Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 61: Ngoại truyện 3: Hái nấm

Trước Tiếp

Edit: Upehehe

---

Sau khi tắm xong, Dụ Tu Cảnh và Từ Kỳ Niên đều thay sang quần áo sạch. Húp canh nóng vào bụng, bao nhiêu mệt mỏi và lạnh lẽo cũng theo đó mà tan biến. 

"Họ tới nơi rồi mới nói cho anh biết," Quý Nhất Nam nói, "Anh không hề giấu em."

"Vốn dĩ tôi chỉ tới đây quay phim, một thời gian nữa mới rời đoàn. Đúng lúc gặp trục trặc máy móc nên phải ngừng giữa chừng mấy ngày," Dụ Tu Cảnh nói.

Cậu mặc áo cotton dài tay thoải mái, mái tóc vừa sấy khô để rũ tự nhiên. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, cả người cậu trông dịu dàng đi hẳn, làm Lý Bất Phàm nhớ đến những mùa hè khi cậu ngồi bên cửa sổ lớp học.

"Uống thêm canh đi." Từ Kỳ Niên lấy chiếc bát rỗng bên tay Dụ Tu Cảnh, múc thêm cho cậu.

Lý Bất Phàm bật cười. Biểu cảm của Dụ Tu Cảnh khựng lại một chút, rồi cậu giải thích: "Trên mạng có người tung tin tôi từng kết hôn, nên tôi tạm thời kéo anh ấy tới đóng kịch cùng."

"Ừm, ừm..." Lý Bất Phàm liếc sang Từ Kỳ Niên, người vẫn đang múc canh cho Dụ Tu Cảnh.

Bữa tối kết thúc, mưa cũng đã tạnh. Bầu không khí sau cơn mưa trong lành, Lý Bất Phàm và Dụ Tu Cảnh ra ban công uống rượu trò chuyện, còn Quý Nhất Nam cùng Từ Kỳ Niên ở lại thu dọn bàn ăn.

Khi chen chúc bên bồn rửa bát, Từ Kỳ Niên quay đầu liếc về phía ban công. Động tác của hắn rất khẽ khàng, cũng không hề khựng lại, nhưng vẫn bị Quý Nhất Nam để ý.

"Có ai từng nói với cậu là cậu đã thay đổi chưa?" Quý Nhất Nam khẽ nhếch môi.

Có lẽ là chưa từng, thế nên Từ Kỳ Niên mới sững lại khoảng một giây.

"Khí chất khác xưa rồi, cảm giác yên tĩnh hơn trước rất nhiều." Quý Nhất Nam nhìn hắn.

"Có thể vì ở Nam Cực quá lâu," Từ Kỳ Niên vừa xoa bọt xà phòng vừa nói, "Ngoài tàu khảo sát của bọn tôi ra thì ở đó chẳng có gì, mỗi ngày tôi cũng chỉ nói chuyện với đồng nghiệp..."

"Chim cánh cụt cũng tính là đồng nghiệp của cậu à?" Quý Nhất Nam hỏi.

Cả hai cùng bật cười.

Quý Nhất Nam mở nắp thoát nước, dòng nước bẩn lẫn với bọt xà phòng cuộn lên tràn xuống. Anh lại mở vòi thay nước mới, tiếng nước chảy ào ào.

"Đi Nam Cực rồi, đến cả Tiểu Cảnh cậu cũng không liên lạc sao?"

Từ Kỳ Niên không đáp ngay, nhưng Quý Nhất Nam biết hắn đã nghe thấy.

"Dù sao trước khi đi cũng chia tay rồi, nên tôi... không biết liên lạc với em ấy thế nào, cũng không có lý do gì để làm vậy." Từ Kỳ Niên nhỏ giọng nói.

Quý Nhất Nam xoay người, tựa lưng vào mép bàn dài, khoanh tay nhìn Từ Kỳ Niên.

Anh chợt nhớ lại lần đầu gặp Từ Kỳ Niên hồi cấp ba. Khi đó Từ Kỳ Niên là học sinh chuyển trường, lúc đến lớp còn chưa có đồng phục, mặc áo tay dài rộng rãi đơn giản, ánh mắt giữa hàng mày có hơi sắc bén lạc lõng, khiến không ít người xa lạ cảm thấy hắn rất khó gần.

Nhưng thực ra lại không phải vậy.

Với Quý Nhất Nam mà nói, có lẽ vì lần cuối gặp Từ Kỳ Niên đã quá lâu rồi, nên bất kỳ thay đổi nào trên người hắn, anh đều nhận thấy rất rõ.

Ví dụ như hắn ít nói hơn, ánh mắt bình thản, dường như chẳng còn cảm xúc với thứ gì... Nhưng cũng có điều không thay đổi, chẳng hạn như thói quen chăm sóc Dụ Tu Cảnh.

"Anh Nhất, tôi khác với cậu," Từ Kỳ Niên ngẩng đầu lên, "Tôi biết cậu mà, Lý Bất Phàm có nói với cậu cả ngàn lần rằng cậu ấy sẽ rời đi chăng nữa, cậu cũng chỉ coi là giả, dù thế nào vẫn có thể ở bên cậu ấy. Nhưng tôi thì không."

"Nếu Tiểu Cảnh nói như vậy với tôi, tôi sẽ tin là thật. Tôi không chịu nổi việc bị em ấy đẩy ra, tôi thà tình nguyện rời đi còn hơn nhìn thấy em ấy nói một đằng làm một nẻo, không hiểu rõ bản thân mình."

Quý Nhất Nam vỗ nhẹ lên vai Từ Kỳ Niên.

Quý Nhất Nam mang áo khoác ra ban công, thấy Lý Bất Phàm đang trò chuyện rất vui với Dụ Tu Cảnh, cười đến mức rượu trong tay sắp tràn ra.

Anh khoác áo lên vai Lý Bất Phàm, đối diện với ánh mắt của Dụ Tu Cảnh, cười giải thích: "Mấy hôm nay em ấy bị cảm."

"Em uống rượu muốn nóng người rồi." Lý Bất Phàm kéo kéo áo.

"Anh thấy em cười nóng người thì có," Quý Nhất Nam vòng tay qua vai y, "Đang nói chuyện gì thế? Anh cũng muốn nghe."

Từ Kỳ Niên cũng ngồi xuống, ngửa đầu uống một ngụm rượu.

"Em đang nghe Tiểu Cảnh để mấy chuyện drama trong giới, vui lắm..." Lý Bất Phàm nói.

Trò chuyện một hồi kéo dài đến hai giờ sáng, mọi người ai nấy đều buồn ngủ, lần lượt về phòng mình.

Tắm xong nằm lên giường, Quý Nhất Nam tắt đèn. Lý Bất Phàm vẫn nằm sấp, nói với anh bằng giọng nhỏ xíu trong bóng tối: "Ngày mai cuối tuần, hay mình dẫn họ lên núi hái nấm nhé anh?"

"Được..." Quý Nhất Nam trở mình, cả cánh tay đè lên người Lý Bất Phàm. "Vậy sáng mai anh qua viện nghiên cứu lấy hai cái gùi tre."

Ngủ một mạch đến khi tự tỉnh, lúc mọi người thu xếp xong thì đã là buổi chiều.

Quý Nhất Nam chào A Hạ một tiếng, tiếp tục lái chiếc bán tải hôm qua đưa mọi người vào núi.

Dọc đường hầu như không có xe cũng chẳng có người, trên sườn núi hai bên đường, cây cối càng lúc càng rậm rạp. Dụ Tu Cảnh ghé sát cửa sổ xe, nói: "Lúc tôi vừa tới đây quay phim, đoàn phim đưa bọn tôi đến một chỗ chẳng biết là ở đâu, sóng yếu lắm, điện thoại cũng không gọi được."

"Hiểu rồi," Lý Bất Phàm tiếp lời, "Vì tín hiệu kém nên cậu mới không gọi cho tôi ngay."

Dụ Tu Cảnh giải thích: "Không phải, chỉ là bận quá thôi. Đoàn phim đâu phải tôi nói nghỉ là nghỉ được. Cậu xem, vừa được nghỉ là tôi liền tới đây rồi."

"Hai người có biết hôm nay tôi dẫn hai người đi làm gì không?" Lý Bất Phàm nhìn vào hàng ghế sau qua gương chiếu hậu, ở giữa Dụ Tu Cảnh và Từ Kỳ Niên cảm giác như còn có thể nhét thêm một người nữa.

"Không biết," Dụ Tu Cảnh nói, "Cậu biết là được rồi."

"Không sợ tôi bán hai người à? Một đại minh tinh, một nhà khoa học, đóng gói hai người chung lại chắc đáng giá lắm." Lý Bất Phàm liếc sang Quý Nhất Nam, anh vừa lái xe vừa mỉm cười, không tham dự vào.

"Đừng khiêm tốn thế, hai người gộp lại chắc cũng chẳng thua bọn tôi là bao." Từ Kỳ Niên cuối cùng cũng lên tiếng.

"Anh Niên, cậu không nói gì nãy giờ làm tôi còn tưởng cổ họng cậu có vấn đề đấy." Lý Bất Phàm thấy Dụ Tu Cảnh cười theo mới thôi trêu hắn.

Từ Kỳ Niên chỉ nói: "Không đến mức đó..."

"Thông cảm cho cậu ấy đi, tối qua còn kể với tôi là ở Nam Cực toàn nói chuyện với chim cánh cụt." Quý Nhất Nam nói.

Mọi người đều bật cười.

Quý Nhất Nam dừng xe trên sườn núi. Mỗi người đeo một chiếc gùi tre nhỏ, bên trong để xẻng đào đất và áo mưa, cứ thế lên núi.

Con đường rất hẹp, dưới tán cây còn vương bùn ướt. Những chỗ được nắng hong khô thì lại dễ đi hơn.

"Đêm qua mưa rồi, bây giờ thời tiết lại đẹp, chắc sẽ có nhiều nấm." Quý Nhất Nam cầm một chiếc cuốc đi trước dò đường.

"Tôi chỉ có một câu hỏi thôi," Từ Kỳ Niên đi ở cuối đội, nâng giọng lên, "Cậu có chắc là cậu biết được hết các loại nấm chứ?"

"Yên tâm," Quý Nhất Nam cười, "Cậu ăn theo tôi thì sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."

Nấm trong rừng thường mọc nép bên rễ cây, có lúc còn bị lá khô che khuất. Bọn họ cứ đi một chút rồi dừng lại, đào lên từng chỗ.

Dụ Tu Cảnh đeo găng tay, mỗi lần đều vỗ nhẹ lên cây nấm rồi mới hái. Lý Bất Phàm ngồi xổm bên cạnh, thấy động tác đó liền hỏi: "Sao cậu biết phải vỗ một cái trước thế?"

"Buổi tối em ấy hay xem mấy video hái nấm kiểu này," Từ Kỳ Niên không ngẩng đầu, dùng xẻng gạt đám cành lá lộn xộn sang một bên. Nấm lộ ra, nhưng hắn lại không hái, chỉ liếc sang Dụ Tu Cảnh, ra hiệu cho cậu lại đây.

Dụ Tu Cảnh nhỏ giọng nói cảm ơn, chậm rãi vỗ hai cái l*n đ*nh nấm rồi mới hái cây nấm nhỏ đó lên.

Lý Bất Phàm giả vờ như không thấy gì, tiếp tục nói chuyện cho mình nghe: "Thích quá ha, coi như hôm nay tôi tìm cho hai cậu một chỗ rất được đấy chứ."

Suốt dọc đường đều là leo dốc, đi khoảng năm sáu cây số, Dụ Tu Cảnh bắt đầu có chút say độ cao, liền lấy từ trong gùi tre ra một bình oxy, vừa đi vừa hít.

Thấy cậu không thoải mái, Lý Bất Phàm nói hôm nay đi tới đây là được rồi.

Trên đường quay về, bọn họ nghỉ chân trên một sườn đồi nhỏ, dưới chân núi là một hồ nước.

Quý Nhất Nam chia nước nóng mang theo cho mọi người. Đầu mũi Dụ Tu Cảnh bị hơi nước hun đỏ lên, cậu hỏi Lý Bất Phàm: "Đây là hồ gì vậy?"

"Tôi cũng không biết," Lý Bất Phàm cũng hơi mệt, ánh mắt đờ đẫn, đầu gối nhúc nhích một cái, y đẩy đẩy Quý Nhất Nam bên cạnh, "Hỏi anh đó anh Nhất, hồ gì vậy?"

"Anh cũng không biết," Quý Nhất Nam quay sang nhìn Từ Kỳ Niên, "Hỏi cậu đó anh Niên, hồ gì vậy?"

Từ Kỳ Niên cười bất lực.

"Hồ ở Shangri-La nhiều lắm. Những chỗ địa thế thấp hơn một chút cứ có mưa là sẽ thành hồ, nên có khi nơi này vốn dĩ cũng chẳng có tên," Quý Nhất Nam cuối cùng cũng nghiêm túc giải thích.

Lý Bất Phàm gật đầu: "Không hổ danh là chuyên gia Shangri-La của chúng ta."

"Em đặt tên này cho anh hồi nào thế?" Quý Nhất Nam nhấc tay lên, vòng qua cổ Lý Bất Phàm kéo y vào lòng mình.

Giây tiếp theo, bốn người gần như đồng loạt ngửa đầu uống một ngụm nước nóng.

"Mọi người biết tôi đang nghĩ tới gì không?" Lý Bất Phàm bỗng nhiên nói.

"Chẳng lẽ cậu định nói chuyện năm đó hội thao, bốn đứa mình trốn ra ngoài tiệm net, kết quả là hai người các cậu leo tường làm sập cả tường trường à?" Dụ Tu Cảnh cười.

"Tôi biết ngay Tiểu Cảnh là hiểu tôi nhất mà." Lý Bất Phàm đưa chiếc cốc trong tay làm động tác cụng ly.

Gió thổi rất nhẹ, mặt hồ dập dềnh gợn sóng, Lý Bất Phàm nhìn hồ nước từ xa, khóe miệng vẫn còn mang ý cười, nhưng lại nói: "Có vài lần tôi tưởng là mình sẽ không còn cơ hội như thế này nữa."

Dụ Tu Cảnh nghiêng mặt sang.

"Ý tôi là... Dù sao thì công việc chúng ta khác nhau, nơi thường xuyên ở lại cũng không giống nhau." Lý Bất Phàm giải thích.

"Tôi biết," Giọng Dụ Tu Cảnh rất nhẹ, "Vậy nếu cho cậu thêm một cơ hội nữa, cậu có muốn quay về thời cấp ba không?"

"Tôi à..." Tóc Lý Bất Phàm bị gió thổi rối tung, "Chắc là không đâu. Dù hồi cấp ba được ở cùng mọi người rất vui, nhưng tôi cũng có rất nhiều lúc không vui mà. Khi đó còn nhỏ, coi những chuyện không quan trọng là quá quan trọng, cũng chẳng biết rốt cuộc mình muốn gì. Nếu thật sự nghĩ kỹ lại, tôi thấy có lẽ rất nhiều chuyện chỉ cần đổi một tâm thế khác thì đều có thể thay đổi."

Lý Bất Phàm cảm thấy sau gáy mình bị Quý Nhất Nam nắm lấy. Anh ấn nhẹ một cái không mạnh không nhẹ, như muốn an ủi y.

"Nặng nề vậy à?" Dụ Tu Cảnh giơ tay, chạm nhẹ vào mái tóc Lý Bất Phàm.

"Ừ, vậy để tôi nói thêm một lý do thật sự còn nặng nề hơn nữa nhé," Lý Bất Phàm làm bộ rất nghiêm túc, lừa cho ba người kia đều tập trung dỏng tai nghe, "Tôi thấy hồi cấp ba bài tập nhiều kinh khủng, còn phải dậy sớm đi học nên mới không muốn quay về."

"Cũng hợp lý đó." Dụ Tu Cảnh cười.

Nghỉ ngơi cũng đã gần đủ, mọi người thu dọn đồ đạc đứng dậy, xếp thành một hàng men theo lưng núi đi về.

Dụ Tu Cảnh tò mò hỏi: "Buổi tối trong núi có gấu không?"

"Có chứ." Lý Bất Phàm cố ý kéo dài giọng.

"Vậy có sói không?"

"Có chứ."

"Thế cừu thì sao?"

"Cừu ngủ trong chuồng hết rồi."

"Còn bò?"

"Bò ở chuồng bò."

"Vậy ngựa chắc cũng ở chuồng ngựa nhỉ."

"Ôi chao, Tiểu Cảnh nhà mình thông minh quá đi."

Trước Tiếp