Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1195: Không Thấy Người Đâu

Trước Tiếp

Vừa tan làm Chu Thư Nhân không dám về nhà trễ, vợ thông minh quá nên nếu anh dám trốn thì chắc chắn vợ sẽ phát hiện có gì đó không đúng. Ở nhà có cô vợ quá thông minh cũng khó cho anh, muốn nói dối chẳng dễ gì.

Trúc Lan ngóng trông cả buổi trưa, cuối cùng cũng đợi được tới lúc Chu Thư Nhân về nhà. Cô lầm bầm lầu bầu:

- Anh đấy, có biết gì hay không cũng phải nhắn về một tiếng chứ, làm em lo nguyên một buổi trưa, anh có tin tức gì không?

Chu Thư Nhân bình tĩnh thay quần áo, trả lời:

- Đúng là có chút tin tức, Dung Xuyên không ở Bình Cảng, chắc là có nhiệm vụ khác, có lẽ nhiệm vụ đó rất quan trọng. Để không rút dây động rừng nên mới cho người viết thư thay.

Trúc Lan yên lòng, chỉ cần biết người đi làm gì là được:

- Vậy lát nữa ăn cơm nhớ nói cho con gái biết.

Chu Thư Nhân thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng nói nửa thật nửa giả cũng xong chuyện.

Trúc Lan nhìn chằm chằm vào Chu Thư Nhân đang thay quần áo, cau mày hỏi:

- Có phải anh giấu em làm chuyện gì không?

Trực giác của phụ nữ chuẩn như vậy đấy!

Chu Thư Nhân nhanh chóng thay quần áo, trả lời:

- Anh thì giấu em chuyện gì được chứ, ngày nào anh cũng ở Hộ Bộ mà. Chắc là do gần đây nhiều chuyện xảy ra quá, Tiêu đại nhân lại uống trà cả ngày trong phòng của anh, hại anh không thể tập trung làm việc được, hiệu suất cũng giảm đi rất nhiều.

Trúc Lan nâng cao giọng hơn rất nhiều:

- Thật không?

- Thật mà.

Trong lòng Trúc Lan vẫn thấy có gì đó là lạ, nhưng nếu nghĩ không ra thì thôi không nghĩ nữa. Dù sao nếu thật sự có chuyện thì sớm muộn gì cô cũng biết thôi, đến lúc đó lại tính sổ luôn một thể. Nụ cười trên mặt cô rạng rỡ hơn:

- Được thôi, vậy đi ăn cơm.

Chu Thư Nhân: "..."

Thật ra anh rất sợ vợ cười như thế, đây là nụ cười ghi sổ!

Hôm sau, Chu Thư Nhân và thằng con trai thứ hai cùng tới nha môn. Xương Nghĩa đã cố nhịn nhưng cuối cùng vẫn không nhịn nổi, hỏi nhỏ:

- Cha ơi, Khi nào thì thằng nhóc Ninh Dương kia mới về Ninh quốc công phủ vậy?

Chu Thư Nhân hỏi: - Hả? Sao tự dưng con lại quan tâm tới Ninh Dương?

Xương Nghĩa bĩu môi, nếu không phải hắn nghe thê tử nói rồi quan sát cẩn thận thêm mấy ngày thì chắc hắn cũng không phát hiện được. Giọng điệu của hắn không vui vẻ lắm, nói:

-Thằng nhóc này cứ thích kè kè bên cạnh Ngọc Điệp.

Chu Thư Nhân thật sự không rảnh để quan tâm chuyện trong nhà, lập tức tập trung:

- Con có chắc không?

- Có ạ, con cho người theo dõi mấy ngày. Cứ hễ được nghỉ là thằng nhóc này lại đi tìm Ngọc Điệp.

Chu Thư Nhân kinh ngạc:

- Con không vui sao? Họ là Ninh quốc công phủ đấy, con cũng hiểu Ninh gia đưa Ninh Dương tới đây là có ý gì mà. Cho dù Ninh Dương chỉ là con thứ của Ninh Chí Kỳ nhưng thằng bé vẫn là công tử của Quốc công phủ, chỉ cần thằng bé ngoan ngoãn thì tương lai sẽ không thiếu vốn liếng.

Xương Nghĩa nhún vai, nói:

- Nhưng cha à, Ninh quốc công phủ đưa Ninh Dương lại đây là nhắm vào con gái nhà lão Tứ và lão Ngũ chứ không phải tới vì con gái Nhị phòng bọn con.

Hắn hiểu rõ, chuyện bái sư là chọn giữa lão Tứ và lão Ngũ. Không phải lão Tứ đang nhậm chức ở Từ Châu thì người được Ninh quốc công phủ coi trọng nhất chính là lão Tứ.

Chu Thư Nhân nói: - Con sáng suốt đấy.

Xương Nghĩa cười khẽ, đáp:

- Đây là sự thật mà, không cần con sáng suốt cũng biết. Điểm xuất phát của con thấp, tương lai thế nào còn chưa rõ. Còn Quốc công phủ lại muốn tìm cho Ninh Dương một nhạc phụ có tương lai rộng mở, con kém hơn lão Tứ và lão Ngũ nên con thật sự không hi vọng Ngọc Điệp dính dáng gì tới Quốc công phủ.

Hắn cũng đối xử tốt với con gái lớn, nhưng con gái lớn quá hiểu chuyện, quá ngoan ngoãn, vẫn luôn tự nghiêm khắc với bản thân vì ý thức được bản thân là trưởng nữ hàng cháu của Chu gia. Hơn nữa nhị phòng còn lép vế nên con gái lại càng không dám làm sai chuyện gì, điều này dẫn tới việc cho dù người cha như hắn muốn quan tâm thì con gái cũng không cho cơ hội.

Nhưng con gái út lại khác, hồi mới lọt lòng đã khó nuôi sống, lớn hơn một chút biết ăn biết nói biết nhõng nhẽo, không xinh như con gái lớn nhưng được cái hoạt bát. Hắn có quá nhiều áp lực mà con bé luôn biết cách làm người ta vui vẻ, trên bàn tay còn có ngón dài ngón ngắn, con gái út là đứa nhỏ hơn, nên tất nhiên sẽ được thiên vị.

Trước kia hắn từng rất khốn nạn, nhưng bây giờ không muốn nữa. Hắn rất vừa ý mối hôn nhân của con gái lớn, làm nữ nhân đã khó khăn đủ bề rồi, hắn chỉ mong sau này con gái mình sống thật hạnh phúc mà không phải giống như cháu gái Ngọc Lộ, đại ca hay than thở với hắn rằng tương lai con bé sẽ gặp bao nhiêu điều bất đắc dĩ.

Chu Thư Nhân không biết trong lòng con trai đã nghĩ nhiều như vậy, nhưng nó nói rất đúng:

- Ừ, đúng là không thích hợp ở lại nhà mình nữa.   

Sau đó anh nói tiếp:

- Con cũng có thể nỗ lực hơn.

Xương Nghĩa cười ngây ngô lắc đầu, đáp:

- Thật ra con cảm thấy cuộc sống của Tuyết Mai rất tuyệt, thật đấy.

Cho dù hắn có thể nỗ lực để có một tương lai tốt đẹp hơn, nhưng hắn vẫn hy vọng Ngọc Điệp có thể sống giống như Tuyết Mai, sống những ngày tháng êm đềm thoải mái, đến hắn còn cảm thấy hâm mộ Tuyết Mai mà.

Chu Thư Nhân nghĩ đến con gái lớn, đừng nói là Xương Nghĩa hâm mộ, anh cũng hâm mộ chẳng kém, bởi cuộc sống của con gái rất thoải mái. Con rể thi đậu nên không cần cố gắng học hành như xưa nữa, có nhiều thời gian để làm bạn với con gái hơn. Cả hai thường xuyên ra ngoại thành đi dạo, ở nhà có Khương Đốc và Khương Mâu, hai đứa sinh đôi cũng ngoan ngoãn, đứa út thì không quấy nên cuộc sống hạnh phúc dễ chịu biết bao.

   

Chu phủ

Trúc Lan nghe Cẩn Ngôn truyền tin xong, nói với Tuyết Hàm:

- Con về Quốc công phủ báo trước một tiếng cho Tống thị biết, mấy ngày nữa Ninh Dương sẽ về Quốc công phủ để ở.

Trúc Lan suy nghĩ một hồi rồi nói thêm:

- Nếu Tống thị hỏi vì sao thì con chỉ cần trả lời là gần đây Chu phủ có chuyện là được.

Tuyết Hàm trả lời:

- Vâng ạ, vậy con về đây.

Nửa canh giờ sau ở Ninh quốc công phủ, Tuyết Hàm nói mục đích tới đây, đúng là Tống thị có hỏi, Tuyết Hàm cũng trả lời theo những gì mẹ nói. Nàng còn bổ sung thêm một câu:

- Khoảng thời gian gần đây Kinh Thành không ổn định, tẩu tẩu cũng biết nhà mẹ của ta có quan hệ thân thích với hoàng thất nên bây giờ đang bị mọi người dán mắt vào. Vì vậy, để Ninh Dương về nhà ở vẫn tốt hơn.

Tống thị không nghĩ nhiều, đệ muội đã nói rất rõ ràng rồi mà gần đây thị cũng thấy lo lắng:

- Đúng rồi, hôm qua Lâm Hi tiến cung đúng không?

Ánh mắt Tuyết Hàm mang theo hàm ý, vị tẩu tẩu này để ý nàng quá, mà cũng đúng thôi, có thể tiến cung vào lúc này cũng là tin tức lớn:

- Vâng ạ, tiến cung rồi.

Tống thị có vài lời muốn hỏi nhưng cuối cùng lại không nói ra lời, thị muốn biết bây giờ Hoàng hậu nương nương có khỏe không? Thái tử bị cấm túc còn Hoàng Hậu chép kinh văn khiến lòng thị thấy bất an, nhưng ông nội lại cưỡng chế không cho đi tìm hiểu.

Tuyết Hàm vội nói sang chuyện khác:

- Gần đây mọi chuyện trong phủ có ổn không?

Tống thị cười đáp:

- Vẫn ổn! Bây giờ trong phủ yên bình hơn rất nhiều, ta cũng có thời gian để làm những chuyện khác.

Tuyết Hàm mỉm cười, trước khi Thái tử bị cấm túc, cho dù Ninh quốc công phủ có thu mình thế nào thì ngày ngày vẫn có khách đến thăm, nhưng bây giờ thật sự vắng tanh.

Lúc này Du thị đến đây, Du thị thấy Tuyết Hàm thì tỏ thái độ vô cùng thân thiết:

- Đã lâu rồi ta không gặp Tam đệ muội, mau để tẩu tẩu ngắm một cái. Tam đệ muội đúng là càng ngày càng xinh đẹp.

Tuyết Hàm đã quen rồi. Từ khi nhà mẹ đẻ có thêm thân phận thân thích của hoàng thất, thân thế nhà họ trở nên tôn quý trong thoáng chốc thì lần nào Nhị tẩu gặp nàng cũng nói năng nịnh nọt như thế:

- Nhị tẩu cũng không kém, có thể thấy cuộc sống không tồi chút nào.

Du thị nghĩ thầm, không lo sống tốt thì có thể làm gì bây giờ. Cũng may phủ bọn họ nghèo tới nỗi chỉ còn mỗi bạc thôi!  

*

Buổi chiều, Thái tử ở trong cung không giấu nổi nữa. Bởi vì bồ câu truyền tin về rằng đã tìm được thuyền của Dung Xuyên, nhưng trên thuyền lại không có bóng người nào!

Hoàng Thượng nghe xong tin tức, cơ thể lảo đảo:

- Con lặp lại lần nữa, vừa rồi trẫm không nghe rõ.

Đôi mắt Thái tử đỏ bừng, bên trong toàn tơ máu. Lúc vừa nhận được tin tức y đã lập tức tiến cung:

- Đã tìm được thuyền của Dung Xuyên rồi, nhưng trên thuyền không có ai cả.

 

Trước Tiếp