Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Upehehe
---
Người dân trong làng lái một chiếc xe bán tải đến, đặt chú ngựa con lên thùng xe phía sau. Ngựa có thể tự chạy về nhà, vì vậy Quý Nhất Nam cũng lên xe cùng Lý Bất Phàm luôn.
Bọn họ đưa ngựa con về chỗ bà cụ A Mã trước.
Dưới mái hiên thắp một ngọn đèn nhỏ, nghe Quý Nhất Nam tìm được ngựa con, A Mã đã gọi sẵn bác sĩ thú y ở trạm đến từ sớm.
Quý Nhất Nam vác ngựa con xuống xe, chờ bác sĩ kiểm tra.
A Mã bật đèn trước sân, hỏi họ: "Ăn cơm chưa?"
"Không cần phiền đâu ạ," Quý Nhất Nam nói, "Chúng cháu còn phải lái xe về cũng phải mất một lúc nữa nên đi luôn."
"Ừ cũng được. Hôm nay hơi muộn rồi, hôm khác qua nhé, bà làm món ngon cho hai đứa ăn." A Mã cười.
Chiếc bán tải lại xóc nảy lên đường, Lý Bất Phàm nói: "Quan hệ của anh với người dân ở đây khá tốt nhỉ."
"Bình thường bọn anh lên núi xuống núi thường rất hay nhờ vả họ." Quý Nhất Nam nhéo nhẹ tay Lý Bất Phàm.
Sắp tới khách sạn, từ rất xa Lý Bất Phàm đã thấy một đống lửa đang cháy trong sân.
Người dân dừng xe cạnh sân, y xuống xe, thấy Tống Lãng Bạch đang bưng một cái bát đựng thịt mà Tiểu Liễu đã xẻ từ con cừu nướng nguyên con trên đống củi.
"Không có tôi là ăn ngon dữ ha." Lý Bất Phàm cười.
"Anh? Anh về lúc nào thế, cũng không nói trước cho tôi." Tiểu Liễu ngơ ngác, Tống Lãng Bạch vội gọi cậu ta: "Có thể gỡ nốt miếng thịt này xuống đã được không?"
"Ông chủ ơi, lấy thêm hai cái bát!" Tiểu Liễu quay vào trong gọi.
Quý Nhất Nam dẫn Lý Bất Phàm xuống tầng một khách sạn rửa tay, quay lại xách hai chiếc ghế dã ngoại, ngồi xuống bên đống lửa.
Tiểu Liễu đã chia thịt xong. Trên bàn gỗ còn có mấy món ăn kèm và rượu, Lý Bất Phàm uống trước một ngụm cho đỡ khát, tiện tay đưa cho Quý Nhất Nam một chai.
"Cậu về đúng lúc đấy," Tống Lãng Bạch vừa gặm thịt vừa nói, "Mấy tháng cậu không ở đây, bọn tôi chưa nhìn thấy Nhật Chiếu Kim Sơn lần nào. Mùa hè đúng là khó gặp thật, nhưng cũng đâu đến mức xui dữ vậy chứ."
"Bọn tôi tìm vài nơi mình thích để chụp thôi. Bên núi Ương Na cao hơn, phong cảnh đúng là khác hẳn những chỗ trước đây bọn tôi từng đi." Tiểu Liễu nói.
Lý Bất Phàm cầm đũa: "Vậy cũng được, dù sao tôi cũng đã về rồi, chúng ta khởi động kế hoạch lại thôi."
"Uống một miếng trước đã." Tống Lãng Bạch giơ chai rượu lên.
Hắn nhìn Lý Bất Phàm, cười nói: "Cậu giấu giỏi thật. Làm việc chung mấy tháng trời mà bọn tôi chẳng ai nhận ra cậu bị mất trí nhớ. Lúc cậu nói phải đi bệnh viện điều trị, tôi còn tưởng mình đang đọc tiểu thuyết cơ đấy."
"Trước đó chúng ta vốn không thân, các cậu không nhận ra cũng bình thường." Lý Bất Phàm dùng đầu gối khẽ chạm vào đùi Quý Nhất Nam, "Tôi chỉ nói với anh ấy thôi."
"Được được... hai người thân nhất." Tống Lãng Bạch bất lực nói.
Ban đầu hắn còn chưa để ý, đến khi nhìn kỹ mới phát hiện tay Lý Bất Phàm và Quý Nhất Nam đều đeo nhẫn, nhất thời không kìm được ồ lên một tiếng, giơ tay Lý Bất Phàm lên.
"Chưa từng thấy nhẫn bao giờ à?" Lý Bất Phàm rút tay về.
Người khờ thật sự là Tiểu Liễu ngồi cạnh Tống Lãng Bạch. Lý Bất Phàm với Quý Nhất Nam quen nhau mới bao lâu mà sao đã đến bước tặng nhẫn rồi?
"Bọn tôi đăng ký kết hôn ở Wellington rồi." Lý Bất Phàm thản nhiên nói.
Tiểu Liễu phun cả ngụm rượu ra, nhìn họ đầy kinh ngạc: "Hả?!"
"Kỳ cục lắm sao?" Lý Bất Phàm bật cười.
"Không phải anh đi chụp ảnh hả?" Tiểu Liễu hỏi.
"Thì đi chụp ảnh mà, nên kết hôn cũng vội vã lắm." Lý Bất Phàm nói.
"Thôi đừng trêu họ nữa," Quý Nhất Nam cầm chai rượu, lướt qua Lý Bất Phàm, chạm nhẹ Tống Lãng Bạch đang xịt keo, "Tôi thích em ấy thì theo đuổi, giờ theo đuổi được rồi, đại khái là vậy."
Tống Lãng Bạch gật đầu, mím môi: "Hai người cũng bắt trend thật, kết hôn chóng váng ác."
Lý Bất Phàm không nói thêm gì nữa.
Mọi người vừa ăn vừa uống, đến khi gần ăn xong, ai nấy đều ngả người trên ghế dã ngoại, vừa uống rượu vừa ngắm sao.
Tay cầm chai rượu của Lý Bất Phàm buông thõng xuống, tay còn lại thì được Quý Nhất Nam nắm trong lòng bàn tay.
Anh khi thì bóp bóp ngón tay Lý Bất Phàm, khi thì dùng ngón cái xoa xoa lòng bàn tay làm tay y ấm lên.
"Hiện tại thế nào rồi?" Tống Lãng Bạch đã uống say, nói chuyện líu hết cả lưỡi, "Cậu... nhớ lại chưa?"
"Cũng hòm hòm rồi." Lý Bất Phàm nói.
Y liếc sang bên cạnh, thấy Tiểu Liễu say đến ngủ mất tiêu, chỉ còn Tống Lãng Bạch đang gắng gượng. Y và Quý Nhất Nam đều uống không nhiều, thấy cảnh đó thì nhìn nhau cười.
"Giờ cậu còn rảnh quan tâm tôi nữa à, về ngủ giùm tôi. Tôi xem dự báo thời tiết rồi, tuần này cơ bản không thấy được đâu, nghỉ ngơi cho tốt đi." Lý Bất Phàm nói.
Quý Nhất Nam thấy hai người kia căn bản không để ý tới họ, liền nắm tay Lý Bất Phàm rồi cắn nhẹ lên đốt ngón tay y. Lý Bất Phàm hít nhẹ một tiếng, quay đầu liếc anh, ra hiệu đừng cắn nữa. Cái vẻ giả vờ giận dỗi của y có chút đáng yêu, Quý Nhất Nam cười cười, nghiêng người sát lại hôn nhẹ lên môi Lý Bất Phàm.
Bên cạnh còn có người đó...!
Lý Bất Phàm đẩy anh một cái, nhưng cũng chẳng dùng bao nhiêu sức.
Hơi thở nóng rực của Quý Nhất Nam phủ lên, anh ngậm lấy môi Lý Bất Phàm, chậm rãi m*t cắn, cố gắng không phát ra tiếng.
"À đúng rồi, trước đó tôi có nói với cậu chưa nhỉ." Tống Lãng Bạch đột nhiên ngồi thẳng dậy.
Lý Bất Phàm theo phản xạ cắn lại Quý Nhất Nam một cái, quay đầu đi, khẽ dịch người để mặt mình rơi vào bóng tối.
"Nói cái gì?" Y che giấu bằng cách uống một ngụm rượu.
"Ờ... thì..." Không hiểu sao Lý Bất Phàm đột nhiên lại kỳ lạ thế, mà đầu óc say rượu nên phản ứng cũng chậm, Tống Lãng Bạch tiếp tục nói, "Tôi đã sắp xếp xong hết ảnh bọn mình chụp bữa giờ rồi..."
"Nãy cậu đã nói rồi," Lý Bất Phàm hắng giọng, "Cậu say lắm rồi đấy, tôi còn giúp cậu chọn ảnh mà. Đợi đến khi nào chụp được 'Nhật Chiếu Kim Sơn' và 'Nguyệt Chiếu Ngân Sơn' thì chúng ta sẽ gửi cho ban tổ chức triển lãm nhiếp ảnh."
(*) Nguyệt chiếu ngân sơn mình edit ở chương trước là Trăng soi núi bạc.
Y đứng dậy khỏi ghế, tiện thể kéo tay Tống Lãng Bạch, đỡ hắn đứng lên.
"Đi thôi, về ngủ... ông chủ, phiền anh giúp bọn tôi đỡ người với."
Vào khách sạn, Quý Nhất Nam nắm tay Lý Bất Phàm, dẫn y về phòng mình.
Quẹt thẻ mở cửa, anh cắm thẻ, còn y dựa vào tường thay dép.
Vừa mang dép xong, người đứng phía sau đã xoay cằm y lại, đuổi theo hôn tới.
Có vật gì nóng rực áp vào xương cụt, hơi thở của Lý Bất Phàm bị nuốt trọn, nước bọt theo khóe môi chạy xuống.
"Anh Nhất..." Y gọi mơ hồ.
Y cảm thấy Quý Nhất Nam say rồi, đầu lưỡi toàn mùi rượu, gương mặt cũng nóng quá mức.
Quý Nhất Nam cụp mắt, một tay vòng qua eo Lý Bất Phàm, bế y lên ép vào tủ bên cạnh. Ngón tay nhẹ nhàng rút thắt lưng của y ném sang một bên.
"Cùng đi tắm nhé..." Anh nói.
Trong phòng tắm hơi nước bốc lên mù mịt, lưng Lý Bất Phàm cọ lên mặt tường gạch men nhẵn bóng để lại vệt nước, tấm kính bên cạnh in dấu hai bàn tay ướt sũng.
Không gian nhà tắm rất rộng, những tiếng r*n r* bị nén lại vang lên chút hồi âm. Hai má Lý Bất Phàm đỏ bừng, thậm chí đầu óc có hơi choáng váng. Y được Quý Nhất Nam bế thẳng lên, áp vào người anh, thuận tay quấn cho một chiếc khăn sạch.
Đi tới bên giường, Quý Nhất Nam đặt y xuống trước rồi quay người đi tìm máy sấy tóc.
Lúc quay lại, Lý Bất Phàm đang úp mặt lên gối, giọng nghèn nghẹt nói: "Trong phòng tắm hơi thiếu oxy."
Quý Nhất Nam ừ một tiếng, bật máy sấy, ngồi xuống mép giường giúp y sấy tóc.
Tóc Lý Bất Phàm không dài, Quý Nhất Nam dùng ngón tay vuốt vài lần là khô. Sấy xong, y vẫn không động đậy, mãi đến khi Quý Nhất Nam mang nước ấm tới mới lười biếng lật người lại.
"Hồi trước anh cũng chăm em như vậy đúng không?" Lý Bất Phàm cười, "Em đúng là chẳng hiểu chuyện gì cả."
"Là anh làm em thành thế này, anh chịu trách nhiệm." Quý Nhất Nam bình thản nói.
Lý Bất Phàm nhướng mày, dựa vào đầu giường: "Em cũng đâu có... đâu có mệt lắm đâu."
Quý Nhất Nam đặt cốc nước y đang uống lên tủ đầu giường, đi tới chiếc tủ lạnh mini, lựa qua lựa lại, cuối cùng lấy ra nửa quả dưa hấu rồi cắm hai cái thìa vào.
"Ăn chút trái cây đi." Quý Nhất Nam nói.
Lý Bất Phàm đang xem ảnh trên máy tính bảng. Thực ra lúc ở Wellington y cũng không hề rảnh mà vẫn luôn xử lý những bức ảnh họ dự định gửi cho triển lãm nhiếp ảnh.
Chưa kịp nhìn Quý Nhất Nam, y dán mắt vào màn hình, nói: "Anh để đó trước đi."
Quý Nhất Nam đặt dưa hấu xuống, ngồi bên giường nhìn Lý Bất Phàm một lúc. Ánh mắt anh hơi đờ đẫn, có vẻ vẫn chưa tỉnh rượu. Cuối cùng anh cũng không nhịn được, nghiêng người tới đòi hôn. Lý Bất Phàm đành phải giơ máy tính bảng cao lên, Quý Nhất Nam áp tới, môi lưỡi quấn quýt một lúc rồi vẫn lùi ra, tựa đầu lên ngực Lý Bất Phàm, nhắm mắt lại, giọng nhỏ xíu: "Em cứ tiếp tục làm việc của em đi."
"Bây giờ á? Thế này sao?" Lý Bất Phàm cười cười, dứt khoát ném máy tính bảng sang một bên, hai tay ôm lấy Quý Nhất Nam.
"Đầu hơi choáng..." Quý Nhất Nam khàn giọng nói.
Lý Bất Phàm ôm chặt anh hôn một chút, cảm nhận Quý Nhất Nam đang chầm chậm dụi đầu vào ngực mình: "Làm nũng à? Đầu choáng thì dựa vào em này... Tối nay trông anh say thật đấy, có khó chịu không?"
"Không khó chịu..." Quý Nhất Nam xoay người, đè Lý Bất Phàm xuống dưới, úp mặt sát vào má y, giống như một chiếc chăn nóng rực bao phủ hoàn toàn lấy y, như thể muốn dùng cả cơ thể mình để cảm nhận y.
"Anh có nặng lắm không?" Quý Nhất Nam hỏi.
"Không nặng, em đâu đến mức không chịu nổi từng này." Lý Bất Phàm vỗ vỗ lưng anh, cảm giác có vẻ như Quý Nhất Nam đã buồn ngủ, liền vươn tay tắt đèn đầu giường.
Người Quý Nhất Nam rất ấm áp, Lý Bất Phàm xoa xoa áo anh, tay vô thức luồn vào trong, áp lên làn da.
Xương sườn dưới da hơi nhô lên, Lý Bất Phàm chạm vào, lòng bàn tay dừng lại nơi có hình xăm.
Lúc ở trong phòng tắm y đã không nhịn được mà nhìn, nhưng Quý Nhất Nam rất thích làm từ sau lưng nên những lúc y thấy được cũng không nhiều.
"Anh còn chưa nói cho em biết cái này xăm từ khi nào?" Lý Bất Phàm hỏi.
"Sau khi anh rải tro cốt của em xuống hồ Bích Quỳnh," Giọng Quý Nhất Nam trong bóng tối rất thấp, "Anh không biết vẽ, phải tìm người khác chỉnh sửa bản phác thảo rất lâu mới xăm được một hình gần giống với hình xăm lần đó em vẽ cho anh."
Lý Bất Phàm im lặng một lúc, Quý Nhất Nam liền ôm lấy y, chóp mũi vùi vào tóc y, hít lấy mùi dầu gội sạch sẽ tươi mát.
"Sau khi nói chia tay với anh, em đã đi tham gia cứu hộ suốt một thời gian dài. Lúc đó h*m m**n sống của em rất thấp, vì thế em dứt khoát dùng chính mạng sống mình để giúp những người còn muốn sống." Lý Bất Phàm nói.
"Em rất sợ giai đoạn trầm cảm, vì nó đối lập quá mạnh với giai đoạn hưng cảm. Em sợ mình rơi vào trạng thái tiêu cực cực độ, đến cả nhấc tay cũng thấy khó khăn. Em mong anh có thể sống một cuộc đời bình thường, có một người yêu bình thường."
"Để bản thân kiên quyết hơn, em đã dọn dẹp hết tất cả ảnh chụp, lịch sử trò chuyện liên quan tới anh ra khỏi điện thoại. Ban đầu định xóa luôn, sau lại không nỡ. Dù sao cuối cùng cũng sẽ quên hết, không xóa hay xóa rồi thì có khác gì nhau đâu... nên em lưu tất cả vào một con chip, đặt vào sợi dây chuyền anh tặng em."
Rất nhiều lý do của những việc từng làm đã phai mờ trong ký ức, nhưng chỉ những việc liên quan đến Quý Nhất Nam, vừa nghĩ tới thôi là Lý Bất Phàm đã thấy áy náy và đau đớn vô cùng.
"Em nghĩ, dù sau này chỉ có một phần nghìn khả năng, em cũng có thể nhớ lại điều gì đó... khi nhìn thấy sợi dây chuyền luôn mang theo bên mình, chắc chắn em sẽ tò mò vì sao nó lại quan trọng đến vậy."
Ngày đầu tiên tiếp nhận điều trị, bác sĩ đã nói với Lý Bất Phàm:
Cảm xúc mãnh liệt sẽ giúp con người đánh dấu những điều quan trọng nhất trong dòng chảy ký ức.
Tình cảm dành cho một người khác sẽ để lại vô số dấu vết mà chính bản thân cũng không nhận ra.
Lúc tạm biệt nhau ở Wellington, miệng đã nói "Chúng ta đừng tới cầu Tình Nhân nữa", vậy mà Lý Bất Phàm vẫn một mình tới đó rất nhiều lần.
Mỗi lần điều trị xong rời khỏi bệnh viện, y đều vô thức đi về nơi đó. Gặp những cặp đôi tới treo khóa tình yêu, cứ như đang lặp lại những hình ảnh trong ký ức.
Suy đi ngẫm lại, dù là y hay Quý Nhất Nam, những sơ hở để lại đều quá nhiều. Có thể nhớ lại những chuyện liên quan đến Quý Nhất Nam, nếu nói là ngẫu nhiên thì chẳng bằng nói là tất yếu.
"Anh sợ em đau khổ, sợ em lại phát bệnh..." tay Lý Bất Phàm đặt lên eo Quý Nhất Nam, "Nhưng anh thật sự không hề để ý sao, sau khi mất trí nhớ, có thể em đã không còn là em của trước kia nữa?"
"Không," Quý Nhất Nam trả lời rất nhanh, "Có gì phải để ý chứ, em vẫn là chính em. Đây đâu phải diễn lại câu chuyện xưa gì, anh cũng không sâu sắc như em nghĩ, không cần phải suy xét đến mấy vấn đề triết học hay lý luận. Chuyện này đối với anh rất đơn giản, là em phải sống, phải tồn tại."
Ban đêm ấm áp, Quý Nhất Nam nghiêng mặt, đặt một nụ hôn lên vầng trán Lý Bất Phàm.
"Chúng ta không thể nhìn thấu được quy luật vận hành của thế giới, vậy thì chỉ còn cách nắm chặt những cơ hội được trao thôi."
---
Tác giả có lời muốn nói:
Về vấn đề y học trong việc ký ức Lý Bất Phàm phục hồi thế nào hoàn toàn là do tôi bịa.