Hạn Định Thông Báo - Lý Tư Nặc

Chương 57: Hạn định 56

Trước Tiếp

Thành tích kỳ thi năng khiếu (đề thi chung) đã công bố từ sớm, Lê Thanh Hòa đạt kết quả khá tốt. Sau Tết Âm Lịch, thứ chị phải đối mặt chính là kỳ thi riêng của các trường đại học (giáo khảo).

Một số trường mỹ thuật danh tiếng thường tổ chức thi tuyển với đề bài riêng, địa điểm thi được đặt tại Đại học Minh Châu. Dù mang tên "Minh Châu", nhưng ngôi trường này nằm rất xa nội thành, gần như đã sát ranh giới tỉnh lị.

Về quy trình đăng ký thi giáo khảo, Tô Ám hoàn toàn mù tịt và không giúp được gì, nhưng Lê Thanh Hòa chỉ nói: "Không sao, em cứ đi cùng tôi là được."

Tô Ám và Lê Thanh Hòa không ở trong ký túc xá mà các tổ chức luyện thi thuê lại của đại học, mà chọn ở khách sạn bên ngoài. Lượng thí sinh đổ về tham gia giáo khảo rất đông, các khách sạn lân cận đều kín chỗ, giá cả cũng theo đó mà tăng vọt. Tuy nhiên, trước khi đi, Lê Thanh Hòa đã cầm theo một khoản tiền tiêu vặt khá lớn, chị chi tiêu mà chẳng hề chớp mắt.

Có lẽ vì trong nửa năm qua, sự nỗ lực khổ luyện của Lê Thanh Hòa đã được Chu Khuynh và Lê Tiêu Du ghi nhận. Cũng có thể do Lê Thanh Hòa quá bận rộn, đến mức ngày thường chẳng mấy khi chạm mặt hai người họ, nên tự nhiên cũng không có cơ hội cãi vã. Không khí trong nhà tốt hơn rất nhiều, tuy vẫn còn quạnh quẽ nhưng đã bớt đi những màn giương cung bạt kiếm như trước. Lê Thanh Hòa còn mặc nhiên bao trọn mọi chi phí cho Tô Ám.

Tô Ám vốn nghĩ mình đã dậy đủ sớm, nhưng không ngờ vào ngày thi đầu tiên, khi nàng còn đang trong giấc nồng, chuông báo thức của Lê Thanh Hòa đã vang lên. Dù chỉ một giây sau chị đã nhanh chóng tắt đi, nhưng Tô Ám vẫn mở mắt, với lấy điện thoại xem giờ: hơn 4 giờ sáng.

Lê Thanh Hòa vệ sinh cá nhân đơn giản rồi bảo Tô Ám ngủ tiếp, nhưng nàng vốc một vốc nước lạnh lên mặt cho tỉnh táo hẳn: "Em đi cùng chị."

Dù không có vốc nước lạnh kia thì Tô Ám cũng sẽ sớm tỉnh hẳn thôi, vì khi đẩy cửa khách sạn ra, cơn gió lạnh thấu xương của mùa đông như những nhát dao khứa vào cổ áo, khiến người ta run cầm cập.

Trời vẫn còn tối mịt. Trận thi giáo khảo đầu tiên là lúc đông người nhất. Để tìm lại cảm hứng và nắm bắt tình hình, trên sân vận động rộng lớn, vài ngọn đèn đường tỏa ánh sáng vàng vọt. Các học sinh mặc áo phao dày sụ, khoác bảng vẽ đi tìm giáo viên giám thị, sau đó được dẫn đội thống nhất vào phòng thi.

Mỗi ngày đều có các trường khác nhau tổ chức thi, nên phòng thi cũng thay đổi liên tục. Sau khi tìm được phòng thi và cất đồ đạc, họ vội vàng đi ăn sáng rồi quay lại ngay để kịp giờ thi.

Một buổi thi kéo dài ít nhất ba tiếng đồng hồ. Sau khi tiễn Lê Thanh Hòa vào trong, Tô Ám tìm một chỗ ngồi tự học để chờ chị. Lê Thanh Hòa đăng ký không quá nhiều trường, nhưng thời gian thi của các trường này kéo dài khá lâu, vì vậy họ đã ở lại khu vực gần trường đại học suốt một tuần. Những lúc Lê Thanh Hòa thi, Tô Ám vừa học vừa đợi; những lúc không có lịch thi, hai người lại cùng nhau đi dạo loanh quanh. Đó là một khoảng thời gian khá thong thả và dễ chịu.

Chỉ có điều, Lê Thanh Hòa gầy đi trông thấy.

Sau khi kết thúc đợt thi, Tô Ám dẫn chị đi ăn món bún yêu thích, gọi vị cay nhất. Lê Thanh Hòa ăn đến đỏ cả mũi, Tô Ám cũng ăn cùng, mắt cũng đỏ hoe. Tô Ám vốn nghĩ Lê Thanh Hòa không gặp áp lực gì, vì năm nhất đã tệ đến thế thì năm thứ hai chỉ cần tốt hơn một chút là được. Đặc biệt là với vẻ ngoài bất cần của chị. Nhưng trong nửa năm này, Lê Thanh Hòa như biến thành một người khác, học tập vô cùng nghiêm túc. Mỗi khi bước vào phòng thi, dáng vẻ của chị đều trang trọng hơn hẳn kỳ thi đại học năm ngoái.

Ăn xong, hai người về nhà. Lê Thanh Hòa không nói một lời, tắm rửa xong là ngã xuống giường ngủ lịm đi. Chị ngủ một mạch đến tận 9 giờ sáng hôm sau, suốt mười mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng gương mặt mới lấy lại được chút sắc khí.

Tô Ám đã chuẩn bị sẵn đồ ăn chờ chị dậy. Lê Thanh Hòa ăn vội vàng rồi hỏi: "Lát nữa em có bận gì không?"

"Không ạ." Tô Ám đáp: "Có chuyện gì thế chị?"

"Đi nhà sách với tôi một chuyến." Lê Thanh Hòa nói: "Tôi muốn mua thêm tài liệu."

Thứ Lê Thanh Hòa muốn mua là các tập đề văn hóa. Trước đây dù vẫn đi học nhưng chị không được ôn tập hệ thống, thậm chí nhiều nội dung chị mới chỉ tiếp xúc lần đầu. Việc không theo kịp tiến độ của các lớp ôn luyện là điều tất yếu. Lê Thanh Hòa quét sạch một lượt nhà sách, mua hơn 300 bộ đề thi thử, bắt đầu chiến thuật "biển đề".

Mỗi sáng khi Tô Ám dậy, chị cũng dậy theo, thậm chí còn đi chạy bộ cùng nàng.

Ngày tháng êm đềm như vậy trôi qua không được bao lâu thì trường học khai giảng. Bước vào học kỳ 2 lớp 12, chế độ "địa ngục" chính thức mở ra. Tô Ám vừa vào lớp đã nghe tiếng than vãn khắp nơi. Hóa ra chủ nhiệm khối thông báo cho giáo viên chủ nhiệm các lớp là sẽ tăng thêm một tiết tự học buổi tối cho cả khối 12 và các lớp học lại. Áp lực học tập vốn đã nặng nề nay càng tăng thêm.

Khi Lê Thanh Hòa quay lại trường, hai người lại bắt đầu cùng nhau đi học. Lê Thanh Hòa chạy xe điện chở Tô Ám len lỏi qua những con phố quen thuộc. Về đến nhà, Lê Thanh Hòa còn tập luyện thêm. Ban đầu chị làm nguyên bộ đề thi thử, sau đó theo lời khuyên của Tô Ám, chị chỉ tập trung luyện phần trắc nghiệm. Đơn giản vì trắc nghiệm dễ luyện cảm giác tay nhất và chiếm tỉ trọng điểm khá cao, là phần dễ "ăn điểm" nhất, đặc biệt đối với giai đoạn hiện tại của chị.

Mấy cuốn sách luyện câu hỏi nhỏ trong tay Lê Thanh Hòa đã cũ mèm vì bị lật đi lật lại quá nhiều. Không chỉ vậy, mỗi tối trước khi ngủ chị còn phải xem sổ từ vựng tiếng Anh. Tất cả các từ mới đều được chị lọc ra từ những bài đọc hiểu và điền từ lúc làm đề, tra nghĩa rồi đọc lại một lần trước khi ngủ, sáng dậy lại nhẩm lại trong đầu.

Sáng thứ Hai - Tư - Sáu học thuộc cổ thi, thứ Ba - Năm - Bảy học từ vựng tiếng Anh, dành ra một buổi sáng cuối tuần để nhớ công thức toán học. Lê Thanh Hòa như bị những con chữ xa lạ và phức tạp kia vắt kiệt sức lực, ngày nào trông cũng uể oải.

Không biết từ lúc nào đã hình thành một thói quen, mỗi tối trước khi ngủ Tô Ám đều kiểm tra bài cũ của Lê Thanh Hòa, khi thì từ vựng, khi thì thơ cổ. Có một tối, Tô Ám vừa đặt câu hỏi, Lê Thanh Hòa mới trả lời được một chữ đã im bặt. Đến khi Tô Ám quay mặt lại thì thấy chị đã ngủ say, gương mặt dán chặt lên vai nàng.

Ngày tháng cứ lặng lẽ trôi qua qua các kỳ thi thử lần một, lần hai, lần ba. Sau mỗi kỳ thi, không khí trong trường lại trùng xuống vì áp lực. Đặc biệt sau kỳ thi thử lần hai, Lê Thanh Hòa đạt kết quả không lý tưởng, chỉ hơn 390 điểm, kém mục tiêu của chị hơn 70 điểm nữa.

Khoảnh khắc nhận thành tích, Lê Thanh Hòa ngồi thẫn thờ tại chỗ nhìn ra cửa sổ, hốc mắt đỏ hoe. Tô Ám đi ngang qua lớp chị, thấy vậy không kìm được mà dừng bước, bước tới gọi: "Lê Thanh Hòa."

Lê Thanh Hòa ừ một tiếng, không tình nguyện bước ra ngoài, giọng điệu không tốt: "Gì thế?"

"Cho chị này." Tô Ám đưa chai trà sữa Assam ấm áp cho chị: "Lần sau cố gắng khảo tốt hơn nhé."

Lê Thanh Hòa hừ một tiếng đầy kiêu ngạo, nhưng vẫn dùng chai nước áp lên tay cho ấm. Chị cau mày hỏi với vẻ không phục: "Còn bộ đề nào có thể làm nhanh để tăng điểm không? Để tôi mua thêm vài bộ."

Tô Ám ngẩn người. Số đề Lê Thanh Hòa đang làm đã quá nhiều rồi, nhiều khi Tô Ám nhìn mà còn muốn làm hộ chị cho xong. "Dục tốc bất đạt." Tô Ám chậm rãi lắc đầu: "Có lẽ chị nên nghỉ ngơi một chút."

"Sắp thi đại học đến nơi rồi." Lê Thanh Hòa lạnh lùng nói: "Thi xong có cả khối thời gian để nghỉ."

"Nhưng hiện tại chị làm nhiều quá chưa chắc đã có hiệu quả." Tô Ám nói.

"Không làm chắc chắn không có hiệu quả." Lê Thanh Hòa vặn chai trà sữa nhưng không ra, liền đưa cho Tô Ám. Tô Ám vặn mở rồi đưa lại cho chị, ôn tồn nói: "Em sẽ phụ đạo cho chị."

"Toán - Văn - Anh em có thể giúp, nhưng Sử - Địa - Chính thì sao?" Lê Thanh Hòa than thở: "Nhất là cái môn Địa lý chết tiệt này, khí hậu nhiệt đới, ôn đới, dòng biển nóng lạnh, chăn nuôi... Giờ đầu óc tôi chỉ nhớ mỗi việc tại sao nho ở Tân Cương lại ngon thôi."

Hiếm khi nghe thấy Lê Thanh Hòa than vãn nhiều như vậy, Tô Ám thấy vừa buồn cười vừa thương. Chuông vào học vang lên, nàng nhanh chóng thu lại ý cười: "Sơn nhân tự có diệu kế."

Không lâu sau, Tô Ám đưa cho Lê Thanh Hòa một bộ tài liệu Sử - Địa - Chính mà tất cả các câu hỏi đều do nàng tự tay tuyển chọn kỹ lưỡng. Lê Thanh Hòa kinh ngạc nhìn nàng: "Em lấy đâu ra thời gian làm những thứ này?"

"Lúc làm bài mệt quá thì em xem qua cho đổi không khí thôi." Tô Ám nói: "Dựa trên kiến thức cũ, em làm lại đề thi đại học khối xã hội mấy năm gần đây rồi tự khoanh vùng trọng điểm theo cảm nhận. Hy vọng sẽ giúp ích được cho chị."

Lê Thanh Hòa sững sờ, im lặng hồi lâu mới hỏi: "Tô Ám, sau này em định thi vào thành phố nào?"

Tô Ám khẽ lắc đầu: "Em chưa nghĩ ra."

Lê Thanh Hòa hỏi tiếp: "Có học cùng trường đại học với Trần Thi Tình không?"

Tô Ám ngạc nhiên: "Chị cũng biết Trần Thi Tình định thi trường nào sao?"

Lê Thanh Hòa đáp: "Đại học Minh Châu. Tôi nhìn thấy thẻ ước nguyện của cô ta rồi."

Dù Minh Châu không phải tỉnh lị, kinh tế không quá nổi bật, nhưng Đại học Minh Châu là trường thuộc dự án 985, xếp hạng rất tốt. Với một người quyến luyến gia đình như Trần Thi Tình, muốn học ở đó là điều đương nhiên.

Tô Ám mím môi, ánh mắt nhìn Lê Thanh Hòa có chút né tránh, muốn nói lại thôi.

Lê Thanh Hòa nói một cách thản nhiên: "Sau này em học trường nào nhớ báo cho tôi một tiếng, chúng ta đi cùng nhau."

Trước Tiếp