Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Upehehe
---
Khi tỉnh dậy, gió đã ngừng thổi. Quý Nhất Nam nhìn sang chiếc giường đối diện, thấy cậu thiếu niên vẫn còn ngủ nên không đánh thức.
Anh nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng thì bị bà chủ gọi lại: "Ăn sáng không cháu?"
Bà chủ chỉ tay một cái, Quý Nhất Nam vén rèm vải, cúi người bước vào một căn phòng rất nhỏ.
Ánh sáng buổi sớm hắt vào cửa sổ nhỏ trên tường đất. Giữa phòng là một chiếc bàn tròn lớn, hai du khách chen nhau ngồi ở cùng một góc. Quý Nhất Nam lấy một chiếc bát nhựa, mở thùng giữ nhiệt, múc cho mình một bát cháo.
"Bánh bao đến đây." Bà chủ bưng hai xửng bánh bao nóng hổi bước vào phòng ăn nhỏ.
Cậu thiếu niên tối qua ngủ chung phòng với Quý Nhất Nam đi theo sau. Thấy anh, cậu hơi sững lại, xoa xoa tóc rồi nói: "Em cứ tưởng anh đi mất rồi."
Cậu ta kéo một chiếc ghế gỗ ngồi xuống, nói anh gọi cậu ta là Sam Tử là được.
"Quý Nhất Nam." Anh đáp.
Ăn sáng xong vẫn còn sớm, Quý Nhất Nam ăn thêm một thanh năng lượng, rồi cùng Sam Tử bắt đầu đi bộ về phía núi tuyết Ương Na.
"Chuyển sơn" mà Sam Tử nhắc tới tối qua là cách gọi của người dân địa phương.
Xuất phát từ chùa Kim Luân, đi bộ một vòng quanh núi tuyết Ương Na, tổng cộng khoảng tám mươi cây số, cần chừng ba ngày. Tính cả chùa Kim Luân, dọc đường chỉ có ba nhà trọ để nghỉ chân.
Trong quan niệm của người bản địa, đi một vòng quanh núi tuyết Ương Na có thể gột rửa hết thảy tội lỗi, đi mười vòng thì khi luân hồi chuyển kiếp sẽ tránh được khổ hình địa ngục, đi trăm vòng thì có thể hóa thành thần Phật.
Còn trong mắt những người yêu thích hoạt động ngoài trời, nơi này là thiên đường của đi bộ đường dài.
Đêm qua có tuyết rơi, sáng nay tuyết đã ngừng, nhiệt độ dần tăng lên, đường đi trở nên lầy lội, có chỗ dốc rất cao, thậm chí không thể coi là đường.
Quý Nhất Nam lấy gậy leo núi trong balo ra. Đi được một lúc, anh mới để ý Sam Tử trên người chẳng có gì, đang loạng choạng theo phía sau.
"Cầm cái này đi." Kỷ Nhất Nam đưa gậy cho cậu ta.
"Hả? Anh ơi, em không cần đâu." Sam Tử cười.
Trên người cậu gần như không có trang bị gì, chỉ có một chiếc balo đơn giản, áo khoác cũng là loại áo lông bình thường.
"Cầm lấy đi, không thì tôi còn phải đứng đợi cậu." Quý Nhất Nam nói.
Sam Tử nghe ra ý anh chỉ muốn cậu nhận cây gậy leo núi thôi, liền cười hì hì nói lời cảm ơn.
Họ gần như không trò chuyện, chỉ cúi đầu bước đi.
Trời đất đều rất yên tĩnh, dù thỉnh thoảng có vài du khách đi ngang qua nói cười đô ba câu, đối với Quý Nhất Nam, những gương mặt xa lạ ấy cũng chỉ thoáng lướt qua.
Sau khi Lý Bất Phàm rời đi, đây là lần đầu tiên Quý Nhất Nam cảm nhận được cảm giác không cần nghĩ gì cả.
Anh chỉ cần tiếp tục đi là được...
Đêm đầu tiên, Quý Nhất Nam ngủ rất ngon.
Anh đã sớm quen với độ cao của cao nguyên, cho dù độ cao có cao hơn nữa, cơ thể anh cũng không có phản ứng gì quá lớn.
Ngày thứ hai lại đi trọn một ngày. Đến khi hoàng hôn, Quý Nhất Nam đã có thể nhìn thấy con đèo từ phía xa.
Khi đi về phía nhà trọ, anh thấy có vài người đang nằm nghiêng bên vệ đường.
Nhìn qua là biết họ là dân chăn nuôi bản địa, trên người mặc trang phục mang đậm bản sắc dân tộc: tay áo dài, da thú, trước ngực còn đeo vàng bạc châu ngọc. Tuyết rơi xuống phủ lên những gương mặt đỏ hồng vì đang ở cao nguyên, vậy mà họ vẫn nằm im không nhúc nhích, như thể hoàn toàn không hay biết.
Bị thương? Hay là...
Quý Nhất Nam chạy tới, ngồi xổm xuống, thử lay người kia.
Đối phương không có phản ứng gì, chỉ có tròng mắt khẽ giật.
"Làm sao vậy? Có cần tôi gọi cứu hộ không?"
Nghe Quý Nhất Nam nhắc đến cứu hộ, người đó mới vươn tay nắm lấy anh, rất khẽ lắc đầu.
Sau lưng vang lên một tiếng "bịch", Quý Nhất Nam quay đầu lại, lại có một người ngã xuống đất.
Sam Tử chạy tới, cúi người nghe đối phương nói gì đó. Cậu ta như bị chấn động mạnh, sững người một lúc rồi mới đi về bên Quý Nhất Nam.
"Chúng ta đi thôi. Họ sẽ không rời đi đâu, chỉ là nằm xuống nghỉ một lát." Sam Tử nói.
Quý Nhất Nam rất nhanh cũng hiểu ra. Họ đến đây cùng với tín ngưỡng, mang theo sứ mệnh nhất định phải hoàn thành, không một ai có thể ngăn cản họ.
Nhà trọ cách không còn xa nữa, anh và Sam Tử lại lên đường.
Trời sắp tối hẳn, núi tuyết Ương Na ở phía xa xa cũng đã ẩn mình vào tầng mây. Sam Tử lại bắt đầu trò chuyện với Quý Nhất Nam.
"Anh này, hình như anh chưa từng nói vì sao anh lại đến đây nhỉ? Em thấy đồ đạc của anh đầy đủ lắm, dọc đường anh cũng ít nói, chỉ đến để đi bộ đường dài thôi sao?"
Quý Nhất Nam quay đầu đáp: "Tôi làm việc ở khu này."
Anh lại rũ mắt xuống nhìn những hòn đá lổn nhổn dưới chân. Thật ra con đường này rất khó đi, với người thường xuyên leo núi như Quý Nhất Nam, anh càng hiểu rõ ràng cho dù đây chỉ là một tuyết đường đi bộ đường dài, độ khó của nó cũng cực kỳ cao.
Mà có đôi khi đi song song với những người vừa quỳ lạy dập đầu... trong lòng anh lại dâng lên một nỗi bi ai. Tu hành nơi trần thế khổ sở như vậy, chỉ vì một lời hứa hẹn hư ảo về thứ hạnh phúc kia mà con người lại cam tâm tình nguyện chịu đựng nỗi đau đến thế.
"Cho anh xem mèo của em nè." Sam Tử lấy một tấm ảnh chụp mèo con từ túi áo ra.
Đó là một con mèo mướp vàng, cả miệng và bốn chân đều là lông trắng tinh.
"Mèo của em rất quan trọng, vì nó đã ở bên em vào những lúc em khó khăn nhất." Sam Tử cẩn thận cất lại tấm ảnh, vừa giơ tay lên tháo mái tóc của mình xuống.
Hóa ra từ đầu đến cuối cậu ta đội tóc giả, Quý Nhất Nam khựng bước, sợ bản thân tỏ ra thiếu tôn trọng, đến cả sự kinh ngạc anh cũng kiềm chế lại hết mức.
"Em còn chưa nói với anh. Thật ra em bị bệnh ung thư, có lẽ chẳng bao lâu nữa cũng sẽ rời khỏi thế giới nay giống như mèo nhỏ của em vậy." Sam Tử bình thản đội lại tóc giả. "Em đến đây là muốn hỏi thần núi một câu, liệu kiếp sau em còn có thể gặp lại mèo của mình không."
Gió lạnh nổi lên, lần đầu tiên Quý Nhất Nam cảm thấy thôi thúc muốn nói điều gì đó.
Anh vẫn vừa đi vừa nói, nơi này thiếu oxy nghiêm trọng nên từng câu từng chữ của anh đều rất chậm rãi: "Mẹ tôi và người yêu của tôi đều đã qua đời. Tôi đến đây cũng chẳng phải để làm gì, chỉ là dạo gần đây hay nghĩ đến họ nên muốn tìm cho mình chút việc để làm, phân tán sự chú ý."
Sam Tử không ngờ Quý Nhất Nam lại trải qua những điều như vậy: "Xin lỗi anh, em không có ý muốn anh phải nói ra những chuyện này."
"Không sao... Từ sau khi cậu ấy gặp chuyện, tôi chưa từng nhắc về nó với ai, đôi khi cũng rất bức bối." Quý Nhất Nam nói.
Chỉ nói có hai câu thôi, nhưng Quý Nhất Nam lại nhớ tới Lý Bất Phàm, nhớ suốt cả đêm.
Nhà trọ là phòng tám người, điều kiện rất tệ. Chăn vừa bẩn và thô ráp, cửa sổ không kín, gió gào thét bên ngoài, lại còn có người ngáy long trời lở đất. Quý Nhất Nam nằm nghiêng, nhìn một vệt trăng rọi trên sàn nhà.
Lý Bất Phàm sao lại cứ thế mà đi chứ? Cậu biến mất thật rồi sao?
Quý Nhất Nam khịt mũi, đồng thời lại nghĩ đến Tống Ninh.
Hóa ra con người lại có thể rời đi dễ dàng đến vậy.
Đầu óc anh trống rỗng, chỉ lặp đi lặp lại đúng một câu ấy.
Đến sau nửa đêm, cảm thấy mình nhất định phải ngủ, Quý Nhất Nam mới kéo chăn lên, yên lặng khép mắt lại.
Sáng sớm ngày hôm sau, khi trời còn chưa sáng, anh và Sam Tử đã xuất phát.
Hôm nay họ phải vượt qua đèo, đến được Vãng Sinh Thạch.
Trên đường đi, họ băng qua đài thiên táng. Ở vị trí rất xa, Quý Nhất Nam thấy một đàn kền kền đang lượn vòng trên bầu trời.
Gần như không còn đường đi nữa, những tảng đá cao đến bắp chân được xếp chồng từng viên một, lót kín cả sườn dốc tuyết trắng.
Những dải cờ cầu nguyện dài hàng chục mét trải từ trên cao xuống, tuyết rơi dọc đường đã vùi lấp toàn bộ dấu chân của những người đi trước.
Độ cao đã lên tới gần sáu nghìn mét, Quý Nhất Nam lục trong balo lấy bình oxy, từng bước giẫm lên đá mà đi lên trên.
Gió tuyết tạt thẳng vào mặt, sắc như dao cứa, rát đến đau buốt.
Quý Nhất Nam kéo cao khăn choàng cổ, chỉ cúi đầu nhìn con đường dưới chân. Anh bước từng bước một, không hề bận tâm rốt cuộc vẫn còn bao xa.
Dường như đời người xưa nay đều là leo dốc. Thuở nhỏ là Tống Ninh dắt anh leo lên, về sau là anh cùng Lý Bất Phàm leo lên, rồi sau này nữa chỉ còn một mình anh đến nơi này.
Dường như mọi thử thách đều là chuyện hiển nhiên, Quý Nhất Nam chợt nhận ra, có lẽ anh và Lý Bất Phàm vốn dĩ đều có thể có một cuộc đời bằng phẳng hơn, nhưng anh lại không có quyền lựa chọn.
Chính vì thế, sự không cam lòng liền biến thành một bài toán nan giải. Anh không lừa được chính mình, cũng không có cách nào tưởng tượng ra một kết cục tốt đẹp hơn.
Cảm giác khi ngồi trong xe lúc ấy lại xuất hiện. Anh chợt muốn cứ thế mà kết thúc tất cả, dùng một cách tương tự như Lý Bất Phàm để chết đi.
Quý Nhất Nam bước đi loạng choạng, dũng khí trong anh lên xuống như nhịp thở. May mà anh vẫn bước tiếp được, trước mắt chính là Vãng Sinh Thạch.
Trên tảng đá lớn cao hơn nửa người dán kín ảnh chụp, tất cả đều là những người thân được tưởng niệm. Sam Tử cũng lấy ảnh mèo nhỏ của mình ra, thậm chí còn lấy thêm một tấm ảnh của chính cậu ta rồi dán chung lên đó.
"Nhiều người nói làm vậy cũng chẳng có ích gì," Sam Tử nói, "Nhưng bây giờ em cũng chỉ có thể làm những chuyện vô ích thế thôi."
Cậu ta nhắm mắt lại, trông như đang cầu nguyện.
Tuyết trắng mênh mông, trời đất mờ mịt, rất nhiều bức ảnh đã không còn nhìn rõ nữa.
Quý Nhất Nam dùng đầu ngón tay khẽ vuốt lên bề mặt gồ ghề của tảng đá, trong đầu chợt nhớ đến những lời Lý Bất Phàm từng nói với anh.
"Mọi thứ trên đời đều có linh hồn, chúng đều sẽ không bao giờ biến mất. Dù cho một người có chết đi, hóa thành một nắm đất, thì đó cũng là đất của thế giới này, vẫn có thể nuôi dưỡng những nhánh cỏ nhỏ nhắn, đóa hoa xinh đẹp."
Giọng nói của Lý Bất Phàm dường như vọng xuống từ đỉnh núi tuyết Ương Na, theo ngọn gió, theo làn tuyết mà lan ra.
"Cho dù con người chết đi, họ vẫn sẽ mãi tồn tại, vì vậy cậu phải yêu thế giới này."
Phải yêu thế giới này...
Quý Nhất Nam nghiêng mặt sang một bên. Thần núi cuối cùng cũng lộ ra diện mạo của người trong làn gió tuyết, thánh khiết và trang nghiêm, sừng sững đứng giữa trời đất, tiếng gió gào thét như đang gọi anh —
Hãy bước về phía này, lại gần thêm chút nữa.
Chỉ là Quý Nhất Nam không thể giữ lòng mình trống rỗng.
Anh nhắm mắt lại, rất đơn thuần nhưng cũng thật cố chấp mà nghĩ: Nếu thật sự có thần linh, xin hãy để con và người con yêu có thể gặp lại nhau.
Sau khi vượt qua đèo rồi men theo đường xuống núi, Sam Tử trông có vẻ rất uể oải, tinh thần sa sút.
Quý Nhất Nam nghĩ cậu chỉ là mệt, đến khi xuống núi chuẩn bị quay về nhà trọ, anh mới hỏi:
"Lát nữa tôi đưa cậu về nhé? Cậu định quay lại cổ thành à?"
"À, dạ được." Sam Tử đáp.
Hai người đi ghép xe về chùa Kim Luân trước. Xe chạy được một đoạn, Sam Tử cuộn người ở hàng ghế sau, nói: "Thôi anh ơi, để lát nữa em về sau vậy. Bây giờ em muốn ở một mình một lúc."
Cậu ta hít sâu một hơi: "Trước khi đến đây, tất cả những chuyện còn lại trong đời em chỉ là vượt qua ngọn đèo đó, chuyển sơn quanh ngọn núi tuyết kia. Giờ em đã làm được rồi, mà hình như nó cũng chẳng khó như em tưởng. Vậy sau này thì sao... Sau này phải làm sao bây giờ, sau này em... em còn có thể làm được gì nữa?"
Quý Nhất Nam nhìn Sam Tử, khoảnh khắc này anh bỗng nhiên cũng hiểu được sự mờ mịt của cậu ta.
Khi cuộc đời gần như đã chẳng còn tương lai để trông đợi, con người vẫn cần phải dựa vào một chấp niệm nào đó để gắng gượng mà sống tiếp.
Bọn họ mỗi người một ngả ở chùa Kim Luân, Quý Nhất Nam ngồi ở ghế lái, nhìn theo bóng lưng Sam Tử qua gương chiếu hậu.
Ở núi tuyết Ương Na, những người như cậu ta rất nhiều, thậm chí có lẽ phần lớn mọi người đều mang cùng một vẻ mặt như vậy.
Trước khi xe khởi động, điện thoại của Quý Nhất Nam reo lên.
Số gọi đến từ nước ngoài, không biết người ở đầu dây bên kia là ai, cứ thế bắt máy.
"Xin chào, xin hỏi có phải là anh Quý Nhất Nam không? Chúng tôi thấy tên và số điện thoại của anh trong danh sách đăng ký sau khi cậu Lý Bất Phàm gặp nạn." Đối phương nói bằng tiếng Anh.
"Là tôi." Quý Nhất Nam đáp.
"Tôi là đội trưởng của nhóm nghiên cứu khoa học đã cùng cậu ấy lên núi khi đó. Sau khi cậu Lý Bất Phàm xảy ra chuyện, chúng tôi đều vô cùng day dứt. Chúng tôi rất trân trọng những mẫu vật mà cậu ấy đã đánh đổi bằng cả mạng sống để mang về nên muốn nhanh chóng có được kết quả nghiên cứu. Trước mắt chúng tôi đã có tiến triển mang tính đột phá."
"Qua phân tích mẫu vật, chúng tôi phát hiện những nguyên tố vi lượng đặc biệt có trong nguồn nước tại địa phương thực sự có ý nghĩa quan trọng đối với sự sinh trưởng của loài thực vật mà chúng tôi đang nghiên cứu. Loài thực vật này có vai trò then chốt trong việc phát triển một loại dược phẩm. Chúng tôi hy vọng có thể trồng nó ở nhiều nơi hơn. Vì liên quan đến nguyên tắc bảo mật nên tôi không thể tiết lộ thêm chi tiết, nhưng thay mặt cho phòng thí nghiệm của chúng tôi, thậm chí là cho cả đất nước, tôi xin gửi lời cảm ơn sâu sắc đến sự cống hiến của cậu Lý Bất Phàm."
Sau khi cúp máy, Quý Nhất Nam đứng giữa cánh đồng bát ngát châm một điếu thuốc. Cuối cùng anh cũng hạ quyết tâm, anh muốn cho Lý Bất Phàm một nơi để an nghỉ. Vì thế anh không xuống núi ngay mà quay đầu xe, đi về phía hồ Bích Quỳnh dưới chân núi tuyết Ương Na.
Thật ra đó chỉ là một bãi cỏ, chỉ đến mùa hè mưa nhiều mới biến thành hồ nước.
Quý Nhất Nam dừng xe, mang theo tro cốt của Lý Bất Phàm đi về phía trung tâm hồ Bích Quỳnh.
Lúc này nơi đây còn chưa thể gọi là bãi cỏ, chỉ có thể xem như một vùng cao nguyên hoang vu bị tuyết bao phủ. Quý Nhất Nam ngẩng đầu lên, từ góc độ này, anh có thể nhìn trọn vẹn núi tuyết Ương Na. Anh nghĩ có lẽ Lý Bất Phàm sẽ thích nơi này lắm.
Nhưng khi dùng hai tay nâng tro cốt của Lý Bất Phàm lên, anh lại chần chừ.
Cứ thế chôn cất cậu... có được không?
Ngay khoảnh khắc tiếp theo...
Gió nổi lên.
Ánh nắng sớm vàng rực xuyên qua làn sương mỏng, phác họa đường nét của núi tuyết. Cơn gió dịu dàng khẽ lướt qua lòng bàn tay Quý Nhất Nam, cuốn theo tro bụi rồi phiêu diêu bay về phương xa.
Là cậu sao?
Quý Nhất Nam dường như nghe được câu trả lời từ Lý Bất Phàm. Khi đứng ở Vãng Sinh Thạch, nhìn thấy bao sinh ly tử biệt mà anh vẫn có thể giữ được bình tĩnh. Anh còn tưởng bản thân đã chai sạn, hoá ra chỉ là chưa đến khoảnh khắc ấy.
Dường như cơn gió đó chính là Lý Bất Phàm.
Quý Nhất Nam vô thức dang rộng vòng tay, quần áo theo đó phồng lên, làn gió ôm lấy anh, rồi lại xuyên qua anh.
Có lẽ gặp lại nhau ở một thế giới khác vẫn là chuyện xa vời... Nhưng khi mùa xuân năm sau đến, nếu Lý Bất Phàm trở lại thăm anh, cơn gió cao nguyên cũng sẽ giống như lúc này, lả lướt thổi tung những bông hoa Cách Tang nở rộ nơi sườn núi.