Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Upehehe
---
Dưới ánh đèn, Lý Bất Phàm nhìn rõ phía sau lưng Quý Nhất Nam. Tuyết đã đọng lại thành một lớp dày trên áo mưa màu đen của anh, giống như khoác thêm một chiếc áo khoác.
"Đi thôi." Quý Nhất Nam nói.
Anh vừa cử động, tuyết trên lưng anh rơi xuống thành từng mảng.
Ánh mắt Quý Nhất Nam thoáng lướt qua bàn tay Lý Bất Phàm, nhưng anh không dám nắm nữa.
"Dọa chết tôi rồi." Một hướng dẫn viên vỗ mấy cái vào ngực, "mấy năm nay trừ lúc còn nhỏ ra thì tôi mới gặp gấu có mấy lần."
"Trại ơi, nguy hiểm đã được giải quyết xong, các anh không cần qua đây nữa." A Hạ lập tức báo cho trại.
"Vậy là cậu vẫn đi chưa đủ nhiều," Một hướng dẫn viên khác vỗ vai anh ta, "Có một khoảng thời gian tôi chuyên theo nhân viên khu du lịch đi tuần núi đuổi gấu mỗi sáng đấy."
Không khí dần thả lỏng, Lý Bất Phàm đuổi kịp Quý Nhất Nam, tiếp tục sóng bước bên anh.
Dáng đi Quý Nhất Nam cứng nhắc hơn trước nhiều, còn Lý Bất Phàm mặc dù bị anh hôn đến ngẩn ngơ, nhưng không hề thấy khó chịu, thậm chí không thể nói là không thích.
Y biết rõ bản thân mình có ít nhiều cảm giác với Quý Nhất Nam, nếu không đã chẳng trêu chọc anh. Nhưng cách Quý Nhất Nam thể hiện.....vừa khiến y khó hiểu lại vừa đáng yêu.
Họ tiếp tục men theo con đường lên núi. Đi đến cuối tuyến đường, A Hạ dừng lại nói: "Đi tiếp nữa thì vượt quá phạm vi cho phép rồi."
Lại thêm một đêm chẳng thu hoạch được gì. Tuyết rơi càng lúc càng dày, nhiệt độ cũng xuống thấp hơn, bọn họ cứ ở lại nữa thì không an toàn.
Mọi người quay đầu xuống núi, nhân tiện kiểm tra dấu vết trên cây cỏ, núi đá dọc đường, không khí có phần nặng nề.
Mãi đến gần chân núi, họ chạm mặt hai đội cứu hộ khác, ai cũng không có tiến triển.
Trở lại trại, các tình nguyện viên đang đun nước nấu mỳ cho những người vừa xuống núi, Quý Nhất Nam dẫn Lý Bất Phàm đến bên đống lửa.
"Cậu ngồi đây nghỉ chút đi," Anh chỉ liếc Lý Bất Phàm một cái rồi lập tức tránh đi, "Tôi đi hỏi đội trưởng xem tình hình thế nào."
Lý Bất Phàm gật đầu.
Mười mấy người chen chúc ngồi quanh đống lửa, ai nấy cũng đều mặc áo khoác dày như Lý Bất Phàm.
Tuyết đã ngừng rơi từ lúc họ xuống núi, Lý Bất Phàm cởi áo mưa, ngồi xuống tảng đá bên cạnh đống lửa.
"Uống chút nước nóng không cháu?" Một bà cụ mặc áo bông dày, tay bưng chiếc mâm inox lớn, bên trên đặt đầy ly giấy đã rót nước sôi.
Lý Bất Phàm lấy một ly, nói cảm ơn.
Y ôm chặt ly nước nóng, hơi ấm dần xua bớt cái lạnh nơi lòng bàn tay, cơ thể cũng ấm áp trở lại.
Nước vẫn còn quá nóng để có thể uống, y ôm trong tay một lúc, chợt cảm giác điện thoại trong túi rung lên mấy lần.
Mở ra là tin nhắn của Tống Lãng Bạch.
Tống Lãng Bạch:【Trên núi thế nào rồi? Ở đây bọn tôi cũng nghe nói hình như có người đi lạc, cảnh sát đã phong tỏa một đoạn đường.】
Lý Bất Phàm:【Vẫn chưa tìm thấy.】
Tống Lãng Bạch:【Anh trai, cậu nhớ cẩn thận nhé. Cậu đâu phải dân chuyên nghiệp, đừng để bị thương.】
Tống Lãng Bạch:【Bao giờ về?】
Lý Bất Phàm:【Chắc ngày mai.】
Lý Bất Phàm:【Tôi sẽ chú ý an toàn. Cậu và Tiểu Liễu cũng đừng đi lung tung, chờ khi gỡ phong tỏa rồi hãy tính, an toàn là trên hết.】
Tống Lãng Bạch:【Biết rồi, tôi đảm bảo sẽ trông chừng Tiểu Liễu thật chặt.】
Trò chuyện được một lúc, cốc nước trong tay đã nguội đi nhiều.
Lý Bất Phàm nhấp một ngụm, nhìn thấy đống lửa phía sau, ở khoảng đất trống cách đó không xa, vài ba người đi ngang qua đặt đá chồng lên nhau.
Y không hiểu tập tục ở đây, liền hỏi người đàn ông ngồi cạnh.
"Họ đang làm gì vậy?"
"Đó là đá Mani, dùng để cầu phúc. Cậu nhặt một hòn đá, nghĩ đến điều ước của mình trong đầu rồi đặt lên là được," Vẻ mặt người đàn ông rất phiền muộn, móc từ túi áo ra một điếu thuốc, "Ai da...lâu thế rồi, đứa nhỏ này..."
Lý Bất ngửa đầu uống cạn nước. Trên bãi đất quanh đống lửa vương vãi nhiều hòn đá, y cúi người nhặt lấy một viên, bước đến bên đống đá Mani.
Đống đá đã chất khá cao, bên cây còn có mấy dải cờ cầu nguyện ai đó treo lên. Trong đêm chỉ có thể nhìn thấy sắc màu xám xịt của chúng.
Trong gió tuyết, những dải cờ phấp phới tung bay như từng lớp sóng bên hồ dưới chân núi.
Lý Bất Phàm ngồi xổm xuống, cẩn thận đặt viên đá của mình lên trên.
Bất kể bây giờ đang ở đâu, mong rằng mình có thể bình an trở về....
Y âm thầm cầu nguyện.
Quý Nhất Nam cầm hai ly mỳ đã đổ nước nóng, đứng bên đống lửa chờ Lý Bất Phàm.
"Tôi làm cho cậu một ly, trời lạnh dễ nguội lắm." Quý Nhất Nam đưa mỳ cho Lý Bất Phàm, là vị cà chua mà y thích.
Lý Bất Phàm rút chiếc nĩa cắm ở miệng ly, thuận miệng nói: "Sao lần nào cậu cũng lấy đúng món tôi thích thế nhỉ?"
Quý Nhất Nam khựng lại một lát rồi đáp: "May mắn thôi."
Làn hơi trắng bốc lên từ ly giấy, họ ngồi bên đống lửa ăn mỳ.
"Chút nữa tôi tìm cho cậu một cái lều, cậu ngủ đi." Quý Nhất Nam nói.
"Còn cậu thì sao?" Lý Bất Phàm hỏi.
Y ngẩng đầu lên khỏi ly mỳ, đôi mắt như phủ một lớp sương mờ.
"Tôi nghỉ một lát rồi tiếp tục lên núi với họ."
"Vừa rồi cậu đi hỏi đội trưởng được tin tức gì không?"
"Tiểu Tháp nghiên cứu nhiều thứ lắm, có Tháp Hoàng, còn có gà lôi bụng trắng... Chúng tôi đại khái phân tích được một khu vực cậu ấy có thể đến, đã có đội đến tìm rồi, ý kiến của cậu rất có giá trị."
"Vậy là tốt rồi....."
Sau khi nói về Tiểu Tháp xong, hai người không nói chuyện nữa.
Im lặng ăn hết ly mỳ, Quý Nhất Nam dẫn Lý Bất Phàm đi rửa sơ mặt.
Bên cạnh trại có một khu nghỉ ngơi, Quý Nhất Nam lấy bàn chải mới trong xe ra, lại đi tìm thêm hai ly giấy.
Nước lạnh buốt như băng mới tan. Quý Nhất Nam vặn thử vòi nước, đầu ngón tay chạm vào liền co lại.
"Cậu đợi tôi một chút." Anh nói.
Chưa đầy năm phút, Quý Nhất Nam cầm một ly giấy quay trở lại.
Chờ anh đến gần, Lý Bất Phàm mới thấy miệng ly phả hơi nóng.
Anh chỉ rót nước nóng nửa ly, lại thêm ít nước lạnh rồi mới đưa cho Lý Bất Phàm.
"Cậu dùng cái này."
Ánh đèn trước gương tối mờ, khi Quý Nhất Nam nhìn xuống, trên mặt phủ một mảnh bóng nhạt.
Lý Bất Phàm nhận ly nước ấm, không nói gì, cúi xuống đánh răng.
Quý Nhất Nam đứng bên cạnh y, chỉ rót cho mình nước lạnh đầy ly.
Sau khi rửa mặt xong, Lý Bất Phàm dùng khăn giấy lau sạch nước trên mặt, nhìn Quý Nhất Nam nói: "Con người tôi không thích chỉ nhận lại từ một phía."
Vừa mới rửa mặt bằng nước lạnh xong nên hai má Lý Bất Phàm ửng đỏ.
Quý Nhất Nam nhìn y, khẽ ừ một tiếng.
"Cậu nghe hiểu nhưng vẫn không sửa," Lý Bất Phàm hơi nhíu mày, "Dù là vì lý do gì đi chăng nữa....tóm lại cũng đừng như thế nữa. Tôi tự lo cho bản thân được, cũng có thể lo cho cậu được."
Quý Nhất Nam không trả lời ngay, như thể đang thật sự suy nghĩ lời Lý Bất Phàm nói. Anh chăm chú nhìn y, rồi đột nhiên nói: "Tôi thích cậu."
Vì tìm Tiểu Tháp, họ đã đi bộ ngoài trời hơn mười mấy tiếng, hầu như không nghỉ ngơi.
Lý Bất Phàm và Quý Nhất Nam đều đã mệt, trong mắt vằn lên những tia máu, thần sắc cũng không còn tỉnh táo.
Nhưng Quý Nhất Nam rất nghiêm túc, dù mệt mỏi vẫn kiên trì muốn nói: "Ngay từ lần đầu gặp tôi đã thích cậu rồi. Tôi biết chuyện này thật kỳ lạ, nhưng tôi cũng không giải thích được. Chính vì thích cậu nên tôi mới làm tất cả những điều này."
Trong thoáng chốc, Lý Bất Phàm không biết nên đáp lại thế nào.
Họ mới quen biết nhau được mấy ngày, gặp nhau vài lần, làm sao Quý Nhất Nam lại dám nghiêm túc nói thích như thế?
Y nở một nụ cười rất nhẹ: "Nói thích tôi một câu là dám hôn tôi luôn à?"
Lý Bất Phàm cảm giác được, nụ hôn đó không phải là ngoài ý muốn, mà là Quý Nhất Nam cố tình.
Vậy nên lúc đó khi anh nghiêng người lại gần y, hơi thở mới gấp gáp đến thế, ngay cả trái tim cũng như muốn ngừng đập.
"Cậu không ghét," Quý Nhất Nam cúi mắt, "Nếu cậu ghét thì sau đó đã đánh tôi rồi."
Lý Bất Phàm: "....?"
Có hai người vừa nói chuyện vừa đi vào, thấy Lý Bất Phàm với Quý Nhất Nam đang đứng bất động, liếc qua mấy lần với ánh mắt kỳ lạ.
Lý Bất Phàm kéo Quý Nhất Nam ra ngoài.
Y không giải thích được tâm trạng hiện tại của mình, chỉ thấy có hơi bất lực.
Đi đến góc khu trại mới dừng lại, khi Lý Bất Phàm định buông tay thì lại bị Quý Nhất Nam nắm chặt lại.
"Là cậu chủ động."
Như để chứng minh cho lời mình vừa nói, Quý Nhất Nam giơ bàn tay đang nắm chặt của họ lên.
"Tôi là bị động." Lý Bất Phàm khẽ giật tay, Quý Nhất Nam lập tức buông ra.
Khóe môi anh hơi cong lên, tuy không rõ ràng nhưng Lý Bất Phàm vẫn nhìn thấy.
"Vậy tôi có thể theo đuổi cậu không?" Quý Nhất Nam hỏi.
Lý Bất Phàm: "......"
Quý Nhất Nam tiến thêm một bước nữa, gần như dán sát vào Lý Bất Phàm, cúi đầu hỏi y: "Còn muốn hôn nữa không?"
Tuyết rơi dày đặc, phủ lên tóc và bả vai Quý Nhất Nam. Lý Bất Phàm bất giác nhớ lại khi Quý Nhất Nam đè y trên tảng đá, tuyết cũng rơi xuống hệt như vậy.
"Chúng ta mới quen... chưa đầy bốn ngày." Lý Bất Phàm cứng cổ nói.
"Thì sao?" Quý Nhất Nam vẫn chăm chú nhìn y.
Ánh mắt của anh khiến Lý Bất Phàm không thể trốn tránh, y nhận ra mặt mình đã nóng bừng.
"Tôi phải đi ngủ rồi."
Y xoay người, đi được mấy bước về phía trại mới nhận ra mình đi nhầm hướng.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân xào xạc, Quý Nhất Nam vẫn theo sát phía sau y.
"Cậu biết lều ở đâu không?" Quý Nhất Nam hỏi.
"Không biết," Lý Bất Phàm dừng lại, nhìn Quý Nhất Nam, "Cậu dẫn đường đi."
"Ừ." Quý Nhất Nam bước lên trước, tự nhiên nắm lấy tay Lý Bất Phàm kéo y đi.
"Dẫn đường thì phải nắm tay à?" Lý Bất Phàm nghi ngờ hỏi.
Y suýt nữa đã hoài nghi bản thân không phải bị mất trí nhớ, mà là sống lại ở một không gian khác. Ở nơi mà mới quen vài ngày đã có thể tùy tiện nắm tay.
Quý Nhất Nam hơi nghiêng mặt, nói với Lý Bất Phàm: "Với tôi thì phải."
Đi một đoạn đường không xa, họ đã đến trước lều.
Chiếc lều trại rất nhỏ, Lý Bất Phàm cúi người chui vào, thấy một túi ngủ đôi dưới đất.
"Không còn túi ngủ đơn nữa," Quý Nhất Nam biết Lý Bất Phàm nghĩ gì, "Không phải tôi cố ý."
Lúc này anh lại đứng ngay ngắn sang một bên, nói: "Cậu ngủ trước đi, mấy tiếng nữa tôi phải lên núi cùng bọn họ rồi, giờ tôi ra ngồi cạnh đống lửa một lúc."
Sắc mặt Lý Bất Phàm lại tối sầm lại, y không nói chuyện, nhưng đã bắt đầu cởi áo khoác, chui vào túi ngủ.
Thấy y chuẩn bị nghỉ ngơi, Quý Nhất Nam định đi ra.
Còn chưa mở cửa lều ra, Lý Bất Phàm gọi anh lại: "Đi rồi thì đừng quay về nữa."
Quý Nhất Nam mới dừng bước.
"Tôi buồn ngủ lắm." Lý Bất Phàm nằm trong túi ngủ, xoay lưng về phía Quý Nhất Nam, "Cậu mau lại đây tắt đèn đi."
Tiếng cởi áo của Quý Nhất Nam rất khẽ, thỉnh thoảng có người đi qua lại ngoài lều, Lý Bất Phàm thậm chí còn nghe rõ tiếng bọn họ thảo luận kế hoạch cứu viện.
Túi ngủ bị xốc lên một góc, Quý Nhất Nam nhanh chóng dùng nhiệt độ cơ thể lấp đầy những cơn gió lạnh thổi vào.
Anh tắt đèn, trong lều tối om.
Quý Nhất Nam quay mặt về phía Lý Bất Phàm, hơi thở phả vào lưng y.
Túi ngủ đôi vốn đã chật chội, cả hai người lại đều rất cao, gần như bị ép sát vào nhau.
Khuỷu tay Lý Bất Phàm dán vào eo Quý Nhất Nam, cách lớp áo len vẫn cảm nhận rõ ràng cơ bụng rắn chắc của anh.
Hôm nay đã đi một quãng đường xa như vậy rồi, thế mà Quý Nhất Nam lại không có biểu hiện gì là mệt mỏi, thể lực của anh hẳn là rất tốt.
Nhưng khi thật sự nằm cùng nhau, Quý Nhất Nam lại ngoan ngoãn vô cùng, đến cánh tay cũng không vượt quá một tấc, anh như một cái gối ôm cứng nhắc dán sau lưng Lý Bất Phàm.
Tuy rằng mệt muốn chết đi được, nhưng Lý Bất Phàm không ngủ ngay.
Đầu óc y rối bời, cứ nghĩ đi nghĩ lại về những chuyện xảy ra hôm nay.
Phía sau, hơi thở của Quý Nhất Nam cũng chẳng đều đặn, Lý Bất Phàm biết anh chưa ngủ nên xoay người lại đối mặt với anh.
"Cậu là lần đầu tiên yêu đương à?" Lý Bất Phàm hỏi.
Không ngờ y lại đột nhiên hỏi thẳng vậy, Quý Nhất Nam mở mắt, ngẩn ra một chút rồi mới nói: "Kiếp này thì đúng là vậy."
Lý Bất Phàm bật cười, "Cậu nói như thể cậu biết rõ kiếp trước với kiếp sau của mình sống như nào vậy."
"Chắc gì tôi không biết."
"Tôi cứ nghĩ mấy người nghiên cứu khoa học như các cậu thì không tin mấy thứ này."
"....Trước đây thì không tin, sau này lại tin rồi."
Lý Bất Phàm không tiếp tục dây dưa chuyện này nữa.
"Lần đầu tôi gặp cậu đã cảm thấy cậu rất quen thuộc, cứ như chúng ta đã từng gặp nhau rồi vậy." Y khẽ nói.
Quý Nhất Nam im lặng rất lâu, lâu đến mức Lý Bất Phàm tưởng anh mệt quá nên ngủ mất.
Có lẽ thảo luận về vấn đề này cũng chẳng có ý nghĩa gì, mãi đến khi Lý Bất Phàm nhắm mắt lại mới nghe Quý Nhất Nam cất lời: "Trước đây cậu từng gặp ai, chẳng lẽ cậu không nhớ sao?"
"Ừm..." Giọng Lý Bất Phàm bắt đầu mơ hồ, y thấy buồn ngủ lắm rồi, "Đôi khi con người ta cũng sẽ quên đi quá khứ mà."
Một lúc sau, hơi thở Lý Bất Phàm nhẹ dần, nhưng dường như trời bên ngoài đang đổ mưa, từng giọt nước tí tách tí tách gõ trên mái lều, y lẩm bẩm nói: "Mưa rồi..."
Quý Nhất Nam vẫn chưa nhắm mắt. Trong bóng tối, anh thậm chí không thấy rõ hình dáng của Lý Bất Phàm, nhưng lại có thể tưởng tượng y đang nằm bên cạnh mình ra sao.
Lý Bất Phàm đã quên rất nhiều người, rất nhiều chuyện.
Nên lúc này mới cách xa Quý Nhất Nam đến vậy.
Bởi vì y không nhớ Quý Nhất Nam, cũng không hiểu được tình yêu của anh.
---
Tác giả có chuyện muốn nói:
Những đoạn hồi ức trong truyện đều được đan xen, mỗi lần không quá dài, thường chỉ hai ba chương hoặc bốn năm chương. Toàn bộ phần hồi ức chủ yếu được viết từ giai đoạn cuối cấp ba, sau khi trưởng thành.
Ôi, viết mấy đoạn hồi ức xen lẫn thật sự áp lực tâm lý rất lớn...
Lúc này đang nghe bài My Dear của Trương Y Hào 🤷♂️
Hehe: Lên wordpress để vừa đọc vừa nghe nhạc nha cả nhà iu. Edit liên tù tì thấy mệt mệt nên lâu lâu thấy 2 ngày 1 chương nha huhu =)))