Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Phi cơ đáp xuống Minh Châu. Ngay khoảnh khắc cửa khoang mở ra, đập vào mắt là những vệt nước uốn lượn trên lớp kính mờ.
Bên ngoài, sương mù giăng lối che phủ cả bầu trời, không khí bảng lảng hơi nước. Hành khách trong khoang lần lượt đứng dậy xuống máy bay, tiếng chào tạm biệt ngọt ngào của các tiếp viên hàng không vang lên đều đặn nơi cửa khoang.
Gabriel - người đồng nghiệp đi cùng - khẽ chạm vào cánh tay Tô Ám: "Tammy, quyết định vậy nhé, hẹn gặp lại vào ngày kia."
Tammy là tên tiếng Anh của cô. Dù đã làm việc tại công ty nước ngoài này được hai năm, cô vẫn chưa thực sự quen với cái tên ấy.
Gương mặt thanh tú, ôn hòa của cô khẽ nở một nụ cười xã giao quen thuộc, giọng nói điềm tĩnh: "Được."
Thực tế, cô cũng chẳng nghe rõ Gabriel vừa nói gì, nhưng vị đồng nghiệp người nước ngoài cẩn thận này chắc chắn sẽ gửi lại lịch trình vào điện thoại, nên cô chỉ cần đáp lời cho có lệ là đủ.
Vừa xuống máy bay, Gabriel đã vẫy tay chào tạm biệt cô. Anh ta là người gốc Pháp, sở hữu diện mạo điển hình với mái tóc vàng, đôi mắt xanh và vóc dáng cao lớn như người mẫu. Ở công ty, anh ta được coi là "cực phẩm" về ngoại hình.
Khi biết Tô Ám được cùng anh ta đi công tác năm ngày, không ít đồng nghiệp đã lộ vẻ ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị. Tô Ám chỉ cười trừ, hỏi xem có ai muốn đổi chỗ không, thì đám đồng nghiệp lại chạy nhanh hơn sóc.
Thực lòng, Tô Ám rất muốn nhường lại cơ hội này. Đối với cô, Gabriel có là siêu mẫu hay minh tinh đi chăng nữa cũng chẳng khác gì người thường, bởi lẽ cô vốn không thích đàn ông.
Và điều cô càng không thích hơn chính là việc phải quay lại Minh Châu.
Nơi này mang một ý nghĩa quá đỗi đặc biệt và nặng nề đối với cô.
Cái đêm biết tin mình phải đến Minh Châu công tác, cô đã trằn trọc mất ngủ đến tận hai giờ sáng. Đêm qua cô cũng thức trắng, dù đã uống hai viên melatonin (thuốc hỗ trợ giấc ngủ) vẫn chẳng thể chợp mắt. Trái lại, lúc ngồi trên máy bay, nghe Gabriel hào hứng kể về lịch sử tình trường của anh ta, cô lại thấy mơ màng buồn ngủ.
"Đến đâu hay đến đó vậy", Tô Ám tự nhủ. Cô thong thả khởi động điện thoại, ngay lập tức có hai tin nhắn WeChat nhảy ra.
Một tin nhắn từ Gabriel, gửi kèm một bản lịch trình chi tiết.
Vì anh ta bận đi gặp cô bạn gái quen qua mạng nên chiều nay và cả ngày mai là thời gian riêng của hai người. Sáng ngày kia, lúc 11 giờ, họ sẽ có cuộc đàm phán với người phụ trách của "Vật liệu Bách Tùng", buổi chiều thì đi thị sát công ty...
Mọi thứ đều được sắp xếp tỉ mỉ, từ việc lớn đến việc nhỏ. Những mốc thời gian quan trọng đều được tô đỏ, thậm chí còn có cả ghi chú về các tài liệu cần nộp sau chuyến đi. So với ngoại hình, Tô Ám đánh giá cao thái độ làm việc chuyên nghiệp này của anh ta hơn.
Cô đơn giản hồi âm một chữ "OK", rồi mở tin nhắn còn lại. Đó là tin nhắn từ cô bạn học cũ thời cấp ba - Trần Thi Tình.
Trần Thi Tình: Tớ đến sân bay rồi.
Tô Ám vừa định trả lời thì nghe thấy một giọng nữ dứt khoát vang lên: "Tô Ám!"
Cô ngẩng đầu, đưa mắt tìm kiếm trong đám người và cuối cùng cũng định vị được mục tiêu.
"Chào cậu." Tô Ám tiến tới chào hỏi một cô gái mặc áo thun trắng, nhưng cô gái ấy lại ngơ ngác nhìn cô. Vài giây sau, Trần Thi Tình mới ngượng nghịu xuất hiện từ phía sau: "Ngại quá, cô ấy nhận nhầm người."
Tô Ám ngẩn ra vài giây, một cảm giác bối rối khó tả dâng lên trong lòng.
Trần Thi Tình đã nhanh chóng dẫn cô ra khỏi ga sân bay. Tháng sáu ở Minh Châu đang là mùa mưa, những hạt mưa lất phất phủ kín thế giới trong màn sương mù mịt, khiến nhiều chuyến bay bị trễ giờ.
Nhìn Trần Thi Tình - người bạn đã mấy năm không gặp - đang đứng trước mặt, Tô Ám im lặng một lát. Trần Thi Tình bật cười, hỏi: "Sao thế? Không nhận ra tớ à?"
"Ừ, thay đổi nhiều quá." Tô Ám thẳng thắn đáp: "Cậu ngoài đời nhìn chẳng giống trong ảnh đại diện chút nào."
Chính vì thế mà cái nhìn đầu tiên Tô Ám đã không thể nhận ra cô bạn.
Trần Thi Tình liếc nhìn cô. Ngược lại, diện mạo của cô gái trước mắt này dường như chẳng mấy thay đổi. Vầng trán đầy đặn, khuôn mặt thanh tú dịu dàng, trông lúc nào cũng hiền lành vô hại. Đôi mắt trong veo với con ngươi màu nâu tự nhiên đẹp như đang đeo kính áp tròng. Cô mặc một bộ đồ hưu nhãn màu nhạt, đeo ba lô trắng, mái tóc nâu được kẹp gọn bằng kẹp càng cua, trông chẳng khác gì một cô sinh viên đại học.
"Ai đăng ảnh lên vòng bạn bè mà chẳng chỉnh sửa hả cậu?" Trần Thi Tình nói, "Trừ cái đứa tám trăm năm không thèm đăng tin như cậu ra. Thế nào? Minh Châu vẫn là nơi quen thuộc với cậu chứ?"
Tô Ám nhún vai: "Cũng không hẳn."
Ít nhất thì sân bay Minh Châu đã mở rộng thêm vài lần, những cầu vượt và những tòa cao ốc chọc trời mọc lên san sát đã khác xa với Minh Châu trong ký ức của cô.
Suốt những năm qua cô chưa từng về lại nơi này, nhưng vẫn thường xuyên liên lạc với Trần Thi Tình. Khi Trần Thi Tình học đại học ở Nghi Thành, họ cũng từng gặp nhau. Lần này biết cô về, Thi Tình chủ động đề nghị làm hướng dẫn viên, Tô Ám cũng không từ chối.
Cảm giác gượng gạo ban đầu của những người bạn lâu ngày không gặp nhanh chóng tan biến. Tô Ám là kiểu người chỉ cần muốn là có thể bắt chuyện với bất kỳ ai, còn Trần Thi Tình dù thời cấp ba khá nội tâm nhưng nay đã là giáo viên tiếng Anh tại Trường Trung học số 2 Minh Châu, tính cách đã hoạt bát hơn trước rất nhiều. Họ bắt đầu kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện.
Họ nói về công việc, về cuộc sống, chủ yếu là Trần Thi Tình giới thiệu cho cô về sự phát triển thần tốc của thành phố này. Cô ấy cũng kể về ngôi trường cũ của họ. Trần Thi Tình như có năng khiếu kể chuyện, những việc nhỏ nhặt cũng được cô ấy nói một cách sinh động. Tô Ám lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng phụ họa, không hề tỏ ra lấy lệ.
Thế nhưng, nhìn những cảnh vật lùi dần qua khung cửa sổ, tâm trí Tô Ám đã bắt đầu treo ngược cành cây từ lúc nào không hay.
Cho đến khi Trần Thi Tình mỉm cười hỏi: "Lần này về, cậu có định liên lạc với Lê Thanh Hòa không?"
Cái tên ấy vừa lọt vào tai, sống lưng Tô Ám bỗng chốc cứng đờ.
"Chị ấy cũng đang làm giáo viên đấy." Trần Thi Tình tập trung lái xe nên không nhận ra sự thay đổi của bạn mình, cô tiếp tục: "Chị ấy dạy mỹ thuật cho học sinh năng khiếu ở một trung tâm ngoại khóa. Vì chị ấy quá xinh đẹp nên học sinh đăng ký vào đó đông kinh khủng."
Cảm xúc của Tô Ám sau vài nhịp thở đã dần bình ổn lại, cô nhàn nhạt đáp: "Ồ."
"Nhưng lớp mỹ thuật đó toàn là nữ sinh thôi." Trần Thi Tình kể tiếp: "Tớ nghe nói có rất nhiều người giới thiệu đối tượng cho chị ấy, nhưng chị ấy đều từ chối cả."
Thấy Tô Ám có vẻ không mấy mặn mà với chủ đề này, Trần Thi Tình cũng không nói thêm nữa mà chuyển sang chuyện khác.
Đến khách sạn, Tô Ám tặng chút đặc sản mang từ phương xa về cho Thi Tình.
Trần Thi Tình nhìn đồng hồ: "Buổi chiều tớ còn hai tiết dạy, cậu cứ nghỉ ngơi ở khách sạn đi, tối tớ qua đón cậu đi chơi."
Nói xong, không đợi Tô Ám kịp từ chối, cô ấy đã vội vàng rời đi.
Tô Ám đóng cửa phòng lại. Lúc này cô mới nhìn xuống lòng bàn tay mình - nơi đã bị chính móng tay mình bấm sâu thành những vết đỏ hằn rõ.
Chỉ nghe thấy một cái tên thôi mà đã sợ hãi đến thế sao?
Thật chẳng ra sao cả, Tô Ám thầm nghĩ.
Tối đến, Trần Thi Tình đưa Tô Ám tới một quán bar đang cực kỳ nổi tiếng ở Minh Châu - "Thịnh Hành Club".
Mặc dù trước khi đi Thi Tình đã dặn cô nên sửa soạn một chút, nhưng Tô Ám vẫn mặc nguyên bộ đồ ban ngày, trông có vẻ hơi lạc lõng giữa không khí sôi động của quán bar.
Lúc Trần Thi Tình thắc mắc, Tô Ám chỉ nhún vai đầy bất đắc dĩ: "Tớ đi công tác mà."
Trần Thi Tình chẳng biết nói gì thêm, nhưng nhìn kỹ gương mặt cô một lát rồi trịnh trọng nhận xét: "Cậu chỉ cần cái mặt này là đủ dùng rồi."
Tô Ám: "..."
Cái tên "Thịnh Hành" quả thực rất đúng với sức hút của nó. Ngay khi bước vào, cô đã cảm nhận được sự đông đúc, tiếng nhạc metal nặng đô dồn dập k*ch th*ch màng nhĩ, những bóng người hỗn loạn trên sàn nhảy. Tô Ám - người ngồi lặng lẽ nhâm nhi rượu ở quầy bar - bỗng trở thành một sự tồn tại khác biệt.
Nhưng cô chẳng quan tâm.
Vừa mới ổn định chỗ ngồi cho Tô Ám, Trần Thi Tình đã lao ngay vào sàn nhảy. Hai mươi phút sau, cô ấy quay lại với hơi thở dồn dập. Thấy Tô Ám vẫn chỉ nhấp môi một chút rượu như đang thưởng trà, cô ấy liền búng tay gọi bartender pha cho mình một ly "Hoa hồng lửa".
Uống cạn ly rượu đỏ rực, Thi Tình ghé sát tai cô hỏi: "Này, cậu đến quán bar để uống trà đấy à?"
Tô Ám khẽ cười: "Thì cứ từ từ mà nhấm nháp thôi."
Tính cách hiện tại của Trần Thi Tình khác hẳn thời cấp ba. Theo lời cô ấy thì hằng ngày phải dạy dỗ đám học sinh "ngốc xít", nếu không tìm cách xả stress thì sớm muộn gì cũng phát điên mất.
"Khoa trương vậy sao?" Tô Ám hỏi.
Trần Thi Tình hít một hơi sâu: "Tô học bá ơi! Nếu học sinh lớp tớ mà đứa nào cũng được như cậu năm xưa, chắc tớ nằm mơ cũng cười tỉnh mất thôi!"
Tô Ám chỉ mỉm cười, không đáp lời. Ánh mắt cô vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng, dường như chẳng điều gì có thể lay động được tâm trí cô.
Trần Thi Tình nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, định hỏi xem những năm qua cô sống ở nơi khác có vui không, nhưng rồi lại thôi. Cô ấy kéo tay Tô Ám định đưa vào sàn nhảy để xả hết muộn phiền, nhưng Tô Ám từ chối. Cô không thích cái không khí xa hoa trụy lạc này. Nếu là Lê Thanh Hòa, chắc hẳn chị ấy đã sớm...
Khi cái tên ấy hiện lên trong đầu, Tô Ám khựng lại vài giây.
Đã bảy năm rồi. Có lẽ Lê Thanh Hòa cũng sớm quên cô là ai rồi cũng nên.
Tô Ám gỡ tay Trần Thi Tình ra, ngồi lại lên chiếc ghế cao, gọi một ly rượu mạnh nhất. Bartender giới thiệu đó là ly "Sáng nay có rượu" - một ly xuống bụng là đảm bảo chẳng còn nhớ nổi ngày mai.
Trần Thi Tình không ép cô nữa, ngồi lại đó tám chuyện: "Cậu đoán xem chủ quán bar này là ai?"
Tô Ám lắc đầu.
"Cậu cũng quen đấy."
Tô Ám lại lắc đầu lần nữa.
"Khương Thuận!" Trần Thi Tình nói: "Cái anh chàng đại ca từng là bạn trai của Lê Thanh Hòa ấy, người mà từng tặng bữa sáng cho cậu suốt một thời gian dài..."
Vừa nghe thấy cái tên đó, ly "Sáng nay có rượu" của Tô Ám đã vơi đi một nửa. Cô cố gắng lục tìm trong ký ức để nhớ ra người này. Thế nhưng, cái tên đọng lại sâu đậm nhất vẫn là ba chữ: Lê Thanh Hòa.
Quả nhiên, hễ cứ về Minh Châu là không thể trốn thoát khỏi cái tên này.
Sau khi uống cạn ly rượu mạnh, Tô Ám định gọi thêm một ly nữa nhưng bartender nhất quyết không pha tiếp, chỉ đưa cho cô một ly rượu trái cây nồng độ thấp. Cô nhíu mày định nói gì đó thì khóe mắt bỗng liếc thấy một bóng dáng quen thuộc.
Như bị điện giật, cô lập tức quay mặt đi. Thế nhưng đôi mắt lạnh lùng kia, xuyên qua những ánh đèn màu rực rỡ và đám người ồn ào, đang thâm trầm nhìn xoáy vào cô.
... Là Lê Thanh Hòa.
"Lê Thanh Hòa kìa?" Tiếng của Trần Thi Tình vang lên bên tai: "Tớ quên mất, hội bọn họ thường xuyên tụ tập ở đây."
Cả cơ thể Tô Ám cứng nhắc như tượng đá.
Chỉ vài giây sau, Lê Thanh Hòa đã chủ động rời mắt đi trước, coi như không nhìn thấy cô, thản nhiên nói cười với những người xung quanh. Thực ra Lê Thanh Hòa cũng chẳng cười, từ đầu đến cuối chị vẫn giữ vẻ mặt nhàn nhạt, lãnh ngạo như thế.
Trần Thi Tình quơ quơ tay trước mặt Tô Ám: "Có muốn qua chào hỏi một tiếng không?"
Tô Ám đứng dậy: "Tớ đi vệ sinh đã."
...
Trong nhà vệ sinh, Tô Ám vốc nước lạnh lên mặt. Gương mặt cô trong gương hơi ửng hồng vì men rượu, nhưng tâm trí thì rối bời. Suốt bảy năm qua, gương mặt ấy đã xuất hiện trong mơ không biết bao nhiêu lần. Đôi mắt ấy như khắc sâu vào đại não cô, không cách nào xóa nhòa.
Khi cô quay lại chỗ ngồi, vị trí lúc nãy của Lê Thanh Hòa đã trống không.
Nhận thấy ánh mắt tìm kiếm của bạn mình, Trần Thi Tình chủ động nói: "Khương Thuận vừa lại đây chào tớ rồi đi tiếp khách, Lý Bích Di thì đi nhảy rồi, còn Lê Thanh Hòa hình như... cũng đi vệ sinh. Hai người không gặp nhau à?"
"Không." Tô Ám đáp.
Trần Thi Tình định nói gì đó nhưng rồi lại vỗ vai cô: "Tớ đi nhảy tiếp đây, có việc gì thì gọi tớ nhé."
Ánh mắt Tô Ám thỉnh thoảng lại đưa về phía vị trí lúc nãy. Đôi mắt của Lê Thanh Hòa như thể đã khảm sâu vào linh hồn cô, hiện lên mồn một.
Một lát sau, có một gã đàn ông tiến đến chỗ ngồi của Lê Thanh Hòa. Sau khi nhìn quanh một lượt, hắn lén lút đổ một vốc bột trắng vào ly rượu đang uống dở của chị.
Tô Ám nheo mắt nhìn, ngay khi gã đàn ông đó lủi vào đám đông chưa đầy một phút thì Lê Thanh Hòa quay lại.
Chị sở hữu mái tóc xoăn màu xanh biển, làn da trắng đến phát sáng, lối trang điểm rực rỡ nhưng không hề tầm thường, trông chị chẳng khác gì một nàng công chúa nhân ngư cao quý. Những người như chị, đi đến đâu cũng là tâm điểm của sự chú ý.
Tô Ám nhìn chị trò chuyện vài câu với bartender, bàn tay trắng nõn khẽ lắc nhẹ ly rượu. Chị không hề nhìn về phía cô, vừa cười đùa vừa đưa ly rượu lên môi định uống.
Ngay lập tức, cổ tay chị bị một bàn tay khác giữ chặt.
Lê Thanh Hòa ngước mắt lên. Đôi mắt sâu thẳm của chị như đại dương không đáy, dường như muốn hút trọn mọi thứ vào trong. Chị khẽ nhướn mày: "Đã lâu không gặp, Tô Ám."
Tô Ám đã từng tưởng tượng ra hàng vạn kịch bản cho ngày gặp lại, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó sẽ diễn ra trong hoàn cảnh này.
Lê Thanh Hòa chào hỏi cô như một người bạn cũ đã lâu không gặp, không có vẻ gì là thù hằn. Chị ngẩng đầu, đôi mắt trong trẻo mang theo ý vị nghiền ngẫm khó đoán, chất giọng khàn khàn càng khiến bầu không khí thêm phần ám muội. Cái tên vốn dĩ bình thường của cô, một khi phát ra từ miệng chị, bỗng chốc trở nên đầy sóng gió.
"Đừng uống." Tô Ám thấp giọng khuyên ngăn.
Lê Thanh Hòa không hỏi tại sao, chỉ nhếch môi cười nhạt đầy vẻ giễu cợt, giống hệt như nhiều năm về trước: "Em quản tôi?"
Tô Ám không nói gì, chỉ càng nắm chặt tay chị hơn.
Thế nhưng, Lê Thanh Hòa khẽ chau mày, chị dùng tay kia gỡ từng ngón tay cô ra. Giọng nói của chị lạnh lùng như phủ một lớp sương mỏng, nhưng lại mang theo vẻ kiều diễm đến mê hồn: "Em lấy tư cách gì mà quản tôi?"
"Em gái sao?" Chị thốt ra hai chữ đó đầy châm chọc.
Tô Ám mím môi, chỉ biết nhìn chị trân trân. Lê Thanh Hòa cười lạnh, lại cầm ly rượu lên định uống. Không chút do dự, Tô Ám giật lấy ly rượu và uống cạn sạch.
Lê Thanh Hòa ngẩn người mất vài giây, rồi khoanh tay trước ngực nhìn cô: "Tô Ám, em không quản nổi tôi đâu."
Cổ họng Tô Ám thắt lại, cô run rẩy gọi tên chị: "Lê Thanh Hòa."
Ba chữ ấy giống như một chiếc công tắc, mở toang mọi kìm nén trong cơ thể cô. Sự nhớ nhung mãnh liệt và tình yêu thầm kín bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa. Chỉ riêng việc gọi tên chị thôi dường như cũng đã rút cạn sức lực của cô.
Ánh đèn mờ ảo, hơi cồn trong không khí bắt đầu lên men.
Lê Thanh Hòa nhìn xoáy vào cô: "Chỉ có bạn gái mới quản được tôi. Tô Ám, em nghĩ kỹ chưa?"
Phòng khách sạn cô ở nằm trong tiêu chuẩn chi trả của công ty. Đi công tác cùng đồng nghiệp nam có một cái lợi là cô được ở riêng một phòng giường lớn.
Tiếng thẻ phòng c*m v** khe cũng là lúc cả hai ngã nhào vào nhau. Lê Thanh Hòa bị ép vào cửa, chị chỉ khẽ hừ nhẹ một tiếng. Men rượu đã k*ch th*ch sợi dây thần kinh nhạy cảm nhất của cả hai.
Trong căn phòng tối mịt, Tô Ám cắn nhẹ lên dây áo lót trắng của Lê Thanh Hòa. Cô giống như một thiếu nữ lần đầu nếm trải mùi vị tình đời, vừa vụng về vừa khao khát đến cực độ, sống lưng căng cứng.
Lê Thanh Hòa đưa tay tháo tung mái tóc của cô, để mặc chúng xõa xuống như thác đổ. Bên ngoài, cơn mưa rào mùa hạ bất chợt trút xuống dữ dội, gõ vào cửa kính những tiếng "tí tách" liên hồi. Thế nhưng âm thanh ấy chẳng thấm vào đâu so với những tiếng động bên trong căn phòng. Giọng của Lê Thanh Hòa nằm giữa ranh giới của sự trong trẻo và khàn đặc, chị không hề kìm nén mà bật ra những tiếng r*n r* như muốn thi đua với tiếng mưa ngoài kia.
Chiếc váy và những mảnh nội thất bị vứt ngổn ngang dưới sàn như những mảnh giẻ rách. Làn da trắng ngần, đôi mắt đỏ hoe, những ngón chân co quắp - mỗi một khung cảnh đều tạo nên bức tranh diễm lệ mà Tô Ám đã từng ao ước suốt thời thiếu nữ.
Họ đã cùng nhau trải qua những đêm dài đằng đẵng, da thịt kề sát, hơi thở giao hòa. Sau bao năm, Lê Thanh Hòa dường như chẳng thay đổi gì, nhưng dường như cũng đã thay đổi rất nhiều. Dưới bàn tay Tô Ám, làn da mịn màng ấy bị nhào nặn tùy ý, dù lực đạo không còn mạnh bạo như năm xưa nhưng dưới tác động của men rượu, mọi thứ vẫn điên cuồng đến tận cùng.
Tiếng cười và hơi thở dồn dập của Lê Thanh Hòa vang lên bên tai cô: "Tô Ám, dùng sức chút đi, tối nay chưa ăn cơm à?"
Hòa quyện vào nhau.
Bị nuốt chửng.
Giống như những đợt sóng triều dâng cao.
Đuôi mắt Tô Ám ửng hồng, mồ hôi lấm tấm trên trán và đầu mũi. Lê Thanh Hòa nằm vật ra giường vì kiệt sức, mái tóc xanh trải dài trên tấm ga trắng muốt, tạo nên một sự tương phản thị giác đầy k*ch th*ch. Ngay cả trong ánh sáng mờ tối, chị vẫn xinh đẹp đến nao lòng.
Chị chính là bức họa mà Tô Ám đã phác họa trong tâm trí suốt bao năm, và cuối cùng hôm nay, cô đã có thể đặt bút ký tên mình lên đó. Thế nhưng giây tiếp theo, Lê Thanh Hòa đột nhiên cắn mạnh vào eo cô một cái.
Đó là dấu vết đánh dấu chủ quyền mang đậm phong cách của riêng chị.
...
Hai giờ sáng, Tô Ám mới thực sự cắm thẻ để bật đèn phòng lên. Lê Thanh Hòa đang đứng bên cửa sổ, trên người chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm màu trắng, để lộ đôi chân dài trắng muốt. Cửa sổ mở hé, gió đêm lùa vào, m*n tr*n qua xương quai xanh và làn da mịn màng của chị. Chị ngậm một điếu thuốc, lơ đãng phả ra một vòng khói khói, đốm lửa đỏ lập lòe trong đêm.
Vài phút sau, chị dụi tắt điếu thuốc, giọng nói vẫn còn vương chút khàn đặc sau cơn hoan lạc: "Làm chuyện đó có sướng không?"
Chị quay đầu lại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Tô Ám đang đứng cách đó không xa.
Tô Ám mím môi không đáp, cúi người thu dọn mớ hỗn độn dưới sàn.
"Cảm giác đó có giống như em vẫn hằng tưởng tượng không?" Lê Thanh Hòa tiến tới hỏi dồn.
Cổ họng Tô Ám khô khốc, một luồng nhiệt chạy dọc bụng dưới. Lê Thanh Hòa cứ thế đứng thẳng trước mặt cô một cách thản nhiên. Vài giây sau, chị ngồi xổm xuống, chiếc khăn tắm cũng theo đó mà tuột rơi.
"Tô Ám." Lê Thanh Hòa nâng cằm cô lên: "Còn muốn chạy nữa không?"
Tô Ám nhìn sâu vào đôi mắt chị, đôi mắt ấy tựa như một nhà tù không lối thoát. Kết cục của họ dường như đã được định đoạt ngay từ giây phút bắt đầu.
Tô Ám không trả lời, cô cúi xuống hôn lên môi chị: "Lê Thanh Hòa, lúc không nói chuyện nhìn chị vẫn tốt hơn."
Lê Thanh Hòa bật cười, tiếng cười khàn khàn đầy quyến luyến: "Vậy thì em làm cho tôi đến mức không nói ra lời được đi."
Động tác của Tô Ám hơi khựng lại: "Thật càn rỡ."
"Em mới biết tôi ngày đầu chắc?" Lê Thanh Hòa cười càng thêm ngạo mạn.
Tô Ám im lặng, chỉ biết lầm lũi "làm việc" như một chú trâu già cần mẫn. Khi mọi thứ kết thúc, cô mới khẽ hỏi: "Chị không hận em sao?"
Lê Thanh Hòa nhìn cô đăm đắm: "Em thấy thế nào?"
Bầu không khí bỗng trở nên nặng nề. Rất lâu sau, Lê Thanh Hòa ngồi dậy châm một điếu thuốc khác. Hút xong, chị mới bình thản nói: "Quay lại là tốt rồi."
Tô Ám tựa đầu vào gối, nhìn bóng lưng mảnh khảnh và bờ vai gầy của người phụ nữ ấy. Mái tóc xanh xõa xuống che khuất một nửa tấm lưng trần. Ký ức đột ngột đưa cô quay về rất nhiều năm trước.
Ngày đó, trong căn phòng của Lê Thanh Hòa, cô đã từng cẩn thận hôn lên từng tấc da thịt trên tấm lưng ấy.
Từ trên xuống dưới, không sót một phân.