Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Upehehe
---
Họ cứ thế ở bên nhau suốt ba ngày. Lý Bất Phàm hoàn toàn không nhắc lại chuyện vì sao mình bị Quý Nhất Nam giữ lại đây, dường như cũng chẳng bận tâm đến việc cứ ở lì trong căn phòng này. Phản ứng của y khiến Quý Nhất Nam có phần ngạc nhiên, nhưng anh cũng không hỏi nhiều, cứ như thể thật sự định nhốt Lý Bất Phàm thế này mãi mãi.
Đến chiều tối ngày thứ ba, bệnh viện gửi tin nhắn cho Lý Bất Phàm, nhắc y sáng mai nhớ đến khám theo lịch hẹn.
Lý Bất Phàm liếc nhìn thời gian, Quý Nhất Nam ra ngoài mua đồ giờ này chắc cũng sắp về đến nhà rồi.
Dù y rất muốn tiếp tục chơi trò này với Quý Nhất Nam, nhưng bệnh thì vẫn phải chữa, cuộc sống cũng phải tiếp tục.
Y biết Quý Nhất Nam cũng rất rõ điều này.
Lý Bất Phàm nghĩ ngợi một lát rồi dùng một tay kéo áo lên cao, xong lại kéo cạp quần xuống thấp hơn một chút. Ánh hoàng hôn từ khe rèm rọi vào, nhuộm làn da y thành màu mật ong. Y khẽ thở hắt, nhắm mắt lại nghĩ về đôi mắt Quý Nhất Nam, tay vừa chạm vào đã ướt.
Y th* d*m rất nhập tâm, đến lúc đ*ng t*nh, khoang mũi không kìm được phát ra một tiếng hừ nhẹ. Ngay lúc này có người đẩy cửa phòng ra, nhưng Lý Bất Phàm không nghe thấy.
Sàn gỗ kêu lên khe khẽ, đến khi bóng của Quý Nhất Nam phủ xuống người y, Lý Bất Phàm mới mở đôi mắt ươn ướt ra, mỉm cười nói: "Anh về rồi."
"Em đang làm gì vậy?" Quý Nhất Nam ngồi xuống bên giường, nắm lấy tay Lý Bất Phàm, chậm rãi chuyển động lên xuống.
"Em muốn làm chuyện này lâu rồi, dù sao ngày nào anh cũng nằm cạnh em." Lý Bất Phàm nhìn anh.
Y nghe thấy Quý Nhất Nam hít sâu một hơi, rồi đè y xuống giường hôn.
Quý Nhất Nam mặc đồ rất mỏng, hai người cách nhau một lớp vải, từng tấc da thịt dán chặt vào nhau. Anh dùng ngón tay còn ướt c** q**n áo của Lý Bất Phàm, ánh mắt rơi xuống tuýp kem dưỡng tay trên đầu giường.
Đồ không đủ, có hơi đau. Lúc Lý Bất Phàm khẽ nhíu mày, Quý Nhất Nam liền dừng lại một lúc, đưa tay vuốt tóc y ngược lên. Nhân lúc đang th* d*c, Lý Bất Phàm xoay người đè Quý Nhất Nam xuống.
Sợi xích bị y giật mạnh một cái, cổ tay Lý Bất Phàm bị ép xuống thấp đến nổi xương cũng đỏ ửng. Quý Nhất Nam nghiêng mặt qua nhìn chỗ còng tay, dùng ngón cái mân mê đầy đau lòng.
"Lúc này rồi..." Lý Bất Phàm nằm sấp trên người anh, mồ hôi chảy vào hõm cổ Quý Nhất Nam, "Cũng không thể thả em ra sao?"
Quý Nhất Nam im lặng, đột nhiên nâng người Lý Bất Phàm lên làm y run rẩy toàn thân.
Trời đã sẫm tối, ánh sáng từ cửa sổ dần dịch chuyển từ đầu này sang đầu kia căn phòng. Quý Nhất Nam cắn môi y, bất ngờ nói: "Hôm đó cũng là trong căn phòng này..."
"Khi anh tỉnh lại, ánh sáng ngoài cửa sổ cũng gần như thế này."
Đầu óc Lý Bất Phàm tỉnh táo hơn phân nửa.
"Tối hôm trước em còn chụp với anh dưới tấm ảnh núi tuyết Ương Na. Hồi tốt nghiệp cấp ba, chúng ta đã từng đi du lịch Shangri-La, nhưng không đến núi tuyết Ương Na, lúc đó em rất muốn đi chỗ này."
"Khi ấy anh còn nghĩ, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ đi cùng nhau, có lẽ là ngay hôm sau luôn. Nhưng không có hôm sau nữa... Vì sáng hôm sau khi anh tỉnh dậy, em đã đi mất rồi."
Quý Nhất Nam ôm chặt lấy Lý Bất Phàm. Cả hai đều ướt đẫm, nhịp tim anh đập chậm rãi.
"Nếu em lại bỏ anh đi nữa thì anh sống thật sự chẳng còn ý nghĩa gì."
Anh hít một hơi, vùi nửa khuôn mặt vào chiếc gối dày.
Lý Bất Phàm sững người. Y cúi xuống, dùng một tay ôm lấy Quý Nhất Nam, chóp mũi chạm vào cổ anh, "Em sẽ không."
Y lặp đi lặp lại: "Em sẽ không như thế..."
"Em không muốn để anh một mình gánh chịu tất cả," Lý Bất Phàm nói, "Anh nói thế giới này chỉ có mình anh nhớ về quá khứ, không phải vậy, em cũng có thể nhớ. Em không muốn anh cô độc như vậy. Em tin rằng mình sẽ không rời đi vô cớ, em nghĩ có lẽ anh cũng từng nghĩ đến điều này."
"Em phải đi chữa bệnh, em muốn nhớ lại tất cả là vì không muốn anh phải vất vả thêm nữa..."
Y không chịu nổi cảnh Quý Nhất Nam khóc. Nghĩ đến lần đầu gặp anh, lúc ấy anh đứng trước quầy lễ tân, thẳng tắp như một cái cây. Khi đó đối với y, anh vẫn hoàn toàn là một người xa lạ, nhưng y đã trông mặt mà bắt hình dong rồi đưa ra nhận xét: Quý Nhất Nam hẳn có một trái tim rất kiên cường.
Sau này thực tế cũng chứng minh y không sai. Dù ngoại hình và khí chất không quyết định tính cách một người, nhưng ít nhiều cũng phản ánh được phần nào.
Một người như Quý Nhất Nam một khi để lộ sự yếu đuối, mà sự yếu đuối ấy lại vì y, ai mà không xót xa cho được.
Nhưng lời hứa của y không phải là sự bố thí. Lý Bất Phàm vuốt mái tóc ướt đẫm của Quý Nhất Nam.
"Nếu..." Y dừng lại một chút, "Nếu anh vẫn chưa yên tâm, ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé, ở Wellington luôn."
Khuôn mặt đang vùi trong gối của Quý Nhất Nam lập tức quay lại. Mí mắt anh hơi ửng đỏ và sưng lên, nhưng khi nghe Lý Bất Phàm nói xong thì đầu óc lại vô cùng tỉnh táo.
"Thật không? Bên đó hình như chín giờ sáng là làm việc, chỗ gần mình nhất chỉ cách có hai cây số."
"Sao anh biết rõ thế nhỉ?" Lý Bất Phàm bật cười.
Quý Nhất Nam hôn lên cổ y, nói: "Ngày nào em cũng xem thì em sẽ biết thôi."
Được rồi, nếu chỉ một tờ giấy mà có thể đổi lấy sự an tâm của Quý Nhất Nam, chắn chắn là quá đáng giá.
Chỉ là khi nghĩ kỹ lại, đến chính Lý Bất Phàm cũng không nói rõ được mình đã học được cái sự bốc đồng không cần nghĩ ngợi ấy của Quý Nhất Nam từ lúc nào.
Có lẽ con người thật sự rất dễ bị tình yêu lay động.
Lý Bất Phàm dùng lòng bàn tay lau mặt cho Quý Nhất Nam, rồi hôn lên môi anh, mong rằng sau này anh sẽ không còn rơi nước mắt nữa.
Dù lời đề nghị này vô cùng vội vàng, nhưng trong quá trình thực hiện không thiếu bất cứ điều gì.
Ngày hôm sau, họ mặc vest, bên ngoài khoác áo phao, cứ thế cùng nhau đến nhà thờ.
Nghi thức kết hôn ở địa phương rất đơn giản. Giấy chứng nhận cũng chỉ là hai tờ giấy bình thường, hoàn toàn không toát ra vẻ trang trọng. Nhưng thái độ của Quý Nhất Nam lại vô cùng nghiêm túc, ngay cả mấy câu chúc phúc vô cảm mà vị linh mục đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần, anh cũng nhắc lại đầy trân trọng.
Bên ngoài nhà thờ là một dãy bậc thềm, vài con bồ câu thong thả bước đi. Quý Nhất Nam nắm tay Lý Bất Phàm, đi xuống vài bậc rồi ngồi lại.
"Hồi trước lúc Dụ Tu Cảnh và Từ Kỳ Niên kết hôn, anh rất ngưỡng mộ họ, còn nói sau này chúng ta cũng có thể như vậy. Khi đó em im lặng lắm, cứ như anh đã nói sai điều gì vậy. Anh nghĩ lúc ấy em còn đang bị bệnh, có lẽ vì thế nên không thể cho anh một lời hứa. Nhưng sau đó em lại nói, sau này có lẽ chúng ta cũng có thể." Quý Nhất Nam ngồi ở phía ngược sáng, nhắc đến chuyện này, anh vẫn nhớ rõ sự vụng về của mình khi đó.
Chính anh cũng không hiểu nổi, rõ ràng bình thường làm việc gì cũng chín chắn điềm đạm, vậy mà cứ hễ dính đến chuyện tình cảm với Lý Bất Phàm, anh lại rất dễ trở nên quá thẳng thắn và bốc đồng.
"Xin lỗi anh," Lý Bất Phàm nói, "Em đã nói rồi mà lại để anh đợi lâu như vậy."
"Có lẽ anh cũng không mong chờ đến thế đâu. Dù sao thì cũng chỉ là một tờ giấy, khi đó chúng ta như vậy là rất tốt rồi, em không cần xin lỗi." Quý Nhất Nam nói.
Không mong chờ mà hôm nay lại nghiêm túc đến thế, chắc cũng chỉ là nói dối.
"Cái gì cũng không cần xin lỗi, vậy để ngày nào em cũng bắt nạt anh nha?" Lý Bất Phàm nói.
"Em đừng đi bắt nạt người khác là được." Quý Nhất Nam cười.
Anh đổi chủ đề, "Nhưng sau đó... họ cũng chia tay rồi."
"Bạn thân của chúng ta sao?" Lý Bất Phàm hỏi.
"Ừ. Hồi cấp ba chỉ có bốn người chúng ta chơi thân. Nhưng dạo này Tiểu Cảnh bị nhốt trong đoàn phim, còn Từ Kỳ Niên... trước kia vì hỏi thăm chuyện của em, anh liên lạc với cậu ấy rất lâu. Cậu ấy học địa lý, sang Nam Cực làm nghiên cứu khoa học, đã ở đó nhiều năm rồi." Quý Nhất Nam nói.
Có lẽ là để tránh Dụ Tu Cảnh, cũng có thể là để tránh xa nơi khiến mình đau lòng này.
"Không cần lo. Kiếp trước lúc sau họ lại quay về bên nhau, còn tổ chức hôn lễ nữa," Quý Nhất Nam lắc lắc tay y, "Bây giờ anh là nhà tiên tri rồi." Lý Bất Phàm mỉm cười.
"Hồi trước em nói, nếu họ tổ chức đám cưới, em sẽ mặc đồ thú bông đến. Anh không biết em nói chơi hay thật sự nghĩ vậy, nhưng lúc đó anh không có cách nào hỏi em, vậy nên anh đã làm theo ý của em."
Quý Nhất Nam nhớ lại ngày cưới ấy. Ngoài lúc trao nhẫn Dụ Tu Cảnh rơi nước mắt, thì sau đó nước mắt cậu rơi là vì nhìn thấy con gấu bông.
Gần như ngay khoảnh khắc anh xuất hiện, Dụ Tu Cảnh đã nhận ra anh. Nhưng có một khắc, dù bị ngăn cách bởi lớp trang phục dày cộp, Quý Nhất Nam vẫn tin rằng, Dụ Tu Cảnh cũng giống anh, đều mong người bên trong bộ đồ thú ấy không phải là Quý Nhất Nam mà là Lý Bất Phàm.
"Anh còn đưa cậu ấy đến nơi em gặp chuyện. Sau khi em rời đi, anh rất ít khi nhắc đến em với người khác, căn bản là anh không dám nói. Tiểu Cảnh là bạn thân của chúng ta, ngoài nói với người lạ ra, anh cũng chỉ có thể nói với cậu ấy." Quý Nhất Nam bóp nhẹ đầu ngón tay Lý Bất Phàm, cúi mắt xuống, lấy hai chiếc nhẫn không biết từ đâu, đeo một chiếc vào ngón tay y.
Nhẫn vừa tay, tuy không có hoa văn trang trí gì, nhưng rất đẹp.
"Anh biết lần này có lẽ em sẽ không đi nữa. Mà cho dù có đi chắc cũng sẽ cho anh một câu trả lời rõ ràng. Nhưng anh vẫn thấy sợ, cho nên mới nhốt em lại một cách cực đoan như thế. Anh nhìn ra được là em không sợ anh làm vậy, em cũng biết sớm muộn gì anh cũng sẽ thả em ra. Anh chỉ là... giống như một thằng ngốc muốn tự thỏa mãn bản thân một lần thôi." Quý Nhất Nam nói.
Chiếc nhẫn còn lại vẫn nằm trong lòng bàn tay anh, Lý Bất Phàm lấy qua, đeo lên tay Quý Nhất Nam.
"Ngốc chỗ nào mà ngốc? Đừng lúc nào cũng nói mình như vậy. Vì người mình thích mà làm chút chuyện ngốc nghếch thì không gọi là ngốc. Em không tin mình chưa từng làm vì anh, đợi em nhớ lại hết rồi sẽ từ từ kể cho anh nghe."
Y nhìn Quý Nhất Nam, cảm thấy có vài lời vẫn nên nói rõ ràng hơn.
"Quý Nhất Nam ơi, tuy ở dưới biển em có nhớ ra một vài thứ, nhưng tất cả đều chỉ là những mảnh vụn. Việc em đồng ý đến đây, cùng anh ký giấy đăng ký, hoàn toàn là vì..."
Quý Nhất Nam nghiêng người qua, không đợi Lý Bất Phàm nói xong đã chặn lấy môi y.
Đầu lưỡi chạm vào hai chiếc răng nanh nhỏ của Lý Bất Phàm trước, rồi lại l**m láp hôn lên môi y.
Quý Nhất Nam dường như đoán được y định nói gì, rất nhanh đã lùi ra một khoảng.
"Không liên quan gì đến em của quá khứ, cũng không liên quan gì đến em của tương lai, mà là vì em của giây phút này... thích anh lắm," Lý Bất Phàm nhìn vào mắt anh, mỉm cười, "Vì anh mà bốc đồng một lần cũng chẳng có gì to tát. Thế nên em mới nói, vì người mình thích mà làm chút chuyện ngốc nghếch thì không gọi là ngốc đâu."
Không biết rốt cuộc là câu nói nào của Lý Bất Phàm đã thuyết phục được Quý Nhất Nam. Sau khi rời nhà thờ, anh mua vé máy bay về Vân Nam.
Ngày rời đi, Lý Bất Phàm ra sân bay tiễn Quý Nhất Nam.
Y vừa hẹn xong một buổi trị liệu, còn đưa cả lịch hẹn cho Quý Nhất Nam xem. Y là bệnh nhân đầu tiên của buổi sáng.
"Quý Nhất Nam ơi, anh thường xuyên trò chuyện với em nhé? Có đôi lúc em bận nên không trả lời ngay, nhưng sau đó em sẽ đọc từng tin một." Lý Bất Phàm nói.
Dù hôm nay là một ngày hoàn toàn mới, Quý Nhất Nam vẫn trông như chưa kịp thích nghi, ngơ ngác đáp một tiếng được.
Mãi cho đến khi qua cửa an ninh, bên cạnh không có Lý Bất Phàm, anh lại đứng ngẩng người một mình giống như rất nhiều năm trước,rồi anh mới chậm rãi nhận ra mình và Lý Bất Phàm đã kết hôn rồi, không còn là mối quan hệ bấp bênh vô định nữa.
Điện thoại vang lên sau đó, là Lý Bất Phàm gọi tới.
"Em quay đầu đi đây, khi hạ cánh nhớ báo cho em."
"Ừ... được," Quý Nhất Nam chậm rãi hỏi, "Quay đầu đi là... đi đâu?"
Đầu dây bên kia yên lặng một lúc, Quý Nhất Nam lại tưởng là mình đang mơ, vừa định đưa điện thoại ra xa để kiểm tra xem cuộc gọi còn kết nối hay không, Lý Bất Phàm đột nhiên lên tiếng: "Đi đến nơi có anh."
Một câu nói khiến Quý Nhất Nam tỉnh hẳn, anh thầm muốn làm cho bầu không khí nhẹ nhàng hơn, nên nói: "Vậy em tiết kiệm được tiền vé máy bay rồi, anh đang ở ngay bên em mà."
Cước phí cuộc gọi quốc tế đúng là vượt quá dự tính của Quý Nhất Nam. Nhưng anh vẫn kiên trì gọi điện thoại mà không gọi qua WeChat. Vì mạng dù sao cũng sẽ có lúc lag, đổi sang gọi điện thoại mượt hơn nhiều.
Quý Nhất Nam nói tối nay Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu đều đến ký túc xá của anh ăn cơm, anh nấu sáu bảy món, còn gọi cả Tiểu Thất.
"Anh có uống chút rượu, nhưng chưa say lắm."
Đêm đã khuya, Quý Nhất Nam ngồi ngoài ban công, vừa hút thuốc vừa nói chuyện điện thoại với Lý Bất Phàm.
"Em đột nhiên rút khỏi giữa chừng mà họ không giận em đã là tốt lắm rồi," Giọng Lý Bất Phàm rất khẽ, "Quý Nhất Nam ơi, anh có thể kể cho em nghe về cuộc sống lúc sau của anh không? Em khá tò mò."
Y cười: "Tò mò lúc anh ở một mình sống thế nào."
"Ừm..." Quý Nhất Nam nhẹ nhàng nói, "Chẳng phải anh đã nói rồi sao, cuộc sống của anh bình thường lắm, không có gì để kể đâu."
"Em không tin." Lý Bất Phàm hỏi, "... Anh có mừng sinh nhật năm ba mươi tuổi không?"
Ba mươi tuổi dường như đã là chuyện từ rất lâu rồi, Quý Nhất Nam nghĩ một lúc mới nói: "Anh có."
Là Tiểu Thất tổ chức cho anh.
"Tiểu Thất mua một cái bánh nhỏ. Khi đó chắc cậu ấy biết tâm trạng anh không tốt lắm nên không gọi ai khác. Tối hôm đó chỉ có hai người bọn anh. Anh còn nói với cậu ấy, trước kia vào sinh nhật, em cũng thích mua bánh ngọt nhỏ."
So với sinh nhật ba mươi tuổi, đối với với Quý Nhất Nam, ký ức về sinh nhật hai mươi sáu tuổi còn rõ ràng hơn.
Sinh nhật Lý Bất Phàm vào mùa hè, còn sinh nhật anh vào mùa đông.
Sinh nhật của anh năm đó vừa đúng vào giai đoạn hưng cảm của Lý Bất Phàm. Sáng sớm, Quý Nhất Nam còn đang mơ màng ngủ, bỗng giống như ăn phải một miếng thạch vừa ngọt ngào vừa trơn mềm. Lúc lơ mơ tỉnh dậy, anh thấy trên người mình nặng trĩu, theo bản năng đỡ lấy, rồi lại nghe thấy tiếng th* d*c khe khẽ của Lý Bất Phàm.
Anh hiểu ra, thử động nhẹ một chút, dùng đùi nâng Lý Bất Phàm lên rồi xoay người đè cậu xuống, chống khuỷu tay bên tóc cậu, hôn cậu rất nghiêm túc.
"Món quà sinh nhật đầu tiên của cậu..." Lý Bất Phàm cười nói.
Nhưng thật ra hôm đó họ đã sớm đặt lịch leo núi Manla. Thời tiết khi họ xuất phát không được tốt lắm, nhưng Wellington vốn hay mưa, hai người đều thấy không sao cả.
"Hôm đó anh không nên nghe theo lời em, em đang hưng cảm, đương nhiên sẽ muốn ra ngoài chơi." Quý Nhất Nam nói.
Lý Bất Phàm hỏi: "Sau đó thì sao? Em muốn nghe xem rốt cuộc cái nồi này ụp lên đầu em thế nào đây."
Quý Nhất Nam bật cười.
Khi đến điểm xuất phát của đường leo núi ở độ cao khoảng hai nghìn mét, trời đã đổ mưa rất to. Hai người lái xe vào khu cắm trại gần đó, buộc phải ngồi trong xe ngắm mưa.
Không biết vì sao, Lý Bất Phàm có vẻ hơi bồn chồn. Quý Nhất Nam còn tưởng là vì kế hoạch bị phá hỏng, nắm tay cậu nói không sao đâu.
"Nhưng lúc đó sắc mặt em rất nghiêm túc, nói là có chuyện. Em tưởng thật sự có chuyện rất quan trọng," Quý Nhất Nam nói, "Hai đứa ngồi đợi trong xe rất lâu, thậm chí ăn cả bữa trưa mang theo, mưa vẫn không ngớt."
Thấy hôm nay coi như hỏng rồi, Quý Nhất Nam định rủ Lý Bất Phàm về lại thành phố, biết đâu còn kịp ăn một bữa tối dưới ánh nến.
Anh với tay qua bảng điều khiển trung tâm, kéo tay Lý Bất Phàm, hỏi: "Về nhé?"
Có lẽ sau buổi trưa có hơi mệt, Lý Bất Phàm lười biếng nghiêng qua, chạm trán vào trán anh: "Ngủ một lát rồi về."
Quý Nhất Nam bắt lấy bàn tay đang kéo áo mình của cậu, buồn cười hỏi: "Cậu nói ngủ là ngủ kiểu nào?"
"Kiểu nào cũng được." Lý Bất Phàm nắm cổ áo Quý Nhất Nam, được anh ôm ngang eo kéo lên người mình.
Riêng chuyện l*m t*nh, họ không cần nói gì cũng vô cùng ăn ý. Lý Bất Phàm chống tay lên lưng ghế, hơi cúi đầu, mồ hôi từ mặt trượt xuống, rơi vào cổ Quý Nhất Nam.
Máy sưởi trong xe vừa tắt, tuy rằng bên ngoài trời đang mưa, nhưng trong xe vẫn rất bí bách. Lý Bất Phàm bị giữ chặt eo, nhẹ nhàng nhún.
Sau đó thật sự nóng quá, Quý Nhất Nam giúp cậu cởi áo khoác đắp lên người, lấy giấy lau sạch bụng dưới cho cậu rồi để cậu tựa vào mình ngủ.
Lý Bất Phàm rời đi lúc nào, Quý Nhất Nam cũng không biết. Anh ngủ rất say, lúc tỉnh lại, người nằm trên mình đã không còn.
Mưa vẫn chưa ngớt, làm kính xe mờ mịt, sắc trời cũng sẫm đi. Quý Nhất Nam theo phản xạ tìm điện thoại thì thấy một bóng đen tiến lại gần xe.
Có người gõ cửa kính, Quý Nhất Nam nhìn lại gần mới nhìn rõ đó là Lý Bất Phàm mặc áo mưa.
Anh hạ kính xe xuống, những giọt mưa trên vành mũ của Lý Bất Phàm nhỏ xuống, rơi lên mu bàn tay anh, lạnh buốt.
"Tôi đi tìm hoa cho cậu." Lý Bất Phàm cười, cả khuôn mặt đều ướt nhẹp, tay giơ lên một bó hoa cúc màu vàng nhạt lớn.
Đôi mắt cậu còn trong veo hơn cả nước mưa, bó hoa trong tay cũng không giống hoa, mà giống như mặt trời Quý Nhất Nam đã đợi rất lâu.
"Anh chỉ nhớ rõ bó hoa đó rất đẹp," Quý Nhất Nam nói, "Em hay tặng hoa cho anh lắm."
Trời mưa cũng tặng.
Ở đầu dây bên kia, Lý Bất Phàm im lặng một lúc, rồi mới nói: "Sau này cũng sẽ nhớ."
Y lại hỏi: "Vậy... sinh nhật ba mươi tuổi hôm đó, ngoài ăn cơm với Tiểu Thất, anh còn làm gì nữa không?"
Một điếu thuốc chưa hút bao lâu đã cháy hết, Quý Nhất Nam cụp mắt suy nghĩ, nhìn tàn thuốc rơi xuống, "Hôm đó à... Anh chợt nhớ đến bó hoa trước kia em tặng anh, bỗng rất muốn tìm một bó giống hệt vậy nên anh đã lái xe ra ngoài."
"Quý Nhất Nam ơi, anh biết không?" Giọng Lý Bất Phàm rất thấp, "Bây giờ em bắt đầu thấy hơi sợ rồi."
"Sợ gì?" Quý Nhất Nam hỏi.
Lý Bất Phàm nói: "Em sợ bây giờ em không còn thích anh giống kiểu như trước nữa. Đã qua cả một kiếp rồi, nếu em không còn thích anh nhiều như vậy, có phải em sẽ không giữ được anh không?"
"Sẽ không đâu... bây giờ rất tốt mà." Quý Nhất Nam cảm thấy mình hơi say, "Em ở bên anh là tốt lắm rồi."
Anh cũng không phải chưa từng nghĩ, nếu kiếp này họ không ở bên nhau, đó cũng là chuyện rất bình thường.
---
Tác giả có lời muốn nói:
Đang nghe Chuyện nhỏ của Bạch Cử Cương
Hehe: Lý Bất Phàm của kiếp trước lẫn kiếp này đều rất yêu anh Nhất, đừng nghi ngờ tình cảm của ẻm chỉ vì ẻm ít bày tỏ bằng lời nhé, người ta thích hành động không ò.
Ê mà kiếp trước hai đứa chịt nhau nhiều ghê, lại còn xe chấn, bộ này mà là truyện sếch chắc phải lên tới trăm chương do cảnh chịt đội lên quá nhiều =)))). Còn kiếp này từ khúc yêu nhau thấy cũng toàn là sơ múi hôn hít đâm thọc, ôi đúm là làm lành chữa tình =)))))