Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Những bước đi đầu tiên của Tương Tương không được vững lắm, có chút lảo đảo, tay chân còn lúng túng. Con bé lắc lư mấy bước, bước đi độc lập đầu tiên vừa đi được đã ngã chúi vào lòng mẹ, rồi lại bị ba bế lên xoay một vòng trên không.
Biết cô bé đã biết đi, ông bà nội lập tức chạy lên lầu bế con bé, rồi lại chạy sang bên kia vỗ tay gọi con bé đi qua. Tương Tương cố gắng bước đi, nhưng vẫn chưa khống chế được hướng, mắt thì nhìn về phía bạn, chân lại bước sang chỗ khác.
Con bé loạng choạng, lảo đảo chạy tới, nhào tới bên chân ông cố bà cố. Lúc mới tập đi đều không vững lắm, khi bắt đầu bước, trẻ con thường phải ngồi chùng xuống phía sau một chút, giữ thăng bằng rồi mới chậm rãi bước về phía trước.
Nhưng Tương Tương rất lanh lợi, ban đầu còn giơ hai tay lên mà đi một đoạn, chẳng bao lâu hai bàn chân mũm mĩm đã có thể giậm xuống sàn nghe thình thịch. Con bé đã biết tự đi rồi, còn đặc biệt chạy tới dọa người ta.
Ví dụ lúc người lớn đang uống trà, cô bé bỗng chạy vào, giậm chân một cái:
“Ha!”
“Á—!” Ông cố phối hợp với nó: “Làm ông giật mình tim đập thình thịch luôn!”
Tương Tương che miệng, cười trộm.
–
Không lâu sau Lâm Gia Di về Thâm Quyến, cả nhà ba người họ đi đón cô ấy. Lâm Khôn Hà tan làm trễ, Dương Lâm bèn dẫn con gái tới công ty anh chờ.
Đông Mập chọc con bé: “Chào Sếp Lâm Nhỏ.”
Tương Tương vừa ngủ dậy, còn ngơ ngác, vẫy tay với người ta: “Chào.”
Chào cái gì chứ. Dương Lâm xóc con bé một cái: “Gọi chú.”
Đông Mập vội cười: “Không sao không sao, Sếp Lâm Nhỏ muốn gọi gì cũng được.”
Anh ta dẫn hai mẹ con vào văn phòng, nói Lâm Khôn Hà vẫn còn đang họp bàn một phương án.
“Ừ, không gấp.” Dương Lâm nói anh cứ từ từ làm việc.
Thời buổi này ai cũng khó khăn, Lâm Khôn Hà chịu áp lực mà vẫn làm việc, không sa thải nhân viên, không nợ lương. Anh dựa vào sự dẻo dai khi khởi nghiệp, lần mò từng bước như người dò đá qua sông.
Ở Sơn Tuyền, họ hợp tác với những thương hiệu lớn trên thị trường, làm những dự án có thể gọi tên được. Đội ngũ có việc làm, mọi người có việc để làm, lòng dạ vẫn còn vững.
–
Lâm Khôn Hà bận xong hơn nửa tiếng mới quay lại văn phòng. Vợ anh đang uống sữa chua, con gái thì đang l**m nắp hộp sữa chua.
Anh giũ giũ cổ áo, Tương Tương chạy tới: “Ba!”
Lâm Khôn Hà bế con gái lên, nhìn Dương Lâm với vẻ không hài lòng: “Em đối xử với con gái anh vậy đó hả?”
Lải nhải.
Dương Lâm đưa hộp sữa chua trong tay cho anh, còn mình đi vào nhà vệ sinh. Lúc cô quay lại, hai cha con đã ra phòng làm việc lớn. Mấy người đang vây quanh Tương Tương nói chuyện, con bé đứng giữa, ngẩng gương mặt nhỏ đầy kiêu hãnh: “Ba thương Tương Tương.”
Dương Lâm nhìn cái miệng con bé còn đang nhóp nhép: “Thương cái gì, mua đồ ăn cho con là thương con hả?”
Tương Tương cười hì hì né cô. Dương Lâm móc từ tay con bé ra một viên kẹo, trừng Lâm Khôn Hà.
Trong miệng Lâm Khôn Hà cũng đang nhai một viên, anh “rắc” một cái cắn vỡ rồi hỏi: “Em ăn không?”
Dương Lâm quay đầu: “Không ăn.”
“Thật sự không ăn?” Lâm Khôn Hà đưa tay bóp mặt cô.
Dương Lâm đá anh một cái: “Lẹ lên, không còn nhiều thời gian đâu.”
–
Đến sân bay thì hơi trễ, Lâm Gia Di đã đứng đợi ở sảnh đến một lúc rồi.
Tương Tương chạy tới, Lâm Gia Di ngồi xổm xuống bế con bé. Hai người cọ cọ má, Tương Tương tò mò nhìn chàng trai lai đứng phía sau.
Người nước ngoài thì không lạ, dưới khu chung cư cũng thường thấy, nhưng người này lại đội cùng kiểu mũ với Lâm Gia Di, còn giúp cô ấy đẩy hành lý.
Ngay cả Dương Lâm cũng không nhịn được mà nhìn thêm mấy lần.
Lâm Gia Di giới thiệu: “Đây là Brandon, đồng nghiệp của em.”
Dương Lâm nhìn anh chàng lai kia một cái.
Anh chàng lai rất biết điều, chào hỏi họ nhiệt tình, đặc biệt với Lâm Khôn Hà thì một tiếng anh, hai tiếng anh, vô cùng thức thời. Nhưng Lâm Khôn Hà lại lạnh nhạt, còn chưa có chuyện gì đã bày ra cái kiểu anh rể khó chịu rồi.
Về tới nhà, Dương Lâm nói anh: “Người ta có theo đuổi anh đâu mà anh làm cái mặt đó?”
Lâm Khôn Hà lúc nào cũng cái giọng lười giả vờ: “Chứ sao, anh phải kết nghĩa anh em với cậu ta, rồi mời về nhà ăn bữa cơm à?”
“Anh muốn kết thì kết.” Dương Lâm lười quan tâm.
Cô tháo dây buộc tóc, lẹp xẹp dép đi qua giúp Lâm Gia Di dọn hành lý.
Hai chị em vừa dọn vừa nói chuyện, Lâm Khôn Hà thì dẫn con gái lên lầu, rất nhanh đã bị mấy con mèo chó vây quanh.
Cặp brother ngốc nghếch kia lúc nào cũng là hai đứa ngu nhất. Hoa Văn Hoa Võ cào rách mấy miếng đệm sofa lòi cả bông. Lâm Khôn Hà quát mấy câu dạy dỗ.
Con gái anh nghe thấy, bỗng nhiên không vui.
Lâm Khôn Hà cười cười, lấy đầu cà vạt chọc con bé: “Sao vậy?”
Tương Tương hừ một tiếng, chống tay đỡ cằm, ngẩng mặt lên, cực kỳ tức giận, còn sợ người khác không biết con bé đang giận.
Cái dáng này giống Dương Lâm y chang. Mà trẻ hai tuổi thì cũng không còn là cái tuổi bế lên dỗ một cái là xong. Lâm Khôn Hà nhìn con bé một hồi rồi ngả người nằm lên sofa.
Tương Tương tủi thân gọi: “Ba ơi.”
Lâm Khôn Hà lấy cánh tay che mắt: “Ba đau đầu.”
Tương Tương thút thít chạy lại: “Ba đau chỗ nào?”
“Ở đây.”
Lâm Khôn Hà kéo tay con bé cho xoa đầu mình một lúc, rồi bế nó lên người, xóc xóc hỏi: “Sao vậy?”
Tương Tương nói: “Ba… không mắng người.”
“Ba đâu có mắng người.”
“Cũng không được mắng chó.”
“Ừ, ba đâu có mắng, ba học trong phim đó.” Lâm Khôn Hà nói.
“Vậy cũng không được, tụi nó sẽ giận.”
Tương Tương chỉ hai con chó, nói rất nghiêm túc.
Lâm Khôn Hà búng lưỡi gọi hai con chó lại, làm bộ nghe một hồi, rồi nói với con gái: “Tụi nó nói không giận, còn thích ba gọi như vậy.”
“Thật hả ba?”
“Thật mà. Không tin con đi nghe thử đi.”
Bé Tương Tương tin ngay, cô bé leo xuống, cũng ôm hai con chó lại nghe một hồi.
Lâm Khôn Hà hỏi: “Nghe thấy rồi chứ?”
“Dạ!” Tương Tương gật đầu rất nghiêm túc.
Lâm Khôn Hà xoa cái đầu nhỏ của con gái.
Đợi Dương Lâm lên lầu, Tương Tương chạy tới kể cho cô nghe.
Dương Lâm mặt đầy khó hiểu: “Chó sao mà nói chuyện được?”
Tương Tương vừa tay vừa chân lặp lại một lần.
Dương Lâm liếc Lâm Khôn Hà một cái. Anh đang đứng uống nước, một tay thong thả đút lại vào túi quần.
Dương Lâm sai con gái: “Vậy con nghe thử Nhất Hưu xem, nó có bảo con đừng ngủ ổ của nó không?”
Con bé lập tức đáp: “Nó nói… hoan nghênh con ngủ ổ của nó.”
“Xạo.” Dương Lâm mở chai nước hoa Lâm Gia Di tặng, vạt váy dưới chân xoay một vòng.
Tương Tương không mặc váy, cũng nắm hai bên túi quần xoay một vòng theo.
Dương Lâm thấy buồn cười: “Sao cái gì con cũng bắt chước vậy?”
Cô xịt nước hoa, Tương Tương cũng chạy tới ngửi, rồi bắt chước xịt theo.
Không chỉ học xịt nước hoa, con bé còn học bà cố chắp tay vái lạy. Tương Tương nhỏ xíu chắp hai tay lại, đứng trước tượng thần cúi lạy liên tục.
Dương Lâm càng nhìn càng tò mò: “Con cầu cái gì vậy?”
“Cậu.”
“Cậu? Con cầu gì cho cậu?”
Lâm Khôn Hà nói: “Chắc là cầu cho cậu của nó kiếm được vợ.”
Nhưng chuyện cưới vợ thì em họ của Dương Lâm đã đi trước một bước.
–
Lúc Tương Tương hai tuổi rưỡi, Dương Lâm và Lâm Khôn Hà dẫn con bé đi dự đám cưới của Dương Minh Nghĩa. Đây là lần đầu Tương Tương về Hồ Nam. Con bé lúc này đã là một đứa nhỏ cực kỳ lắm lời, cực kỳ tò mò.
Trong đầu trẻ con có cả vạn câu hỏi “tại sao”, Tương Tương cũng vậy. Nhưng con bé thường tự hỏi tự trả lời, trong đầu đã có sẵn đáp án của mình, suốt ngày lẩm bẩm, giống một bà cụ không răng.
Sau khi về đây còn bị cậu dẫn đi chơi dã mấy ngày, càng không chịu mang giày, cứ chân trần chạy khắp nơi.
Lâm Khôn Hà cũng không ép: “Chân trần thì chân trần, hút chút địa khí, tăng cường sức khỏe.”
Dương Lâm đá đôi giày ra: “Vậy em cũng hút chút địa khí.”
Lâm Khôn Hà liếc cô một cái, Dương Lâm lại lật đật mang giày vào. Cô làm móng quá nhiều, đổi quá thường xuyên, cuối cùng bị viêm móng. Bây giờ ngón chân cái chỉ cần chạm nhẹ cũng đau.
Cô mè nheo bắt Lâm Khôn Hà bôi thuốc cho chân mình, chán quá còn lấy chân chạm chạm vào cằm anh.
Lâm Khôn Hà né mặt hỏi: “Có phải ghế ngồi không thoải mái, muốn xuống đất ngồi không?”
Dương Lâm cười cười, thấy thời gian cũng gần đến, bèn khoác tay anh đi xem lễ cưới.
Đám cưới của cậu em họ này tổ chức khá đột ngột. Gần như chưa nghe tin gì đã cưới vợ rồi. Thời điểm này cũng không cho làm rình rang, mọi người chen chúc trong căn nhà lầu xem náo nhiệt.
Ngay trước lúc lên sân khấu, phía ngoài khuỷu tay của Dương Minh Nghĩa bỗng rách ra một chấm máu đỏ, nang lông chảy máu. Một đám người cuống cuồng đi tìm băng cá nhân. Lâm Khôn Hà trực tiếp phủ chút tro thuốc lá lên, vài giây sau máu chậm rãi ngừng chảy.
Anh dập tắt thuốc. Dương Lâm hỏi: “Sao anh biết tro thuốc lá cầm máu được?”
Chuyện này hẳn cũng xem như thường thức. Lâm Khôn Hà hỏi: “Sao vậy?”
Dương Lâm lắc đầu.
Ông chủ Dương trước đây cũng từng dùng cách này cầm máu cho cô.
–
Uống rượu cưới xong đi ra, đối diện nhà bác cả của Dương Lâm là mấy ngôi mộ. Có mộ ông bà nội cô, còn có mộ ba cô, Ông chủ Dương. Mộ Ông chủ Dương nằm hơi phía sau chính giữa, nhìn giống như được hai ngôi mộ kia ôm lại, che chở cho ông.
Bên cạnh nghĩa địa là ruộng nước. Trong ruộng có người đang lật đất, roi quất từng cái lên lưng trâu. Nước tưới đã ngập cả con đường cũ. Lâm Khôn Hà dùng gạch và cành cây xếp thành một lối đi. Dương Lâm bước qua, nhìn thấy tấm ảnh sứ của ba mình.
Tấm ảnh dùng vẫn là tấm Ông chủ Dương chụp ở Thâm Quyến năm đó, khi làm giấy tạm trú. Không ngờ trong số ảnh lại chỉ có tấm này rõ ràng và có thần nhất. Trong ảnh, Ông chủ Dương đầy khí thế, như vẫn đang ở độ tuổi sung sức, ôm hoài bão mở sáu mươi tám cửa hàng bách hóa của mình.
Lâm Khôn Hà nắm tay con gái, cùng cô bé cắm nén hương vào khe đá. Cô bé giờ đã giống một người lớn, gật đầu lạy lạy, miệng lẩm bẩm.
Lâm Khôn Hà hỏi: “Con nói gì với ông ngoại vậy?”
Tương Tương nói: “Ông ngoại phù hộ ba mẹ, phù hộ Tương Tương mau lớn.”
“Ba mẹ mà cao thêm nữa là dọa con đó.” Lâm Khôn Hà xoa đầu con gái, nhìn Dương Lâm một cái.
Cô đang cúi đầu nhìn tấm ảnh của Ông chủ Dương, dáng người đứng vững, vẻ mặt cũng bình tĩnh.
Lâm Khôn Hà đưa tay xoa xoa vai cô: “Lạnh không em?”
Dương Lâm gật đầu.
Quả thật có hơi lạnh. Nhưng tay anh rất ấm, giống như dòng nước ấm chảy qua lớp đất đông. Dương Lâm lấy khăn giấy ra, lau tấm ảnh sứ hai tấc của ba.
Ông cũng chỉ là một con trâu bị roi quất mà lớn lên.
Không biết linh hồn Ông chủ Dương có quay về đây hay vẫn ở lại Quảng Đông, nơi ông sống nửa đời người. Nhưng gốc rễ của ông ở đây, cuối cùng ông lại trở thành đứa con ở gần cha mẹ nhất.
Mấy làn khói hương lay động bay tới con sông nơi từng dìm chết con chó nhỏ. Đang vào tiết Lập Hạ, trong gió có mùi lúa thơm mát, cũng khẽ dấy lên vài gợn sóng nhỏ.
Lau xong tấm ảnh nhỏ, Dương Lâm cười với Lâm Khôn Hà: “Về thôi anh.”
Tương Tương dang tay: “Mẹ bế.”
Dương Lâm bế con bé lên.
Lâm Khôn Hà nói: “Đường hẹp quá, để anh bế cho.”
Tương Tương không chịu: “Không, con muốn mẹ bế!”
Lâm Khôn Hà nói: “Mẹ lát nữa bế con rớt xuống ruộng đó.”
Điềm lành không linh mà điềm xui lại linh, Dương Lâm quả nhiên một bước đạp luôn xuống ruộng. Cô tức điên mắng Lâm Khôn Hà là cái miệng quạ đen, về nhà lập tức rửa chân thay giày.
Lúc lên lầu còn đang bình thường, Tương Tương cầm một thanh kiếm gỗ chọc chọc hai cậu của mình. Đến khi Dương Lâm xuống lầu, bỗng lại nghe con bé lanh lảnh nói câu quen thuộc:
“Ba thương Tương Tương!”
Là một người hàng xóm đang chọc con bé, nói ba mẹ con bé sau này chắc chắn sẽ sinh em trai, có em trai rồi thì sẽ không cần con bé nữa.
Chỉ vì câu đó, hai anh em Dương Bằng Phi và Dương Minh Nghĩa nổi nóng, xông thẳng vào nhà hàng xóm đập đồ, chỉ tay vào mặt mắng người ta, tiện thể đạp sập luôn bức tường mà nhà đó lén xây lấn sang: “Chúng mày mà còn dám xây qua nữa, lần sau tụi tao đập luôn nhà!”
Nhà hàng xóm không dám hó hé, lầm bầm vài câu rồi chui vào nhà. Tối đến con cháu trong nhà họ qua xin lỗi, miệng nói người già cổ hủ, bảo họ đừng tức giận.
Ở quê, anh em đồng lòng là chuyện rất có sức răn đe. Nhưng ở quê, cũng có những thứ không thể thay đổi được. Dương Lâm may mắn vì mình đã rời khỏi môi trường đó.
–
Sau khi trở lại Thâm Quyến, Dương Lâm đi một chuyến Giang Tô. Cô ở Giang Tô gần một tuần, tham dự hội nghị đại lý, cũng thương lượng với nhà sản xuất thêm vài chính sách mới.
Sau khi về, cô ghé cửa hàng một lát, rồi gọi điện cho Lâm Khôn Hà. Anh nói đang ở siêu thị mua đồ. Dương Lâm lái xe qua, thấy hai cha con ở khu hải sản tươi sống.
Cái anh thiết kế trước đây đến nói chuyện với bụng cô còn không chịu nói, bây giờ lại ôm con gái, từng chữ từng chữ dùng tiếng Quảng Đông dạy con nhận biết tôm.
Dương Lâm đi tới đứng bên cạnh. Lâm Khôn Hà đã nhìn thấy cô từ sớm, lúc này cố ý dạy con gái: “Mẹ có giống con tôm này không, chạm một cái là nhảy dựng lên?”
Dương Lâm tức quá véo lưng anh một cái, véo đến mức Lâm Khôn Hà khẽ rên một tiếng. Tương Tương quay đầu lại.
Dương Lâm đội mũ đeo khẩu trang, cúi đầu giả vờ chọn đồ.
Tương Tương ngơ ngác nhìn cô.
Một lúc sau hai cha con đi chỗ khác. Dương Lâm vòng một vòng rồi đi theo, thấy con bé đang ngồi xổm dưới đất lấy đồ ăn vặt, liền đá nhẹ vào mông con bé. Tương Tương ôm mông đứng lên. Dương Lâm ho khẽ một tiếng.
Con bé nhìn cái giỏ mua đồ trống trơn của cô, rồi bỏ món đồ đang cầm vào giỏ.
Dương Lâm giả giọng thô thô chọc con bé: “Con có biết cô không?”
Tương Tương lắc đầu.
“Vậy sao lại cho cô?”
Cô ghé sát lại, dọa đến mức Tương Tương chạy đi.
Chạy được hai bước lại quay đầu. Bỗng con bé quay lại, ngửi ngửi cô một cái:
“Mommy!”
Dương Lâm tháo khẩu trang ra: “Gọi mẹ.”
Tương Tương ôm chặt lấy cô.
–
Dương Lâm mệt rã rời. Bế con gái về nhà xong cô ngủ bù một giấc. Trong mơ cô thấy Ông chủ Dương đã già. Đôi mắt to sáng quắc ngày nào giờ co lại thành hai hạt đậu đen khô héo.
Tỉnh dậy, cô thấy trong phòng vẫn còn chiếc lồng tre bát giác mà Ông chủ Dương từng khắc, mang từ quê lên, cùng với thanh kiếm gỗ mà con gái cô rất thích.
Dương Lâm nhìn trần nhà ngẩn ngơ một lúc. Nghe dưới lầu rất ồn, cô ra ban công nhìn thử. Lâm Khôn Hà đang chơi với Tương Tương trong cái hồ bơi bơm hơi.
Ông bà nội đang rửa đồ chơi, quét nước, sự chú ý đều dồn quanh chỗ đó.
Lâm Khôn Hà liếc một cái đã thấy Dương Lâm, gọi cô: “Xuống đây.”
Dương Lâm nói: “Không, anh tự chơi đi.”
Lâm Khôn Hà trực tiếp dùng gáo múc nước hắt lên lầu. Dương Lâm suýt bị dội trúng. Bà cố ở tầng một mắng Lâm Khôn Hà. Dương Lâm vươn vai, vừa nghe vừa đắc ý cười, nhưng lồng ngực lại phập phồng lên xuống.
Cô đã chọn cho mình một người chồng tốt, cũng chọn cho con gái một gia đình tốt. Mỗi người trong gia đình này đều không chút do dự, không chút giữ lại mà yêu thương Tương Tương. Tình yêu là một sự kế thừa. Thứ tàn khuyết và thô ráp cũng là nó, mà thứ trọn vẹn và mạnh mẽ cũng là nó.
Trước đây cô từng giằng co với ba, từng không buông được chuyện cũ. Tất cả giống như vật lộn trong vũng bùn, vừa vô ích vừa không cần thiết. Nhưng cô may mắn vì mình không thừa hưởng sự hẹp hòi và bế tắc của ba, cũng không cầm lấy con dao mà ông đưa cho.
Quá khứ thì cứ là quá khứ, đừng biến nó thành số phận. Vốn dĩ cô cũng không cần ai làm tấm gương cho mình.
Cuộc đời giống như biển, cô không muốn làm con cá giận dữ, cứ muốn lao đầu phá lưới nữa. Nếu nói thắng thua, cô đã đi ra con đường mà ba cô không đi được, ở thành phố mà năm xưa ông từng đổ mồ hôi ngước nhìn, lập nên gia đình, cùng người mình yêu có một cô con gái.
Thâm Quyến chính là nhà của cô.
Cô đã cắm rễ tại nơi đây.
Hết.