Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Upehehe
---
"Quý Nhất Nam, anh đúng là cái đồ lừa đảo, cái gì cũng không nói cho em biết, anh không sợ kiếp này em sẽ không thích anh nữa à?"
Lý Bất Phàm nhìn chằm chằm anh, Quý Nhất Nam không lập tức đáp lời, nhưng Lý Bất Phàm cứ nhìn mãi, nhìn mãi, hốc mắt dần ướt lên, phải nghiêng đầu đi mới đỡ hơn một chút.
"Gió... gió lớn quá, thổi vào mắt em."
"Anh biết." Quý Nhất Nam giơ tay lên, lau nhẹ mặt y.
Gió đêm hơi lạnh, lại thổi đến mức vành mắt Lý Bất Phàm đỏ hoe.
"Rõ ràng là em đối xử với anh rất tệ... sao anh chẳng trách em gì cả?"
Mấy tháng không gặp, y bỗng có chút lúng túng, lại còn nói ra mấy lời đa sầu đa cảm thế này, giống như đột nhiên không quen lắm, nói xong liền gục đầu xuống.
"Từ cổ thành lái xe đến núi tuyết Ương Na xa lắm," Lý Bất Phàm lấy cổ tay dụi mắt, "Thật ra em đã đến từ rất sớm rồi."
"Không phải nói để anh ra đón em sao? Sao không nói với anh?" Quý Nhất Nam nhìn Lý Bất Phàm, lòng bàn tay xoa xoa sau gáy y.
Đoạn đường này xe không thể chạy lên được, chắc Lý Bất Phàm đã đi bộ suốt một quãng đường, trên người vẫn còn đổ mồ hôi.
"Tạo bất ngờ mà," Lý Bất Phàm hít mũi, kéo tay Quý Nhất Nam xuống khỏi mặt mình, cứ thế nắm lấy, "Đi thôi, đi tìm ngựa trước đã."
Ánh mắt Quý Nhất Nam không rời khỏi người y, bị Lý Bất Phàm kéo đi, nhưng anh vẫn dõi theo bóng lưng y.
Trời tối hẳn, vào đến rừng, Lý Bất Phàm mới quay lại hỏi Quý Nhất Nam: "Anh ơi, anh có mang đèn pin..."
Lời còn chưa dứt, y đã bị Quý Nhất Nam đẩy vào thân cây bên cạnh. Lưng cọ vào lớp vỏ cây thô ráp khiến y hơi nhói, ngay sau đó môi đã bị Quý Nhất Nam chặn lại. Lý Bất Phàm theo bản năng ngẩng mặt lên đón lấy, chóp mũi chạm vào má anh, đến cả hơi thở cũng bị nuốt trọn.
Nụ hôn của Quý Nhất Nam rất cuồng nhiệt, đầu lưỡi ấm nóng cạy mở khoang miệng Lý Bất Phàm mà l**m láp, mang cả không khí của y đi theo.
"Không gặp một thời gian..." Giọng Quý Nhất Nam khàn khàn, thỉnh thoảng lại thơm nhẹ lên môi y, "Anh còn sợ em quay về, nếu nhớ ra những điều không tốt anh từng làm rồi không cần anh nữa chứ."
Không khí nóng bỏng bỗng lắng xuống, thêm vào vài phần quấn quýt. Lý Bất Phàm dùng chóp mũi khẽ chạm nhẹ mũi Quý Nhất Nam, cổ họng y vẫn còn nghèn nghẹn, e là cũng chỉ nói được những lời chua xót: "Em còn không rõ tại sao anh lại thích em nữa... Anh nói anh rất hối hận khi nói câu cuối cùng kia với em, hóa ra cũng chỉ là nói em..."
Quý Nhất Nam lại cúi xuống hôn, cắn nhẹ đầu lưỡi Lý Bất Phàm, l**m chiếc răng nanh nhỏ của y, khiến câu nói ấy nuốt ngược trở lại.
"Đừng nói nữa, cả đời này hay là kiếp sau thì đó đều là những lời anh hối hận nhất khi nói ra." Quý Nhất Nam khẽ nói.
Dưới ánh trăng, Lý Bất Phàm ngước mắt lên. Y nhìn vào mắt Quý Nhất Nam, rất gần, rất gần.
Ngay cả khi họ còn xa lạ, Lý Bất Phàm cũng đã thích nhìn đôi mắt của anh. Khi đó y không nhìn rõ ràng như bây giờ, nhiều lắm cũng chỉ là một cái nhìn thoáng qua. Nhưng chỉ cần ánh mắt y lướt qua sẽ luôn chạm phải ánh nhìn của Quý Nhất Nam.
Anh cũng đang nhìn y, nhìn bằng ánh mắt tựa như nước ấm, rất sâu, lại vô cùng phức tạp.
Trước kia Lý Bất Phàm không hiểu, không biết Quý Nhất Nam đang nghĩ gì, còn tưởng ánh mắt ấy bẩm sinh đã thế, nhìn ai cũng thâm tình như nhau. Về sau mới biết, Quý Nhất Nam trước sau như một, tuyệt đối không đa tình.
"Em còn không bằng một con mèo nhỏ, cái gì cũng không nói với anh, em cứ tưởng như vậy là vì tốt cho anh," Lý Bất Phàm nhếch môi cười khổ, "Nhưng hình như không phải thế."
Quý Nhất Nam lắc đầu, v**t v* vành tai y.
Lý Bất Phàm nắm lấy cổ tay anh, nghiêng đầu hôn rất nhẹ một cái, rồi mới nói: "Quý Nhất Nam ơi, có thể trước đây em thật sự đã làm rất nhiều chuyện không tốt với anh, là vì em chưa suy nghĩ thấu đáo. Khi đó em bị bệnh, suy nghĩ rất cực đoan, cảm thấy dù sống hay chết cũng chẳng quan trọng, chỉ vì có anh nên em mới muốn cố gắng thêm một chút."
"Nhưng em đã không làm được, xin lỗi anh. Anh đừng tự trách mình nữa, trong tất cả mọi người, anh là người đối xử với em tốt nhất," Lý Bất Phàm hít sâu một hơi, "Lúc đó em cũng rất bất lực nên mới chọn một cách thức tệ hại như vậy. Khi ấy em đã bắt đầu mất trí nhớ rồi, cái gì cũng chẳng nhớ rõ. Vốn định ở Cầu Tình Nhân hỏi anh, có muốn sau này chúng ta cứ sống cùng nhau như vậy không, do dự rất lâu rồi vẫn bỏ cuộc..."
Trái tim như bị rạch một đường, Quý Nhất Nam sững sờ, gần như không kịp phản ứng trước những lời của Lý Bất Phàm.
Giọng anh hơi run, hỏi: "Em nói... cái gì cơ...?"
"Em đi Wellington làm nhiếp ảnh hiện trường cho hội thảo học thuật là vì trong đó có một buổi nghiên cứu về những tổn thương não bộ do rối loạn lưỡng cực gây ra."
"Trước khi em qua đời, chúng ta có thể gặp nhau lần cuối ở Shangri-La là vì em đã thấy một bài báo của viện nghiên cứu bên anh, biết được anh đã về nước. Em muốn gặp anh nhưng lại cảm thấy mình không có tư cách, vốn chỉ định lén nhìn một cái, không ngờ lại tình cờ gặp anh trong nhà hàng. Đóa hoa Cách Tang ở viện nghiên cứu được đánh dấu tên em mà chúng ta từng thấy cũng là bằng chứng, em đã đến Shangri-La rất nhiều lần, đều là vì anh."
"Anh nói... chuyện bé mèo nhỏ kia ấy, lúc đó em vốn đã định từ bỏ bản thân rồi, nhưng thấy anh sống khổ sở như vậy, em mới nhận ra mọi chuyện không giống như em nghĩ. Em từng cho rằng anh buồn một thời gian là sẽ ổn thôi. Thế nên sau này em mới muốn đi phẫu thuật. Trước khi phẫu thuật, em đi leo núi, tình cờ gặp một đội nghiên cứu khoa học. Em hiểu vì sao họ lại nhất định muốn lấy mẫu vật đến vậy, em nghĩ, nếu như đó là anh, trong lúc làm việc gặp chuyện như này, em cũng hy vọng sẽ có người giúp đỡ anh giống như em. Thế nên em đã đi, nhưng em không ngờ sẽ xảy ra tai nạn."
Lý Bất Phàm tiến lên phía trước, ôm chặt lấy Quý Nhất Nam, như một chú chim đã bay rất lâu, rất mệt.
Việc phát hiện bản thân bắt đầu mất trí nhớ xuất phát từ một cơ duyên rất bình thường.
Lúc đầu Lý Bất Phàm chỉ quên vài chuyện nhỏ. Thường xuyên làm mất đồ, thỉnh thoảng quên mất vài đoạn ký ức, tưởng như đã bỏ lỡ rất nhiều lời người khác nói, rất nhiều việc người khác làm... Có lần thậm chí còn nhầm lẫn thời gian đi công tác, vội vàng chạy đến sân bay làm thủ tục, mới được thông báo chuyến bay đã đặt tuần sau mới khởi hành.
Rời khỏi sân bay thì trời đổ mưa, Lý Bất Phàm cảm thấy có chút choáng váng, cuối cùng từ những biểu hiện bất thường lặp đi lặp lại trong thời gian này, cậu nhận ra cơ thể mình có vấn đề.
Cậu đi quá vội vàng, đến cả ô cũng không mang theo, định quay lại sân bay gọi xe thì lại gặp một bà lão cõng một giỏ hoa hồng, chậm rãi đi dưới gầm cầu.
Có lẽ bà nghĩ bên ngoài sân bay có người đến tiễn nên mới bán hoa ở đây. Lý Bất Phàm nghĩ đến việc về nhà vẫn còn Quý Nhất Nam, cậu rất sợ anh hỏi vì sao lại quay về, vì sao đến cả thời gian cũng nhớ nhầm. Cậu không trả lời được, cũng không nói ra được, liền nghĩ hay là coi như mình vốn ra ngoài mua hoa hồng vậy.
Thế là cậu lao vào mưa, chật vật mua về một bó, cầm vào tay mới phát hiện hoa gần như đã bị mưa dập héo hết rồi. May mà khi Quý Nhất Nam nhìn thấy hoa, anh cũng không để ý, cũng không nghĩ nhiều về chuyện Lý Bất Phàm quên chuyến bay.
Vài ngày sau đó, Lý Bất Phàm đến bệnh viện làm kiểm tra hệ thống não bộ.
Bác sĩ nói rối loạn lưỡng cực quả thực có khả năng gây mất trí nhớ, cậu không phải trường hợp cá biệt, nhưng ký ức có thể hồi phục hay không, hồi phục được bao nhiêu đều là ẩn số.
Lần đầu khi nghe kết quả này, Lý Bất Phàm không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ vô cùng máy móc nhờ bác sĩ nhất định phải niêm phong hồ sơ của mình. Sau đó cậu ép bản thân bình tĩnh lại, viết vào app ghi chú trong điện thoại một việc quan trọng nhất của mình: Valentine's Day, 5pm, Lover's Bridge.
Khi đó vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến Valentine's Day, bệnh tình của Lý Bất Phàm đã yên ổn rất lâu. Cậu thực sự từng nghĩ mình có thể cho Quý Nhất Nam một lời hứa hẹn, dự định sẽ tỏ tình vào đúng ngày lễ tốt nghiệp tiến sĩ của anh, vậy mà tất cả lại hóa thành bọt biển.
Cho đến tận hôm nay, cả cuộc đời cậu chưa từng có một khoảnh khắc nào thật sự vững vàng. Bản thân cậu cũng giống như bọt biển, phiêu diêu giữa không trung thì rất cao, rất đẹp và tự do, nhưng chỉ cần chạm vào liền tan thành hư không.
Buổi sáng hôm đó, Lý Bất Phàm ngồi ngẩn người trong nhà vệ sinh bệnh viện, tập mỉm cười trước gương rất nhiều lần mới làm bản thân trông có vẻ bình thường hơn một chút.
Thế nhưng khi vừa đối diện với Quý Nhất Nam, cậu lại không cười nổi nữa, chỉ đành ngồi trước máy tính giả vờ làm việc.
Thấy cậu đang bận, Quý Nhất Nam ngồi bên cạnh, đút cho cậu ăn những loại trái cây rất ngọt. Ngọt đến mức Lý Bất Phàm ăn rồi lại rơi nước mắt, cậu đành phải nói: "... Tôi đang trong kỳ trầm cảm."
Nói xong cậu liền xoay người lại, ôm eo Quý Nhất Nam mà khóc.
Còn nếu thật sự phải nói một khoảnh khắc Lý Bất Phàm quyết định buông bỏ, bây giờ cũng đã có thể nhớ lại trọn vẹn.
Đó là một buổi sáng rất đỗi bình thường, cậu nằm trên giường, tỉnh dậy, phát hiện người nằm bên cạnh mình là một người xa lạ.
Cả người cậu cứng đờ không dám cử động. Nỗi sợ khiến cậu đè nén cả hơi thở, lặng lẽ quan sát xung quanh rất lâu. Cậu tính toán thời gian một cách rõ ràng, khoảng nửa tiếng sau, khi nắm lấy sợi dây chuyền trên cổ, cậu mới hoàn toàn nhớ ra người đó là Quý Nhất Nam, là người cậu yêu.
Điều may mắn duy nhất là Quý Nhất Nam chưa tỉnh dậy, cũng không phát hiện ra.
Hóa ra cậu thật sự có thể quên cả Quý Nhất Nam. Lần này là ba mươi phút, vậy lần sau thì sao? Hai tiếng? Hai tháng? Có khi nào đến một ngày nào đó, khoảng thời gian ấy sẽ kéo dài thành cả đời...
Cậu không dám nghĩ tiếp, một người chẳng nhớ được gì thật sự có đủ tư cách để làm người yêu sao? Chỉ cần nghĩ đến việc Quý Nhất Nam phải mãi mãi ở bên một người như vậy, trong lòng Lý Bất Phàm liền nảy sinh những ý nghĩ cực đoan hơn —
Chi bằng chết quách đi cho rồi, cứ hoàn toàn rời khỏi thế giới này đi.
Thế nhưng ý nghĩ muốn chết của cậu chưa bao giờ đủ quyết tâm, Quý Nhất Nam thậm chí không cần nói gì, không cần ôm cậu, chỉ cần giống như trước đây, dùng ánh mắt rất để tâm, rất trân trọng ấy nhìn cậu là cậu đã không thể làm ra chuyện tàn nhẫn với chính mình.
Bởi vì Quý Nhất Nam nhất định sẽ đau lòng, sẽ buồn bã.
Cậu giằng co không ngừng. Một bên nghĩ rằng nếu chia tay Quý Nhất Nam, thời gian có lẽ sẽ giải quyết được tất cả, chỉ cần chờ đến khi anh không còn nhớ Lý Bất Phàm là ai, hoặc cho dù nhớ ra cũng chẳng còn để tâm nữa là được. Bên kia lại nghĩ, cậu luyến tiếc Quý Nhất Nam, luyến tiếc đoạn tình cảm này, tự trách mình sao có thể ích kỷ đến vậy, bắt Quý Nhất Nam phải chăm sóc cho một "kẻ tàn phế" như cậu suốt cả đời.
Vẫn là nên chia tay, cậu yêu Quý Nhất Nam nhiều lắm, sao có thể để anh sống không tốt được?
Để khiến bản thân quyết tuyệt hơn, không còn dao động nữa, Lý Bất Phàm đã lưu toàn bộ ảnh của Quý Nhất Nam trong điện thoại cùng tất cả tin nhắn anh gửi vào một con chip, sau đó xóa sạch những gì còn lưu trong máy.
Coi như họ chưa từng gặp nhau.
Cả đời này Lý Bất Phàm chưa từng rơi nhiều nước mắt đến thế. Suốt một quãng thời gian rất dài, cậu cảm thấy có lẽ mình như một người đã chết, chỉ là đang miễn cưỡng tồn tại trong thế giới này.
Cậu nghĩ Quý Nhất Nam cuối cùng cũng được tự do rồi. Dù đã nói những lời tàn nhẫn, cậu vẫn không nhịn được lén đến Shangri-La nhìn anh, còn đồng ý với Tống Lãng Bạch rằng một thời gian nữa sẽ cùng hắn chụp ảnh ở đây để tham gia triển lãm nhiếp ảnh, không ngờ lại bị Quý Nhất Nam bắt gặp như vậy.
Nhìn Quý Nhất Nam sống khổ sở chẳng khác gì mình, cậu càng tin rằng bản thân chính là nguồn cơn của tất cả.
May mà cậu biết được, gần đây sắp có một diễn đàn y học thảo luận về ảnh hưởng của rối loạn lưỡng cực đối với não bộ. Người diễn thuyết chính đang tuyển tình nguyện viên cho ca phẫu thuật của mình, mà chứng mất trí nhớ của cậu có khả năng sẽ được điều trị bằng loại phẫu thuật đó.
Vì thế cậu mới quay về Wellington. Trong lúc chờ diễn đàn khai mạc, cậu lại muốn đến núi Manla một chuyến, xem lại những nơi cậu và Quý Nhất Nam từng đi qua.
Thật trớ trêu thay, cậu lại chết vào khoảnh khắc tha thiết muốn sống nhất.
"Em chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ bỏ anh lại, em chỉ là.... bỏ lại chính bản thân mình thôi..." Y nói, "Em không dám nói với anh vì em biết anh sẽ nói gì. Anh sẽ nói cho dù em mất trí nhớ cũng chẳng sao cả, dù sau này hậu quả có nghiêm trọng hơn thì anh cũng chịu được. Vậy em phải chấp nhận thế nào đây? Nếu em nghe những lời đó, em thà chết ngay lập tức còn hơn."
"Đó không phải là một cuộc đời anh nên có. Anh không thể chỉ vì ở bên em mà ngay cả một mối quan hệ yêu đương bình thường cũng không cần nữa. Đối với em khi đó, đây là chuyện không có cách nào để giải quyết cả. Em rất muốn ở bên anh, rất muốn mặt dày thêm một chút, để nửa đời sau của anh đều là ở cạnh em. Nhưng chỉ cần đối diện với anh, em lại không nỡ."
"Em không thể nhớ lại hoàn toàn tất cả những chuyện trước đây, có lẽ là còn cần thêm rất nhiều thời gian. Nhưng em không đợi được lâu như vậy, em chỉ muốn ở bên anh. Những lúc anh không ở cạnh em, ngày nào em cũng nhớ anh hết." Lý Bất Phàm nghiêng mặt, gối lên vai Quý Nhất Nam, "Anh đừng vì những lời nói trước kia của em mà nghi ngờ bản thân, cũng đừng nghi ngờ em. Em thật sự rất chân thành... chỉ là chưa từng có cơ hội nói ra."
Y cảm nhận được bàn tay nóng bỏng của Quý Nhất Nam đặt l*n đ*nh đầu mình.
Khi ôm chặt nhau như thế này có thể nghe rõ nhịp tim của đối phương.
Đi bệnh viện rất nhiều lần, thậm chí có quãng thời gian phải nằm viện dài ngày, ngoài uống thuốc ra, còn có cả liệu pháp điện giật... quá trình ấy vừa dài vừa hỗn loạn.
Dù đau đớn và khổ sở như vậy, Lý Bất Phàm vẫn không thể nhớ lại toàn bộ. Nhưng những khoảnh khắc quan trọng nhất lại giống như vàng lấp lánh trong cát, khiến y không thể quên được.
Mỗi câu, mỗi chữ Lý Bất Phàm nói, Quý Nhất Nam đều nghe rõ. Trái tim anh như một mặt trống bị gióng lên, rung động không ngừng.
Hóa ra... hóa ra anh chưa từng bị Lý Bất Phàm vứt bỏ.
Hóa ra tình yêu của anh, từ đầu đến cuối đều có hồi đáp.
Quý Nhất Nam đứng lặng người rất lâu, nhìn về nơi có một vệt ánh trăng lọt qua khe thân cây.
"Nếu anh muốn ghét em một lúc, em cũng có thể chấp nhận." Lý Bất Phàm ngẩng mặt lên.
Quý Nhất Nam thành thật nói: "Anh từng ghét em, ghét em cái gì cũng không nói rõ đã rời đi, ghét em nghĩ anh là người bình thường nên rời xa em cũng chẳng sao cả... Nhưng so với việc anh yêu em, ghét có đáng là gì chứ."
Anh lại chạm nhẹ lên môi Lý Bất Phàm, lẩm bẩm: "... Lần này thật sự còn rất nhiều thời gian."
Lý Bất Phàm thuận theo ôm lấy eo Quý Nhất Nam, hôn một lúc rồi khẽ nhắc anh: "Chúng ta còn phải đi tìm ngựa."
"À, ừ... đúng rồi ha." Quý Nhất Nam hoảng hốt nói.
Đúng lúc này, bỗng trong rừng vang lên tiếng hí the thé của một chú ngựa non. Cả hai khựng lại, Quý Nhất Nam với tay ra sau lưng lấy đèn pin trong ba lô, chiếu vào rừng cây.
Một chú ngựa con bị đè dưới thân cây gãy, hai mắt phát sáng nhìn về phía họ.
"Bị thương rồi?" Lý Bất Phàm hạ thấp giọng.
Quý Nhất Nam nói: "Qua xem thử."
Quý Nhất Nam đi đến bên chú ngựa, trước tiên ngẩng đầu quan sát xung quanh, xác nhận cây không tiếp tục gãy. Lý Bất Phàm ngồi xổm bên cạnh, nương theo ánh đèn pin kiểm tra tình trạng của nó.
"Có lẽ chỉ bị đè thôi, không có cành cây đâm xuyên cơ thể." Y thử nâng thân cây lên. Rất nhanh, Quý Nhất Nam cũng tới giúp.
"Nào, một, hai..." Lý Bất Phàm hô.
Hai người mỗi người ôm một đầu thân cây, vậy mà thật sự nhấc được nó lên.
Chú ngựa con vùng vẫy bò ra ngoài, nhưng nơi bị đè nặng nhất là chân sau lại không cách nào đứng dậy nổi.
Đặt thân cây xuống, Quý Nhất Nam bảo Lý Bất Phàm cầm đèn pin, còn mình thì bế chú ngựa cao quá bắp chân lên.
Con ngựa trông to lớn, nhưng ở trên người Quý Nhất Nam cao một mét chín lại trông giống một cái bao tải.
"Đi thôi." Anh vác ngựa lên một bên vai, thậm chí còn rảnh một tay nắm lấy tay Lý Bất Phàm. "Anh cưỡi ngựa đến."
Lý Bất Phàm nắm tay anh, cười rồi đặt tay lên người chú ngựa con: "Anh đỡ cho chắc, đừng gây tổn thương lần hai."
"Anh gọi cho A Hạ, bảo cậu ấy tìm xe đến đón chúng ta." Quý Nhất Nam nói.
Đến khi ra khỏi rừng, trời đã sụp tối hẳn.
Gió thổi qua đồng cỏ phát ra tiếng xào xạc. Những đóa hoa Cách Tang trên mặt đất lay động, như đang vẫy tay chào đón.
Phía bên kia sườn núi, mặt hồ xanh biếc dưới ánh trăng trông càng thêm trầm lắng, làm những gợn sóng lấp lánh như sao trời.
Đáng tiếc là đêm nay có mây, hơn nửa dãy núi tuyết Ương Na bị vùi trong tầng mây.
"Trước đây anh đã rải tro cốt của em ở đây," Quý Nhất Nam nói, "Đây là hồ Bích Quỳnh. Hoa Cách Tang năm nào cũng nở rất đẹp, bên cạnh lại là núi tuyết Ương Na, đều là những nơi em thích."
Lý Bất Phàm lại thất thần, một lúc lâu sau mới nói: "Chúng ta cùng đợi 'trăng soi núi bạc' nhé, giống như bức ảnh hôm đó ở triển lãm ấy."
(*) QT là "Nguyệt chiếu ngân sơn"
"Được thôi, có lẽ mấy hôm nữa là thấy được." Quý Nhất Nam đặt chú ngựa con lên yên, dùng dây trong ba lô buộc cố định lại.
Không thể ngồi thêm người được nữa, nhưng lần này anh có thể nắm tay Lý Bất Phàm. Một tay Quý Nhất Nam kéo dây cương, một tay nắm lấy tay y.
Dưới dãy núi tuyết sừng sững, hai cái bóng do ánh trăng chiếu xuống quấn chặt vào nhau, men theo lưng núi xanh thẳm, xuyên qua biển hoa Cách Tang đỏ rực.
---
Tác giả có lời muốn nói:
Đang nghe Đêm Ulaanbaatar
Hehe: Những lời cuối cùng anh Nam nói với anh Phàm nằm ở chương 44, cụ thể là câu này:
"Dù tôi có dùng từng ấy năm để nuôi một bé mèo nhỏ đi nữa, hẳn là nó cũng sẽ có tình cảm với tôi."
Giải quyết hết nút thắt rồi nha, hổng còn vắt chanh nữa đâuuu