Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Upehehe
---
Mọi người quay lại chiếc xe bán tải, Lý Bất Phàm lái xe về. Đường rất xóc, mới đi được một đoạn ngắn, y liền cảm thấy chiếc xe có gì đó không ổn.
"Anh Nhất ơi, anh có thấy xe xóc quá không?" Y nghiêng mặt sang hỏi, thấy Quý Nhất Nam đã nắm chặt tay vịn trên cửa xe.
Lý Bất Phàm còn đang định cười thì ngay giây sau, chiếc xe bỗng ầm lên một tiếng rồi tắt máy hẳn, chết máy tại chỗ.
"Không có ý gì đâu nhưng mà," Lý Bất Phàm quay đầu lại nói, "Mọi người không biết chứ, hồi tôi mới đến Shangri-La, chiếc xe tôi lái cũng từng hỏng một lần rồi."
"Nếu bọn tôi biết sớm thì đã không để cậu lái rồi." Từ Kỳ Niên nói.
Lý Bất Phàm: "........."
"Thời tiết bên ngoài hình như vẫn ổn," Lý Bất Phàm hắng giọng, "Xuống xe đi bộ một đoạn chắc cũng được mà...... ha?"
"Chắc là hỏng động cơ rồi, xuống xe trước đã." Quý Nhất Nam đẩy cửa xe, "Lần sau đến nhà A Hạ mua đồ nhớ mua loại mì gói cỡ lớn hơn mà không tăng giá nhé."
Chiếc xe nằm yên bất động, Quý Nhất Nam mở nắp capo, dùng đèn pin điện thoại soi thử.
"Em gọi cho A Hạ đi." Anh nghiêng đầu nói với Lý Bất Phàm.
Lý Bất Phàm gọi điện, bật loa ngoài: "A Hạ ơi, xe bán tải của cậu hỏng rồi."
"Hả?" A Hạ hỏi, "Hỏng là hỏng kiểu gì?"
"Vấn đề ở động cơ," Quý Nhất Nam nói, "Bọn tôi đang ở đường Ngưỡng Sơn, đi vào trong khoảng hai cây số."
"Để tôi lái xe kéo qua ngay. Mọi người đi bộ trước hay đợi tôi rồi gọi xe khác?" A Hạ hỏi.
Lý Bất Phàm nhìn Dụ Tu Cảnh và Từ Kỳ Niên.
"Còn xa không?" Dụ Tu Cảnh hỏi.
"Đi thêm năm cây nữa là tới chỗ bắt được taxi." Quý Nhất Nam nói.
"Vậy đi tiếp chút nữa đi." Dụ Tu Cảnh nói.
"Được." Từ Kỳ Niên gật đầu.
Mấy người lại đeo gùi tre lên lưng. Đi được một lúc, trời sẫm tối hơn, cả nhóm dừng lại nghỉ trên một sườn đồi nhỏ ven đường.
Lý Bất Phàm đi đến nóng cả người, định cởi áo khoác ra. Y vừa kéo khóa xuống thì tay đã bị Quý Nhất Nam giữ lại.
"Anh khuyên em không nên cởi." Quý Nhất Nam bình thản cúi mắt.
"Em khuyên em nên cởi bớt một cái." Lý Bất Phàm chột dạ không dám nhìn anh, lại cố kéo khóa xuống, nhưng Quý Nhất Nam trực tiếp giữ lấy tay y.
"Ngoan, về rồi ho suốt dễ chịu lắm à?"
"Thôi được." Lý Bất Phàm cụp đầu, kéo khóa lên lại, "Thế này được chưa ạ?"
Quý Nhất Nam còn tưởng y giận, lấy ngón tay khẽ móc cằm y. Lý Bất Phàm né mấy cái rồi quay lưng đi, Quý Nhất Nam thở dài, cũng ngồi xổm xuống, vỗ vỗ vai y, dịu dàng nói: "Ra mồ hôi rồi cởi áo rất dễ bị cảm."
"Em biết mà," Lý Bất Phàm bỗng nghiêng mặt, đưa một bông cúc nhỏ màu vàng dí sát vào mặt Quý Nhất Nam, "Tặng anh một bông hoa."
Quý Nhất Nam bật cười.
---
Những lúc Quý Nhất Nam có việc, Lý Bất Phàm sẽ dẫn mọi người dạo phố hoặc lên núi, khi không có việc thì cả nhóm cùng nhau đi chơi.
Đối với những người không thường xuyên đến đây như Dụ Tu Cảnh và Từ Kỳ Niên, phong cảnh Shangri-La quả thật rất đặc biệt, nhưng quan trọng hơn hết vẫn là bầu không khí tự nhiên và thoải mái.
Chỉ cần buổi tối trời quang, Lý Bất Phàm đều ngồi cùng Dụ Tu Cảnh trên ban công một lát, thậm chí còn tranh thủ kể lại toàn bộ truyền kỳ giữa mình và Quý Nhất Nam.
(*) Truyền kỳ là thể loại văn học phản ánh hiện thực qua những yếu tố kì lạ, hoang đường. Thấy tác giả dùng từ này nên mình cũng để vậy nha. Ai học văn có bài Truyền kỳ mạn lục của Nguyễn Dữ cũng hiểu chữ này mà ha =)))
"Trước đây tôi với anh Nhất cùng nhau đi cắm trại trong núi. Lúc đó có bốn người, tôi có một trợ lý nhiếp ảnh, còn thêm một nhiếp ảnh gia nữa. Tôi với anh Nhất đến bãi đá đặt camera hồng ngoại để chụp động vật hoang dã, không ngờ lại quay trúng bọn săn trộm."
"Săn trộm á?" Tay Dụ Tu Cảnh đang với lấy đồ uống chợt khựng lại, Từ Kỳ Niên liền nhét lon nước vào tay giúp cậu.
"Đúng vậy, bọn chúng phát hiện camera của bọn tôi, lúc đến kiểm tra thì bị quay lại. Sợ bọn tôi giao máy cho cảnh sát làm chứng cứ, nên chúng lần theo định vị của camera để đuổi theo bọn tôi." Lý Bất Phàm nói.
Nghe đến đây, Dụ Tu Cảnh đã nhíu mày, "Thật hay giả vậy? Nghe giống mấy câu chuyện ngụ ngôn hồi nhỏ thế."
Cậu cúi người, lướt qua Lý Bất Phàm nhìn sang Quý Nhất Nam: "Anh Nhất, lời cậu nói đáng tin hơn cậu ấy."
"Thật." Quý Nhất Nam gật đầu, "Em ấy không bịp cậu đâu."
"Thấy chưa, là thật mà." Lý Bất Phàm tiếp tục uống rượu trong tay, "Hôm đó tuyết rơi lớn lắm luôn, bọn tôi chạy trong núi, kết quả có một người đi cùng bị sa vào đầm lầy."
"Hả?" Dụ Tu Cảnh kinh ngạc, "Chuyện lớn vậy sao cậu không kể với tôi?"
"Lúc đó cậu đang ở đoàn phim, bản thân đã đủ bận rồi, với lại tôi và anh Nhất xử lý được mà." Lý Bất Phàm chột dạ cụp mắt.
Ban đầu chỉ định kể chuyện xưa cho bạn bè nghe, nhưng kể đến đây, Lý Bất Phàm nhận ra Dụ Tu Cảnh thực sự rất để tâm đến an toàn tính mạng của họ, liền tự biết điều mà kết thúc câu chuyện.
"Tóm lại, nhờ kinh nghiệm sinh tồn phong phú ngoài hoang dã, bọn tôi không chỉ trốn thoát mà còn lấy lại được camera, giúp cảnh sát bắt được bọn săn trộm."
"Không đúng nhỉ? Bọn săn trộm chẳng phải đã lấy được camera của các cậu sao? Cậu nói là lấy lại được, vậy lúc đó bọn chúng đã bắt được các cậu rồi à?" Dụ Tu Cảnh nhạy bén hỏi.
"Không phải bọn chúng bắt được bọn tôi, mà là bọn tôi đi tìm chúng. Hai chuyện này khác nhau rất nhiều." Lý Bất Phàm đứng dậy, vừa ngáp vừa nói, "Tự nhiên tôi buồn ngủ quá, dù sao câu chuyện cũng là thế đó......"
"Không phải chứ, Lý Bất Phàm......" Dụ Tu Cảnh quay người, nhìn về hướng Lý Bất Phàm chạy đi, thở dài với Từ Kỳ Niên, "Anh Niên ơi, anh nhìn cậu ấy kìa."
Từ Kỳ Niên bật cười, vỗ vỗ vai Dụ Tu Cảnh, thấp giọng hỏi cậu có lạnh không, có cần lấy thêm áo không.
Quý Nhất Nam tắm rửa xong bước vào phòng thì thấy Lý Bất Phàm đang bò bên giường, đầu vùi trong chăn, không biết đang nghĩ gì.
Anh đóng cửa lại, ngồi xuống bên chân Lý Bất Phàm, vỗ nhẹ lên mông y.
"Sao thế em?" Quý Nhất Nam hỏi.
"Đang tận hưởng." Lý Bất Phàm quay mặt lại, đôi mắt hơi ửng đỏ.
Tối nay y uống hơi nhiều, chỉ là trước đó mải nói chuyện nên chưa thấy rõ.
"Tận hưởng cái gì?" Quý Nhất Nam bắt chước tư thế của y, cũng bò xuống, mặt đối mặt nhìn y.
"Trạng thái này nè. Mỗi ngày đều rất vui, cứ như chẳng có chuyện gì khiến em phải lo lắng cả." Lý Bất Phàm nói.
Quý Nhất Nam trầm mặc một lát rồi nói: "Vốn dĩ cũng không có. Trạng thái này em muốn kéo dài bao lâu thì nó sẽ có bấy lâu thôi."
Dưới ánh đèn vàng nhạt, Lý Bất Phàm nhìn Quý Nhất Nam chăm chú trong tầm mắt mờ nhòe, vô thức nở nụ cười: "Bây giờ em có một ước nguyện sống khác rồi......"
Y cười quá đẹp, làm Quý Nhất Nam thoáng ngẩn người, rồi lại nghiêng người áp tới, nhẹ nhàng hôn y từng chút một.
Trong tiếng nước mơ hồ, Quý Nhất Nam hỏi y: "Ước nguyện của em... là gì?"
Nếu là Lý Bất Phàm trước đây, Quý Nhất Nam không cần hỏi nhiều cũng đoán được ước nguyện của y đại khái liên quan đến tự do, phương xa các kiểu. Nhưng bây giờ...... có lẽ đã khác rồi.
"Em muốn sau này mỗi ngày đều giống như hôm nay, bên cạnh có anh, có bạn bè. Em muốn giống như một con diều, trên người có một sợi dây để được nhiều người nắm giữ."
Bệnh cảm của Lý Bất Phàm vẫn chưa khỏi, giọng nói dinh dính, mơ hồ như đang ngậm một viên kẹo ngọt nào đó, mang đến cho Quý Nhất Nam những tưởng tượng hạnh phúc vô hạn.
"Em không muốn làm chim nữa, làm chim mệt lắm, thôi thì để mọi người dẫn em bay vậy."
Nghe xong lời y nói, Quý Nhất Nam không phản ứng kịp trong giây lát, chỉ ngơ ngác nhìn màn đêm.
Đợi đến khi Lý Bất Phàm không chờ nổi nữa, anh mới xoay người, nằm sấp lên ngực y, nâng một chân lên siết chặt lấy y.
Trên người Lý Bất Phàm tỏa ra mùi sữa tắm trong trẻo, là loại hai người họ cùng nhau chọn trên kệ siêu thị trong một con hẻm nhỏ nào đó. Mùi hương rất mộc mạc, nhưng Quý Nhất Nam đã quen rồi, nó tựa như một loại thuốc an thần, chỉ có lợi chứ không có tác dụng phụ.
Quý Nhất Nam nhắm mắt lại, có lẽ vì trong lòng luôn tha thiết mong mỏi, hy vọng tất cả những điều này có thể kéo dài thật lâu, nên ngay cả trong giấc mơ, anh cũng gặp được Lý Bất Phàm.
Đầu tiên anh mơ thấy một triển lãm nhiếp ảnh, những bức ảnh Shangri-La do Lý Bất Phàm và Tống Lãng Bạch chụp được bày kín cả một sảnh triển lãm.
Với tư cách nhiếp ảnh gia, Lý Bất Phàm vừa xuất hiện đã bị phóng viên vây kín để phỏng vấn.
Y đội một chiếc mũ nồi giản dị, mặc áo khoác dài, hoàn toàn khác với dáng vẻ vác máy ảnh trên vai, ống quần lấm đầy bùn đất ngày nào khi chụp những bức ảnh ấy.
Lý Bất Phàm rất ít khi nhận phỏng vấn nếu không hẹn trước, nhưng hôm nay thì khác. Dù sao đây cũng là triển lãm cá nhân đầu tiên của y, lại còn liên quan đến Shangri-La.
Dòng người chặn kín lối đi, như thể bản thân Lý Bất Phàm cũng là một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo, phải chen chúc tranh giành mới có thể nhìn thấy.
Quý Nhất Nam trong sảnh triển lãm nhìn từ xa. Đợi đến khi phần đặt câu hỏi kết thúc, Lý Bất Phàm bắt đầu trả lời, đám đông mới dần yên tĩnh lại.
Những câu hỏi liên quan đến triển lãm, Lý Bất Phàm trả lời rất chi tiết. Nhưng hễ phóng viên muốn đào sâu những câu chuyện riêng tư phía sau các bức ảnh thì y lại khéo léo tránh đi.
Buổi phỏng vấn kết thúc, dưới sự giải tán của nhân viên an ninh, Lý Bất Phàm cuối cùng cũng thoát thân. Y đứng từ xa chỉ cho Quý Nhất Nam một hướng, hai người liền tách khỏi dòng người và cùng nhau rời khỏi triển lãm.
Ra đến bên ngoài, Quý Nhất Nam lại không thấy Lý Bất Phàm đâu nữa.
Dòng xe cộ bên đường tấp nập, cách đó không xa, Cầu Tình Nhân bắc qua hai bờ sông, vào lúc chạng vạng đã bắt đầu sáng đèn.
Quý Nhất Nam bước dọc theo con đường ấy lên cầu, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
"Em đến đây từ lúc nào thế?" Anh hỏi.
Lý Bất Phàm quay đầu lại, mỉm cười: "Chẳng phải chúng ta đã hẹn rồi sao? Chiều ngày Valentine, năm giờ, gặp nhau ở Cầu Tình Nhân."
Y mở lòng bàn tay ra, là một chiếc nhẫn sáng lấp lánh.
"Anh ơi, anh biết rồi đấy, từ nhỏ đến lớn em vẫn luôn là một kẻ nhát gan. Hồi nhỏ em chưa sợ đến thế, cứ nghĩ chỉ cần cố gắng thì việc gì cũng làm được. Nhưng lớn dần rồi mới biết, có rất nhiều chuyện em không làm nổi, hoặc cho dù có làm thì em cũng chẳng thể quyết định được kết quả."
"Em sợ anh hỏi em có muốn ở bên anh không, sợ việc anh đi du học, đi làm đều là vì em. Nhưng em lại càng sợ anh rời đi, sợ sau này anh không còn ở bên em nữa. Những điều em sợ nhiều quá, nhiều hơn rất nhiều so với những gì em có thể làm."
"Vì vậy em đã nghĩ rất lâu, giống như năm đó em định nói với anh chuyện em bị bệnh vậy, cuối cùng em vẫn muốn hỏi anh một lần."
Có lẽ thật sự rất khó mở miệng, một người bệnh tuyên bố mình muốn bước vào một mối quan hệ dài lâu, ích kỷ kéo người kia vào một tương lai rất có thể chỉ toàn tăm tối và cô độc.
Thế nên Lý Bất Phàm cười không giống cười, mà khóc cũng chưa hẳn là khóc. So với những cảm xúc có thể gọi tên ấy, có lẽ nhiều hơn là sự bồn chồn và căng thẳng.
"Anh có thật sự muốn ở bên em không? Ý em là kiểu... sẽ sống cùng nhau, giới thiệu với mọi người anh là người yêu của em, dù có cãi nhau cũng sẽ không nói chia tay."
Nhưng Quý Nhất Nam không cần nhiều hình thức đến vậy. Dù hôm nay không phải một ngày lễ đặc biệt đáng nhớ, dù họ không đứng trên cây cầu chứa đầy truyền thuyết hạnh phúc, dù Lý Bất Phàm không tặng anh chiếc nhẫn nào —
Chỉ cần Lý Bất Phàm hỏi, anh sẽ luôn đưa ra câu trả lời chắc chắn, sẽ không bao giờ thay đổi.
"Muốn."
Quý Nhất Nam đưa tay nắm lấy tay Lý Bất Phàm. Nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào, bóng dáng Lý Bất Phàm lại cứ thế mà biến mất.
Trên Cầu Tình Nhân, tiếng còi xe không ngừng vang lên, chỉ còn một làn gió hỗn độn chứng minh Lý Bất Phàm đã từng ở đây.
Anh hoảng hốt bước về phía trước, giống như vô số lần trước kia, một mình đi trên cây cầu ấy.
Nhưng gió càng lúc càng lạnh, anh ngẩng đầu lên, những bông tuyết rơi xuống lả tả, phủ lên những bụi cây ven đường.
Đây là trường đại học của Lý Bất Phàm. Quý Nhất Nam cụp mắt, nhìn thấy trong tay mình đang xách một chiếc bánh kem nhỏ. Anh liền theo ký ức tìm đến bụi cây phủ đầy tuyết trắng ấy.
Anh ngồi xổm xuống bên cạnh Lý Bất Phàm đang co người, nói với y rằng anh đã mua cho y bánh ngọt mà y thích nhất.
Lý Bất Phàm vẫn nói, Quý Nhất Nam ơi, cậu đừng đi xa quá, rồi vô cùng ỷ lại dựa vào vai anh.
Thực ra Quý Nhất Nam đã không còn nhớ rõ hương vị của chiếc bánh trái cây ấy nữa.
Nhưng khi nếm miếng đầu tiên, ký ức lại rất dễ dàng quay về. Đó là vị ngọt của kem hòa trong hương trái cây, miếng đầu tiên thanh mát, mềm mịn tan ra trong khoang miệng.
Đó là mùi vị thuộc về mùa đông năm ấy, mùi vị thuộc về Lý Bất Phàm.
Đến khi bánh ăn xong, vị ngọt nhạt dần, Quý Nhất Nam biết rằng mình lại sắp phải rời đi.
Anh muốn tranh thủ khoảng thời gian cuối cùng nói với Lý Bất Phàm vài câu. Thế nên anh đưa tay chạm lên gương mặt y, nói: "Lý Bất Phàm, em không phải kẻ nhát gan, em là người dũng cảm nhất trên thế giới này."
Lý Bất Phàm chậm rãi ngẩng đầu lên, trong mắt y như chứa cả bầu trời tuyết trắng, khiến Quý Nhất Nam chợt nhận ra, hôm đó họ không né được bất kỳ bông tuyết nào, cuối cùng vẫn bị tuyết làm ướt, lạnh đến mức rụt rè, cả đời đều phải đi tìm mái hiên.
Cầu Tình Nhân lại hiện ra dưới chân, tiếng xe cộ bên tai nhỏ dần, Quý Nhất Nam tiếp tục đi, tiếp tục đi......
Lần này, anh đến bên hồ nước ở Shangri-La.
Lý Bất Phàm đeo balo, đứng trên vách đá Lãng Già.
Y vừa quay đầu lại định nói gì đó với Quý Nhất Nam thì bị anh nắm lấy cổ tay, kéo khỏi cơn gió nơi mép vực, đưa về bãi cỏ yên bình và mềm mại.
"Em biết không, thật ra dù có thế nào đi chăng nữa, đối với anh, em vẫn luôn là Lý Bất Phàm. Bất kể vì sao em lại đi học cái lớp bổ túc tiếng Anh kỳ lạ đó, bất kể vì sao em đột nhiên không liên lạc với anh, vì sao có lúc không để ý đến anh, có lúc lại chẳng thể rời xa anh."
Quý Nhất Nam ôm lấy y: "Em chỉ là Lý Bất Phàm thôi."
Anh cảm nhận được cơ thể Lý Bất Phàm khẽ run lên. Anh nhắm mắt lại, lần đầu tiên nghe thấy tiếng khóc của mặt hồ.
Hóa ra nó nhẹ đến thế, nhẹ đến thế......
Anh lại trở về mặt cầu. Cây cầu dường như không có điểm cuối, anh bước về phía trước, bước dài hơn, nhanh hơn, rồi bước vào một căn phòng xám xịt như chiếc hộp.
Anh nhìn thấy chiếc chăn phồng lên, lộ ra một nhúm tóc của Lý Bất Phàm. Anh nghĩ, đây hẳn là lần đầu tiên anh tỏ tình với y.
Lý Bất Phàm trốn trong chăn, nhẹ giọng khuyên anh đi đi: "Trước đó dạ dày em đau, giờ đỡ hơn rồi nhưng buồn ngủ quá......"
"Anh có thể ở lại với em." Quý Nhất Nam không đợi Lý Bất Phàm đồng ý hay từ chối đã bước đến bên giường, nằm xuống trong ánh mắt sững sờ của y, bất chấp tất cả mà ôm chặt lấy y.
Anh vùi mặt vào lồng ngực Lý Bất Phàm, như thể chính anh mới là người đang ốm cần được chăm sóc.
"Sau khi tốt nghiệp, chúng ta đến cùng một thành phố học đại học được không? Sau đó làm việc ở những nơi thật gần nhau. Trường của anh không xa, có thể thường xuyên gặp nhau......"
Hóa ra nhiều năm như vậy rồi nhưng Quý Nhất Nam vẫn còn nhớ đại khái những lời ấy.
"Lý Bất Phàm ơi, anh tặng em dây chuyền không chỉ để chúc mừng em lên đại học. Anh còn muốn nói với em rằng anh thích em."
Tim Lý Bất Phàm đập rất nhanh, Quý Nhất Nam cảm nhận được bằng gò má của mình.
Anh vòng tay lên, ôm chặt lấy eo y, rồi nhắm mắt lại.
Có lẽ lúc này cũng giống như năm đó, Quý Nhất Nam không cần Lý Bất Phàm thật sự nói ra điều gì. Bởi anh đã sớm nghe thấy câu trả lời rồi.
Nếu trong đời này có điều gì thực sự khiến Quý Nhất Nam tiếc nuối, anh nghĩ có lẽ chính là khoảnh khắc này. Lẽ ra anh nên nói dứt khoát hơn, để những điều mà sau này Lý Bất Phàm sẽ lo lắng đều được xóa bỏ ngay tại đây.
Chẳng hạn như lời nói của anh đều xuất phát từ trái tim, mà anh cũng không dễ dàng từ bỏ tình cảm dành cho Lý Bất Phàm như vậy.
"Dù em có đồng ý hay không, anh vẫn sẽ ôm em như thế này." Có lẽ cuộc đời anh quá dài, đến cả da mặt cũng dày lên theo.
Sự thẳng thắn của anh lại khiến Lý Bất Phàm lúng túng. Y do dự rất lâu, cuối cùng mới đặt tay lên vai Quý Nhất Nam, ngầm cho phép cái ôm kéo dài này.
Hóa ra đêm đó vốn dĩ có thể đẹp đến như vậy. Quý Nhất Nam chìm vào giấc ngủ. Không biết đã qua bao lâu, anh lại bỗng tỉnh dậy, thấy mình đang mặc đồng phục học sinh, đứng trên Cầu Tình Nhân.
Anh bắt đầu chạy, anh muốn biết khoảnh khắc tiếp theo mình sẽ xuất hiện ở đâu, muốn chạy đến tận cùng cây cầu này.
Dường như anh đã không chỉ một lần như thế, chạy về phía một điểm cuối không có điểm cuối, mang theo vô số giả định và lo âu.
Nhưng chỉ riêng lần này, anh cảm thấy mình có thể thay đổi được điều gì đó, nên trong lòng dấy lên đầy mong đợi.
Trước mắt bỗng bừng sáng, Quý Nhất Nam biết mình sắp đến nơi. Bên tai vang lên tiếng người náo nhiệt, thứ đầu tiên anh nhận ra là bầu trời đầy những chùm bóng bay đủ màu sắc.
Cảnh tượng này quen thuộc đến lạ, nhưng Quý Nhất Nam lại hiếm hoi không lập tức nghĩ ra ngay.
Mãi đến khi Dụ Tu Cảnh và Từ Kỳ Niên ở sân thể thao phía xa vẫy tay về phía anh, lớn tiếng hét: "Mau tới chụp ảnh!"
Sau lưng có người nói: "Đến liền đây."
Quý Nhất Nam quay đầu lại, bị Lý Bất Phàm nắm lấy cổ tay, kéo chạy về phía thảm cỏ xanh mướt.
Gió mát khẽ lướt qua gương mặt, hóa ra cậu thiếu niên của anh đã từng cười rạng rỡ đến thế. Hóa ra anh vẫn luôn nhớ kỹ nụ cười ấy, vừa cụ thể lại vừa mơ hồ. Nó tồn tại trong quá khứ mà Quý Nhất Nam không ngừng hoài niệm, để rồi cuối cùng anh nhớ ra, rốt cuộc mình đang nhớ về điều gì.
Không phải khoảng thời gian đã lãng phí.
Không phải tuổi trẻ đầy đau đớn.
Cũng không phải những tiếc nuối và day dứt chẳng thể buông bỏ.
Mà là khoảnh khắc đó, khi vì sự tồn tại của nhau, niềm vui và hạnh phúc đều hóa thành những phân tử li ti trong không khí, không cần gắng sức đuổi theo cũng có thể chạm tới.
Là sự tin tưởng chắc chắn những khoảnh khắc như thế có thể kéo dài vô hạn cho đến khi chúng cấu thành toàn bộ cuộc đời.
Là dù biết rõ không thể ngăn được đau khổ hay chia ly, song anh vẫn sẽ kiên trì tìm kiếm —
Bỗng nhiên mở mắt ra, ánh sáng buổi sớm mai lọt qua khe rèm, Lý Bất Phàm đang ngủ say sưa bên cạnh.
Quý Nhất Nam đã may mắn tìm được công thức đảo ngược thời gian.
--- END ---
Tác giả có điều muốn nói:
"Công thức đảo ngược thời gian" là một meme trên mạng.
Đang nghe "Điều nhỏ bé quan trọng nhất" của Mayday, cảm thấy rất hợp với kết thúc câu chuyện này.
Vì em mà loạng choạng cười ngốc nghếch, mua cho em một ly nước ép trái cây
Hehe: Kết thúc một câu chuyện tình thật đẹp và cảm động của hai bạn trẻ. Tạm biệt Quý Nhất Nam và Lý Bất Phàm! Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây, hẹn gặp lại mọi người ở những bộ truyện khác nha, love youuu ♡