Hải Đường Say Nắng - Nam Lục Tinh Ly

Chương 2: Sao lại khóc thế này?

Trước Tiếp

Tin tức Giang Niệm Đường được ghi tên vào gia phả dưới danh nghĩa Giang phu nhân và sắp sửa gả cho Triệu Minh Phỉ như mọc cánh bay đi. Tin tức đột ngột này khiến những kẻ không rõ nội tình trong phủ không khỏi sửng sốt, thi nhau tìm đủ mọi cách đến chỗ nàng để dò la tin tức.

"Nhị tiểu thư, nghe đồn Đại hoàng tử dung mạo tuấn dật vô song, xưa nay nổi tiếng nhân từ, hiền hậu, ắt hẳn là người rất dễ chung sống."

"Trong kinh thành lưu truyền rằng ngài ấy năm tuổi biết ngàn chữ, bảy tuổi làm thơ phú, mười tuổi đã có thể cưỡi ngựa bắn cung bách bộ xuyên dương, quả thực là văn võ song toàn. Phải rồi, ba năm trước ngài ấy đích thân đến Cung Châu trị thủy, được bách tính hết lời ca tụng."

Triệu Minh Phỉ phong thái như ngọc như lan, quang minh lỗi lạc, từng là lang quân trong mộng của biết bao thiếu nữ khuê các chốn kinh thành.

Giang đại tiểu thư đã không dưới một lần ám chỉ bóng gió trước đám đông rằng mình xem vị trí Thái tử phi như đồ trong túi. Gia thế nhà họ Giang lại lớn mạnh, các vị tiểu thư nhà khác dù có tâm tư với Triệu Minh Phỉ cũng chẳng dám công khai đối đầu.

Nay mối hôn sự ấy lại rơi vào tay một Giang Niệm Đường mờ nhạt, vô danh, trong lòng các tiểu thư khác không khỏi kinh ngạc xen lẫn ghen tị.

Triệu Minh Phỉ dù bị phế truất, thì vẫn là dòng dõi thiên hoàng quý trụ danh chính ngôn thuận. Hơn nữa, ngộ nhỡ ngày sau ngài ấy làm rạng rỡ tổ tông, chẳng phải Giang Niệm Đường đã vớ được một món hời lớn sao.

Có kẻ nhiều chuyện cố tình châm ngòi: "Các ngươi chưa biết đâu, Đại hoàng tử điện hạ còn có tài vẽ tranh rất đẹp, ngài ấy từng đặc biệt vẽ tặng đại tiểu thư một bức, đại tiểu thư quý như báu vật, treo trong khuê phòng ngày ngày ngắm nghía."

Ý nói bóng gió Triệu Minh Phỉ và Giang đại tiểu thư tâm đầu ý hợp, còn Giang Niệm Đường chỉ là kẻ ngoài cuộc.

Vừa dứt lời, mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Giang Niệm Đường, ánh nhìn nào cũng tràn đầy sự chế giễu và soi mói, chỉ chực chờ xem phản ứng của nàng.

Trên khuôn mặt Giang Niệm Đường là một khoảng bình lặng, ánh mắt không chút gợn sóng, như thể chẳng hề nghe ra ý mỉa mai trong câu nói đó.

Mấy ngày nay nàng sống trong trạng thái đờ đẫn, mơ hồ. Mọi âm thanh xung quanh lọt vào tai nàng đều hóa thành tiếng ù ù khó hiểu, hệt như bị ngăn cách bởi một bức tường nước dày đặc.

Có người bắt chuyện, nàng chỉ thấy miệng đối phương mấp máy nhưng lại chẳng thể ghép nổi thành câu chữ, đành theo bản năng mà gật đầu, mỉm cười.

Lúc này đây nàng vẫn giữ nụ cười ấy, không nóng nảy cũng chẳng vội vàng, nội liễm, trầm ổn.

Kẻ buông lời vô lễ bỗng có cảm giác như nắm đấm nện vào đống bông, ấm ức vô cùng. Đang định mở miệng nói thêm vài lời thì đã bị chặn lại.

Giang Lạc Mai từ đầu đến cuối luôn giữ nét mặt sa sầm, lạnh lùng lên tiếng: "Chuyện của Đại tiểu thư mà ngươi cũng dám tự tiện bàn tán, không muốn sống nữa sao!"

Bầu không khí xung quanh lập tức đông cứng lại, trong phút chốc tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.

Giang Niệm Đường lúc này mới hoàn hồn, đưa tay v**t v* chiếc trâm mẫu đơn cài nghiêng trên búi tóc, lên tiếng xoa dịu: "Chỉ là mẫu thân ưu ái ta mà thôi. Nếu không phải Đại hoàng tử gặp họa từ trên trời rơi xuống, rồng mắc cạn, thì chuyện tốt nhường này làm sao đến lượt ta."

Nụ cười của nàng nhàn nhạt, hoàn mỹ đến mức không ai có thể nhìn thấu một tia cảm xúc.

Trong lòng nàng, Triệu Minh Phỉ dẫu có xuất chúng đến đâu, cũng chỉ là một kẻ xa lạ chẳng chút liên can.

Mọi người lại tán gẫu thêm vài câu. Giang Niệm Đường nghe nhiều, nói ít, thỉnh thoảng mở miệng cũng rất khéo léo, chu toàn, chẳng để ai phải chịu cảnh lạnh nhạt.

Mọi người thấy không moi móc được chút tin tức nào hữu ích từ chỗ nàng, nên cũng chẳng còn hứng thú nán lại thêm.

Một đám người ồn ào kéo đến, rồi lại lũ lượt tản đi, quả thật ứng nghiệm với câu nói: "Thiên hạ rộn ràng, đều vì lợi mà đến; thiên hạ nhốn nháo, đều vì lợi mà đi".

"Lạc Mai, tỷ còn việc gì sao?" Giang Niệm Đường khó hiểu nhìn người duy nhất nán lại.

Mối quan hệ giữa nàng và Giang Lạc Mai rất đỗi bình thường, ngày thường gặp nhau cũng chỉ chào hỏi đôi câu, ít khi qua lại. Hôm nay nàng ta đột nhiên lên tiếng nói giúp, Giang Niệm Đường thầm ghi nhớ ân tình này.

Giang Lạc Mai đưa mắt nhìn ra ngoài cửa, xác nhận xung quanh không có ai mới hơi chúi người tới, hạ giọng hỏi: "Ngươi sắp gả cho Đại hoàng tử? Là tự ngươi bày mưu tính kế, hay còn có ẩn tình gì khác?"

Sống mắt Giang Niệm Đường giật thót, nàng cố giữ vẻ bình thản: "Mẫu thân dặn dò thế nào, ta cứ thế làm theo thôi."

Thái độ hờ hững của nàng rơi vào mắt Giang Lạc Mai lại trở thành sự lấp l**m qua quýt. Tức giận trào dâng, nàng ta buột miệng: "Vậy còn hắn thì sao?"

Giang Niệm Đường khựng lại, khi hiểu ra người nàng ta đang nhắc đến là ai, ánh mắt chợt trở nên sắc lạnh: "Ta không hiểu tỷ đang nói gì, nếu không có việc gì xin mời về cho. Sắp tới ta còn phải chuẩn bị cho đại hôn, không tiện tiếp khách."

Giang Lạc Mai không can tâm: "Cố Diễm biết ngươi sắp..."

"Câm miệng!" Giang Niệm Đường bị hai chữ ấy đâm nhói tim can, sự điềm tĩnh cố gượng ép bấy lâu nay phút chốc vỡ vụn, nàng gầm nhẹ: "Ta không quen biết hắn, tỷ đừng có ăn nói xằng bậy."

Nàng không ngờ Giang Lạc Mai lại nhớ đến Cố Diễm, càng không ngờ nàng ta lại dám bàn tán về một nam nhân xa lạ ngay trong Giang phủ.

Giang Lạc Mai kích động cao giọng: "Giang Niệm Đường, hắn vì ngươi mà làm bao nhiêu chuyện, vậy mà ngươi lại vì vinh hoa phú quý mà phụ bạc hắn, lương tâm ngươi có yên ổn không?"

Nàng ta thay Cố Diễm thấy bất bình, lại chẳng hay biết nam nhân trong miệng mình đã sớm thây cốt không còn.

Giang Niệm Đường không muốn nhiều lời với nàng ta, ngoảnh mặt đi, lạnh lùng hạ lệnh đuổi khách: "Tỷ đi đi, đừng nhắc đến hắn trước mặt bất kỳ ai nữa, như vậy tốt cho tất cả chúng ta."

Giang Lạc Mai biết rõ việc lén lút qua lại với nam nhân bên ngoài là đại kỵ của Giang gia, nhưng vẫn căm phẫn trước sự bạc tình bạc nghĩa của Giang Niệm Đường, cảm thấy tấm chân tình của Cố Diễm đã trao nhầm người.

"Cảm ơn ngươi năm xưa đã nhờ hắn cứu ta." Giang Lạc Mai ném lại một chiếc túi thơm nặng trĩu, giọng điệu cũng lạnh tanh: "Chuyện này ta sẽ chôn chặt trong bụng, không cản trở con đường thăng tiến của ngươi, ân oán giữa chúng ta từ nay coi như xí xóa."

Giang Niệm Đường mặt không đổi sắc thốt ra hai chữ "đa tạ".

Giang Lạc Mai tức giận đứng dậy, trước khi đi không kìm được ném lại một câu: "Có lẽ ngươi có nỗi khổ tâm riêng, nhưng ít nhất cũng nên đấu tranh một lần, dẫu có phải đầu rơi máu chảy."

Giang Niệm Đường xoay lưng lại, im lặng.

Đó là nếu ông trời cho nàng cơ hội để đấu tranh.

Sau khi người đã đi khuất, Giang Niệm Đường chầm chậm quay người lại, chớp chớp đôi mắt đã rưng rưng ngấn lệ.

Nàng từ từ nhặt chiếc túi thơm bằng gấm màu thanh yên trên bàn gỗ mun, mở ra xem, bên trong toàn là vàng.

Nào là những viên vàng nhỏ như hạt đậu, củ lạc, cho đến những thỏi vàng lớn, tính sơ sơ cũng phải gần một trăm lượng.

Đối với Giang gia thì chẳng đáng là bao, nhưng với những tiểu thư thứ xuất như các nàng, đó lại là một khoản tiền không nhỏ.

Ánh nến hắt lên những thỏi vàng phát ra tia sáng lấp lánh, khiến khóe mắt Giang Niệm Đường cay xè.

Mười mấy ngày sau đó, Giang Niệm Đường vừa phải học những lễ nghi cung đình rườm rà, vừa lạnh lùng, cẩn thận xử lý những món đồ không nên giữ lại.

Ngọn lửa hừng hực trong chậu than tàn nhẫn nuốt chửng từng món đồ liên quan đến Cố Diễm, có cả những món quà hắn tặng nàng, và cả những món đồ nhỏ nàng tự tay làm cho hắn nhưng chưa kịp trao.

Ánh lửa nhảy múa phản chiếu trong đôi đồng tử đen nhánh, nhưng lại chẳng thể soi sáng nổi vực thẳm tăm tối nơi đáy mắt nàng.

Giang Niệm Đường thẫn thờ rút chiếc trâm gỗ trên búi tóc, ném "bịch" một cái vào đống lửa. Tàn lửa bắn tung tóe, phát ra những tiếng nổ lép bép.

Đồng tử nàng đột ngột co rút, theo bản năng thò tay vào trong lửa, nắm chặt chiếc trâm gỗ đang bị ngọn lửa l**m láp vào trong lòng bàn tay.

Mùi da thịt cháy khét lẹt lan tỏa trong không khí, nhưng Giang Niệm Đường dường như chẳng cảm nhận được đau đớn, chỉ từ từ siết chặt bàn tay đỏ ửng, cứ như thể làm vậy sẽ nắm giữ được chút hơi ấm cuối cùng của Cố Diễm.

Tuy nhiên, sương đêm buông xuống, hơi ấm của chiếc trâm gỗ trong tay nàng cũng dần lạnh ngắt.

Giang Niệm Đường như bị ma xui quỷ khiến, cắm chiếc trâm trở lại vị trí cũ. Đóa hải đường trên đỉnh trâm đã bị thiêu cháy đến mức không thể nhận ra hình thù, mùi khét bốc ra y hệt mùi xác chết phân hủy, xộc lên khiến người ta khó thở.

Chỉ giữ lại một món này thôi, coi như để tưởng niệm đi.

Minh chứng rằng hắn đã từng bước qua cuộc đời nàng.

Giang Niệm Đường cố gắng tự thuyết phục bản thân thực hiện hành động thiếu lý trí, thiếu sáng suốt này.

Những món đồ khác không thể thiêu rụi, nàng nhẫn tâm đập nát bét, rồi đem chôn rải rác khắp nơi trong tiểu viện và ao bùn ở hậu hoa viên.

Đêm trước ngày xuất giá, Giang Niệm Đường đã xóa sạch mọi dấu vết về Cố Diễm.

Mùng chín tháng Sáu, mây đen che kín bầu trời, là ngày được Khâm Thiên Giám tính toán là ngày đẹp nhất để cưới hỏi dạo gần đây.

Nói là ngày lành, nhưng thực chất chỉ là cái cớ để Hoàng đế vội vàng tìm một người đưa sang hầu hạ phế Thái tử Triệu Minh Phỉ, cốt để Hoàng đế diễn vai một người cha nhân từ, nhớ tình máu mủ.

Cái gọi là "ngày lành giờ tốt", chẳng qua cũng chỉ để vẹn toàn cái danh xưng "khoan dung nhân đức" mà Hoàng đế tự phong cho mình.

Còn chuyện Giang gia lấy thứ nữ mạo danh đích nữ gả đi, dường như cũng được Hoàng đế ngầm chấp thuận, gián tiếp chứng minh phế Thái tử Triệu Minh Phỉ thực sự đã bị Hoàng đế ruồng bỏ, đến mức hôn lễ quan trọng nhất cũng để mặc cho kẻ dưới lấy râu ông nọ cắm cằm bà kia.

Tín hiệu này khiến cả Lễ bộ và Giang phủ đều không coi trọng mối hôn sự này. Lễ nghi rườm rà cái nào bỏ được thì bỏ, khâu trang trí đám cưới cái nào giản lược được thì giản lược.

Của hồi môn của Giang Niệm Đường cũng chỉ nhiều hơn các thứ nữ khác vài rương, so với những nhà khá giả bình thường thì có vẻ kha khá, nhưng với thân phận nhị tiểu thư đích xuất của Giang gia thì lại vô cùng sơ sài.

Những tỷ muội trước kia ghen tị với nàng cũng lần lượt nhận được tin tức, nỗi hậm hực trong lòng cũng vơi đi quá nửa.

Xem ra phế Thái tử hy vọng phục vị là vô cùng mong manh, nói không chừng mai này Tân đế lên ngôi, kẻ đầu tiên phải chết chính là phế Thái tử, Giang Niệm Đường tám chín phần mười cũng không thể sống sót.

Không ít kẻ ngấm ngầm chế giễu nàng làm trâu làm ngựa bao năm nay cuối cùng cũng chẳng có kết cục tốt đẹp.

Nghe nói nàng ngày nào cũng hái hoa cho đại tiểu thư, sau đó còn phải ngồi phân loại từng cánh một, mỗi cánh hoa đều phải có kích cỡ tương đương, màu sắc đồng đều, không được phép có chút sứt mẻ nào.

Vất vả đến thế, cuối cùng không những chẳng gả được vào chốn danh gia vọng tộc, ngược lại còn phải đi nộp mạng uổng phí.

Giang Niệm Đường lướt qua vẻ hả hê trên khuôn mặt bọn họ, nội tâm chẳng mảy may gợn sóng.

Mọi hỉ nộ ái ố của nàng hiện tại dường như đã bị rút cạn không còn dấu vết, linh hồn lơ lửng giữa không trung, chẳng có điểm tựa.

Cái chết của Cố Diễm đã khiến nàng nhận ra một điều, vạn sự đều là số mệnh, nửa điểm chẳng do người. Tính toán trăm mưu ngàn kế thì đã sao, cũng chẳng thể địch lại một trò đùa của ông trời.

Giờ lành đã đến.

Cỗ kiệu hoa mui đỏ xuất phát từ Giang phủ hòa vào màn đêm u ám. Chút sắc đỏ nhỏ nhoi ấy chẳng những không thể mang lại sức sống cho bầu trời xám xịt, mà ngược lại, trông hệt như một vệt máu b*n r* giữa màn đêm, lại toát lên vài phần quỷ dị.

Đại hoàng tử Triệu Minh Phỉ là kẻ mang tội, đại hôn cũng chẳng được hưởng ân xá. Trong cung chỉ cử một tên thái giám thấp kém dẫn đường cho đám người Giang Niệm Đường vào cung, không được yết kiến Hoàng đế, Hoàng hậu, mà đi thẳng vào Tây Hạng Khẩu.

Còn về các nghi thức bái đường, thiết yến đều bị bãi bỏ toàn bộ.

May thay, trận mưa hôm đó lại vô cùng "hiểu chuyện", kìm nén suốt cả ngày trời, mãi đến lúc nàng bước vào tân phòng mới trút xuống như trút nước.

Mưa mùa hạ rả rích, xối xả khắp chốn.

Bên ngoài trời nhá nhem tối, bên trong phòng cũng chẳng khá hơn là bao.

Thời gian dường như mờ đi, Giang Niệm Đường đợi rất lâu vẫn không thấy có người bước vào.

Nàng dùng hai tay cứng đờ cầm chiếc quạt tròn thêu hình hỉ thước đậu cành mai che trước mặt, xuyên qua lớp lụa mỏng lén lút quan sát hoàn cảnh xung quanh.

Cả căn phòng mang tông màu xám xịt, ngoại trừ vài chữ Hỷ màu đỏ được dán qua loa trên khung cửa sổ chạm khắc vân mây, thì gần như chẳng có chút dấu vết nào của việc bài trí tân phòng.

Trong phòng chỉ thắp nến trắng, hắt ra thứ ánh sáng nhợt nhạt từ bốn góc tường, soi rọi nửa vời những món đồ nội thất cũ kỹ xung quanh, mang đến một cảm giác bức bối, ngột ngạt khó tả.

Ở góc tường, vài chiếc rương gỗ sơn son thiếp vàng chạm khắc họa tiết hoa chim được vứt chỏng chơ. Lớp sơn vàng đã bong tróc, ổ khóa đồng cũ kỹ rủ xuống lủng lẳng. Gió lạnh luồn qua khe cửa sổ, thổi vào ổ khóa tạo ra những tiếng cọt kẹt chói tai.

Tất cả đều toát lên vẻ tồi tàn, hoang vắng.

Thứ mang không khí hỉ sự nhất trong cả căn tân phòng này, lại chính là cô dâu mặc giá y đỏ rực đang ngồi lẻ loi giữa chiếc giường Bạt Bộ bằng gỗ lê chạm khắc vân mây.

Giang Niệm Đường bỗng muốn bật cười, thầm nghĩ nơi này trông chẳng giống tân phòng, mà giống linh đường hơn.

Bỗng chốc, một dáng người dong dỏng cao bước vào phòng.

Giang Niệm Đường nhạy bén nhận ra hắn đang chầm chậm tiến lại gần.

Bước chân hắn tuy nhẹ nhàng, nhưng lại khiến nàng rùng mình một cái.

Giang Niệm Đường vội vàng ngồi thẳng lưng, tay cầm quạt siết chặt hơn, đôi mắt nấp sau vành quạt lại rũ xuống thêm một phân.

Đối diện với người nam nhân sắp trở thành trượng phu của mình, trong lòng nàng chẳng hề có sự bẽn lẽn, e ấp của sự vui mừng, mà chỉ có nỗi căng thẳng khó hiểu.

Nàng sợ mình sẽ không kìm được mà bộc lộ sự bài xích và chán ghét.

Trong khoảnh khắc, một mảng bóng râm từ trên đỉnh đầu ập xuống, đè nặng lên người nàng.

Chưa kịp nhìn thấy khuôn mặt Triệu Minh Phỉ, khí thế áp bách toát ra từ người hắn đã ập đến trước, bức bách khiến Giang Niệm Đường nghẹt thở.

Ngày thường, đại tiểu thư luôn miệng khen ngợi Triệu Minh Phỉ phong thái tuấn tú, dịu dàng như suối chảy. Các vị tỷ muội cũng bảo ngài ấy ôn văn nho nhã, đối nhân xử thế hiền hòa. Nhưng ánh mắt dán chặt trên đỉnh đầu lúc này lại khiến Giang Niệm Đường có cảm giác như đang bị một con rắn độc nhắm trúng.

Sự tò mò thôi thúc nàng muốn ngước lên nhìn.

Giang Niệm Đường theo bản năng điều chỉnh lại biểu cảm trên khuôn mặt, khóe môi điểm một nụ cười, từ từ ngẩng đầu lên.

Khoảnh khắc đôi mắt trong veo, lạnh lùng lộ ra khỏi vành quạt, nàng bắt gặp một đôi mắt quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.

Đồng tử bỗng chốc co rút, nụ cười giả tạo giấu sau lớp quạt phút chốc vỡ vụn.

Cố Diễm, Tử Kỳ!

Trong chớp mắt, bầu không khí oi bức, ẩm ướt xung quanh Giang Niệm Đường dường như đông cứng lại, cơ thể nàng cũng hóa đá theo.

Có một khoảnh khắc, nàng ngỡ mình đang nằm mơ, hé miệng định gào lên cái tên mà nàng định sẽ chôn chặt tận đáy lòng suốt kiếp này, nhưng ngay giây tiếp theo lại nuốt ngược vào trong.

"Sao lại thẫn thờ ra thế?"

Đôi mắt đen láy giống hệt Cố Diễm khẽ cong lên, tràn đầy thiện ý hỏi: "Nàng đói rồi sao?"

Căn phòng u ám, tĩnh mịch dưới ánh nhìn dịu dàng của hắn tựa như được rót vào một luồng ánh sáng, xé toạc màn mây u ám, đâm thẳng vào trái tim Giang Niệm Đường.

Đôi mắt vốn ảm đạm lại sáng bừng lên, phút chốc lại đỏ hoe.

Suốt thời gian qua nàng luôn tự lừa mình dối người, thậm chí còn dùng sự oán hận vì Cố Diễm thất hứa để chống chọi lại nỗi đau buồn tột cùng.

Nàng không muốn rơi lệ vì hắn.

Hắn đã phụ nàng.

Tuy nhiên, cho đến ngày hôm nay, khi một lần nữa nhìn thấy đôi mắt này xuất hiện trước mặt mình, Giang Niệm Đường mới vỡ lẽ, những hận thù, oán trách đè nén trong lòng bấy lâu nay đều là giả tạo, chỉ là cái cớ để nàng trốn tránh sự thật rằng người mình thương đã chết.

Điều nàng thực sự mong mỏi, chỉ là Cố Diễm vẫn còn sống.

Ngay cả khi hắn không thể giữ lời hứa cưới nàng.

Ngay cả khi nàng vẫn phải khuất phục trước áp lực gia tộc mà bước chân vào chốn cung cấm, chịu sự giày vò.

Ngay cả khi họ không thể ở bên nhau, nàng cũng không muốn hắn biến mất khỏi thế gian này.

Bàn tay cầm quạt của Giang Niệm Đường đột ngột mất đi sức lực, chiếc quạt rơi "bạch" xuống đất, phát ra một âm thanh chói tai.

Không còn chiếc quạt che chắn, sau khi nhìn rõ toàn bộ dung mạo của người trước mặt, ánh mắt nàng bỗng tối sầm lại.

Vị nam nhân mặc chiếc áo bào màu đỏ thẫm trước mắt có dung mạo thanh tú, tuấn lãng, giữa hai đầu lông mày còn vương ba phần ý cười, trông vô cùng thân thiện.

Nhưng vóc dáng hắn cao lớn, đứng trước mặt Giang Niệm Đường đổ xuống một cái bóng đen sẫm, hoàn toàn bao trùm lấy nàng. Đặc biệt là khi hắn cúi đầu, vô thức tỏa ra một luồng uy áp của kẻ ở bề trên đã quen với quyền sinh sát.

Đôi môi hắn mỏng như lưỡi dao, dẫu có cười, cũng mang theo một sự kiêu ngạo, xa cách như đang đứng trên chín tầng mây, ngạo nghễ coi thường thế tục.

Cố Diễm lại khác, đôi môi hắn đầy đặn, căng mọng, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời tháng Sáu, có thể dễ dàng lan tỏa hơi ấm đến mọi người xung quanh.

Triệu Minh Phỉ là Đại hoàng tử cành vàng lá ngọc.

Chứ không phải là một Cố Diễm, Cố Tử Kỳ hai bàn tay trắng.

Giang Niệm Đường không báo trước rơi hai hàng lệ trong vắt.

Đây là lần đầu tiên nàng rơi lệ vì cái chết của Cố Diễm.

Ánh mắt Triệu Minh Phỉ khẽ lóe lên, thầm ghi nhớ phản ứng kỳ lạ của nàng, lập tức nở một nụ cười hiền hòa che đi sự u ám nơi đáy mắt.

"Sao lại khóc thế này, diện mạo ta dọa nàng sợ sao?"

Vừa dứt lời, một tiếng sấm vang trời nổ ầm trên đỉnh đầu.

Trước Tiếp