Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 7: Rất nhẹ, rất khẽ, tựa như bông tuyết vừa rơi

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Upehehe

---

Buổi chiều họ vẫn không thu hoạch được gì. Khi Quý Nhất Nam lái xe đưa Lý Bất Phàm về trại, trời đã trở tối.

Vừa xuống xe, việc đầu tiên anh làm là tìm người đưa Lý Bất Phàm về khách sạn.

Đội cứu hộ ra ngoài tìm kiếm vào ban ngày giờ gần như đã quay lại cả. Quý Nhất Nam thấy người quen, định bước đến hỏi thì bị Lý Bất Phàm giữ cánh tay lại.

"Tôi nghĩ hay là thôi, tối nay tôi đi với cậu. Giờ tôi không thấy có phản ứng nào xấu cả, sức khỏe cũng tốt. Ban đêm nguy hiểm lắm, thêm một người thì thêm một phần sức mà."

"Có thể sẽ kéo dài tới khuya." Quý Nhất Nam nói.

"Không sao." Lý Bất Phàm thu tay về.

Tối hôm đó, họ cùng đội cứu hộ ăn tối trong trại.

Về đêm có thể trời sẽ mưa, nhiệt độ hạ xuống tạo tuyết rơi, vì thế họ đi vào lều lấy áo mưa.

Quần áo vẫn còn nguyên bao bì, chất thành đống trong góc.

Quý Nhất Nam đi tới, tìm được hai cái áo mưa vừa cỡ rồi đưa một cái cho Lý Bất Phàm.

"Tôi cứ thấy có gì đó không ổn," Lý Bất Phàm xé lớp nhựa, "Tiểu Tháp hay đến viện nghiên cứu của các cậu không?"

"Không hẳn, chắc mới đến hai ba lần thôi." Quý Nhất Nam đáp.

"Sao một người mới đến hai ba lần lại dám đi xa như vậy? Chúng ta có thể tìm thêm người biết chuyện để hỏi không? Nếu cậu ấy chỉ muốn ra ngoài đi dạo thì cần gì đi xa với vào sâu như vậy làm gì? Lại còn bị say độ cao, bộ không sợ hả?" Lý Bất Phàm vừa nghĩ vừa nói, động tác cầm áo cũng chậm lại.

"Anh Nhất." Một cô gái trẻ bước vào lều.

"Em cũng ở đây à? Không phải xin nghỉ sao?" Quý Nhất Nam chào cô.

"Đúng thế, nhưng em tạm thời quay lại. Các anh thiếu người, em cũng có chút kinh nghiệm nên đến hỗ trợ."

"Đây là bạn tôi, Lý Bất Phàm," Quý Nhất Nam nói, "Đây là đồng nghiệp của tôi, làm cùng văn phòng với tôi."

"Xin chào." Lý Bất Phàm giơ tay chào hỏi.

"Em có kẹp tóc không? Cho anh mượn mấy cái nhé." Quý Nhất Nam hỏi cô gái.

Đối phương nhanh chóng lấy trong áo khoác ra mấy chiếc kẹp tóc dài màu đen.

Cô cũng đi lấy áo mưa, Quý Nhất Nam đi đến trước mặt Lý Bất Phàm, cúi xuống nói: "Để tôi chỉnh áo cho cậu."

Cổ áo khoác chống gió cao hơn cổ áo mưa một chút, Quý Nhất Nam giúp y dựng cổ áo mưa lên, dùng kẹp tóc cố định lại cho chắc chắn.

"Chuyện cậu vừa nói, lát nữa ra ngoài chúng ta đi hỏi thêm." Quý Nhất Nam cao hơn Lý Bất Phàm một chút, khi nói chuyện, hơi thở anh khẽ phả vào cổ khiến y hơi ngưa ngứa.

Đợi anh lùi lại, Lý Bất Phàm mới đưa tay chạm vào bên cổ, thấy hơi nóng.

A Hạ cùng hai hướng dẫn viên dày dặn kinh nghiệm được phân chung nhóm với họ.

Ba người kia đang tụm lại hút thuốc, Quý Nhất Nam bước đến chào hỏi.

"Anh Nhất, chuẩn bị xong rồi à?" A Hạ móc trong người ra một hộp thuốc lá, "Hút không?"

Thuốc họ hút rất nặng, Quý Nhất Nam nói không hút, Lý Bất Phàm cũng xua tay.

"Có mẹ của Tiểu Tháp ở đây không? Chúng tôi có vài thứ muốn hỏi." Quý Nhất Nam nói.

"Có, nhưng bà ấy không kìm được cảm xúc nên đội trưởng cho người đưa bà ấy về rồi." A Hạ chỉ về một hướng, "Đội trưởng ở bên kia kìa."

Sắc trời dần ngả tối, ánh đèn trong trại lần lượt bật sáng lên.

"Cậu muốn hỏi gì cứ hỏi đi." Quý Nhất Nam đưa Lý Bất Phàm tới gặp đội trưởng.

Đội trưởng là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi, vì sống trên cao nguyên lâu năm nên mặt ông loang lổ những vết cháy nắng.

"Chào cậu, tôi là đội trưởng phụ trách cho hoạt động lần này." Ông đơn giản bắt tay Lý Bất Phàm.

"Tôi biết các anh đã tìm kỹ trong phạm vi hợp lý nhất rồi, nhưng các anh có thật sự hiểu Tiểu Tháp không?" Lý Bất Phàm hỏi, "Thật ra tôi chỉ thấy cậu ấy không có động cơ nào để đi xa đến vậy. Cậu ấy đến đây là để du lịch sao?"

"Gần như là vậy. Mẹ cậu ấy nói cậu ấy học năm tư rồi, đã được giữ lại để học tiếp lên thạc sĩ, nên mới đến đây chơi," đội trưởng nghĩ một lát, "Chúng tôi sẽ cho người đến phòng cậu ấy xem thử."

"Được, làm phiền anh rồi," Lý Bất Phàm vốn chỉ thuận miệng hỏi thêm, "Cậu ấy học ngành gì thế?"

"Sinh thái học." Đội trưởng đáp.

Lý Bất Phàm và Quý Nhất Nam nhìn nhau.

"Anh, nếu cậu ấy là sinh viên ngành sinh thái học, thì liệu có phải cậu ấy đến đây để tìm cây cỏ hay động vật gì đó không. . . . ."

Đội trưởng lập tức nói: "Tôi sẽ bảo họ liên lạc với bạn học của cậu ấy, đồng thời kiểm tra phòng xem có tài liệu nghiên cứu nào không."

Trước khi có kết quả, họ vẫn tiếp tục tìm kiếm theo cách chia nhóm ban đầu.

Đêm xuống, những con đường đều là dốc lên, đi còn tốn sức hơn ban ngày.

Quý Nhất Nam đi chậm nửa bước phía sau Lý Bất Phàm, bảo đảm lúc nào cũng thấy được y.

Một số dân làng cũng đến tham gia tìm kiếm, họ quen thuộc địa hình nơi này nên trang bị đơn giản hơn.

Từng chùm đèn buộc đầu chiếu sáng con đường trên núi, đan xen nhau giữa những hàng cây.

"Tiểu Tháp—"

"Tiểu Tháp!"

"Tiểu Tháp—"

Lý Bất Phàm ngậm một viên kẹo bạc hà, vị mát lạnh giúp y tỉnh táo hơn.

Đi chừng một tiếng, nhóm năm người của họ tách khỏi đội lớn, mỗi người tìm trong một mảnh rừng khác nhau.

Trên núi cao lúc về đêm không mấy yên tĩnh, chẳng mấy chốc bầu trời đã lất phất mưa.

Lý Bất Phàm cầm đèn pin, nương theo ánh sáng mới nhìn rõ đó không phải mưa, mà là những bông tuyết to bằng hạt mưa.

Cả ngày hô hoán tìm kiếm, giọng Lý Bất Phàm đã khàn đi đôi chút.

Đường không khó đi, nhưng mặt đất trơ trụi, một bên là vách núi, dưới vách là một hồ nước.

Đi lên trên cao hơn, họ bắt gặp những khóm cây lạ giống bắp cải trắng cao ngang nửa người.

"Đây là Tháp Hoàng (*)," Quý Nhất Nam nói, "Cực kỳ hiếm, có thể mọc cao hơn nữa. Cả đời nó chỉ nở hoa một lần rồi lụi tàn."

Mùa này ban đêm ở Shangri-La có khi hạ xuống âm độ, họ đi ngược gió, tuyết bay xối xả vào mặt, lạnh buốt.

Quý Nhất Nam đột nhiên nắm lấy cổ tay Lý Bất Phàm, kéo y tránh xa những khóm Tháp Hoàng.

"Loài này rất kén môi trường, chúng ta nên tránh lại gần chúng."

Nghe cũng hợp lý, Lý Bát Phàm nhìn theo bóng lưng Quý Nhất Nam, thấy vành tai anh đỏ ửng trong gió tuyết.

"Tôi cũng chưa thấy Tháp Hoàng nở hoa được mấy lần," A Hạ cảm thán, "Hiếm thấy lắm—"

Họ vòng qua bãi đá vụn, tiếp tục men theo đường lớn đi về phía trước.

Bộ đàm thỉnh thoảng truyền lại tin tức từ các nhóm khác, nhưng đến giờ vẫn chưa ai tìm thấy tung tích của Tiểu Tháp.

Tuyết rơi càng lúc càng dày, cách đó không xa là một dãy núi tuyết trắng xóa, Lý Bất Phàm ngẩng lên, nhìn xuyên qua kẽ rừng là có thể thấy được.

Vách núi dần trở nên thoai thoải, cây cối tầng tầng lớp lớp chen chúc sinh trưởng dưới chân.

A Hạ là người thông thạo ngọn núi này nhất, cậu ta vẫn đi trước dẫn đường.

"Phía trước có bãi đất bằng phẳng, chúng ta qua đó nghỉ một lát đi." A Hạ soi đèn pin về phía trước.

Lý Bất Phàm dừng bước, hít sâu một hơi, ánh mắt dõi theo ánh đèn pin của A Hạ.

Trong rừng rất yên tĩnh, nhưng hơi thở y chợt ngưng đọng.

"A Hạ," Lý Bất Phàm hạ thấp giọng, "Tôi không chắc mình có nhìn lầm không, nhưng hình như phía trước có động vật."

Vẻ mặt mọi người biến sắc, không dám dám bước thêm.

A Hạ lia đèn pin qua, giữa hai thân cây cao lớn có một con gấu đen to ngang người đang đứng, đôi mắt lóe sáng.

Mọi người ai nấy đều không dám manh động, chỉ đứng dõi theo từng cử động của con gấu.

"Anh Nhất, trong balo tôi có đồ." A Hạ nói.

Quý Nhất Nam bước nhẹ nhàng đến sau lưng A Hạ, kéo khóa balo cậu ta, lấy ra một chai xịt hơi cay và một con dao săn.

Anh đưa bình xịt cho A Hạ, còn mình thì nắm chặt lấy dao.

"Alo alo, tiểu đội mười lăm, chúng tôi đang ở sườn núi phía nam, cách trại gần một tiếng rưỡi đi đường, vừa chạm trán một con gấu đen." A Hạ dùng bộ đàm liên lạc với trại.

Sau vài tiếng nhiễu sóng, bên kia bộ đàm đáp lại: "Trại đã nhận được, lập tức cử người tới."

"Chúng ta đừng manh động, xem thử nó có tự đi không." Quý Nhất Nam hạ thấp hơi thở, vừa nói vừa lấy nửa người che chắn Lý Bất Phàm đằng sau. "Ban đêm chúng thường xuống hồ bắt cá và uống nước."

Mỗi một con dao săn bản địa đều có số đăng ký, sống dao và lưỡi dao đều được uốn cong, hơi chúc xuống giống như một cánh cung. Tuyết rơi xào xạc, dưới ánh đèn pin trên tay, lưỡi dao săn của Quý Nhất Nam ánh lên luồng sáng lạnh lẽo.

Con gấu đen cách họ chừng hai mươi mét, đứng trên một tảng đá cao, chậm rãi đi qua đi lại, từ trên nhìn xuống khu rừng thuộc về nó.

May mà xung quanh toàn bụi rậm, Lý Bất Phàm nhìn quanh một vòng, khẽ nói: "Chúng ta dịch sang trái, nấp sau mấy tảng đá kia."

Tiếng bước chân trên tuyết chỉ là những tiếng ma sát rất khẽ, mọi người rón rén dịch chuyển, lần lượt núp sau các khối đá lớn.

"Tôi sẽ canh chừng nó, mấy người đừng nhìn nữa, tắt đèn pin đi, nấp cho kỹ." A Hạ dặn.

Đá chắn bớt gió mạnh, tuyết quật lên mặt cũng đỡ đau buốt hơn.

Lý Bất Phàm nghiêng người, tắt đèn pin.

Bốn bề chìm vào bóng tối, Lý Bất Phàm chỉ cảm nhận được nhịp thở lên xuống của Quý Nhất Nam ở bên cạnh.

Chừng nửa giây sau, Quý Nhất Nam bỗng nhiên nắm lấy tay y, nhét con dao săn vào rồi xoay người đè y lên tảng đá.

Động tác của Quý Nhất Nam rất thuần thục, anh khóa chặt khớp tay của Lý Bất Phàm, cả người phủ lên như một bức tường, khiến y không thể cử động.

Lý Bất Phàm có thể cảm nhận được từng nhịp thở phập phồng trong lồng ngực anh. Họ dán chặt vào nhau, hơi thở nóng hổi phả ra nhanh chóng trở nên ẩm ướt, tụ thành từng giọt nước đọng lại nơi da thịt.

"Đừng động. . . . . .Nếu có chuyện, cậu cứ cầm dao rồi chạy xuống rừng cây theo lối kia." Quý Nhất Nam nghiêng mặt, môi thoáng chạm vào vành tai Lý Bất Phàm.

"Vậy còn cậu?" Lý Bất Phàm thì thầm hỏi.

"Tôi với A Hạ sẽ cùng xử lý." Quý Nhất Nam nói.

Rõ ràng là tôi với A Hạ sẽ đi liều mạng cùng nhau thì có.

Lý Bất Phàm cau mày, hơi bực bội nói: "Quý Nhất Nam, đừng nói nhảm nữa."

Y mắng vậy xong, Quý Nhất Nam lại khẽ cười, một bàn tay chậm rãi đặt lên hông Lý Bất Phàm, sau đó lặng lẽ nằm phủ trên người y.

Tựa như một cái ôm.

Trước mắt không còn con gấu đen có thể xông lên bất kỳ lúc nào nữa, họ cũng không còn ở trong cảnh gió tuyết mịt mù, không còn phải tìm kiếm người mất tích trong tuyệt vọng, chỉ là hai du khách bình thường đang ôm lấy nhau ở đây.

Lý Bất Phàm nghe rõ từng nhịp đập trái tim của Quý Nhất Nam, từng nhịp từng nhịp đều rất mạnh mẽ.

Một lát sau, Quý Nhất Nam khẽ cử động, anh nghiêng mặt, trán kề vào trán Lý Bất Phàm, chóp mũi chạm vào chóp mũi y.

Thời điểm này không phải là lúc thích hợp, Quý Nhất Nam cố gắng kiểm soát hơi thở của mình, nhắm mắt lại, siết chặt bàn tay đang đặt bên hông y.

Phía sau lưng vang lên tiếng động trong bụi rậm, âm thanh rất lớn, tim Quý Nhất Nam càng đập nhanh hơn.

Anh nghĩ, nếu phải chia ly, nếu giây tiếp theo, họ lại phải nói lời từ biệt, thì....

Hơi thở Quý Nhất Nam run rẩy, anh nghiêng đầu, môi khẽ chạm nhẹ vào khóe môi Lý Bất Phàm như một lần va chạm tình cờ.

Rất nhẹ, rất khẽ, tựa như bông tuyết vừa rơi.

"Ổn rồi, gấu đi mất rồi." A Hạ nói.

Hai người sau tảng đá đều ngây người, có người bật đèn pin, ánh sáng mỏng manh chiếu lên gương mặt lúng túng của Quý Nhất Nam.

"....Xin lỗi, lúc nãy tôi...." Quý Nhất Nam cụp mắt, buông cánh tay đang ôm lấy eo Lý Bất Phàm ra.

Anh lùi lại một bước, giẫm vào tuyết.

---

Tác giả có lời muốn nói:

- Gấu nhỏ: Nửa đêm đi ra ngoài chơi gặp khúc cua, đứng lại thì đụng trúng một bầy sinh vật kỳ lạ.

- Tôi vẫn luôn nghe bài Love U U của Lâm Tuấn Kiệt.

Tôi như gã đánh cá cô độc ~ không thể cất lời về hơi ấm của tình yêu ~

Rất muốn đem lại hạnh phúc cho em ~ em thì chỉ biết tự bảo vệ mình ~

Nơi ngã rẽ ~ chỉ có hoang vu ngoài dòng thủy triều ~

Nỗi nhớ mỗi lúc một đắng cay~ tim loạn nhịp, bước chân cũng rối bời~

Hehe:

(*) Đại hoàng Sikkim hay Tháp Hoàng (Rheum nobile) là một trong những loài thực vật lớn nhất ở dãy Himalaya. Chúng trông giống bắp cải, nhưng theo phân loại khoa học, chúng thuộc họ Rau răm (Polygonaceae). Đây là loài thực vật khó nở hoa, khi nào nở hoa chính là dấu hiệu cây sắp tàn. Vì vậy mà tuổi thọ của cây Tháp Hoàng được xác định bởi thời gian ra hoa của nó. (theo wikipedia và vài bài báo khác)

Trước Tiếp