Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thái độ của Triệu Minh Phỉ đối với Giang Niệm Đường lúc này là không chủ động, cũng chẳng cự tuyệt.
Nếu nàng cất công đến Tử Cực Điện đợi hắn, tìm hắn, thì còn tùy thuộc vào tâm trạng của Triệu Minh Phỉ ngày hôm đó, vui thì hắn giữ lại, không vui thì đuổi về.
Mà dẫu có giữ lại, hắn cũng chỉ coi Giang Niệm Đường như một món đồ chơi tiêu khiển trên giường, mặc sức giày vò, đùa bỡn như phường con hát. Xong việc, hắn lạnh lùng tống cổ người đi, không một chút lưu luyến.
Trước khi nàng rời đi, hắn luôn sai người bưng lên một bát thuốc tránh thai bí truyền của cung đình.
"Không... thiếp không uống." Giang Niệm Đường bụm chặt hai tay lên miệng, cắn răng nén lại cơn đau nhức eo, bủn rủn chân để cố sức chạy ra ngoài.
Triệu Minh Phỉ lạnh lùng ra lệnh bắt người lại.
Hai tên cung tỳ to khỏe, vạm vỡ như hai bức tường thành chặn đứng đường đi của nàng. Mỗi người một bên kẹp chặt hai cánh tay nàng, áp giải đến trước mặt Triệu Minh Phỉ.
Một tay hắn cầm bát thuốc giật từ tay Hữu Tưởng, tay kia bóp chặt cằm Giang Niệm Đường, không nói không rằng, mạnh bạo đổ ụp thuốc vào miệng nàng.
Giang Niệm Đường liều mạng lắc đầu vùng vẫy, một nửa lượng thuốc tràn ra khỏi khóe môi, chảy ròng ròng xuống cổ.
Triệu Minh Phỉ với khuôn mặt vô cảm ra lệnh cho Hữu Tưởng bưng thêm một bát nữa. Trong lúc chờ đợi, tay hắn vẫn siết chặt lấy cằm Giang Niệm Đường không buông: "Không phải nàng không muốn sinh con sao? Ta giúp nàng toại nguyện, chẳng lẽ lại không tốt à?"
Giang Niệm Đường ú ớ không thành tiếng. Đôi mắt nàng rưng rưng lệ, giọng nói vì gào thét mà trở nên khản đặc, vừa vỡ vụn lại vừa đáng thương. Cái dáng vẻ ấy vừa khiến người ta xót xa, lại vừa k*ch th*ch dã tính muốn tàn phá tận cùng của kẻ đối diện.
Lực tay của Triệu Minh Phỉ mạnh thêm vài phần, hắn nhếch mép cười mỉa mai: "Nàng yên tâm, độc tính của thứ thuốc này nhẹ hơn chu sa nhiều, không làm tổn hại đến thân thể ngọc ngà của nàng đâu. Ta vẫn chưa chơi chán, sao có thể sớm lấy mạng nàng được."
Giang Niệm Đường lại bị hắn ép uống thêm nửa bát thuốc đắng ngắt.
Chờ một chốc, sau khi chắc chắn thuốc đã trôi tuột xuống dạ dày, không thể nôn ra được nữa, Triệu Minh Phỉ mới gật đầu cho phép nàng rời đi.
Trước đây, có lần Giang Niệm Đường lén lút móc họng nôn thuốc ra bị hắn phát hiện. Kể từ đó, lần nào hắn cũng phải đích thân kiểm tra chắc chắn mới yên tâm.
Giang Niệm Đường yếu ớt tựa vào người Vi Vũ, lê từng bước nặng nhọc trở về Trường Minh Cung.
Đêm đen như mực, tuyết đọng dày cộp, ánh trăng bàng bạc chiếu rọi trên những bông tuyết bay lả tả, hắt ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo, vô tình.
Giang Niệm Đường lê đôi chân mềm nhũn, bước đi một cách khó nhọc, đôi bàn tay giấu dưới lớp áo choàng run rẩy vì rét.
Triệu Minh Phỉ nhất quyết không cho kiệu loan đưa đón nàng. Mỗi lần đến hay đi, hắn đều bắt nàng phải lội bộ.
Hắn quá rành rẽ cách thao túng nàng.
Rõ ràng đã hạ quyết tâm muốn giết Cố Diễm, nhưng lại cố tình ban phát cho nàng một chút hy vọng mong manh.
Vì loại thuốc này có độc tính thấp, nên hiệu quả tránh thai không thể đảm bảo tuyệt đối.
Ngay lần đầu tiên ép nàng uống thuốc, Triệu Minh Phỉ đã tuyên bố: "Giao ước ba tháng ta đã hứa vẫn còn hiệu lực. Nàng có thể đánh cược xem ông trời có chịu cho hắn một con đường sống hay không."
"Hoặc là, nàng cứ việc từ bỏ hắn đi, như vậy thì chẳng cần ngày ngày phải đi lại trong gió tuyết thế này nữa."
Triệu Minh Phỉ hận nàng vì không chịu mang thai con của hắn. Hắn lợi dụng khao khát cháy bỏng muốn cứu Cố Diễm của Giang Niệm Đường, biết chắc nàng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, nên mới bày ra cái trò này để xem nàng tự rước lấy nhục nhã như thế nào.
Giang Niệm Đường thừa hiểu sự tức giận của hắn, cũng biết rõ hắn đang trừng phạt mình.
Nhưng dù chỉ là một tia hy vọng nhỏ nhoi, Giang Niệm Đường cũng nhất định phải thử.
Thời tiết đêm nay khá kỳ lạ. Những hạt mưa đá to bằng nắm tay thi nhau nã xuống mái nhà, mái hiên, tạo ra những âm thanh rầm rập như tiếng sấm nổ bên tai.
Trong ánh sáng lờ mờ của Tử Cực Điện, khuôn mặt Giang Niệm Đường áp sát vào ô cửa kính lạnh lẽo, tấm lưng dán chặt vào v*m ng*c nóng hổi phía sau.
Nàng liên tục th* d*c, từng luồng hơi nóng phả ra lập tức ngưng tụ thành một lớp sương mù mờ ảo trên mặt kính.
Gió lạnh rít gào lướt qua, những viên mưa đá xuyên qua lớp kính đập xiên vào mặt nàng. Vừa lạnh lại vừa đau, Giang Niệm Đường khẽ hít ngược một hơi khí lạnh, cả người bất giác căng cứng.
Vòng tay đang ôm trọn lấy vòng eo thon nhỏ của nàng bỗng siết chặt lại, mạnh bạo như thể muốn so găng với sức nặng của những viên mưa đá ngoài kia.
Mưa tuyết ngoài trời vẫn chưa dứt, nhưng cơn mây mưa trong phòng thì đã tàn.
"Bẩm Bệ hạ, mưa đá ngoài kia to bằng nắm tay trẻ con, ô giấy hay lọng lụa chỉ che được vài cái là rách bươm. Đi ra ngoài vào lúc này e là sẽ bị thương nặng mất ạ."
Tả Tư đứng sau bức bình phong, khom người cung kính bẩm báo.
Giang Niệm Đường đang nhặt quần áo dưới sàn lên mặc, nghe vậy chân mày khẽ động.
"Bệ hạ, đêm nay thiếp có thể không về được không."
Triệu Minh Phỉ nằm nghiêng người, nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai lướt qua ánh mắt hắn.
Nụ cười ấy khiến tim Giang Niệm Đường giật thót, thỏn thức không yên. Nàng túm chặt lấy mép váy, mãi đến khi lòng bàn tay túa mồ hôi hột mới cất giọng lí nhí: "Minh Phỉ, thiếp không muốn bị thương."
Bị thương thì không thể đi bộ sang đây được nữa, mất đi một cơ hội thị tẩm.
Lần này, chẳng đợi Triệu Minh Phỉ ra tay, Giang Niệm Đường đã tự giác cầm bát thuốc lên uống cạn, ngoan ngoãn phục tùng vô cùng.
Ánh mắt lạnh như băng của Triệu Minh Phỉ dán chặt vào cổ tay trắng muốt của nàng cho đến khi nàng uống xong.
Sợ hắn đổi ý đuổi đi, Giang Niệm Đường vội vàng chạy đến chiếc sập nhỏ bên cửa sổ, cởi giày trèo lên ngồi thu lu một góc, giọng điệu gần như là van nài: "Thiếp sẽ ngoan ngoãn ngồi đây, tuyệt đối không làm ồn ảnh hưởng đến giấc ngủ của chàng."
Triệu Minh Phỉ nhìn nàng co ro một góc như con mèo nhỏ bị bỏ rơi, ánh mắt ai oán ngước nhìn hắn, chất chứa sự yếu đuối, đáng thương vô bờ.
Dường như chỉ cần chạm nhẹ là nước mắt sẽ tuôn rơi.
Triệu Minh Phỉ hướng ra ngoài cửa lớn tiếng: "Tắt đèn."
Đó là ngầm đồng ý không đuổi nàng đi.
Nét mặt Giang Niệm Đường thoáng hiện lên một tia vui mừng, nhưng đã bị người nằm trên giường thu trọn vào tầm mắt.
Đám cung nhân lập tức lui hết ra ngoài, tẩm điện chìm vào bóng tối bao trùm.
Triệu Minh Phỉ nằm nghiêng, dán mắt vào Giang Niệm Đường. Nàng ngồi im thin thít, thỉnh thoảng xoa xoa hai bàn tay vào nhau, rồi đưa lên miệng hà hơi để xua đi cái giá lạnh của đêm đông.
Hắn không sợ lạnh, Tử Cực Điện vào mùa đông chưa bao giờ cần đến lò sưởi, nên không khí lúc nào cũng ngập tràn cái giá rét của sương tuyết.
Để xem nàng cầm cự được bao lâu.
Triệu Minh Phỉ nắm chặt góc chăn, cố đè nén sự thôi thúc muốn ném nó sang cho nàng.
"Hắt xì..."
Giang Niệm Đường lạnh đến mức không nhịn được hắt xì một cái. Dù đã nhanh tay bụm miệng lại, nhưng vẫn phát ra tiếng động khe khẽ.
Nàng hoảng hốt mở to mắt nhìn về phía giường, nhưng chỉ thấy một màu đen đặc quánh.
Nín thở chờ đợi hồi lâu, vẫn không thấy Triệu Minh Phỉ lên tiếng.
Chắc hẳn hắn đã ngủ say rồi.
Giang Niệm Đường cố kìm giọng, gọi khẽ bằng hơi thở: "Bệ hạ..."
Không có tiếng trả lời.
Nàng bắt đầu thay đổi cách gọi: "Minh Phỉ, Triệu Minh Phỉ, đồ khốn nạn, đồ đểu cáng, đồ d*m t*c..."
Triệu Minh Phỉ: ...
Hắn suýt nữa thì tức đến bật cười.
Triệu Minh Phỉ nghiến răng kèn kẹt, thầm nghĩ trong bụng ngày mai phải làm thế nào để trở thành một "tên đểu cáng, d*m t*c" đúng như lời nàng nói.
Giang Niệm Đường không những mắng mỏ càng lúc càng quá đáng, mà gan cũng to dần lên, rón rén bước xuống khỏi sập.
Để không phát ra tiếng động, nàng đi chân trần, nhón gót lần mò trong bóng tối về phía giường của Triệu Minh Phỉ.
Vì không nhìn rõ đường, nàng đi rất chậm, bước chân khẽ khàng tựa như những bông tuyết rơi xuống mặt đất, hoàn toàn im lìm.
Triệu Minh Phỉ mặt không đổi sắc, thầm đoán xem nàng định giở trò gì. Nếu là hành thích, thì nàng sẽ dùng cách gì để lấy mạng hắn.
Nàng yếu ớt như vậy, bắt buộc phải ra tay dứt khoát chỉ trong một nhịp, nếu không chắc chắn sẽ bị phản đòn. Giang Niệm Đường không có dao găm hay vũ khí sắc bén, thứ duy nhất có thể dùng là cây trâm vàng cài trên tóc. Nàng định đâm vào vị trí nào trên người hắn đây?
Cổ họng? Hay trái tim?
Triệu Minh Phỉ lạnh lùng quan sát nàng nhích lại gần từng chút một, rón rén mò mẫm mép giường để tìm phương hướng.
Giang Niệm Đường s* s**ng một hồi rồi bò hẳn lên giường, cẩn thận bước qua chân hắn, ép sát vào tường rồi từ từ ngồi xổm xuống. Nàng nằm nghiêng vào góc trong, dùng ngón chân hất tung một góc chăn gấm rồi chui vào, tay cũng tiện thể luồn theo.
Chắc là lạnh quá đây mà.
Tâm trạng Triệu Minh Phỉ tự nhiên tốt lên hẳn. Hắn thầm khen nàng cũng tính là khôn ngoan, không đến nỗi ngốc nghếch chịu trận chịu rét cả đêm, bằng không ngày mai ốm đau là cái chắc. Nhưng rồi hắn lại hậm hực chửi thầm, đúng là cho vài phần thể diện liền lên mặt được nước lấn tới.
Hắn chợt nhớ đến lý do khiến nàng sợ ốm đau, sắc mặt lại lập tức tối sầm.
Hắn cố tình lật người, cuốn luôn cái chăn mà nàng vừa đắp lên người đi.
Ngay khi Triệu Minh Phỉ nghĩ nàng sẽ cắn răng chịu đựng, thì một đôi bàn tay lạnh ngắt bất ngờ vòng qua áp chặt lên ngực hắn. Hơi thở thơm ngát, mềm mại theo sát phía sau, phả vào sau gáy hắn.
Cơ thể Triệu Minh Phỉ lập tức truyền đến một cảm giác ngứa ngáy râm ran, nhưng trái tim lại trở nên lạnh lẽo hơn cả bão tuyết ngoài kia.
Vì Cố Diễm, nàng vậy mà dám làm đến mức này.
Khi đôi môi mềm mại ấm áp của nàng lướt qua d** tai hắn, Triệu Minh Phỉ đột ngột quay ngoắt lại, túm chặt hai cổ tay gầy gò của nàng, đẩy nàng ra xa.
"Giang Niệm Đường, nàng có biết mình đang làm gì không?" Giọng hắn trầm khàn đến rợn người.
Giang Niệm Đường im lặng, cơ thể thoáng cứng đờ, nhưng ngay sau đó, đôi chân không bị trói buộc của nàng lại chủ động cọ xát vào thân hình nóng bỏng của hắn.
Bàn tay Triệu Minh Phỉ siết chặt lại, ánh mắt tối sầm khó đoán. Cảm nhận được đôi chân vụng về của nàng đang cố gắng quyến rũ mình, hắn lạnh lùng mỉa mai:
"Nếu Cố Diễm mà biết nàng vì hắn ta mà hao tâm tổn trí, bất chấp thủ đoạn thế này, chắc hắn ta chết cũng nhắm mắt."
Động tác của Giang Niệm Đường khựng lại, cơ thể khẽ run lên. Nàng do dự lùi lại một chút, nhưng ngay tắp lự lại nhoài người sấn tới.
Triệu Minh Phỉ bật ra một tiếng cười ngắn, đầy gắt gỏng: "Giang Niệm Đường, nàng đúng là bậc thánh nhân."
Nụ cười lạnh lẽo, âm u của hắn khiến toàn thân Giang Niệm Đường lạnh toát, trong lòng dấy lên ý định bỏ cuộc. Nhưng đêm nay là cơ hội duy nhất của nàng.
Để giảm thiểu độc tính của thuốc tránh thai, hiệu quả của nó cũng bị giảm đi đáng kể. Thuốc sẽ phát huy tác dụng tốt nhất nếu được uống trong vòng một canh giờ sau khi ân ái, và bắt buộc phải là thuốc nóng.
Mỗi lần nàng đến Tử Cực Điện, thuốc luôn được sắc sẵn và hâm nóng trên bếp lò đất nung đỏ, vừa xong việc là bưng lên ngay.
Nhưng chén thuốc đêm nay đã bị nàng uống cạn rồi. Nếu phải sắc lại, từ khâu chuẩn bị đến khi bưng lên ít nhất cũng phải mất một canh giờ.
Trận mưa đá đêm nay như thể ông trời đang âm thầm giúp nàng, tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
Ánh mắt Giang Niệm Đường ánh lên sự kiên quyết, bàn tay mạnh bạo luồn xuống phía dưới của hắn.
Triệu Minh Phỉ kẹp chặt hai chân nàng lại, ngăn chặn hành động càn rỡ của nàng. Hắn đăm đăm nhìn nàng, hơi thở ngày một nặng nề, gầm gừ đầy tức giận: "Hắn ta rốt cuộc có điểm gì tốt, đáng để nàng bất chấp tất cả mà hy sinh, thậm chí là hèn hạ chủ động hiến thân thế này."
Thực ra, điều hắn muốn nói là: Rốt cuộc hắn thua kém Cố Diễm ở điểm nào?
Ngẫm lại, Triệu Minh Phỉ hắn tuy không có được phong thái oai hùng xuất chúng cỡ Tần Hoàng Hán Vũ, nhưng cũng tự nhận là người siêng năng, thông minh. Từ nhỏ đã dốc sức mười mấy năm ròng dùi mài kinh sử, ngày ngày thức khuya dậy sớm luyện tập võ nghệ, chưa từng một ngày lơ là.
Về văn, năm tuổi hắn đã nằm lòng ngàn chữ, bảy tuổi am tường thi từ phú luận, tám tuổi đã tự mình chắp bút viết sách luận bàn thời cuộc, mười bốn tuổi hăng hái ban hành tân chính, mang lại lợi ích cho muôn dân.
Về võ, sáu tuổi hắn đã biết cầm kiếm, mười tuổi đã có thể cưỡi ngựa bắn cung bách phát bách trúng. Mười hai tuổi, võ công của hắn đã ngang ngửa với đám thị vệ ngự tiền. Từ năm mười lăm đến mười tám tuổi, vì quyết tâm đẩy mạnh tân chính mà hắn đắc tội với biết bao thế gia vọng tộc, đám thích khách kéo đến ám sát hắn nhiều như cá bơi trên sông. Người ngoài cứ đinh ninh rằng, hắn sống sót được là nhờ đám ám vệ võ công cao cường được huấn luyện bài bản đã bảo vệ hắn chặt chẽ. Nhưng thực chất, số kẻ bỏ mạng dưới lưỡi kiếm của hắn nhiều không đếm xuể.
Ngoài những điều đó, hắn còn có trong tay quyền lực khuynh đảo thiên hạ, và trên hết là sự sủng ái vô bờ bến, sự bao dung vô điều kiện dành cho nàng.
Triệu Minh Phỉ thật sự không hiểu, rốt cuộc hắn đã thua ở điểm nào.
Cố Diễm cũng chỉ nhỉnh hơn hắn chút đỉnh về võ công. Thế nhưng, đúng như lời Giang Niệm Đường từng nói, dẫu hắn ta có là kiếm khách đệ nhất thiên hạ đi chăng nữa, thì cuối cùng cũng vẫn phải quy phục trước quyền lực mà thôi.
Lồng ngực Triệu Minh Phỉ phập phồng kịch liệt, khuôn mặt lạnh lùng sắc bén tựa như một lưỡi dao băng giá.
Giang Niệm Đường bị hắn giam lỏng cả tay lẫn chân, không thể nhúc nhích. Nàng khẽ mím môi, thận trọng lựa lời: "Chàng ấy có ân với thiếp."
"Cái loại ân tình gì mà đáng để nàng phải bò lên tận giường của ta để báo ân hả."
Đối diện với những lời nhục mạ, mỉa mai cay độc của Triệu Minh Phỉ, vẻ mặt Giang Niệm Đường vẫn vô cùng điềm nhiên: "Nếu không có chàng ấy, mẹ con thiếp giờ này chắc chắn đã hóa thành nắm cát vàng, vùi thây dưới hai nấm mồ cô quạnh rồi."
Triệu Minh Phỉ cười gằn: "Nàng chắt bóp từng đồng từng cắc cho hắn vào Thiên Sơn Võ Quán, chỉ điểm giúp hắn tiếp cận Nghiêm Hành Nhất để mưu cầu chức vụ. Từng ấy chuyện nàng làm vì hắn vẫn chưa đủ để trả cái ơn tặng thuốc nhỏ nhoi đó sao?"
Dù cách một màn đêm đen đặc, Giang Niệm Đường vẫn cảm nhận rõ ánh mắt sắc như chim ưng của hắn đang ghim chặt vào mặt mình, gai góc như những chiếc kim sắc nhọn, ép nàng phải quay mặt đi.
Cái dáng vẻ né tránh ấy trong mắt Triệu Minh Phỉ lại biến thành sự phản kháng, bài xích, hệt như một thái độ xa lánh, ngầm khẳng định rằng chuyện của bọn họ, hắn không có tư cách can dự vào.
"Bọn họ" - hai chữ này chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ khiến cổ họng hắn nghẹn đắng, hận không thể biến thành lưỡi đao sắc bén chặt đứt mọi mối liên hệ, băm vằm nó thành trăm mảnh.
"Bọn họ" là một thể thống nhất, sẵn sàng hy sinh vì nhau, vậy thì, hắn lại được tính là gì?
Trái tim Triệu Minh Phỉ lúc này lửa băng đan xen, lúc thì hừng hực như bị thiêu đốt trên đống lửa, lúc lại lạnh lẽo như bị giam cầm dưới vực thẳm băng giá. Cái cảm giác cay đắng, xót xa tột cùng ấy, chỉ người trong cuộc mới có thể thấu hiểu trọn vẹn.
Thấy hắn mãi vẫn không có động tĩnh, Giang Niệm Đường lo sợ hắn sẽ nổi giận rồi đuổi nàng ra ngoài. Nàng bèn dồn hết sức bình sinh, bất ngờ giằng co thoát khỏi sự kìm kẹp của hắn, mò mẫm trong bóng tối rồi lao thẳng về phía trước.
Trùng hợp thế nào, nàng lại đâm sầm vào đôi môi lạnh buốt của hắn.
Đôi môi mềm mại, ấm áp của Giang Niệm Đường bất ngờ phủ lấy hàm răng đang nghiến chặt của hắn, hệt như một tia lửa nhỏ le lói giữa mùa đông giá rét, dụ dỗ con thiêu thân liều mạng lao vào cõi chết.
Triệu Minh Phỉ chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến mớ rắc rối "bọn họ", "các người" nữa.
Hắn chỉ biết rằng, giờ phút này, hắn và Giang Niệm Đường mới chính là "chúng ta" - một "chúng ta" không có sự hiện diện của Cố Diễm.
Hắn chỉ biết rằng, thứ gì hắn muốn, hắn nhất định sẽ dùng mọi thủ đoạn để giành lấy, tuyệt đối không nhu nhược, do dự thiếu quyết đoán như Cố Diễm.
Triệu Minh Phỉ mạnh bạo áp sát người lên, hơi thở đan xen quấn quýt, nhưng vẫn không quên buông một lời mỉa mai cay độc.
"Được thôi, nàng cứ việc báo ân cho trọn đạo lý, ta sẽ tận hưởng niềm vui trọn vẹn. Chúng ta mỗi người một mục đích, đôi bên cùng có lợi, đúng là một thỏa thuận hoàn hảo."
Hơi thở của Giang Niệm Đường chợt nghẹn lại. Nàng cắn chặt môi dưới, cố ngăn không cho những giọt nước mắt tuôn rơi.
Nhìn thấy sự tức giận dâng trào trong đôi mắt nàng, Triệu Minh Phỉ chẳng hề cảm nhận được chút niềm vui chiến thắng nào. Hắn cúi đầu nhìn xuống, một cảm giác cô đơn, trống trải đến khó tả chợt bủa vây lấy hắn.
Bão tuyết bên ngoài chẳng biết đã tạnh từ lúc nào, nhưng cơn bão giông mãnh liệt trong màn trướng thì vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
Khi Giang Niệm Đường tỉnh lại, nàng nhận ra mình vẫn đang nằm trên chiếc giường rồng ở Tử Cực Điện. Màn trướng được buông xuống che chắn cẩn thận, không một kẽ hở. Nàng vươn tay, hé mở một khe hở nhỏ.
Ánh sáng rực rỡ lọt qua bức bình phong tràn vào phòng. Hai mắt nàng sáng rỡ, vội đưa tay xoa nhẹ phần bụng dưới với vẻ mừng rỡ xen lẫn kinh ngạc.
Sau trận mây mưa đêm qua, Triệu Minh Phỉ vậy mà lại không sai người mang thuốc đến.
Nhận thức được điều này, Giang Niệm Đường hận không thể mọc cánh bay thẳng về Trường Minh Cung trốn kỹ trong đó, đợi cho đến khi thái y chẩn ra hỉ mạch mới chịu thò mặt ra.
"Hoàng hậu nương nương vội vàng mặc quần áo rồi tất tả rời khỏi điện, kiên quyết từ chối nán lại dùng bữa sáng ở Tử Cực Điện."
Giang Niệm Đường bước đi vội vã, hớt ha hớt hải hệt như có chó dữ đang đuổi theo sát nút phía sau.
Nghe vậy, Triệu Minh Phỉ bật cười chế giễu. Hắn thừa hiểu Giang Niệm Đường đang lo sợ điều gì, sợ lại bị đè ra ép uống canh tránh thai chứ gì.
Đúng là vội quá nên mất khôn. Nàng cũng không chịu động não suy nghĩ một chút, nếu hắn đã quyết định dùng cơ hội này để đường đường chính chính lấy mạng Cố Diễm, thì làm sao có thể để xảy ra sai sót ngớ ngẩn như vậy được.
Không lâu sau, Hữu Tưởng bưng một bát thuốc vào. Triệu Minh Phỉ cầm lấy, ngửa cổ uống cạn một hơi sạch bách.
Thực ra, bát thuốc mà Giang Niệm Đường phải uống mỗi ngày chỉ là thuốc bồi bổ, giải độc. Kẻ thực sự phải uống thuốc tránh thai, chính là hắn.
Triệu Minh Phỉ khép hờ mí mắt, khóe môi nhếch lên một đường cong sắc lẹm, tàn nhẫn.
Cứ để nàng nuôi hy vọng, rồi lại bắt nàng phải trân trân nhìn Cố Diễm chết dần chết mòn trong tuyệt vọng, chẳng phải trò chơi này thú vị lắm sao?
Đêm nay trở lại Tử Cực Điện, chẳng còn bóng dáng ai thấp thỏm chờ đợi hắn nữa.
Khuôn mặt Triệu Minh Phỉ lạnh tanh không chút cảm xúc, hắn cũng chẳng buồn mở miệng hỏi han nửa lời về Giang Niệm Đường. Hắn máy móc lặp lại những trình tự quen thuộc: thay đồ, tắm gội, súc miệng, rồi ngả lưng xuống chiếc giường rồng thênh thang.
Chiếc giường rộng lớn đến mức hắn chỉ chiếm một góc nhỏ xíu, phần còn lại bị không khí lạnh lẽo bao trùm.
Đêm khuya thanh vắng, trăng lờ mờ, sao thưa thớt.
Triệu Minh Phỉ trằn trọc thao thức mãi không sao ngủ được. Ngực hắn như bị một tảng đá khổng lồ đè nặng, thở không thông. Lát sau, hắn bỗng thấy lạnh sống lưng, liền ra lệnh cho người đốt lò sưởi dưới sàn.
Tả Tư đứng gác ngoài cửa nghe lệnh mà ngớ người ra, còn tưởng mình nghe nhầm. Từ ngày theo hầu Bệ hạ đến nay, đây là lần đầu tiên y nghe thấy ngài than lạnh.
Lò sưởi ở Tử Cực Điện quanh năm không dùng đến, phải mất một lúc lâu mới làm ấm được cả căn phòng.
Bị hơi nóng hầm hập vây kín, Triệu Minh Phỉ càng thêm bức bối, khó chịu, trằn trọc không sao chợp mắt nổi.
Hắn bực dọc tung chăn ngồi dậy, tiện tay với lấy chiếc áo choàng lụa đen thêu họa tiết rồng bằng chỉ vàng vắt trên giá gỗ đỏ, rồi rảo bước ra ngoài đạp lên lớp tuyết dày cộm.
Rảo bước giữa không gian tĩnh mịch, tối tăm bên ngoài cung điện, cục tức ứ đọng trong lồng ngực mới dần vơi đi.
Chẳng hiểu sao đôi chân lại dẫn hắn đến một cung điện u ám, vắng vẻ. Ngẩng đầu lên nhìn, trên cánh cửa sơn đỏ đóng chặt, hai chữ "Trường Minh Cung" hiện lên rõ mồn một.
Hai bên biển hiệu treo hai chiếc đèn lồng, nhưng chiếc bên phải đã tắt ngấm từ lâu, chiếc bên trái thì ánh nến cũng đang leo lét, lay lắt trước gió lạnh. Ba chữ mạ vàng trên biển hiệu trông ảm đạm, thiếu sức sống, hoàn toàn trái ngược với ý nghĩa "Trường Minh" của nó.
Tả Tư lẽo đẽo theo sau. Đứng một lúc lâu, bầu trời lại bắt đầu rắc những bông tuyết lấm tấm. Chỉ chớp mắt, đầu Triệu Minh Phỉ đã phủ kín một lớp tuyết trắng xóa như muối bột.
Y dè dặt lên tiếng: "Bệ hạ, nô tài có nên đi gõ cửa không ạ?"
Cổng Trường Minh Cung đóng im ỉm, bên ngoài đến nửa bóng dáng cung nữ trực đêm cũng không có.
Triệu Minh Phỉ phủi đi lớp tuyết đọng trên trán, lạnh nhạt buông một câu: "Không cần, về thôi."
Hắn đội tuyết mà đến, rồi lại đội tuyết mà đi. Mây đen che kín bầu trời, đến cả một chút ánh trăng nhạt nhòa cũng keo kiệt không chịu soi rọi lên bóng dáng hắn.
Khi kỳ hạn ba tháng ngày một đến gần, Giang Niệm Đường càng thêm ăn ngủ không yên, ngày nào cũng cho gọi thái y đến bắt mạch.
Nàng giống như một kẻ tội đồ vừa làm chuyện tày đình, nơm nớp lo sợ, thắc thỏm chờ đợi phán quyết cuối cùng của quan tòa.
Lần nào thái y báo kết quả, tim Giang Niệm Đường cũng đập thình thịch liên hồi, ánh mắt ngập tràn hy vọng nhìn chăm chăm vào lão.
"Bẩm nương nương, ngài không có gì đáng ngại ạ." Thái y cẩn thận tìm lời lẽ để thông báo kết quả.
Giang Niệm Đường nhắm nghiền mắt lại, khuôn mặt tái mét nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh: "Đa tạ thái y đã cất công tới đây, ngày mai lại làm phiền thái y nữa nhé."
"Nương nương quá lời rồi." Thái y cúi người hành lễ rồi lui ra ngoài.
Giang Niệm Đường đưa tay áp lên bụng dưới, năm ngón tay run rẩy không ngừng.
Tại sao lại không có!
Làm sao có thể không có được chứ!
Nhưng điều khiến nàng tuyệt vọng hơn cả là vào sáng sớm ngày thứ hai, cơn đau thắt quen thuộc từ bụng dưới truyền đến. Nàng cứng đờ người, lạnh ngắt như một khúc gỗ bị đóng đinh tại chỗ.
Nàng không thể tin nổi, vội vã kéo chiếc quần lụa xuống. Nhìn thấy vệt máu đỏ thẫm chói mắt, nàng suy sụp hoàn toàn, nước mắt tuôn rơi như đê vỡ.
Ngay lúc này đây, trong đầu nàng chỉ quanh quẩn ba chữ: Không kịp nữa rồi.
Thời hạn ba tháng chỉ còn đúng bảy ngày, mà kỳ kinh nguyệt của nàng lại kéo dài tận năm ngày.
Hai ngày ngắn ngủi còn lại, nàng không thể làm nên trò trống gì.
Giang Niệm Đường đan chặt mười ngón tay vào nhau, cắm phập móng tay vào lòng bàn tay đến ứa máu.
"Nương nương, Hoàng hậu nương nương." Vi Vũ bước vào, thấy nàng khóc thì hoảng hốt lấy khăn lụa ra lau nước mắt cho nàng, rồi cũng òa khóc theo: "Người làm sao vậy, người đừng dọa nô tỳ sợ."
Giang Niệm Đường vô cảm bước ra ngoài, thất thần như một kẻ mất hồn.
Vi Vũ sợ hãi vội vàng đuổi theo, "Nương nương, người định đi đâu thế? Cung vương phi vừa phái người đến báo lát nữa sẽ vào cung thăm người đó."
Giang Niệm Đường khựng lại, quay ngoắt người lại, ánh mắt sắc như dao: "Ngươi nói cái gì, ai đã về rồi?"