Hạn Định Thông Báo - Lý Tư Nặc

Chương 6: Hạn định 05

Trước Tiếp

Sự lấy lòng của Tô Ám vẫn không đổi lấy được cái nhìn thiện cảm nào từ Lê Thanh Hòa. Ngược lại, sự chán ghét của chị dành cho cô vẫn trước sau như một.

Từ sau bữa tiệc hôm đó, Lê Thanh Hòa lại trở về vẻ cao lãnh, bất cần đời. Một ly rượu trắng khiến đôi gò má chị ửng hồng, mái tóc đen dài bay trong gió. Gương mặt ấy đẹp tựa một tác phẩm điêu khắc tỉ mỉ của tạo hóa, diễm lệ đến không thốt nên lời. Tô Ám lặng lẽ đi phía sau chị một khoảng không xa, nhắm mắt theo đuôi trở về Lê gia.

Trong nhà không có người, tối đen như mực. Lê Thanh Hòa bước vào trước, chị đã quen với cảnh này, lẳng lặng sờ soạn thay giày rồi đi thẳng về phòng, chẳng buồn nói với Tô Ám một lời. Nhưng ngay khi chị vừa đến cửa phòng, ánh sáng phòng khách đột ngột bừng lên. Tô Ám đứng ở cửa, một tay đóng cửa, tay kia vẫn còn đặt trên công tắc đèn. Ánh sáng tràn ngập bao phủ lên bóng lưng Lê Thanh Hòa, chị khựng lại một chút, nhưng vẫn không quay đầu mà bước thẳng vào trong.

---------------

Minh Châu Nhị Trung là trường trung học trọng điểm của thành phố. Ngày khai giảng của khối 10 và khối 11 diễn ra cùng lúc.

Ngày hôm đó, Chu Khuynh vẫn đi công tác, bác sĩ Lê thì kẹt trên bàn mổ đã hai ngày chưa về. Tô Ám tự mình thu xếp mọi thứ. Chu Khuynh nhắn tin dặn dò cô vài điều, bảo Lê Thanh Hòa đưa cô đi báo danh. Tô Ám vốn chẳng đặt kỳ vọng vào việc này, và thực tế chứng minh cô đã đúng. Sáng sớm, sau khi chạy bộ và mua bữa sáng về, đôi giày của Lê Thanh Hòa đã biến mất. Cô gõ cửa phòng chị, không có tiếng trả lời.

Tô Ám bình thản ăn xong bữa sáng, thu dọn gọn gàng rồi bắt xe buýt đến trường.

Trường học đông nghịt học sinh và phụ huynh. Tô Ám nhìn bảng thông báo, tìm thấy lớp mình: Lớp 10 (3). Cô chọn một chỗ ngồi khuất trong góc, lấy cuốn sách mượn từ thư viện ra đọc, đeo tai nghe để ngăn cách bản thân với sự ồn ào xung quanh. Cho đến khi một nữ sinh có mái bằng dày chạm vào tay cô, e thẹn chỉ lên bục giảng: "Giáo viên đến rồi."

Tô Ám tháo tai nghe, cả lớp đã yên tĩnh lại. Giáo viên chủ nhiệm là một cô gái trẻ họ Trần mới tốt nghiệp, mặc váy dài màu nâu, áo sơ mi trắng, giọng nói ôn tồn nhưng rất có sức hút. Cô thông báo về kế hoạch quân huấn mười ngày và bài khảo sát chất lượng sắp tới.

Khi đến lượt tự giới thiệu, Tô Ám đứng lên, phong thái điềm đạm: "Chào mọi người, mình tên Tô Ám. Tô trong Tô Thức, Ám trong bóng tối. Rất vui được làm bạn với mọi người." Cô bạn ngồi cạnh cô tên là Trần Thi Tình.

Suốt buổi gặp mặt, Tô Ám chỉ giữ im lặng, không mặn mà với việc tranh cử ban cán bộ lớp. Đến khi tan buổi, Trần Thi Tình lại chọc nhẹ cô: "Cô giáo tìm cậu kìa."

Tô Ám bước ra ngoài hành lang gặp cô Trần. Cô giáo mỉm cười hỏi: "Lúc nãy em đang đọc sách gì thế?"

"Dạ, cuốn Trên đảo hiệu sách ạ."

Cô Trần gật đầu, vào thẳng vấn đề: "Hiệu trưởng muốn em đại diện tân sinh phát biểu vào lễ khai giảng ngày mai. Em chuẩn bị một bản thảo khoảng một phút nhé."

"Vâng ạ," Tô Ám trả lời không chút do dự. Phong thái "không kiêu ngạo, không nóng nảy" của cô khiến giáo viên rất hài lòng.

Khi cô trở lại lớp, những ánh mắt nhìn cô đã khác đi. Trần Thi Tình thì thầm hỏi: "Cậu... chính là Thủ khoa trung khảo năm nay đúng không?"

Tô Ám khựng lại một chút rồi gật đầu.

----------

Buổi tối, tiết tự học kết thúc lúc 9 giờ. Nhị trung vốn có đời sống ngoại khóa rất phong phú, các câu lạc bộ bày bàn tuyển quân rộn rạng cả sân trường, nhưng Tô Ám chẳng liếc nhìn lấy một cái, cô cứ bước đi theo lộ trình định sẵn.

Trên chuyến xe buýt về nhà, Tô Ám tình cờ gặp Lê Thanh Hòa. Chị ngồi ở hàng ghế cuối bên cửa sổ, đeo tai nghe, nhắm mắt nghỉ ngơi. Đám học sinh Nhị Trung xung quanh dường như đều ngầm hiểu, chừa trống chiếc ghế bên cạnh chị. Tô Ám đứng ở cửa xe, nhìn chị vài lần nhưng không đi tới. Đến trạm, cô lặng lẽ bước xuống theo dòng người, tuyệt đối không gọi chị.

10 giờ tối, Lê Thanh Hòa mới hầm hầm mở cửa nhà. Tô Ám vừa tắm xong, đang thoa kem dưỡng da thì thấy chị đứng khoanh tay ở cửa phòng mình.

"Chị về rồi." Tô Ám nở một nụ cười lấy lòng quen thuộc.

Lê Thanh Hòa nheo mắt nhìn cô gái có vẻ ngoài vô hại này: "Tối nay cô cũng ngồi chuyến xe đó đúng không? Sao không gọi tôi?"

"Chị đâu có dặn," Tô Ám mím môi, "Em nghĩ chị sẽ không muốn bị người khác thấy có quan hệ với em ở nơi công cộng, nên mới không gọi."

Hai chữ "tỷ tỷ" (chị) thốt ra từ miệng Tô Ám luôn khiến Lê Thanh Hòa thấy phiền lòng. Rõ ràng là một con hồ ly xảo quyệt chuyên giả vờ, vậy mà cứ diễn như thể đang nghĩ cho chị lắm không bằng.

"Lần sau nếu chị cần em gọi, cứ bảo trước một tiếng là được."

"Không cần," Lê Thanh Hòa liếc cô, "Cô nói đúng đấy. Ở trường đừng có dính dáng gì đến tôi, cũng đừng để ai biết mối quan hệ của chúng ta."

"Chị ơi, chúng ta có quan hệ gì sao?" Tô Ám đột ngột hỏi ngược lại.

Lê Thanh Hòa bị câu hỏi đó làm cho nghẹn họng, rồi bật cười vì tức: "Tô Ám, đầu óc cô thông minh như vậy chắc chắn là vì cô là một cái 'bao nilon' cỡ đại đấy nhỉ?"

"Hả?"

"Bởi vì cô thực sự... rất biết 'đóng gói' (giả vờ) đấy."

Chị sập cửa phòng vang trời. Tô Ám chỉ nhún vai, quay vào phòng tiếp tục giải toán.

----------

Hôm sau là lễ khai giảng kiêm lễ khai mạc quân huấn. Tô Ám dậy sớm, mặc quân phục rằn ri. Nghe lời Chu Khuynh dặn, trước khi đi cô gõ cửa phòng Lê Thanh Hòa: "Chị ơi, dậy đi học thôi."

Lê Thanh Hòa mở cửa với mái tóc rối bù, diện chiếc áo hai dây và quần đùi ngắn. Cơ thể thiếu nữ ph*t d*c hoàn toàn, đôi chân thon dài trắng nõn dưới ánh sáng ban mai khiến Tô Ám ngẩn người mất vài giây rồi vội vàng quay đi.

"Đợi đã," Lê Thanh Hòa gọi giật lại, lôi từ trong túi ra một tuýp kem chống nắng quăng cho cô, "Mẹ tôi bảo đưa cho cô."

Đó là một tuýp Lancôme đắt đỏ. Tô Ám tra giá xong thì thầm tặc lưỡi, không nỡ dùng.

Tại lễ khai giảng dưới sân trường, Tô Ám lên đài phát biểu. Giọng nói cô trong trẻo, vang vọng khắp sân vận động qua loa phóng thanh. Bài phát biểu vốn khô khan, nhưng qua giọng của cô lại mang một sức hút lạ kỳ. Giữa lúc ấy, một cơn gió lớn thổi qua, hất văng chiếc mũ rằn ri của cô xuống đài, làm lộ ra gương mặt thanh tú, khí chất của cô.

Trên tầng, trong lớp 11, Lê Thanh Hòa đang chán nản vẽ bùa trong giờ Vật lý. Nghe thấy giọng nói quen thuộc, chị nhìn xuống sân. Thấy cảnh Tô Ám bị thổi bay mũ, chị khẽ cười: Đúng là đến gió cũng không nhìn nổi cái bộ dạng giả tạo của cô ta. (Editor: chí lí, chị nói gì cũng đúng)

Nhưng giây tiếp theo, thầy giáo Vật lý đã gõ thước lên bàn chị: "Lê Thanh Hòa, tiết của tôi buồn cười lắm sao? Em thích xem tân sinh vậy thì xuống dưới mà tập quân sự luôn đi."

"Em xin lỗi thầy," Lê Thanh Hòa nhận lỗi rất nhanh nhưng mặt không chút hối cải. Thầy giáo thở dài, nhớ đến điểm 9 môn Vật lý của chị kỳ trước mà thấy bất lực.

Giờ giải lao, Khương Thuận từ lớp bên cạnh chạy sang, gõ bàn Lê Thanh Hòa: "Lê tỷ, vị trí 'Đại giáo hoa' của chị sắp đổi chủ rồi."

Khương Thuận đưa diễn đàn trường cho chị xem. Lê Thanh Hòa chỉ liếc mắt nhìn tấm ảnh của mình: "Xấu đau đớn. Thằng nào chụp ảnh này thế? Xâm phạm bản quyền hình ảnh, tôi kiện được không?"

"Trọng điểm không phải cái đó! Trọng điểm là năm nay có mấy em khóa dưới cực phẩm, nhất là em ngôi sao nhí này này, cao 1m72..."

Lê Thanh Hòa lướt qua, chợt khựng lại khi thấy ảnh của Tô Ám: "Đây là ai?"

"À, em này là Thủ khoa trung khảo, nhìn ngoan cực, đúng gu của tôi luôn," Khương Thuận cười hì hì.

Chát! Lê Thanh Hòa vung tay tát một cái vào sau gáy cậu ta: "Đầu óc mấy người ngoài yêu đương ra không còn gì khác à? Nhìn lại cái mặt mình xem có xứng với người ta không mà đòi gu với chả không gu."

Khương Thuận ngơ ngác: "Lê tỷ... tôi là bạn thân nhất của chị mà!"

"Tuyệt giao rồi. Cút!"

Chuông vào học vang lên. Khương Thuận ấm ức rời đi, thầm nghĩ hôm nay Lê tỷ sao lại nóng nảy bất thường thế. Tan học, cậu lại mò sang: "Lê tỷ, nói thật đi, có phải ở nhà chị bị đứa em mới kia bắt nạt không? Nói cho anh em, tôi xử nó cho!"

Lê Thanh Hòa đang vẽ dở một bức phác thảo, nghe vậy thì vẽ lệch cả đường bút. Chị nghiến răng: "Cậu bị não tàn à?"

Chị túm vai Khương Thuận, dọa cho cậu ta chạy trối chết mới thôi.

Trong lớp, các bạn học nhìn Lê Thanh Hòa bằng ánh mắt phức tạp. Nhưng chị không quan tâm, chỉ lạnh lùng vo viên bức phác thảo vừa vẽ hỏng ném vào thùng rác.

Trong thùng rác, tờ giấy bị vo nát ấy vẽ hình một cô gái đứng trên bục phát biểu, chiếc mũ rằn ri bị gió thổi bay.

Trước Tiếp