hết thảy. Dung Xuyên thật sự gặp chuyện không may, chắc chắn Hoàng Thượng đang rất sốt ruột:
- Nói đi, Dung Xuyên xảy ra chuyện gì?
Vinh Ân Khanh cười gượng, trả lời:
- Ngài nghĩ nhiều rồi, Dung Xuyên đang ở Bình Cảng bình thường mà!
Vẻ mặt Chu Thư Nhân không có biểu cảm nào.
Vinh Ân Khanh không nói ra nỗi mấy từ còn lại:
- Ta không...
- Suy nghĩ cho kỹ rồi hãy trả lời ta, ta là người thù dai lắm, thật đấy, đã thù thì sẽ nhớ cả đời.
Anh không thể chơi chết Lương Vương được, nhưng nếu như anh muốn ngáng chân thì cho dù là Thái tử và Hoàng Thượng cũng không nhận ra được. Có một khoảng thời gian Lương Vương rất thê thảm, là anh thêm dầu vào lửa cả đấy!
Vinh Ân Khanh tin lời này:
- Dung Xuyên đuổi theo người ta ra biển.
Con người Chu Thư Nhân co lại, hiển nhiên là sau khi ra khơi thì người cũng mất tích, anh nhìn chằm chằm vào Vinh Ân Khanh, hỏi:
- Còn tin tức gì nữa, nói.
Sau lưng Vinh Ân Khanh toát mồ hôi lạnh, hắn cảm nhận được áp lực, nên hắn thật sự không dám nói ra tin tức mới nhận được hôm nay, chỉ đáp:
- Hết rồi, Dung Xuyên dẫn theo rất nhiều cao thủ đi cùng. Chắc là sẽ có tin tức nhanh thôi.
Còn khuya Chu Thư Nhân mới tin Vinh Ân Khanh đã nói cho anh biết hết mọi chuyện, nếu tình hình khả quan như thế thì mắc gì Vinh Ân Khanh phải trốn anh chứ. Ở trên biển, cho dù ngươi có thể lênh đênh trên biển cũng vô dụng, vì biển cả bao la, thay đổi thất thường. Thậm chí trong giây phút đó Chu Thư Nhân đã suy nghĩ rất nhiều, nếu đời này Dung Xuyên không gặp vợ chồng anh thì khó mà nói trước được Dung Xuyên còn sống được hay không, hay là Dung Xuyên vẫn còn kiếp nạn nào đó, rõ ràng mang mệnh vinh hoa phú quý nhưng số mệnh lại thay đổi bất ngờ.
Vinh Ân Khanh chờ Chu Thư Nhân rời đi, sau lưng ướt đẫm mồ hôi. Chu Thư Nhân đúng là có nhiều bộ mặt, hắn dám khẳng định dáng vẻ vừa rồi mới là bộ mặt thật của Chu Thư Nhân!
Bên Chu Thư Nhân vừa biết được tin thì bên Thái tử đã nhận được tin tức do Vinh Ân Khanh truyền tới, sau đó cũng không để ý tới nữa, biết thì biết thôi. Dù sao trong lòng Chu Thư Nhân tự biết cân nhắc, y lại không khỏi nghĩ thầm, đúng là người nhạc phụ như Chu Thư Nhân sẽ lo lắng, bởi Dung Xuyên đã gọi cha nhiều năm vậy mà.
*
Phủ Tề Vương
Sở Vương ngồi đối diện Tề Vương, lại càng chắc chắn người trước mặt là giả. Sau khi Tề Vương không bị ràng buộc nữa thì miệng gợi đòn lắm. Trong khi đó thì Tề Vương giả lại có nề nếp, kiệm lời.
Tề Vương giả rất căng thẳng, hắn thật sự không muốn gặp Sở Vương, nhưng tại sao lại gặp, hoàn toàn là vì Sở Vương không theo lẽ thường. Đường đường là Vương gia mà lại đi trèo tường, lại còn trèo tường giữa ban ngày ban mặt nữa chứ!
Tề Vương giả hít sâu một hơi, nói:
- Tam hoàng đệ, đệ còn biết khuôn phép gì nữa không?
Sở Vương trả lời:
- Nhị hoàng ca hiếm khi gọi bổn vương là Tam hoàng đệ lắm.
Tề Vương giả: "..."
Nhiệm vụ này của hắn khó khăn quá, thật ra từ ngày đầu tiên hắn đóng giả Tề Vương đã bị lộ tẩy. Tề vương phi chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra hắn là giả, suýt chút nữa đã bắt hắn lại rồi! Bây giờ lại thêm một kẻ nhận ra, Tề Vương giả muốn hộc máu. Hắn chỉ muốn lặng lẽ đóng giả một khoảng thời gian thôi mà, sao lại khó như thế chứ!
Sở Vương mỉm cười, nói:
- Thôi được rồi, bổn vương phải vào cung lãnh phạt đây.
Tề Vương giả cũng không giả vờ nữa, còn giả vờ làm cái rắm gì:
- Xin tiễn điện hạ.
Sở Vương nghênh ngang ra khỏi phủ Tề Vương, vừa ra khỏi cổng đã tấm tắc, hay lắm, ngoài cổng phủ Tề Vương có cả đống người đang nhìn chằm chằm.
Xe ngựa của Chu Thư Nhân quay về Hộ Bộ, bắt gặp Sở Vương điện hạ đang cưỡi ngựa. Sở Vương xuống ngựa, nói:
- Chu đại nhân, ngài mới tiến cung à?
Chu Thư Nhân hoàn hồn, trả lời:
- Không có, thần tới Hải Vụ Ti.
Sở Vương đáp một tiếng, sau đó lại leo lên ngựa:
- Vậy đại nhân đi làm việc đi, bổn vương phải vào cung một chuyến.
Chu Thư Nhân đáp lời, sau đó mới phản ứng lại:
- Điện hạ.
Ai ngờ Sở Vương nghe thấy nhưng lại phất tay, dáng vẻ như đang rất vội tiến cung không chừa một chút cơ hội nào cho Chu Thư Nhân tiếp tục nói chuyện.
Chu Thư Nhân: "..."
Hiếm khi nào anh mới tốt bụng muốn khuyên rằng hôm nay không dễ tiến cung đâu, mặc kệ Sở Vương có lý do gì, nhưng vì chuyện của Dung Xuyên nên chắc chắn tâm trạng của Hoàng Thượng đang nóng nảy như thuốc nổ, đụng vào là phát nổ ngay!
Chu Thư Nhân thầm thở dài.
Cẩn Ngôn hỏi: - Đại nhân, ngài làm sao vậy?
Từ khi rời khỏi Hải Vụ Ti, sắc mặt đại nhân đã khó coi rồi, không biết đại nhân đã nói chuyện gì với Vinh hầu gia, bây giờ gặp được Sở Vương còn thở dài nữa chứ.
Chu Thư Nhân nói một câu đầy hàm ý:
- Bản quan bấm tay tính toán, hôm nay số Sở Vương không được may cho lắm.
Đâu chỉ không may, Sở Vương vừa tiến cung không bao lâu đã ra rồi, còn bị đánh nữa chứ, nghe nói là bị khiêng ra khỏi cung. Lần này không phải diễn kịch, mà Sở Vương thật sự bị ăn đòn!