Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Upehehe
---
Lý Bất Phàm và Tống Lãng Bạch đến tầng mình trước.
Ra đến hành làng, y hơi thất thần, ngay cả Tống Lãng Bạch đang nói gì cũng không để ý.
Quẹt thẻ mở cửa phòng, Tống Lãng Bạch vẩy vẩy tay trước mặt Lý Bất Phàm, y mới chớp mắt, hỏi hắn có chuyện gì.
"Vừa rồi tôi mới nói là cậu dính mưa rồi, đi tắm trước đi," Tống Lãng Bạch nhún vai, không bước vào theo y, "Tôi sang phòng bên lấy máy ảnh."
"Ừ." Lý Bất Phàm gật đầu.
Cửa vừa khép được một nữa, y bỗng dừng lại, gọi Tống Lãng Bạch đã đi được mấy bước lại: "Sao cậu không nói cho tôi biết Quý Nhất Nam đẹp trai thế nhỉ?"
Tống Lãng Bạch bật cười, nói y đúng là cái đồ u mê sắc đẹp hết thuốc chữa.
Phòng tắm sáng sủa sạch sẽ, không có chút dấu vết nào của việc mới sửa chữa.
Lý Bất Phàm mở nước nóng, đưa tay vuốt mái tóc.
Nghĩ lại lúc nãy, y cảm thấy sự do dự của mình cũng có lý.
Một, bởi vì vẻ ngoài của Quý Nhất Nam thực sự rất hợp gu y.
Hai, đây là người đầu tiên sau một khoảng thời gian rất lâu rồi khiến Lý Bất Phàm có cảm giác quen thuộc.
Trước năm mười tám tuổi, Lý Bất Phàm chỉ là một người bình thường.
Thành tích học tập của y chẳng mấy nổi bật, có lẽ chỉ hơn ở chỗ có chút năng khiếu hội họa.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, y sang nước ngoài học mỹ thuật ở một học viện nghệ thuật.
Sau khi hoàn tất việc học theo đúng lộ trình, y bắt đầu làm nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp.
Có lẽ y đam mê các môn thể thao mạo hiểm, trượt tuyết, lướt sóng, lặn biển, nhảy dù, leo núi tuyết, wingsuit flying (*)... Môn nào y cũng từng thử qua.
(*) Wingsuit hay còn gọi là bay lượn với bộ đồ cánh dơi.
Ba mẹ y từng sỡ hữu một công ty niêm yết, nhưng quan hệ giữa bọn họ rất tệ, chỉ vì lợi ích mà không ly hôn. Sau khi công ty phá sản, họ liền dứt khoát đường ai nấy đi.
Từ nhỏ đến lớn, hẳn là y đã không thân thiết với ba mẹ, sau khi trưởng thành thì đã hoàn toàn tách khỏi gia đình.
Năm nay Lý Bất Phàm hai mươi chín tuổi, có tiền sử bị rối loạn lưỡng cực mười năm. Mà chỉ mới trong năm nay, bệnh tình mới bất ngờ được kiểm soát.
Y chưa từng yêu đương, dường như ngay cả mập mờ cũng chưa từng.
Những điều trên có lẽ là toàn bộ cuộc đời y cho đến hiện tại.
Sở dĩ phải dùng những từ như "hẳn là", "có lẽ", "dường như"... vì ngay cả bản thân y cũng không dám chắc những điều này có thật hay không.
Y không giống người bình thường. Nói đúng hơn, Lý Bất Phàm là một bệnh nhân, thậm chí có thể nói, là một người tàn tật.
—y bị mất trí nhớ.
Y phát hiện chuyện này chỉ một tuần trước khi đến Shangri-La.
Lúc tỉnh lại, trong đầu Lý Bất Phàm trống rỗng, cơ thể như bị một thứ gì đau đớn đâm xuyên thủng, như thể lục phủ ngũ tạng từng bị xé nát ra, rồi lại vụng về ghép nối lại.
Sau khi đi bệnh viện kiểm tra, xác nhận ngoài mất trí nhớ ra, thân thể y không có vấn đề gì, cũng không quên mất kỹ năng sống hay kỹ năng chuyên môn.
Bác sĩ nói, có người vì chịu k*ch th*ch từ bên ngoài, chẳng hạn như tai nạn giao thông, va đập mạnh, vì cái chết của người thân mà đột ngột mất trí nhớ. Có người thì phát bệnh không rõ lý do, không thể nhớ lại cuộc sống và nhân cách của bản thân trước đây, đặc biệt là những ký ức gắn liền với chấn thương [1]. Nhưng nếu muốn khôi phục trí nhớ thì phải cần thời gian, y có thể trở về môi trường quen thuộc của mình, hoặc làm lại những công việc mình từng làm, biết đâu ký ức sẽ dần trở lại.
Còn chưa kịp điều tra thêm, Lý Bất Phàm đã nhận được điện thoại công việc của Tiểu Liễu và Tống Lãng Bạch, thế là y lập tức bay đến Vân Nam.
Đây là lần đầu tiên Lý Bất Phàm hợp tác với bọn họ, công việc bận rộn, lịch trình dày đặc, nên y ít khi nghĩ đến việc mình là một kẻ mất trí nhớ. Mãi khi đến vừa rồi, y mới thoáng nghĩ đến —
Một người cho dù có quên sạch quá khứ của mình, thì liệu có quên cả thẩm mỹ và sở thích không?
Lý Bất Phàm tắm rửa xong xuôi, thay đồ sạch sẽ thoải mái, mở laptop trên bàn làm việc.
Vừa ngồi xuống được vài phút liền có tiếng gõ cửa. Y đứng dậy, nhìn qua mắt mèo thấy Tống Lãng Bạch, bèn mở cửa ra, nghiêng đầu cho hắn vào.
"Tôi chưa kịp xuất ảnh ra, chỉ lọc bỏ mấy tấm hỏng thôi, cậu xem lại đi." Tống Lãng Bạch ngồi xuống sofa bên cạnh, cẩn thận đặt thiết bị lên bàn.
Kết nối thẻ nhớ vào laptop, Lý Bất Phàm mở ra xem từng ảnh chụp của suốt một ngày từ sáng đến tối.
Buổi sáng thời tiết khá ổn, họ chụp được sương mù trong rừng, giữa trưa nắng đẹp, nhưng đến buổi chiều, toàn bộ ảnh đều nhuốm màu xám xịt.
"Tôi có cảm giác mấy ngày nay chúng ta chụp ảnh xám nhiều quá rồi." Lý Bất Phàm nhấp chuột, thoát ra xem thử dự báo thời tiết.
"Tôi cũng vừa xem rồi, ít nhất là phải mưa cả tháng nữa." Tống Lãng Bạch ngả người ra sofa, "Cậu còn lịch trình gì không?"
Lý Bất Phàm không nói gì, chỉ xem ảnh thêm một lúc rồi mới nói: "Những cái khác thì không sao, chỉ có một công việc quan trọng ở nước ngoài, chắc mất hai ba tuần. Nhưng chuyện đó để sau, cứ chụp tiếp đi. Nếu thật sự không được thì cùng lắm tôi làm xong bên kia rồi bay về lại."
"Tuần này mấy ngày còn lại đều mưa. Ngày mai nghỉ ngơi trước đi, ngày mốt chúng ta ra ngoài chụp ít cảnh mưa." Tống Lãng Bạch nói.
Lý Bất Phàm vẫn dán mắt vào màn hình, thuận miệng đáp: "Ừ..."
"Anh trai à," Tống Lãng Bạch nhìn Lý Bất Phàm, có hơi lo lắng nhắc nhở y, "Cậu bị say độ cao đấy, đi ngủ sớm đi."
"Biết rồi." Lý Bất Phàm nhớ trong phòng mình có cả đống đồ leo núi, bình thường chắc cũng hay chạy nhảy trên núi, cảm thấy không có vấn đề gì lớn. "Cậu về trước đi, khuya rồi."
Y chọn ảnh đến tận rạng sáng, trước khi đi ngủ mới kịp liếc điện thoại.
Trong đó chỉ có một tin nhắn của Tiểu Liễu:【 Lão đại, tôi tìm được chỗ sửa xe rồi. Ngày mai tôi với anh Tống sẽ đem xe đi kiểm tra, anh ngủ dậy thì nhắn bọn tôi.】
Đính kèm định vị một gara.
Lý Bất Phàm nhắn lại "được", uống một ngụm nước rồi nằm xuống giường, tắt đèn.
Trước khi nhắm mắt y rất buồn ngủ, nhưng nằm xuống rồi lại trằn trọc không ngủ được.
Trong đầu không nghĩ được gì, ngược lại cơn đau đầu như búa bổ lại ập đến. Lý Bất Phàm trở mình một hồi, dần thấy dạ dày cũng khó chịu, cồn cào muốn nôn.
Đây không phải dấu hiệu tốt, y ngồi dậy, chợt nhận ra mình bị say độ cao nặng hơn rồi.
Trong cơn choáng váng, Lý Bất Phàm vốn định bật đèn, mặc thêm quần áo đi xuống lầu thì bụp một tiếng, cả căn phòng tối sầm lại.
Đứt cầu dao? Hay cả khách sạn cúp điện?
Lý Bất Phàm đứng dậy, định đi ra cửa sổ xem sao.
Trước đó y đã kéo kín rèm, nhưng giờ lại nghe rõ ràng có tiếng mở cửa sổ bên ngoài, bước chân Lý Bất Phàm lập tực khựng lại. Tiếp theo đó là loạt âm thanh chạm đất nặng nề, hai người đàn ông cao lớn vén mạnh rèm bước vào.
Ánh trăng rọi sau lưng họ, cả hai đội mũ lưỡi trai đen, đeo khẩu trang, chỉ để lộ đôi mắt. Mỗi người cầm một con dao dài chừng ba mươi phân trong tay, ánh thép sáng lóa dưới trăng.
"Đừng cử động," Gã cầm đầu cất giọng địa phương đặc sệt, chĩa mũi dao về phía Lý Bất Phàm, "Lùi lại, dựa sát vào tường."
Lý Bất Phàm giơ hai tay theo lời gã, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm bọn chúng. Y còn chưa kịp mặc áo, chỉ có thể để trần nửa thân trên, lùi dần tới sát vách tường.
Thấy y ngoan ngoãn nghe lời, gã kia mới hơi yên tâm, ra hiệu cho đồng bọn mang cái thùng lại.
Trong bóng tối, vì dựa vào tường nên thính giác của Lý Bất Phàm trở nên nhạy bén hơn. Y khẽ nghiêng đầu, nghe thấy ngoài hành lang có tiếng bước chân liên tiếp rất nhỏ.
Hai người trước mặt chính xác là bọn cướp. Nhưng tại sao chúng là đột nhiên xông vào phòng y, còn người ngoài hành lang là ai?
Lý Bất Phàm thầm đoán trong lòng, không lẽ bọn này đang bị cảnh sát truy đuổ, không còn đường lui nên mới vào đây trốn.
Tim y đập dồn dập, cơn nhức đầu vẫn chưa thuyên giảm. Y đành cắn chặt môi, mượn đau đớn để gắng giữ cho mình tỉnh táo.
Hai tên cướp vẫn đang cảnh giác, song cũng không rảnh để ý tới Lý Bất Phàm mà nhanh chóng đi về phía cửa, chia nhau canh chừng động tĩnh ngoài hành lang.
"Đợi đám cảnh sát khám xong phòng bên cạnh rồi chúng ta leo qua." Gã bưng thùng nói.
"Còn leo, còn leo nữa! Mày sợ mày chưa đủ ồn hay gì?" Gã cao hơn gằn giọng, như thể sắp đấm cho tên kia một cú, "Nếu không phải tối nay mày động tay động chân dưới lầu thì sao chúng ta bị phát hiện nhanh thế được?"
"Tôi tưởng chỉ là một cô gái nhỏ thôi..." Gã kia còn định lý do lý trấu, nhưng lập tức bị tên còn lại đá cho một cước.
"Câm cái mồm lại, nín dùm bố mày cái!"
Nghe chúng lẩm bẩm gì đó về "động tay động chân dưới lầu", "cô gái nhỏ", lúc này Lý Bất Phàm mới nheo mắt, chăm chú quan sát gã đang bưng cái thùng.
Gã trùm mặt rất kín, nhưng Lý Bất Phàm là một nhiếp ảnh gia, y đã gặp qua vô số gương mặt, cho dù chỉ cần nhìn vào đôi mắt cũng đủ để phân biệt.
Hốc mắt của gã rất nông, khoảng cách giữa hai mắt lại hẹp, nhìn chỗ khẩu trang nhô lên thì hẳn là sống mũi gã sụp hẳn xuống...
—gã chính là tên đàn ông đã giở trò sàm sỡ cô gái lạ mặt trong đại sảnh tối nay.
Lúc này, bước chân ngoài hành lang càng lúc càng gần. Lý Bất Phàm siết chặt nắm tay đang buông thõng bên người.
Ổ khóa vang lên một tiếng rung rất nhỏ, như có ai đó đang cố cạy từ bên ngoài. Hai kẻ đứng sát cửa liếc nhau, dường như lập tức đạt được sự ăn ý.
Mà Lý Bất Phàm ngay cạnh họ cũng hiểu rất rõ: cảnh sát đến rồi, chúng sắp ra tay.
Thà tấn công trước còn hơn là để bị khống chế.
Nhìn bộ dáng gầy gò của hai tên này...Nếu không có dao trong tay, chưa chắc đã đánh lại y.
Giây tiếp theo, khi bị một tên chụp lấy cánh tay, Lý Bất Phàm xoay cổ tay phản đòn, đồng thời hất cùi chõ đánh bay con dao trên tay gã.
"Đm...!" Tên còn lại vung dao chém tới.
Trong phòng lập tức vang lên tiếng ẩu đả. Nghe thấy động tĩnh, người ngoài hành lang không còn kiên nhẫn cạy khóa nữa, mà bắt đầu dùng vai húc ầm ầm vào cửa.
Cánh cửa bị húc bật tung, Lý Bất Phàm tung một cước đá văng một tên ra ngoài, con dao của tên còn lại bổ xuống, y theo bản năng nghiêng người dùng vai chắn. Lưỡi dao xé gió chém xuống, nhưng ngay lập tức, một cánh tay rắn chắc từ phía sau đã siết chặt Lý Bất Phàm vào lòng, mạnh mẽ ép y áp chặt lên tường.
Dưới tác dụng của trọng lực, người kia bất ngờ từ phía sau dồn mạnh vào lưng Lý Bất Phàm. Qua lớp vải cứng, Lý Bất Phàm cảm nhận được tứ chi rắn rỏi như thân cây của đối phương. Mà đúng lúc sức mạnh của người đó đè xuống, hai chân đang dang ra của đối phương kẹp chặt lấy chân y, phần hông cũng áp sát hông y. Cơn đau nhói khiến Lý Bất Phàm rùng mình, giữa tình huống nguy cấp như thế này, y lại nghĩ đến một ví von chẳng đúng thời điểm xíu nào: hình như y bị ai đó cưỡng ép từ phía sau.
"Cậu an toàn rồi." Giọng nói trầm khàn mang theo hơi thở nóng hổi truyền đến bên tai.
Lý Bất Phàm nghiêng mặt, chỉ nhờ ánh trăng lờ mờ mà nhìn thấy sống mũi cao thẳng của đối phương, môi y dường như suýt chút nữa đã chạm vào da người kia.
Ngay giây sau, sống mũi y nóng rát, chất lỏng ươn ướt tuôn ra.
Lý Bất Phàm mơ hồ đưa tay sờ mũi, ngửi thấy mùi tanh nồng — y không ngờ mình lại chảy máu mũi.
"Đừng nhúc nhích!"
"Đừng nhúc nhích!"
"Giơ tay lên!"
Từng tốp cảnh sát ùn ùn xông vào từ cửa, nòng súng đồng loạt chĩa vào hai tên cướp đã gục ngã dưới đất.
Người đang đè lên y cuối cùng cũng lùi lại một bước. Lý Bất Phàm chỉ thấy đầu óc còn choáng váng hơn trước, vừa định mở miệng nói thì ánh đèn bất ngờ được bật sáng trở lại. Y xụi lơ dựa vào tường, theo bản năng đưa tay níu lấy ống tay áo người bên cạnh.
Người kia quay đầu lại, bóng đổ xuống người Lý Bất Phàm, y lại nhìn thấy khuôn mặt đó.
Khuôn mặt lạnh lùng nhưng đầy khí thế của Quý Nhất Nam.
"Cậu bị sao vậy?" Quý Nhất Nam nhíu mày, nâng mặt y lên, dùng ngón tay cái vụng về lau vệt máu mũi của y.
Trong cơn mê man, Lý Bất Phàm lẩm bẩm nói: "Cõ lẽ là bị say độ cao thôi."
---
Tác giả có lời muốn nói:
[1] Liên quan đến chứng phân ly, tôi tham khảo từ Bách khoa Baidu
- Chuyện Lý Bất Phàm chưa từng tìm thấy trong hồ sơ rằng mình đã yêu đương, tình tiết này sẽ dần dần hé mở, chắc chắn cậu ấy không phải chưa từng yêu qua đâu, hahaha.
- Ngoài ra, hiện tại trạng thái của Lý Bất Phàm là mất trí nhớ, nên chính cậu ấy cũng không biết bản thân là người đã được sống lại.