Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Upehehe
---
Đèn pha của chiếc xe địa hình xé toạc màn mưa dày đặc, bánh xe nghiến qua nền đất lầy lội, để lại những vệt hằn sâu.
Từng mảng xanh lá đậm nhạt loang lổ hóa đen kịt trong màn đêm, bao trùm cả ngọn núi rồi kéo dài đến sâu thẳm.
Chiếc xe lắc lư dữ dội, cần gạt nước liên tục quét qua lại. Lý Bất Phàm siết chặt vô lăng, cười bất lực: "Đáng lẽ vừa nãy phải đi sớm hơn."
"Lão đại, lên trên cao thế này thì bị vậy thôi. Trước đây tôi cũng đến đây mấy lần rồi, lần nào cũng gặp mưa to hết." Trợ lý Tiểu Liễu ngồi trên ghế phụ, bị dây an toàn bó chặt trông chẳng khác gì cái đòn bánh tét.
Cái này không trách tại xe được, chỉ trách Tiểu Liễu mãi vẫn không quyết tâm giảm cân. Ánh sáng màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt, cậu ta tặc lưỡi: "Nói cho mọi người một tin xấu này, bên khách sạn báo phòng của lão đại bị dột nước rồi."
Tống Lãng Bạch ngồi ghế sau chống tay lên lưng ghế trước, miệng châm chọc: "Chả thấy có gì xấu cả. Không sao, lát nữa qua ngủ chung với tôi là được. Này đừng có u sầu nữa Tiểu Liễu, lấy cái ảnh chụp cái con vượn tay dài gì gì đó sáng nay cho cậu ấy xem đi, để cậu ấy nhớ lại lần đầu gặp bọn khỉ ở đây đã hí hửng thế nào."
"Cút dùm đi Tống Lãng Bạch, cậu có thể bớt làm tôi phân tâm lúc lái xe được không?" Lý Bất Phàm nhướng mày, thái dương đau nhức vì hai kẻ om sòm. Y thò tay sang bên cạnh, Tiểu Liễu lập tức đưa qua một bình dưỡng khí.
Y giảm tốc độ, hít hai hơi mới thấy dễ chịu hơn.
"Lão đại, đã hai ngày rồi mà anh vẫn chưa quen với độ cao ở đây à?" Tiểu Liễu lo lắng.
"Không sao." Lý Bất Phàm dửng dưng, nhìn màn hình định vị, "Khoảng mười phút nữa là đến rồi."
Trong xe tối om, ánh sáng nhạt từ bảng điều khiển chỉ đủ vẽ lại đường nét gương mặt Lý Bất Phàm.
Tóc y cắt ngắn, ngũ quan sắc bén, môi và mí mắt đều rất mỏng, trông ngầu nhất khi lạnh mặt im lặng.
Phía trước xe treo một miếng kim loại hình con chó nhỏ, rung lắc theo nhịp đường xóc, ánh sáng hắt lên sau tai y. Nơi ấy có một vết sẹo nhỏ ngoằn ngoèo, giống như tia chớp.
Ý tưởng đến Vân Nam chụp cảnh là do Tống Lãng Bạch đề xuất. Một người bạn của hắn đang muốn làm một triễn lãm ảnh chủ đề rừng vào năm sau, muốn mời thêm một nhiếp ảnh gia cùng tham gia.
Tháng Ba, ở Shangri-La vẫn còn rất lạnh. Trong rừng cao nguyên, từng mảng xanh thẫm trải rộng bạt ngàn.
Ánh đèn xe lia qua mấy gốc cây dưới khách sạn. Mưa lạnh, Lý Bất Phàm đẩy cửa xe, bung ô, bước trên con đường lát đá lộp bộp tiếng mưa, tiến vào khách sạn.
Đèn đại sảnh sáng trưng, vài khách du lịch tụ tập lác đác.
"Để tôi đi hỏi vụ phòng, hai người ở đây chờ đi." Lý Bất Phàm hất cằm với Tiểu Liễu và Tống Lãng Bạch, xoay người ra quầy lễ tân.
Y đứng xếp hàng bên cạnh, mở điện thoại ra xem thời tiết.
Ngày mai, ngày kia trời đều mưa. Lý Bất Phàm đang lướt màn hình, khuỷu tay khẽ bị ai đó va vào.
Y ngước mắt lên, thấy một gã đàn ông trung niên khoảng ba mươi chen tới, lúng túng quay mặt đi.
Ban đầu Lý Bất Phàm vốn không định để ý, nhưng ánh mắt y bỗng khựng lại. Gã đàn ông lén lút áp sát một cô gái trẻ đang đặt phòng ở quầy, thò tay vòng qua lưng, chạm nhẹ vào eo cô.
Cô gái phản ứng rất nhanh, quay đầu lại thấy gã, ngập ngừng một chút nhưng không nói gì.
Lúc tiếp tục trao đổi với lễ tân, giọng cô gái nhỏ đi hẳn.
Lý Bất Phàm không chịu đựng nổi cái kiểu hành vi này, y đút điện thoại vào túi, thẳng tay ấn vai gã đàn ông dứt khoát đẩy ra, chen vào giữa gã và cô gái.
"Anh chắn đường tôi rồi." Lý Bất Phàm nghiêng mặt, giọng lạnh nhạt.
"Cậu bị điên hả? Tôi chỉ đứng đây thôi, mắc gì..."
"Tính tình tôi tệ lắm, giờ còn đang bực trong người," Lý Bất Phàm cắt ngang gã, "làm ơn đừng ồn nữa."
"Quý khách này, anh cũng muốn làm thủ tục sao?" Nhân viên phục vụ vội vàng chạy tới, lễ phép hỏi.
Thấy có người xen vào, gã đàn ông mới lầu bầu chửi rồi bỏ đi.
"Nghe các anh nói phòng tôi bị dột, tôi tới hỏi lại." Lý Bất Phàm nói.
"Tôi nhớ anh rồi." Nhân viên phục vụ thấy người Lý Bất Phàm còn dính nước mưa, nhanh chóng đưa cho y một chiếc khăn bông. Lý Bất Phàm kéo tay áo khoác gió lên, nhận lấy khăn lau cánh tay và mái tóc ướt nước mưa.
Vạt áo đã loang một mảng nhỏ. Đại sảnh bật lò sưởi nhẹ, y dứt khoát cởi áo khoác ngoài, chiếc áo len bên trong ôm sát lộ ra đường nét cơ bụng.
"Phòng anh đúng là bị dột. Chiều nay chúng tôi đã gọi thợ sửa, cũng đã báo cho trợ lý anh. Thợ vẫn đang làm trên tầng, khoảng hai tiếng nữa mới xong. Anh muốn chờ hay để chúng tôi đổi phòng ngay ạ?"
Bọn họ mới ở đây hai ngày, vì thời tiết xấu nên ảnh chụp chưa mấy ưng ý, thời gian ở Vân Nam chắc chắn phải kéo dài thêm.
Hành lý trong phòng quá nhiều, không chỉ quần áo cho mấy tháng mà còn cả thiết bị chụp ảnh và tư liệu. Chuyển phòng dễ làm thất lạc đồ, Lý Bất Phàm từ chối.
"Tôi chờ dưới này cũng được. Làm phiền anh nhắn thợ đừng để ướt đồ của tôi."
Y trả khăn lại cho nhân viên.
Người kia gật đầu, nói mấy câu qua bộ đàm rồi vội vã rời đi.
Lý Bất Phàm quay đầu lại, Tiểu Liễu và Tống Lãng Bạch một đứng một ngồi bên chiếc bàn nhỏ sát cửa sổ kính, cả hai đều đang hướng mắt nhìn về phía này.
"Anh đẹp trai ơi," y nghe thấy cô gái kia gọi mình, "Cảm ơn anh."
Lý Bất Phàm không đáp, chỉ khẽ lắc đầu rồi xách áo khoác rời đi.
Thấy y đi tới, Tiểu Liễu mới chịu ngồi xuống, ngẩng đầu hỏi: "Vừa rồi có chuyện gì vậy?"
"Hắn ta giở trò dơ bẩn, bị tôi thấy được." Lý Bất Phàm vắt áo khoác lên ghế trống, rồi cũng ngồi xuống.
"Cặn bã," Tống Lãng Bạch hừ một tiếng, "xứng đáng bị dạy cho một bài học."
Lý Bất Phàm bảo hai người, "Hai cậu lên nghỉ trước đi, hôm nay chạy ở ngoài trời cả ngày rồi."
"Không sao đâu lão đại, tôi ở lại dưới đây chờ với anh, anh ở một mình thì buồn lắm." Tiểu Liễu nói.
"Tôi không buồn đâu, ngồi thêm hai tiếng cũng trôi nhanh thôi. Hai cậu cứ lên trước đi." Lý Bất Phàm lục trong túi, lấy ra vài viên kẹo bạc hà, ném cho Tiểu Liễu và Tống Lãng Bạch. "Ngày mai trước khi đi nhớ kiểm tra lại xe, nãy lúc lái tôi nghe tiếng máy móc hơi lạ."
"Biết rồi, lát nữa về tôi liên hệ với gara." Tống Lãng Bạch khoác vai Tiểu Liễu, kéo cậu ta về phía thang máy.
Mưa chưa tạnh hẳn, nhưng đã nhỏ đi nhiều.
Đèn ở chỗ Lý Bất Phàm ngồi khá tối. Bên ngoài cửa sổ là rừng cây rậm rạp, từng mảng cây cao ngút chìm dần vào làn sương mù trên cao, không khí thoảng mùi hương tươi mát, tiếng mưa tí tách rơi xuống lá, vang lên đều đặn.
Ban ngày vác thiết bị trèo đèo lội suối, đến chiều tối Lý Bất Phàm đã thấy mệt. Trong ba người, y là người có kinh nghiệm dã ngoại nhiều nhất, vì không yên tâm mưa lớn nên mới tự mình cầm lái.
Trời khuya dần, Lý Bất Phàm nhai mấy viên kẹo nhưng cũng không tỉnh táo hơn bao nhiêu. Y dựa vào ghế sofa êm ái, cơn buồn ngủ nhanh chóng ập tới.
Chợp mắt được một lúc, tiếng lách cách của tách trà sứ va vào mặt bàn, khẽ phát ra tiếng leng keng trong trẻo, Lý Bất Phàm tỉnh dậy.
Trong không khí phảng phất mùi xà phòng dịu nhạt, y chậm rãi mở mắt, thấy hơi nóng, vừa cử động mới nhận ra có ai đã phủ áo lên người mình.
Một chiếc áo khoác chống gió màu đen, cũng là thương hiệu mà Lý Bất Phàm thường mặc. Y nhíu mày ngồi thẳng dậy, vô thức ôm lấy chiếc áo đó vào lòng.
Trên bàn có một tách trà vẫn còn nóng, làn khói trắng từ từ bốc lên.
Tống Lãng Bạch ngồi đối diện Lý Bất Phàm, hắn đã thay quần áo, đang ngồi ôm laptop gõ lách cách.
"Tỉnh rồi?" Tống Lãng Bạch cười, "Tôi chỉ lên thay đồ lấy laptop, vừa xuống lại thì thấy cậu ngủ mất rồi."
"Buồn ngủ quá..." Lý Bất Phàm xoa cổ, "Áo này là của cậu à?"
"Không, tôi vừa mới xuống thôi." Tống Lãng Bạch đáp.
Lý Bất Phàm ngẩn người, mới ngủ chưa đến nửa tiếng mà đầu óc y đã quay cuồng.
Đại sảnh lúc này có khá đông khách mới tới, lác đác tụ tập trò chuyện.
Chiếc áo khoác vẫn đặt trên đùi, Lý Bất Phàm ngước mắt, thoáng nhìn thấy một bóng dáng cao gầy đứng bên quầy lễ tân.
Người ấy mặc áo mưa màu đen, có lẽ vừa mới đến, toàn thân ướt sũng, chiếc mũ trùm còn chưa kịp tháo.
"Tôi từng kể với cậu về anh ta rồi đấy," Tống Lãng Bạch chú ý đến ánh mắt Lý Bất Phàm, nhỏ giọng nói, "Mấy tháng trước tôi đến Vân Nam để khảo sát trước thì gặp anh ta, hình như anh ta vẫn luôn ở đây suốt. Tên là ... Quý Nhất Nam, tên đơn giản ha, dễ nhớ y như tên cậu vậy."
"Nghe nói anh ta là một nhà thực vật học, ngày nào cũng cặm cụi nghiên cứu hoa lá cỏ cây."
Tống Lãng Bạch vừa dứt lời, đối phương như cảm nhận được mà quay đầu lại.
Lý Bất Phàm chưa kịp thu hồi ánh mắt, cách vài bóng người đi ngang qua sảnh, hai người đã chạm mắt nhau trong một thoáng ngắn ngủi.
Dầm mưa làm gương mặt Quý Nhất Nam ướt sũng, từng giọt nước từ hàng chân mày đậm trượt xuống, lăn dọc theo sống mũi, thấm ướt một phần chiếc áo thun.
Chiếc mũ trùm đầu của áo mưa đen phủ bóng xuống mi mắt anh, sau mấy giây dài đằng đẵng, Quý Nhất Nam mới chậm chạp dời ánh mắt.
Lý Bất Phàm lấy làm lạ trước sự khựng lại của anh, đồng thời cũng thấy người trước mắt mình có hơi quen quen.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì, đây là khu rừng xa lạ cách nhà mình mấy nghìn cây số, chắc chắn không thể trùng hợp đến vậy.
Bà chủ khách sạn đi đến, khẽ cúi người lễ phép, nói với Lý Bất Phàm đang ngồi trên sofa: "Phòng của cậu đã được sửa xong(*)."
(*) Tác giả viết ở trên là LBP không chịu đổi phòng nhưng ở đây lại viết "phòng đã được đổi", mình nghĩ là bug nên sửa lại thành "sửa xong" nha.
Y tỉnh táo lại, cầm áo khoác đứng dậy.
"Thật ngại quá khiến cậu chờ lâu rồi. Chúng tôi sẽ bù cho cậu và bạn cậu một bữa trưa." Bà chủ khách sạn mỉm cười nói, "Ngoài ra thì, áo khoác cậu đang mặc là đồ dự phòng của chúng tôi."
Lý Bất Phàm thoáng sững lại, rồi đưa lại áo cho bà, "Cảm ơn."
Thang máy nằm ở góc đại sảnh, Lý Bất Phàm theo Tống Lãng Bạch bước vào.
Sau khi bấm số tầng, cửa thang máy khép lại như thường lệ. Ngay khi cánh cửa sắp đóng chặt lại, một bàn tay thon dài kịp nắm lấy mép cửa.
Cửa khựng lại một nhịp, rồi mở ra một khoảng cách vừa đủ, để lộ gương mặt của Quý Nhất Nam.
Anh gỡ chiếc mũ trùm ướt sũng, nhìn Lý Bất Phàm một cái, sau đó thản nhiên bước vào đứng cạnh y.
Tống Lãng Bạch và Lý Bất Phàm đều im lặng. Phải đến một lúc sau, Quý Nhất Nam giống như chợt nhớ mình chưa bấm số tầng, cánh tay lướt qua Lý Bất Phàm, ấn vào một số.
Sau khi rút tay về, anh chậm rãi nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại trên người Lý Bất Phàm vài giây. Nhưng khi y nhìn sang, hàng mi anh khẽ run, rồi dời ánh mắt đi chỗ khác.
Nước trên áo mưa nhỏ xuống tí tách, nặng nề như nước mắt rơi.
---
Tác giả có lời muốn nói:
- Chào mọi người, đã lâu không gặp ✨.
- Khi Quý Nhất Nam xuất hiện giống như một bóng ma vỡ toát ra vậy.
- Nhớ kỹ gã đàn ông động tay động chân dâm dê kia nhé
- Toàn bộ tác phẩm khoảng 200 nghìn chữ, cơ bản đã hoàn thành rồi. Truyện này coi như là một lời hứa với độc giả từ khi viết tác phẩm trước. Nhưng vì tác phẩm trước đã viết cách đây nhiều năm, nên ở truyện này một số thiết lập tuy vẫn giữ nguyên hướng chính nhưng chi tiết sẽ có điều chỉnh. Ngoài cái tên "Shangri-La", những địa danh khác đều do tôi tự đặt.
- Trong truyện có một số tình tiết được phóng đại vì yêu cầu cốt truyện, hoàn toàn không đại diện cho bất kỳ tình huống thực tế nào, ví dụ như việc săn trộm.
- Ngoài ra truyện sẽ có những đoạn xen kẽ quá khứ, nhưng phần đó tôi viết khá ngắn gọn, mỗi lần chỉ chèn 3/ 4/ 5 chương thôi. Mong các bạn đọc truyện vui vẻ 💜