Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Upehehe
---
Buổi tối hôm sinh nhật ba mươi tuổi, hiếm khi Quý Nhất Nam trò chuyện vài câu với Tiểu Thất về Lý Bất Phàm.
Hoặc có thể nói, đó là lần đầu tiên anh chủ động nhắc đến cậu. Nguyên do bắt đầu từ việc Tiểu Thất lúc nấu ăn lỡ tay cho rau mùi vào.
Hơi nước bốc lên mù mịt trong bếp, đến khi cho xong rau mùi, Tiểu Thất mới chợt nhớ ra Quý Nhất Nam không thích ăn thứ này, liền quay người nói với anh: "Anh Nhất, xin lỗi nhé, tôi không để ý cho rau mùi vào rồi, để lát nữa tôi nhặt ra cho anh."
Quý Nhất Nam bước vào, cầm đĩa thức ăn Tiểu Thất đã bày sẵn trên bàn, lúc này mới nói: "Thực ra tôi không kén, người kén không phải là tôi."
Tiểu Thất sững người một lát, rồi mới phản ứng ra Quý Nhất Nam có lẽ đang nhắc tới ai.
Hai người ra ban công ngồi ăn tối. Nghe Quý Nhất Nam buột miệng nhắc một câu như vậy, Tiểu Thất mới dò hỏi: "Dạo này anh ngủ thế nào? Trời lạnh rồi, ban đêm bên mình bật lò sưởi, có lúc ngột ngạt lắm, còn khó ngủ hơn mùa hè bật điều hòa."
Tiểu Thất và Quý Nhất Nam chung một văn phòng. Có khi sáng sớm bốn, năm giờ, Quý Nhất Nam đã tới làm việc rồi, hỏi thì anh chỉ nói là không ngủ được.
"Gần đây cũng ổn, chỉ là hơi khô." Quý Nhất Nam nghe Tiểu Thất nhắc đến chuyện này, liền không nhịn được mà nghĩ, thật ra Lý Bất Phàm thích nhất là mùa đông. Cậu thích được ôm, thích cảm giác hai người rúc vào nhau...
Dòng suy nghĩ vừa mở ra liền không sao dừng lại được. Quý Nhất Nam bỗng nhiên rất muốn, rất muốn gặp Lý Bất Phàm, đến cả cơm cũng chẳng còn tâm trạng ăn tiếp.
Đợi Tiểu Thất đi rồi, anh cầm chìa khóa, lái xe thật lâu, lên tận một ngọn núi rất xa.
Không biết thói quen này đã hình thành từ khi nào, mỗi lần nghĩ tới Lý Bất Phàm, Quý Nhất Nam lại muốn tìm một nơi vắng người để ngồi một lát. Có lẽ vì cậu cũng thích ở trên núi, nên bây giờ anh cũng vậy.
Còn chuyện tìm hoa, thật ra là điều anh nghĩ ra sau đó.
Anh lái xe rất lâu trong màn đêm, dừng lại một lúc bên ven đường, không gian trong xe dần lạnh xuống.
Quý Nhất Nam tựa tay lên vô lăng, nhìn ra ngoài qua cửa kính, chẳng thấy gì cả. Anh châm một điếu thuốc, mới hút được hai hơi, đã bắt đầu gọi điện liên tục cho Lý Bất Phàm.
Sau khi làm xong giấy chứng tử, anh không đi hủy số điện thoại này. Ban đầu chỉ là muốn giữ lại cho mình một chút gì đó liên quan tới Lý Bất Phàm, còn tưởng mình sẽ thường xuyên nhắn tin cho số ấy. Nhưng khi Lý Bất Phàm thật sự rời đi, anh mới phát hiện ra bản thân mình tỉnh táo đến đáng sợ.
Cho dù thỉnh thoảng có mơ thấy, chỉ cần hơi tỉnh lại, anh cũng lập tức nhận ra hiện thực — Lý Bất Phàm đã không còn nữa.
Những cuộc gọi đi đương nhiên chẳng có ai nghe máy. May mà Quý Nhất Nam có thói quen nạp tiền đúng hạn, cho nên mỗi lần gọi sang, đường truyền mới có thể kéo dài thêm một chút.
Trong màn đêm yên tình, bên trong chiếc xe đóng kín cửa sổ, dường như ngay cả tiếng côn trùng cũng chẳng nghe thấy, chỉ còn tiếng đường truyền lặp đi lặp lại khiến Quý Nhất Nam liên tưởng đến vô vàn sự chờ đợi.
Nhưng anh không chờ nổi nữa, thuốc hút đến hơi choáng váng, muốn nói chuyện mà lại không mở miệng được, anh dứt khoát loạng choạng bước xuống xe. Hai luồng đèn pha chiếu sáng một mảng cỏ, Quý Nhất Nam ngồi phịch xuống đất, nghe thấy tiếng cỏ cây xào xạc bên cạnh.
Anh nghiêng mặt nhìn sang, thấy một con sóc xám ôm quả thông, đứng bằng hai chân trên mặt đất, tò mò nhìn anh chằm chằm.
Quý Nhất Nam là một con người, con sóc nhỏ cũng chỉ là một con sóc.
Sợ làm phiền đến sinh vật cuối cùng đang ở bên cạnh mình, Quý Nhất Nam không nhúc nhích. Anh hơi nghiêng đầu, ngẩn người một lúc, rồi mới để ý thấy dưới chân con sóc có một bụi hoa.
Thế là anh nhớ tới sinh nhật bị mưa làm rối loạn kế hoạch năm ấy, nhớ tới đôi mắt của Lý Bất Phàm trong mưa, nhớ tới bó hoa trong tay cậu. Không biết Lý Bất Phàm khi đó có giống như anh, cũng bất ngờ thế này khi nhìn thấy món quà này không.
Tâm trạng vốn rất tệ, Quý Nhất Nam lại thở ra một hơi, anh chống hai tay xuống bãi cỏ, nhìn lên bầu trời đầy sao.
Không sao cả... Bây giờ đã đỡ hơn một chút rồi.
Giống như anh lại vừa nhận được một món quà do Lý Bất Phàm tặng, một món quà rất xa xôi. Cũng không biết nếu bây giờ Lý Bất Phàm vẫn còn sống, cậu có còn muốn tặng anh món quà gì nữa không.
Thảm thật.
Quý Nhất Nam dụi dụi mắt.
Người mình yêu nhất trước khi rời đi cũng chẳng nói với anh một lời. Rốt cuộc có phải là không còn yêu anh nữa không?
Nếu không phải, vậy tại sao lại cứ thế mà đi?
Bệnh tình của cậu rốt cuộc ra sao, thậm chí... việc trượt ngã từ trên núi xuống, thật sự chỉ là tai nạn ư?
Không còn ai có thể cho Quý Nhất Nam câu trả lời, hoặc cũng có thể vốn dĩ chẳng có câu trả lời nào cả.
Cứ sống đi...
Bản thân cứ thế mà sống tiếp vậy.
Quý Nhất Nam nằm trên sườn núi rất lâu. Thẳng thắn mà nói thì mùa đông ở Shangri-La lạnh đến đáng sợ, anh vừa về là đổ bệnh.
Nhưng cũng không ốm bao lâu, nhiều nhất chỉ khoảng hai tuần.
Quý Nhất Nam lại trông như chẳng hề hấn gì, ngoại trừ mái tóc bạc ấy đến giờ vẫn không tìm ra nguyên nhân.
"Sinh nhật năm đó anh đi leo núi, lúc buổi tối ấy," Quý Nhất Nam nói rất nhẹ nhàng, "Ở trong núi vui lắm, dù anh đi có một mình nhưng cũng coi như khá vui vẻ, anh thích khoảng thời gian không có ai quấy rầy."
Lý Bất Phàm nghe xong, không nói gì. Sau đó, có người gọi y, chắc là y tá, y mới mở miệng: "Đến lượt em rồi."
"Ừ, xong thì nói với anh một tiếng." Quý Nhất Nam nói.
"Năm nay anh không cần phải đón sinh nhật một mình nữa."
Lý Bất Phàm để lại một câu như vậy rồi cúp máy.
---
Mùa xuân ở Shangri-La không giống những nơi khác, dù đã đến thời điểm nhiệt độ đáng lẽ phải ấm lên, nơi này vẫn rất lạnh.
Khoảnh khắc ấm áp nhất của mỗi tối chính là lúc Quý Nhất Nam cuộn mình trong chăn gọi điện thoại với Lý Bất Phàm.
Anh rất khó nhận ra là từ ngày nào, trong phòng đã không cần bật điều hòa nữa, chỉ riêng ánh nắng buổi trưa mỗi ngày cũng đã đủ hong cho căn phòng nóng ran.
"Em xem cừu nè," Quý Nhất Nam xoay camera, hạ giọng bắt chước đàn cừu kêu mấy tiếng "be be".
Sườn núi từng mảng xanh ngát, dưới ánh hoàng hôn, màu xanh ấy trông như úa vàng, đàn cừu đang ăn cỏ ngơ ngác dừng lại, tất cả đều nhìn về phía Quý Nhất Nam. Một lúc lâu sau mới như xác nhận được gì đó, đồng loạt đáp lại: "Be —"
Lý Bất Phàm bên kia điện thoại bật cười, bên y lúc ấy là ban đêm, trong phòng chỉ bật một chiếc đèn đứng dưới đất, ánh sáng nhàn nhạt.
"Anh nói xem có phải chúng nghe hiểu anh nói không vậy? Hay anh vô tình nói trúng cái gì với chúng rồi?"
Lý Bất Phàm tỉnh giấc giữa đêm, tỉnh rồi không ngủ lại được, bèn nhắn cho Quý Nhất Nam một tin, không ngờ anh lại trả lời ngay lập tức.
Khi điện thoại của Quý Nhất Nam gọi tới, Lý Bất Phàm vừa mới ngồi dậy từ trong chăn, cổ họng dính dính, hơi khàn.
"Quý Nhất Nam ơi, có nhớ em không?"
Quý Nhất Nam mím môi, đưa camera về phía mình, nhưng lại nói: "Em hỏi mấy con cừu ấy."
"Muốn em hỏi cừu thì anh phải cho em xem cừu chứ." Lý Bất Phàm bật cười.
"Không được." Quý Nhất Nam lại phủ nhận. "Cứ nhìn anh đi."
Lý Bất Phàm nói: "Sao anh vô lý thế."
"Với em thì không nói lý được." Quý Nhất Nam thừa nhận.
Anh khẽ cười một tiếng, không biết là bất lực hay điều gì khác, "Điều anh hối hận nhất năm đó là nói lý với em quá nhiều."
"Thế anh kể tiếp đi, sau ba mươi tuổi thì sao? Anh còn làm những chuyện gì nữa?" Lý Bất Phàm chỉnh lại cái gối tựa để nằm thoải mái hơn.
"Ba mươi lăm tuổi..." Quý Nhất Nam nói chậm lại, "Có một chuyện có thể kể cho em nghe. Năm đó anh nhận được một giải thưởng, là giải dành riêng cho các học giả trẻ."
"Nhận giải xong, anh rất vui."
Vì đồng nghiệp tổ chức chúc mừng, tối hôm ấy Quý Nhất Nam uống say. Anh ôm chiếc cúp nhét vào trong áo phao, tìm một tài xế đưa mình lên núi Ương Na.
Khi đó vẫn là mùa đông, hoa chưa nở, bãi cỏ trơ trụi.
Chiếc cúp được anh ôm ủ đến ấm nóng, Quý Nhất Nam mở áo phao, lấy chiếc cúp ra, cười ngây ngô trong cơn say, nói với khoảng đất trống trước mặt: "Lý Bất Phàm ơi, cậu xem... giải thưởng này khó lấy lắm. Lúc họ công bố tôi đoạt giải, bản thân tôi còn không dám tin. Nhưng nếu cậu ở đây, chắc chắn cậu sẽ nói, giải thưởng này vốn dĩ phải là của tôi."
Anh ngã ngồi xuống bãi cỏ, ôm chiếc cúp cứng ngắc ấy, giống như đang ôm lấy Lý Bất Phàm.
"Ừm... thật ra dạo gần đây cũng khá vui." Quý Nhất Nam mở đầu như vậy, sững người một lát rồi mới tiếp tục, "Có đồng nghiệp kết hôn, cũng xem như kết hôn muộn rồi, tôi đi dự đám cưới. Ban đầu anh ấy còn muốn tôi làm phù rể, nhưng người đã có đối tượng thì tốt nhất không nên làm phù rể nhỉ? Tôi cũng không biết có quy tắc đó hay không."
Nói xong lại im lặng một lúc, chính anh cũng không rõ mình đang nghĩ gì. Uống rượu vào, đầu óc rối bời, anh cố nhớ lại những khoảnh khắc quý giá nhất trong quãng thời gian ở bên Lý Bất Phàm, nhưng lại thấy mọi thứ như dần mờ đi.
Anh rất sợ cảm giác này, thế là anh kìm nén lại nỗi nhớ, đến khi nhận ra tay mình hơi tê mới hơi nới lỏng chiếc cúp ra.
"Bất Phàm ơi, giá mà cậu ở đây thì tốt biết mấy..."
Anh lại khóc.
Không được, đừng khóc nhiều như vậy, biết đâu Lý Bất Phàm đang nhìn anh.
Hơn nữa, anh đã ba mươi lăm tuổi rồi.
Vậy còn Lý Bất Phàm thì sao, bây giờ đã bao nhiêu tuổi rồi?
Quý Nhất Nam nghĩ đến đó, liền quên mất chuyện rơi nước mắt.
Sáu tuổi... Có lẽ là sáu tuổi rồi.
Có thể ở kiếp này, cậu sẽ có ba mẹ rất tốt, sẽ có người yêu khiến bản thân cũng hài lòng...
Không thể nghĩ tiếp nữa.
Quý Nhất Nam hít hít mũi, lại trân trọng ôm chiếc cúp vào lòng, đặt nó trong vòng tay, nơi khóa áo vẫn còn kéo hờ.
Anh loạng choạng đứng dậy, men theo con đường núi đi mãi, đi mãi, bỗng nhiên tuyết rơi từ trên trời xuống.
Đi đến khi hai chân tê dại, trước mắt mới xuất hiện một chút ánh sáng, lạnh quá, lạnh quá... vậy mà đi một lúc, toàn thân lại nóng lên, còn toát mồ hôi. Nhìn thấy ánh sáng ấy, Quý Nhất Nam còn tưởng mình đang đứng trên Cầu Tình Nhân, tưởng rằng phía trước có người mình thích đang ôm hoa chờ anh.
Đúng rồi, lễ tốt nghiệp tiến sĩ, khi đó Lý Bất Phàm nhắc tới Cầu Tình Nhân, rốt cuộc là muốn làm gì?
Sau này giải thích là muốn gọi điện chia tay, không tin, sao lại có người cố ý chạy tới cầu chỉ để gọi điện, huống chi lúc đó cậu còn nói mình đã về nước rồi.
Tất cả đều là giả, lừa tôi, chỉ để rời bỏ tôi.
Nghĩ tới nghĩ lui, Quý Nhất Nam lại thoáng hờn Lý Bất Phàm.
Cứ nghĩ rằng bỏ anh lại một mình như vậy là anh cũng sẽ sống rất tốt sao... chẳng nói với anh điều gì, từ thời trung học đã như thế... sao lại thích tự mình gánh vác đến vậy, để bây giờ anh biết phải làm sao đây.
Dù đi rất chậm, Quý Nhất Nam cuối cùng vẫn tới "Cầu Tình Nhân".
Lúc bước lên cầu, mắt anh đột ngột nhói lên, trời đất quay cuồng mấy phút, tay anh chạm vào bức tường của một nhà nghỉ.
Quý Nhất Nam đẩy cửa bước vào, hơi ấm ập vào trong quần áo, anh nghe ông chủ hỏi: "Ở trọ à?"
Hóa ra không phải Cầu Tình Nhân, Quý Nhất Nam nói là ở. Ngoài nơi này ra, anh cũng chẳng còn chỗ nào để đi, tiện tay lấy chiếc cúp ra đặt lên quầy lễ tân.
"Cái này đủ không?"
Ông chủ trạc tuổi Quý Nhất Nam, nhìn ra anh đang say, cười ồ lên một tiếng, nói: "Thứ này chỗ tôi không dám nhận đâu."
Sau đó Quý Nhất Nam vẫn trả tiền, nhưng cho đến lúc nằm lên giường, đoạn này anh đã không còn chút ấn tượng nào.
"Tối hôm đó anh ăn cơm với đồng nghiệp, mọi người đều chúc mừng anh đoạt giải, rượu thì không uống không được. Sau đó say rồi, anh một mình ngồi xe lên núi Ương Na, muốn cho em xem cái cúp." Quý Nhất Nam nói.
Lý Bất Phàm im lặng một lúc, rồi mới hỏi: "Lúc đó... anh chôn em ở chỗ ấy sao?"
"Nơi đó có hoa Cách Tang rất đẹp, hơn nữa em cũng thích những vì sao ở nơi đó, Mặc dù..."
"Mặc dù em chưa từng nhìn thấy."
Quý Nhất Nam khựng lại, "Em nhớ ra một ít rồi."
"Quý Nhất Nam ơi, đợi em về rồi chúng ta cùng đi núi tuyết Ương Na nhé, nhưng nếu là mùa hè thì còn nhìn thấy được Nhật Chiếu Kim Sơn không?" Lý Bất Phàm hỏi.
Gió nhẹ thổi qua mái tóc Quý Nhất Nam, anh nhìn vào ống kính nói: "Nếu không thấy thì đợi thêm một chút là được. Lần này chúng ta có rất nhiều thời gian."
---
Vì chênh lệch múi giờ, rất nhiều lần Lý Bất Phàm gọi cho Quý Nhất Nam, anh vẫn đang ở trên núi.
Quý Nhất Nam đặt điện thoại sang một bên để Lý Bất Phàm có thể nhìn anh làm việc.
"Có hai năm anh đều dẫn dắt sinh viên, mỗi trường đại học địa phương mời anh làm giáo sư. Bình thường cũng không có quá nhiều việc, chủ yếu là hy vọng anh dẫn dắt sinh viên thôi." Quý Nhất Nam cầm một chiếc xẻng nhỏ, từ từ đào một cây nấm ra khỏi lớp đất ẩm. "Anh cứ nghĩ đến lúc chúng ta còn đi học, nhìn những sinh viên là anh lại nghĩ tới em. Nhưng soi gương thì phát hiện ra mình đã lớn đến vậy rồi, còn em thì vẫn là dáng vẻ trong ký ức của anh."
Quý Nhất Nam xoay cây nấm trước ống kính, cây nấm màu xanh, trên mũ có vết nứt, anh nói: "Em xem, đây là nấm dẻ xanh."
"Ăn được không anh?" Lý Bất Phàm ngồi ngoài ban công nhỏ.
"Ăn được, đợi em về anh làm cho em ăn." Quý Nhất Nam lại cúi đầu tiếp tục đào cây khác.
"Hồi đó anh mới nhận ra, có một chuyện anh hiểu ra quá muộn," Giọng anh vẫn bình thản, chỉ là anh cúi đầu không nhìn Lý Bất Phàm, "Thật ra con người không phải chỉ sống đến già mới chết, con người có thể chết bất cứ lúc nào."
"Hôm bữa em có tới Cầu Tình Nhân." Lý Bất Phàm nói. "Em đi ngắm hoàng hôn, rất đẹp, không giống ở Vân Nam."
Tay Quý Nhất Nam khựng lại.
"Em còn đi tìm tiệm kem gần đó, không ngờ nó vẫn còn."
"Vẫn còn à?" Quý Nhất Nam ngẩng mặt lên.
"Còn, nhưng lúc em tới thì thấy ông chủ treo biển sang nhượng rồi. Nếu không bán được, có lẽ sẽ đóng cửa."
Lúc này Quý Nhất Nam mới nhớ ra, họ quay về là mốc thời gian vài tháng sau khi Lý Bất Phàm qua đời, khi đó tiệm kem đúng là vẫn còn.
Vậy lần trước đi... Anh lại quên mất.
Lý Bất Phàm kéo lại tấm chăn đắp trên người, y hơi tựa vào lưng ghế, bên cạnh là tiếng xe cộ rất khẽ. Trong màn đêm, ánh đèn đường màu vàng nhạt trải ra khiến gương mặt y trông đặc biệt dịu dàng.
"Quý Nhất Nam ơi, lúc em buộc sợi dây trên cây kem vào ngón tay anh, em thật sự đã nghĩ... giá như đó là một chiếc nhẫn thì tốt biết mấy."
---
Nấm dẻ xanh:
Nhật Chiếu Kim Sơn: