Hạn Định Thông Báo - Lý Tư Nặc

Chương 7: Hạn định 06

Trước Tiếp

Quá trình phát biểu của Tô Ám diễn ra không mấy suôn sẻ. Dù sau khi xuống đài cô đã nhặt lại chiếc mũ bị gió thổi bay, nhưng sự cố đó vẫn khiến cô canh cánh trong lòng.

Trong một vài khía cạnh, Tô Ám có chút mê tín. Ngày đầu khai giảng đã xảy ra chuyện không thuận lợi, rất có thể ba năm cấp ba này của cô sẽ đầy rẫy những khúc chiết. Mà điều Tô Ám khao khát nhất, chính là có thể bình lặng, vững vàng vượt qua ba năm này.

Khi Tô Ám trở lại vị trí cũ, những bạn học xung quanh đổ dồn ánh mắt về phía cô - có ngưỡng mộ, cũng có khinh thường. Đã có người biết cô chính là Thủ khoa trung khảo năm nay, ánh hào quang của một "học bá" khiến họ nhìn cô bằng một lăng kính khác. Tuy nhiên, Tô Ám chỉ hận không thể tàng hình ngay giữa đám đông.

May mắn là các hoạt động trên khán đài vẫn tiếp tục, mọi người nhìn cô như xem sinh vật lạ một lúc rồi cũng dời tầm mắt đi chỗ khác.

Buổi sáng cứ thế trôi qua.

-------

Buổi chiều, kỳ quân huấn chính thức bắt đầu. Lớp (3) và lớp (4) được ghép lại để tập luyện chung. Huấn luyện viên là người từ đơn vị lục quân ở thành phố lân cận điều tới, dáng người đĩnh đạc, làn da ngăm đen nhưng nụ cười rất tươi với hàm răng trắng bóng. Thầy có giọng Đông Bắc hào sảng, nhưng khi bắt cả bọn đứng quân tư dưới nắng gắt thì quả thực rất tàn nhẫn.

Hai rưỡi chiều, cả đám học sinh bị kéo ra bãi tập, phơi mình dưới cái nắng cháy da để học cách đứng nghiêm. Huấn luyện viên đi chầm chậm qua từng hàng để chỉnh đốn tư thế. Dưới mặt trời chói chang, ai nấy đều nhăn nhó như mướp đắng, nhưng không ai dám kêu ca nửa lời. Ở lớp bên cạnh, có học sinh cãi lại huấn luyện viên đã lập tức bị phạt chống đẩy một trăm cái.

Tô Ám đứng giữa đám đông, tư thế đứng không quá chuẩn mực nhưng tuyệt đối không lười biếng. Thực tế, ngoại trừ thành tích học tập nổi trội, Tô Ám là kiểu người cực kỳ bình thường, thuộc loại nếu ném vào đám đông sẽ chẳng ai buồn để mắt tới.

Khi đến giờ nghỉ giải lao, các bạn học nhanh chóng ngồi thụp xuống. Chỉ sau một ngày, những người hướng ngoại đã kịp làm quen với bạn mới, họ vừa xoa chân vừa cuống cuồng lôi từ trong túi ra đủ loại kem chống nắng để bôi lại.

Tô Ám lặng lẽ ngồi trong góc. Một lát sau, có người tiến lại gần chọc nhẹ vào vai cô: "Cậu có muốn dùng một chút không?"

Là Trần Thi Tình.

Tô Ám chậm rãi lắc đầu: "Không cần đâu, cảm ơn cậu."

Trần Thi Tình là người hướng nội và trầm mặc, có thể lấy hết can đảm để bắt chuyện với Tô Ám một câu như vậy đã là kỳ tích. Bị từ chối, cô bạn thẹn thùng thu tay về, ngồi im một bên.

Tô Ám chợt cảm thấy nếu mình cứ tách biệt thế này sẽ không hay, quá cô độc dễ khiến người khác chú ý. Sau một hồi cân nhắc, cô chủ động bước đến cạnh Trần Thi Tình: "Cậu có thấy mệt không?"

"Cũng bình thường." Trần Thi Tình đeo kính cận, gương mặt gầy gò lấm tấm vài nốt mụn trứng cá nhưng đường nét khá thanh tú. Cô bạn nói rất khẽ: "Cậu có phải kiểu người không thích bị quấy rầy không?"

"Không hẳn đâu." Tô Ám nở một nụ cười thân thiện: "Lát nữa nghỉ mình cùng đi căn tin nhé?"

Ánh mắt Trần Thi Tình sáng lên: "Được chứ!"

Cứ như vậy, Tô Ám đã có người bạn đầu tiên tại Nhị Trung. Cô đã thành công trở thành một phần của "đám đông". May mắn thay, Trần Thi Tình cũng là người cực kỳ ít nói. Hai người ở cạnh nhau dù không trò chuyện vẫn cảm thấy rất thoải mái.

----------

Những ngày quân huấn khô khan và nhàm chán trôi qua nhanh chóng. Tô Ám vốn có thói quen chạy bộ mỗi sáng nên cường độ huấn luyện này không làm khó được cô. Tuy nhiên, cô phát hiện ra mình bị sạm đi trông thấy.

Trên gương mặt trắng trẻo xuất hiện vài đốm tàn nhang nhỏ.

Buổi tối, sau khi rửa mặt, Tô Ám soi mình trong gương và nhíu mày. Cô trở về phòng, lấy tuýp kem chống nắng mà Lê Thanh Hòa đã cho ra, nặn một hạt nhỏ như hạt đậu thoa lên mặt.

Trước đây cô chưa từng dùng mỹ phẩm, đây là lần đầu tiên cô dùng kem chống nắng. Mỹ phẩm dưỡng da duy nhất của cô trước kia là loại kem Úc Mỹ Tịnh giá một tệ một gói mua ở cửa hàng bên đường, mỗi lần mua vài gói là dùng được nửa năm.

Lần đầu thoa kem chống nắng đắt tiền, soi gương thấy mặt mình trắng bật tông hẳn lên, Tô Ám thầm cảm thán: Đúng là đồ đắt tiền có khác.

Đêm đó, sau khi giải xong xấp đề, cô ra phòng khách lấy nước uống. Đúng lúc đó, cửa phòng Lê Thanh Hòa mở ra. Tô Ám nép vào góc tối, nhìn bóng dáng yểu điệu của đối phương.

Lê Thanh Hòa cũng nhìn thấy cô, nhưng cái mặt trắng bệch đối lập hoàn toàn với vùng da cổ của Tô Ám khiến chị phát hoảng.

Tô Ám uống nước xong, khẽ cúi đầu chào rồi định về phòng, nhưng hai người lại chạm mặt ngay cửa phòng tắm. Nói đúng hơn là Lê Thanh Hòa đã cố tình đứng đợi ở đó. Dưới ánh đèn, chị nhìn rõ gương mặt cô.

"Cô chưa rửa mặt đánh răng à?" Lê Thanh Hòa hỏi.

Tô Ám ngẩn người: "Em rửa rồi."

Lê Thanh Hòa bất ngờ bóp lấy cằm cô, ngón tay miết nhẹ trên làn da. Chị nhíu mày nhìn lớp màng trắng bóng đầy dầu trên đầu ngón tay mình: "Rửa rồi mà không tẩy trang?"

"Tẩy trang? Ý chị là sao?" Tô Ám ngơ ngác.

Lê Thanh Hòa bật cười đầy châm biếm: "Chỉ có thế này thôi sao? Học bá?"

Tô Ám mím môi im lặng. Lê Thanh Hòa lục lọi trong ngăn kéo dưới bồn rửa mặt, quăng cho cô một lọ dầu tẩy trang mẫu dùng thử: "Bôi kem chống nắng xong thì phải dùng cái này kèm với sữa rửa mặt, nếu không sẽ bị hỏng da đấy."

Tô Ám vẫn im lặng. Vài giây sau chị lại hỏi: "Đừng nói là cô không có cả sữa rửa mặt nhé?"

"Em dùng xà phòng Safeguard thấy cũng sạch mà."

Lê Thanh Hòa thực sự kinh ngạc. Chị không tin nổi đến tận bây giờ vẫn còn người dùng xà phòng cục để rửa mặt. Từ khi học cấp hai, chị đã được người dì sành điệu mua cho đủ loại mỹ phẩm vì sợ tuổi dậy thì nổi mụn sẽ để lại sẹo. Chị không thể tưởng tượng nổi cuộc sống của Tô Ám.

"Mùa đông em chỉ cần bôi chút Úc Mỹ Tịnh hoặc Vaseline là được rồi." Tô Ám đáp.

Lê Thanh Hòa: "..."

Lê Thanh Hòa lại quăng thêm cho cô một tuýp sữa rửa mặt dùng thử khác. "Tự lên Baidu mà tra cách dùng. Tẩy sạch cái mặt đó đi, kem chống nắng không được để qua đêm." (Editor: cổ độc mồm chứ cổ vẫn đáng iu)

Tô Ám cầm đồ chị cho, lên mạng tra cứu nhãn hiệu. Một lọ dầu tẩy trang Shu Uemura, một tuýp sữa rửa mặt HR. Cộng hai thứ này lại có lẽ mua được cả thùng lớn xà phòng Safeguard cho đám trẻ ở cô nhi viện dùng cả năm.

Sau khi rửa mặt theo đúng quy trình, cô cảm nhận được làn da mình mềm mịn, không hề bị khô căng. Đúng là đắt xắt ra miếng. Chỉ tiếc là mấy đốm tàn nhang nhỏ do nắng thì không thể hết ngay được.

Sáng hôm sau, khi thấy Tô Ám bôi kem chống nắng, Trần Thi Tình thì thầm: "Cậu đừng dùng cái này ở trường."

"Sao vậy?"

"Nó đắt lắm. Mọi người đang bàn tán về cậu..." Thi Tình ngập ngừng, "Họ nói cậu từ cô nhi viện ra nhưng lại dùng đồ sang chảnh như vậy, họ sẽ suy đoán tiền của cậu từ đâu mà có..."

Tô Ám rủ mắt, khẽ đáp: "Người khác tặng thôi."

Sau khi trở nên thân thiết, Trần Thi Tình trở thành "trạm thông tin" của Tô Ám. Cô bạn kể đủ thứ chuyện bát quái, từ các xu hướng mới đến truyện đam mỹ, bách hợp. Trần Thi Tình rất có ý tứ, khi Tô Ám học bài cô bạn tuyệt đối không quấy rầy, nhờ vậy mà các tiết tự học của Tô Ám luôn trôi qua rất yên bình và hiệu quả.

Ngày bế mạc quân huấn, Tô Ám nhìn thấy Chu Khuynh trên khán đài, ngồi giữa các hiệu trưởng với vẻ uy nghiêm. Vì buổi biểu diễn này, lớp cô đã phải tập đi tập lại các tư thế quay trái quay phải suốt ba tiếng mỗi ngày, nhưng kết quả chỉ nhận được giải khuyến khích.

Tô Ám nhìn bóng dáng Chu Khuynh trên đài, thầm cảm thán. Có lẽ bà không phải là một người mẹ hoàn hảo, nhưng chắc chắn là một Phó cục trưởng Cục Giáo dục xuất sắc. Lúc đó, cô nghe thấy mấy nam sinh bên cạnh xì xào: "Con gái bà ấy cũng học ở đây, khối 11, xinh cực kỳ."

"Chắc học giỏi lắm nhỉ?"

"Nghe bảo kém lắm, nhưng có người mẹ như thế thì cần gì nỗ lực. Ai mà cưa đổ được chị ta coi như đời này khỏi cần làm lụng."

Tô Ám quay đầu nhìn hai nam sinh nọ. Nhan sắc của họ khiến cô chợt nhớ đến câu nói của Lê Thanh Hòa: "Cô không xứng làm đồ vật của tôi." Vậy hai kẻ này thì xứng sao? Đặt họ cạnh Lê Thanh Hòa đúng là một sự sỉ nhục.

Gần đây, Lê Thanh Hòa không còn quá bài xích cô, thái độ đã dịu đi nhiều, có lẽ chị đã chấp nhận sự thật rằng cô sẽ ở lại nhà họ Lê trong ba năm tới. Nhưng Tô Ám biết mình vẫn cần phải giữ mối quan hệ tốt với chị.

Giữa trưa ở nhà ăn, Trần Thi Tình đột ngột nói khẽ: "Họ tới kìa."

Tô Ám nhìn theo hướng mắt bạn mình, thấy Lê Thanh Hòa đang đi cùng nam sinh có dáng vẻ ngông cuồng hôm nọ. Ánh mắt Lê Thanh Hòa lướt qua cô, Tô Ám liền cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

"Họ là những nhân vật không thể đụng vào ở trường này," Thi Tình phổ cập, "Một người có bố là Cục trưởng, một người có mẹ là Cục phó, quậy cỡ nào cũng không bị đuổi."

Tô Ám im lặng, rồi bất chợt hỏi: "Họ đang yêu nhau à?"

"Nghe nói vậy, thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối."

Tô Ám chỉ "ồ" một tiếng, nhưng trong đầu lại tự hỏi liệu vợ chồng nhà họ Lê có biết chuyện này không. Lê Thanh Hòa thực sự là điển hình của học sinh cá biệt: yêu sớm, uống rượu, và có lẽ sắp tới là cả hút thuốc và đánh nhau.

Tối đó, trên chuyến xe buýt về nhà, Tô Ám lại gặp Lê Thanh Hòa ngồi ở hàng cuối. Khi xuống xe, chị không đi về phía nhà mà rẽ vào một con hẻm tối, giáo phục buộc ngang hông đầy phóng khoáng. Tô Ám tò mò đi theo vài bước thì thấy Lê Thanh Hòa đang tựa lưng vào tường hẻm. Hai ngón tay chị kẹp một điếu thuốc, răng cắn nhẹ, một ngọn lửa lóe lên.

Gương mặt Lê Thanh Hòa chìm trong bóng hoàng hôn, làn khói trắng lượn lờ khiến mọi đường nét càng thêm rực rỡ và sắc sảo. Tô Ám đứng ngẩn ra nhìn. Giây tiếp theo, Lê Thanh Hòa như cảm nhận được, chị ngước mắt lên.

Cách nhau vài chục mét, hai ánh mắt giao nhau giữa bóng tối và ánh hoàng hôn tàn.

Trước Tiếp