Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Upehehe
---
"Đã tìm thấy thi thể rồi, thành thật xin lỗi... lúc chúng tôi tới thì đã quá muộn. Câu ấy bị nước sông cuốn tới hạ lưu, lại thêm mấy ngày gần đây thời tiết lạnh, mặt sông đã bắt đầu đóng băng."
"Trên người cậu ấy ngoài sợi dây chuyền này ra thì không có gì khác. Trong balo toàn bộ đều là đồ leo núi, còn có một chiếc máy ảnh. Chúng tôi đã kiểm kê và sắp xếp xong hết rồi, lát nữa anh có thể qua nhận."
"... Anh còn muốn gặp cậu ấy không? Có thể đã..."
Gió lạnh thổi ào ào, Quý Nhất Nam cũng không biết mình của khi ấy đã bước tới bằng cách nào. Hai chân anh như bị đổ chì, mỗi bước đi đều chậm chạp. Trong khu trại dần trở nên ồn ào, rất nhiều người vây quanh một chỗ. Quý Nhất Nam thoáng nhìn qua từ rất xa, nhận ra quần áo của Lý Bất Phàm, liền nói không cần đi tới nữa.
Anh quay sang nhìn đội trưởng, nói mình muốn xin làm giám định ADN. Sau đó ý thức lại bắt đầu rối loạn, anh lặp đi lặp lại hỏi có phải Lý Bất Phàm đã quay về rồi không, tay nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của ai đó.
Đội trưởng đứng bên cạnh không nói gì, Quý Nhất Nam giống như đột nhiên quên mất Lý Bất Phàm là ai.
Người này vốn dĩ không nên xuất hiện trong cuộc đời anh. Lẽ ra phải đến mùa hè năm sau, nhà bên cạnh anh mới có hàng xóm mới chuyển tới. Gia đình kia không mấy hòa thuận, nhưng đứa nhỏ nhất lại rất lanh lợi, là người đối xử tốt nhất với Quý Nhất Nam.
Họ sẽ cùng nhau đi học, cứ như vậy mà tự nhiên ở bên nhau. Trong cuộc đời ấy sẽ không có bệnh tật hay khổ đau, cũng chưa từng chia xa. Sau này, vào lễ tốt nghiệp tiến sĩ của Quý Nhất Nam, họ sẽ cùng nhau đến núi tuyết Ương Na ở Vân Nam. Quý Nhất Nam quỳ gối cầu hôn dưới tuyết, Lý Bất Phàm nói đồng ý. Xung quanh có lẽ còn có những người leo núi khác, họ sẽ reo hò chúc phúc, rồi ở một nơi khác trên thế giới để lại dấu ấn trong lòng anh.
Ngay khoảnh khắc ấy, Quý Nhất Nam cuối cùng cũng hiểu ra vì sao Lý Bất Phàm muốn chụp bức ảnh đó cùng anh. Cậu khi ấy đã chuẩn bị sẵn sàng để nói lời tạm biệt. Núi tuyết Ương Na vốn không phải là nơi mang theo hy vọng hay mong chờ, rõ ràng nó tượng trưng cho sự đau đớn và chia ly, ấy vậy mà anh lại hoàn toàn chẳng hay biết.
Trời đất bị tuyết lớn bao phủ. Quý Nhất Nam cảm thấy rất mệt mỏi, không muốn tỉnh dậy khỏi giấc mơ. Anh vẫn nắm chặt sợi dây chuyền của Lý Bất Phàm trong lòng bàn tay rồi nhắm mắt lại.
Rời khỏi Wellington là chuyện của khoảng mười ngày sau đó.
Quý Nhất Nam không tổ chức tang lễ cho Lý Bất Phàm, vì anh tạm thời không có cách nào để đối mặt với bất kỳ ai. Anh chỉ gọi điện thông báo với bố mẹ cậu. Vì không thể mở miệng nói ra, ngay cả Dụ Tu Cảnh và Từ Kỳ Niên anh cũng không nói cho họ biết.
Sau khi hạ cánh xuống Vân Nam, Tiểu Thất đợi anh ở ga tàu cao tốc Shangri-La. Nhà ga rất nhỏ, Quý Nhất Nam kéo vali, vừa đi ra ngoài vài bước đã thấy Tiểu Thất đứng bên ngoài lan can.
Nhưng Tiểu Thất dường như rất lâu mới nhận ra anh. Từ màn hình điện thoại ngẩng đầu lên, cậu ta cũng phải mất khá nhiều thời gian mới dám vẫy tay về phía anh, gọi một tiếng "Anh Nhất".
"Sao vậy?" Quý Nhất Nam biết lúc này chắc hẳn nụ cười của mình trông rất khó coi.
"Anh... anh sao thế này?" Ánh mắt Tiểu Thất dừng lại trên mái tóc của Quý Nhất Nam. Lúc này anh mới ý thức được điều gì đó, liền mở camera trước của điện thoại, nhìn thấy phần chân tóc của mình đã ngả trắng.
Hóa ra đã đến mức này rồi sao...
Mấy tuần ở Wellington, Quý Nhất Nam chưa từng có một giấc ngủ ngon. So với việc không ngủ được, anh càng không dám ngủ hơn. Chỉ cần nhắm mắt lại, Lý Bất Phàm sẽ xuất hiện trong mơ, bất kể giấc mơ đó là tốt hay xấu, khi anh tỉnh lại, Lý Bất Phàm đều không còn ở đó nữa.
Nỗi thất vọng tột cùng ấy khiến anh đau đớn hơn cả việc được gặp cậu trong chốc lát, anh không muốn ngủ nữa.
Sau khi lên xe, Quý Nhất Nam mới bình thản nói: "Người yêu của tôi đã qua đời vì tai nạn."
Tiểu Thất suýt nữa thì đạp phanh gấp, cậu ta còn đang cân nhắc nên nói gì, Quý Nhất Nam đã nói tiếp: "Không cần an ủi tôi, không ai an ủi nổi đâu. Nói với cậu chỉ là không muốn cậu quá lo lắng, tôi tự ở một mình một thời gian là ổn rồi."
"Ờ... được, anh Nhất, anh nhớ giữ gìn sức khỏe." Tiểu Thất lo lắng nói.
Khi xin nghỉ phép với viện trưởng, Quý Nhất Nam đã nói rõ lý do.
Có lẽ vì không muốn khiến anh khó chịu, sáng thứ Hai đi làm, cả văn phòng không có ai hỏi vì sao tóc anh lại bạc đi.
Anh vẫn đi làm bình thường suốt một tuần. Đến thứ Sáu, anh thức dậy rất sớm, thực sự không có việc gì để làm, anh liền chạy bộ một vòng quanh núi buổi sáng.
Sau khi tắm rửa gọn gàng, Quý Nhất Nam lái xe tới viện nghiên cứu. Vì còn sớm, trong nhà ăn không có mấy người, anh chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, ngồi xuống uống một bát cháo kê, ăn hai cái bánh quẩy.
Buổi sáng anh tham gia hai cuộc họp. Tâm trạng của cấp trên khá tốt, cô gái phụ trách hành chính chuẩn bị dưa Hami đã cắt sẵn. Quý Nhất Nam nếm thử hai miếng, thấy ngọt hơn thường ngày một chút.
(*) Dưa Hami hay còn gọi là dưa lưới vàng Hami
Giờ nghỉ trưa, anh lấy chiếc chăn trong tủ ra, đeo bịt mắt. Dù không ngủ được, anh cũng nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc. Gần hết giờ nghỉ, anh mới mở điện thoại, bấm vào khung chat với Lý Bất Phàm, tùy tay chọn một mốc thời gian trong lịch sử trò chuyện.
Ba năm trước, vào một buổi tối nọ, Lý Bất Phàm gửi:【Nếu có một ngày tôi biến thành một con bướm đêm thì cậu sẽ làm gì?】
Quý Nhất Nam trả lời:【Vậy thì tôi chỉ có thể ngủ mà không tắt đèn thôi.】
Lý Bất Phàm:【Tại sao?】
Quý Nhất Nam:【Sợ cậu bị lạc.】
Lý Bất Phàm:【Sao cậu không nói là cậu sẽ rất yêu tôi?】
Quý Nhất Nam:【Nghĩ đi nghĩ lại thì thấy hôn một con bướm đêm vẫn hơi khó.】
【Cậu có thể nói cho tôi biết cậu biến thành nó thế nào không? Để tôi học theo.】
Lý Bất Phàm:【Hình ảnh】
Câu chuyện bắt đầu từ việc trong nhà xuất hiện một con bướm to đùng.
Quý Nhất Nam:【Hy vọng tới lúc tôi về tới nhà thì cậu đã đập chết nó rồi.】
Lý Bất Phàm:【Ồ, anh trai này sợ à?】
Quý Nhất Nam:【Tôi sợ cậu hôn nó.】
【Bé cưng ơi mau đuổi nó ra ngoài đi.】
Quý Nhất Nam khẽ bật cười thành tiếng, anh còn muốn lướt xuống xem tiếp thì chuông báo thức của ai đó trong văn phòng vang lên.
Xung quanh bắt đầu có người lục đục đứng dậy, Quý Nhất Nam tắt điện thoại, nhìn trần nhà trắng toát rất lâu.
Hôm nay công việc không nhiều, chiều tối, Quý Nhất Nam tan làm đúng giờ, xách chiếc giỏ nhỏ hay dùng, ra chợ mua một quả cà chua tươi hai tệ, lại chọn thêm một miếng sườn.
Về đến nhà, anh nấu ba món một canh, xới đầy một bát cơm, theo thói quen gắp bỏ phần rau mùi trong thức ăn.
Ăn được hai miếng, anh mới sực nhớ ra, người không ăn rau mùi đã chẳng còn nữa rồi.
Anh lại lặng lẽ mở điện thoại, muốn tiếp tục xem đoạn trò chuyện đã đọc lúc nghỉ trưa. Nhưng anh phát hiện mình không nhớ đó là ngày nào. Ngẩn ngơ một lúc, khi định tắt điện thoại, bỗng nhiên có người gọi đến.
Người tìm anh chỉ có thể là vì công việc. Vì thế khi nghe đối phương nói tiếng Anh, Quý Nhất Nam khựng lại một chút.
"Xin chào, chúng tôi là nhân viên của một website nhiếp ảnh." Đối phương nói ra địa chỉ cụ thể của trang web. Quý Nhất Nam nhớ ra, đây là nơi Lý Bất Phàm thường xuyên đăng tác phẩm.
"Chúng tôi có quan hệ hợp tác lâu dài với anh Lý Bất Phàm, chỉ là gần đây biên tập viên đều không liên lạc được với anh ấy. Vì anh là người liên hệ khẩn cấp của anh ấy nên chúng tôi gọi điện hỏi thử. Dạo này anh Lý Bất Phàm rất bận sao?"
Khoảng nửa phút trôi qua, Quý Nhất Nam không nói lời nào.
Anh vốn tưởng rằng cuộc sống đã dần trở lại yên ổn, nhưng lại có người nhắc cho anh nhớ rằng Lý Bất Phàm đã qua đời. Quý Nhất Nam bình tĩnh nói: "Cậu ấy đã mất rồi."
Lần này, người im lặng đổi thành đối phương.
Nhân viên lịch sự kia trước tiên bày tỏ lời xin lỗi, cũng nói vài câu an ủi kiểu "xin chia buồn" với Quý Nhất Nam, nhưng anh hầu như không đáp lại gì.
Đến cuối cuộc gọi, người đó mới hỏi: "Trên website của chúng tôi có rất nhiều người là fan của anh ấy. Xin hỏi anh có thể viết một bản cáo phó không? Nếu tâm trạng anh không ổn, bên chúng tôi cũng có thể viết thay."
"Không cần," Quý Nhất Nam nói. "Tôi viết xong sẽ gửi email cho các anh."
Sau khi cúp máy, anh mới lần đầu mở lại trang web nhiếp ảnh đó sau một thời gian dài.
Thậm chí không cần tìm kiếm, những tác phẩm của Lý Bất Phàm đã được đề xuất ở vị trí rất nổi bật.
Những bức ảnh mới nhất đều được chụp ở Shangri-La, thời gian chụp chính là lần cuối cùng anh gặp Lý Bất Phàm.
Trong phần giới thiệu, người ta gọi cậu là "bậc thầy phong cảnh". Tất cả những bức ảnh đăng lên mạng đều không có "con người" làm chủ thể.
Sau lời nhận xét là phần trả lời của chính Lý Bất Phàm về vấn đề này.
Lý Bất Phàm: Có lẽ liên quan đến trải nghiệm từ nhỏ đến lớn của tôi. Tôi luôn cảm thấy sự xuất hiện của con người là một dạng phá vỡ cảnh sắc. Thiên nhiên là thiên nhiên, con người là con người. Có những lúc con người thật ra không xứng với thiên nhiên đến vậy.
Người phỏng vấn: Vậy ngay cả người thân hay người yêu của anh, anh cũng sẽ không chụp ảnh cho họ sao?
Lý Bất Phàm: Tất nhiên là không phải, ảnh chụp là cách lưu giữ tốt nhất. Nếu là người tôi yêu, tôi chỉ mong chụp cho họ thật nhiều. Nhưng tôi sẽ không đăng lên bất kỳ nền tảng nào vì những tấm ảnh đó là ký ức của riêng tôi. Tôi không muốn chia sẻ câu chuyện giữa tôi và người tôi trân trọng, không muốn chúng bị tổn hại dù chỉ một chút.
Cuộc phỏng vấn không dài, Lý Bất Phàm cũng không nói nhiều. Quý Nhất Nam sao chép địa chỉ email của website, mở hòm thư của mình, bắt đầu viết cáo phó.
Anh sửa rồi lại xóa, đầu óc trống rỗng, đến cả một câu hoàn chỉnh cũng không viết nổi. Cuối cùng, anh chỉ viết một phiên bản ngắn gọn nhất.
Cáo phó:
Tôi là người yêu của Lý Bất Phàm. Ngày 9 tháng 12 năm 2025, em ấy đã gặp tai nạn và không may qua đời.
Phần lớn cuộc đời em ấy là những ngày tháng chống chọi với căn bệnh rối loạn lưỡng cực. Tôi thật may mắn vì có thể đồng hành với một người kiên cường như em, cùng em đi qua quãng đường ngắn ở trên thế gian.
Cảm ơn mọi người đã yêu mến và quan tâm đến em ấy, mong rằng ở một thế giới khác, em ấy có thể tìm thấy được hạnh phúc và niềm vui thật sự.
Tiếng gõ bàn phím dừng lại. Quý Nhất Nam đóng laptop, ánh sáng màn hình chiếu trên gương mặt anh cũng theo đó biến mất.
Anh tiếp tục ngồi bên bàn ăn, thức ăn đã nguội hẳn, bên ngoài cửa sổ dường như cũng tối hơn rất nhiều. Quý Nhất Nam trông vẫn rất bình tĩnh, nhưng anh biết mình sắp phát điên rồi.
Bữa tối mới chỉ ăn vài miếng, vậy mà anh lại tưởng như đã ăn xong rồi, đứng dậy đổ hết cơm đi. Đến lúc này anh mới thấy đói, đầu nghĩ nên ăn tiếp hay thôi đây, anh cứ như một pho tượng quên cả cử động, đứng thẳng tắp suốt hơn hai tiếng đồng hồ.
Khi hoàn hồn lại, anh nghĩ đến một nơi mình nhất định phải đến. Vì thế anh vào phòng, lục trong tủ quần áo lấy áo gió và balo, mang theo tro cốt của Lý Bất Phàm, khởi động chiếc xe địa hình.
Mặt đường mùa đông đóng băng, tốc độ lái xe của Quý Nhất Nam rất chậm. Biển báo trên quốc lộ lướt qua trước mắt, anh đang lái xe về hướng núi tuyết Ương Na.
Trong xe yên tĩnh, dù cửa sổ đóng chặt, tiếng gió vẫn vang dội, rít lên từng cơn.
"Phía trước là Gương Thiên Nữ."
Giọng chỉ đường rõ ràng sáng sủa, nhưng Quý Nhất Nam ngay cả nghiêng đầu nhìn cũng không dám.
Nơi này đối với anh cũng giống như Wellington. Nếu có thể, Quý Nhất Nam không muốn quay lại nữa. Anh nhớ đến khoảng thời gian ngay sau khi Lý Bất Phàm rời đi, mình vẫn thường đến Cầu Tình Nhân mua kem. Khi đó anh nghĩ rằng sớm muộn gì cũng sẽ gặp lại cậu.
Còn bây giờ thì sao?
Quý Nhất Nam vừa lái xe vừa bật khóc thành tiếng.
Bây giờ anh sẽ không bao giờ được gặp lại cậu nữa, sẽ không thể tìm được cậu ở đâu nữa rồi. Cho dù anh có đến những nơi họ từng đi qua không biết bao nhiêu lần, Lý Bất Phàm cũng sẽ không quay lại. Anh không muốn một mình lang thang trong cô độc, sống chẳng khác nào một bóng ma. Chỉ cần nghĩ đến những nơi liên quan đến anh và Lý Bất Phàm, anh liền thấy đau khổ tột cùng.
Phải nắm chặt vô lăng...
Quý Nhất Nam khóc đến choáng váng đầu óc, cảm thấy nếu mình cứ buông tay ra như vậy thì cũng chẳng sao.
Rồi sau đó xe sẽ đâm vào lan can hoặc vách núi. Hẳn là sẽ rất đau nhỉ, nhưng chết đi cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt. Thế còn Lý Bất Phàm? Cậu có đau như vậy không?
Có lẽ không phải chỉ đến khoảnh khắc chết cậu mới đau, rõ ràng cậu đã đau khổ từ rất lâu rồi.
Vậy nên Quý Nhất Nam cũng có trách nhiệm. Anh không nên tin Lý Bất Phàm, không nên để cậu rời xa mình. Cái gì mà yêu hay không yêu gì đó đều là lời nói suông, Lý Bất Phàm không yêu anh cũng được, không sao cả, chỉ cần cậu còn sống là được rồi.
Nhưng tất cả đã muộn màng, chẳng còn gì cứu vãn được nữa. Có lẽ Quý Nhất Nam cũng là một kẻ vô dụng, anh không cứu được bất kỳ ai bên cạnh mình, đến cả dũng khí để chết cũng không có.
Quý Nhất Nam thở hổn hển, cố ép nước mắt xuống, gắng gượng tinh thần nắm chặt vô lăng.
Tối nay muốn lái xe đến núi tuyết Ương Na cũng không có khả năng rồi.
Đến khi trời gần sáng, dưới ánh sáng chiếu rọi của dãy núi phía xa xa, chùa Kim Luân lộ ra một góc. Quý Nhất Nam dừng xe, đi vào nhà nghỉ duy nhất bên cạnh chùa, thuê một vòng.
Ở đây mọi người đều ở phòng ghép, nhưng vì là mùa đông, khách du lịch rất ít. Khi Quý Nhất Nam đẩy cửa gỗ ra, trong phòng chỉ có một cậu thiếu niên nằm trên chiếc giường hẹp. Nhìn thấy anh, cậu ta theo phản xạ ngồi bật dậy.
"Em còn tưởng hôm nay không có ai đến nữa." Cậu thiếu niên cười với Quý Nhất Nam, trên đầu là mái tóc dài trông khá kỳ quặc.
Quý Nhất Nam khẽ gật đầu coi như đáp lại. Anh nghĩ lúc này sắc mặt mình chắc rất tệ, cũng không còn sức nói chuyện, chỉ muốn nhanh chóng ngủ một lát.
Đặt balo xuống, Quý Nhất Nam vén chiếc chăn đã cũ bằng vải thô ráp, rồi vẫn mặc nguyên quần áo mà nằm xuống.
Trong phòng không có sưởi, gió lạnh thổi làm cửa sổ gỗ kêu lạch cạch.
Trong ánh sáng mờ mờ xuyên qua rèm, cậu thiếu niên bên cạnh hạ giọng hỏi: "Anh ơi, cửa sổ chưa đóng kín, anh có lạnh không? Để em đi đóng."
Quý Nhất Nam định nói không cần phiền như vậy, nhưng đã nghe thấy đối phương đứng dậy.
Dép lê vang lên mấy tiếng trên nền xi măng, khung cửa gỗ kêu cót két rồi được khép chặt. Gió lập tức dịu xuống, trong phòng cũng ấm hơn hẳn.
"Anh ơi, anh cũng đi chuyển sơn (*) à? Mùa này ít người quá. Em vốn định đến đây rồi xem có ai đi cùng không... Đây là lần đầu em lên cao nguyên." Cậu ta ngại ngùng cười cười, rồi lại nằm xuống giường. "Sợ xảy ra chuyện."
(*) Bản gốc là 转山, một khái niệm trong văn hoá Phật giáo Tây Tạng. Trong tín ngưỡng Tây Tạng, chuyển sơn là một hình thức tu hành bằng thân xác. Tác giả có giải thích rõ hơn ở chương sau.
Quý Nhất Nam "ừ" một tiếng, nhắm mắt lại.
Đầu rất đau nhưng vẫn không ngủ được. Anh xoay người, hỏi đối phương: "Vì sao cậu đến đây?"
"Em đưa mèo con của em đến, nó mất được một tháng rồi, em muốn tới Vãng Sinh Thạch (*), mong kiếp sau nó vẫn được làm mèo của em." Cậu thiếu niên nói.
Quý Nhất Nam nghe xong thì im lặng, một lúc sau mới nói: "Ngủ sớm đi, ngày mai có thể đi cùng nhau."
(*) "Vãng sinh": sang kiếp sau, chuyển sinh; "Thạch": đá. Vãng Sinh Thạch là một khái niệm mang màu sắc tín ngưỡng dân gian Phật giáo, thường xuất hiện ở các vùng cao nguyên, đặc biệt là Tây Tạng, Thanh Hải, Vân Nam. Đây được tin là một địa điểm linh thiêng để cầu nguyện cho những người đã khuất được siêu thoát, đầu thai hoặc kiếp sau tiếp tục gặp lại người mình yêu thương.