Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Không lâu sau, khu nghỉ dưỡng xảy ra chuyện. Vì vấn đề đánh giá tác động môi trường, địa phương nhanh chóng khởi động đợt thẩm tra lần hai. Phương án của Tào Uy Liêm đụng phải lằn ranh đỏ bảo vệ sinh thái.
Bây giờ khác xưa rồi, thời buổi này báo cáo môi trường là cửa ải đầu tiên của một dự án. Lúc Lâm Khôn Hà làm phương án đã khảo sát đi khảo sát lại nhiều lần, mỗi lần điều chỉnh nhỏ anh đều tính toán sẵn trong đầu.
Nói hơi quá một chút thì, dự án này chắc chỉ có phương án của Lâm Khôn Hà là qua được. Tào Uy Liêm cứ nhất quyết muốn tiếp tục công trình này, Lâm Khôn Hà cược rằng anh ta không dám, cũng cược năng lực anh ta không đủ.
Quả nhiên chẳng bao lâu sau, toàn bộ dự án bị lệnh đình công, từ đơn vị thiết kế đến công ty thi công đều bị phạt một lượt, công ty của Tào Uy Liêm thậm chí còn bị nêu tên thông báo phê bình công khai.
Tin tức truyền tới phía nhà cung cấp vật liệu, Từ Phương Băng thở dài: “Lần này lão Tào tiêu rồi.”
Dương Lâm nói: “Tiêu thì chắc chưa đâu, chẳng qua lỗ chút tiền thôi mà?”
Từ Phương Băng lắc đầu.
Đâu chỉ là lỗ chút tiền. Nhân công đã tuyển, vốn đã ứng trước, thiết bị vật liệu tổn thất… cái nào tính cái nấy.
Chị cảm khái: “Tư cách đấu thầu của công ty lão Tào coi như bỏ rồi. Mấy năm tới cơ bản đừng mong tham gia được dự án đàng hoàng nào. Có đăng ký công ty mới thì không có dự án cũng nuôi không nổi.”
Dương Lâm không nói gì. Tay cô còn dính chút keo, chiếc giày cao gót lủng lẳng ở đầu ngón chân, lắc lư qua lại.
Từ Phương Băng hỏi: “Có phải chồng cô động tay động chân không?”
Dương Lâm nghĩ cũng không nghĩ, nói: “Anh ấy mà có bản lĩnh đó thì còn bị người ta cướp mất dự án sao?”
Từ Phương Băng nhìn cô, ánh mắt như đang suy nghĩ gì đó.
Dương Lâm nói: “Chị lo chuyện của Tào Uy Liêm làm gì, ngày mai tự đi đốt nhang cầu may đi.”
Nếu không phải lúc trước kịp thời góp vốn, dự án này mà mất thì chị đã sớm bị điều khoản đối cược đá ra khỏi cửa rồi.
Từ Phương Băng lười để ý tới cô.
Con người làm gì có chuyện biết đủ. Lỗ tiền là một chuyện, còn không kiếm được tiền lại là chuyện khác.
Dương Lâm đóng gói xong món đồ trang trí, đứng dậy nói: “Muốn kiếm tiền thì về bán gạch của chị đi, đừng ngày nào cũng chạy tới cửa hàng tôi.”
Từ Phương Băng hỏi: “Cô có về với chị không? Cửa nhôm kính phức tạp vậy, học có hiểu nổi không? Không hiểu thì theo chị về bán gạch, đơn giản hơn nhiều.”
Dương Lâm nói: “Tôi không ăn lại cỏ cũ đâu.”
Cô đặt món đồ trang trí lên cái bàn sát tường, bên cạnh còn dựng một bức tranh.
Từ Phương Băng hỏi: “Mua ở đâu vậy?”
“Chồng tôi vẽ.” Dương Lâm tiện tay lấy trong phòng trưng bày ra.
“Vẽ cái gì vậy? Nhìn chẳng hiểu gì hết.”
Dương Lâm ưỡn thẳng lưng nói: “Cái này gọi là nghệ thuật. Chị mà hiểu thì đâu còn ngồi đây bán gạch.”
Từ Phương Băng cười lạnh: “Vậy cô nói chị nghe thử xem nghệ thuật gì. Nghệ thuật bùa quỷ hả?”
Dương Lâm nghẹn họng hai giây, kêu chị biến đi. Nhưng thật ra chính cô cũng chẳng hiểu bức tranh này. Những bức tranh Lâm Khôn Hà trưng ra, chưa bức nào cô hiểu nổi. Ngoài màu sắc ra thì mấy thứ khác cô nhìn không ra.
Nhưng không hiểu thì mới là cao cấp. Dương Lâm khá bình dân, lại rất thích hai chữ ‘cao cấp’ này. Cô làm bộ đứng đó thưởng thức một lúc, rồi nhớ ra còn một bảng báo giá chưa làm xong, lại ngồi xuống tiếp tục làm.
Đến tối Lâm Khôn Hà về nhà, vẫn thấy cô ngồi trên sofa, trong tay cầm cây bút xoay qua xoay lại. Anh bước tới mới phát hiện cô đang dựng điện thoại gọi video, đầu bên kia là Lâm Gia Di, hai người đều đang cúi đầu viết gì đó.
Lâm Khôn Hà bật cười, hỏi Dương Lâm: “Em cũng đi học tiến sĩ hả?”
Dương Lâm không học tiến sĩ. Cô bò lên đùi anh, than mệt.
Lâm Gia Di nhắc: “Tôi vẫn còn ở đây đó.”
Dương Lâm ngạc nhiên: “Cậu chưa tắt máy à?”
Lâm Gia Di im lặng một lúc rồi nói: “Cậu nói học ba tiếng, vẫn chưa đủ giờ.”
Dương Lâm lập tức túm lấy Lâm Khôn Hà, định hôn anh.
Lâm Khôn Hà biết cô muốn làm gì, liền đẩy mặt cô ra, hỏi thăm tiến độ luận văn của em gái vài câu, rồi nhanh chóng đứng dậy: “Hai người tiếp tục đi.”
Trước khi đi còn không quên vỗ vỗ lên đầu Dương Lâm: “Cố gắng học cho đàng hoàng.”
Dương Lâm bị anh vỗ đến mức ngã phịch xuống sofa, chỉ đành cứng đầu tiếp tục gọi video với Lâm Gia Di. Định lực của Lâm Gia Di không phải dạng vừa, ngồi xuống là ba tiếng đồng hồ không nhúc nhích, ngay cả lúc suy nghĩ cũng lật sách tra.
Dương Lâm ngồi đến đau hết mông, vừa kết thúc liền vươn vai một cái thật dài rồi đi tìm Lâm Khôn Hà. Lâm Khôn Hà đang bận trong phòng làm việc. Cô hé cửa nhìn anh một cái, rồi đẩy cửa phòng sưu tầm bên cạnh.
Phòng làm việc của cô hơi trống, cô định lấy thêm một bức tranh treo vào. Chọn tới chọn lui, quay đầu lại thì thấy Lâm Khôn Hà đang đứng ở cửa.
Anh đút tay trong túi quần hỏi: “Em định đốt kho hay sao?”
Dương Lâm liếc anh một cái, đổi giọng nói: “Từ Phương Băng khen tranh anh đẹp, kêu em tặng chị ấy một bức.”
“Anh có đồng ý chưa?” Sắc mặt Lâm Khôn Hà trầm xuống, có vẻ không vui.
Dương Lâm nói: “Keo kiệt vậy làm gì? Treo ở đây anh cũng đâu có xem, tặng người ta trưng thì còn có nhiều người nhìn hơn.”
Lâm Khôn Hà quay đầu bỏ đi luôn.
Dương Lâm kéo áo anh lại, chợt nảy ra ý: “Anh vẽ cho em một bức đi?”
Lâm Khôn Hà liếc cô một cái: “Em chắc không?”
Dương Lâm gật đầu.
“Bọn anh vẽ hình thể, là phải c** đ*.” Lâm Khôn Hà cố ý dừng một chút rồi bổ sung: “Cởi hết.”
Dương Lâm không tin: “Em thấy cũng có người mẫu mặc đồ mà.”
Lâm Khôn Hà rất kiên quyết: “Anh chỉ vẽ khỏa thân.” Anh thuyết phục cô: “Vì nghệ thuật mà hy sinh chút đi, đừng nghĩ nhiều.”
Dương Lâm trừng anh: “Anh thì có liên quan gì tới nghệ thuật?”
“Vẽ xong em sẽ biết có liên quan hay không.” Lâm Khôn Hà đưa tay làm khung ngắm: “Em cứ cởi của em, anh phác dáng trước.”
Anh đi vào phòng làm việc lấy một cây bút chì, quay lại quẹt vài nét lên giấy. Thấy cô vẫn không nhúc nhích, anh nhướng mày: “Cũng đâu phải chưa thấy, em còn sợ anh chiếm của hời à?”
Dương Lâm gật đầu: “Sợ.”
Cô sợ anh nhìn.
Lúc l*m t*nh, không tắt đèn chỉ là vì cần cho động tác. Nhưng nếu thật sự bắt cô c** s*ch ngồi đó mấy tiếng, cô vừa ngồi không nổi, cũng không chịu nổi. Chỉ nghĩ thôi cũng thấy cả người khó chịu.
Lâm Khôn Hà không hiểu sao bật cười một cái, hất cằm nói: “Vậy em ngồi đại đi, cố gắng đừng động đậy.”
Dương Lâm tìm mãi không thấy chỗ ngồi, liền ngước mắt hỏi anh: “Em ngồi gần cửa sổ được không?”
“Được.”
Lâm Khôn Hà chỉnh lại giá vẽ, ước chừng hướng về phía cô, giơ tay đo khung vài cái, rồi xoẹt xoẹt đặt bút. Chưa tới nửa tiếng, anh ném bút xuống: “Xong rồi.”
“Nhanh vậy?” Dương Lâm vặn cổ chạy tới xem, nhìn hồi lâu rồi hỏi:
“Em ở đâu?”
“Ở đây.” Lâm Khôn Hà chỉ cho cô.
“Cái này chẳng phải con chim sao?”
“Trừu tượng, hiểu không? Nhân cách hóa đó.”
“Anh dám chửi em?” Dương Lâm tức đến méo miệng, “Đồ khốn! Anh mới là đồ chim người!”
Lâm Khôn Hà chậc một tiếng: “Dương Lâm, có chút khả năng thưởng thức đi. Đây chính là dáng của em.”
Trong giọng nói nghiêm túc của anh, Dương Lâm bắt đầu nghi ngờ: “Cái này thật là em hả?”
Cô nhìn qua nhìn lại, nghiêng đầu đủ kiểu, cố gắng nhìn cho hiểu từ mọi góc. Yết hầu Lâm Khôn Hà khẽ động, thật sự nhịn không nổi nữa. Anh mở lỏng hai nút áo, vừa cười vừa đi từ phòng sưu tầm ra ngoài ban công.
“Lâm Khôn Hà!”
Dương Lâm biết mình bị lừa, lập tức đuổi theo.
Lâm Khôn Hà đang tưới cây hổ bì xanh. Cô dùng lực nhảy phắt lên lưng anh.
Lâm Khôn Hà một tay đỡ lấy cô: “Ngã xuống chậu đất thì anh không lo đâu.”
Dương Lâm ghé sát tai anh chửi loạn một trận, còn chen lẫn mấy câu tiếng Quảng Đông. Lâm Khôn Hà nghe không nổi nữa, đặt bình tưới xuống kéo cô ra phía trước: “Có phải quên là anh nghe hiểu tiếng Quảng không?”
“Chửi chính là loại nhóc Quảng Đông như anh đó.” Dương Lâm ngang ngược vỗ hai cái lên mặt anh.
Cô rút tay định đi, Lâm Khôn Hà theo tới bên sofa. Anh hơi dùng đầu gối một chút đã đè cô xuống, còn không quên móc chân vào bắp chân cô để cô khỏi giãy ra. Dương Lâm cong lưng bò về phía trước. Lâm Khôn Hà kéo áo cô lên, trong tiếng bốp bốp của cái tát, còn xen lẫn mấy câu nói bậy trêu ghẹo của anh.
Hai người giằng co trên sofa, chân quấn vào nhau. Mặt da ghế bị ép lõm xuống rồi bật lên, phát ra tiếng phụt phụt không dứt. Lúc này Lâm Khôn Hà cũng chẳng còn xót cái sofa bản gốc của mình nữa. Dương Lâm bị anh ôm mà lắc dữ dội. Rất nhanh vang lên tiếng chân ghế cọ xuống sàn, một tiếng “chồng ơi” của cô vỡ ra thành mấy âm rời rạc.
Lâm Khôn Hà lau mồ hôi giữa hai người, vừa nóng vừa trơn.
Anh xoa xoa tay:
“Em nhìn đi.”
Dương Lâm há miệng, đầu lưỡi thè ra. Lâm Khôn Hà cảm thấy sớm muộn gì cũng bị cô rút cạn mạng, mắt anh lập tức đỏ ngầu, cả người như có một luồng hung hăng muốn đâm thủng cả sàn nhà.
Hiệp sau, gió từ ban công thổi vào. Anh bế Dương Lâm chuyển sang phòng ngủ. Hai tay Dương Lâm bị anh bẻ ra sau rồi ép lên trên đầu. Mồ hôi lăn dọc theo cung chân mày anh. Trên cánh tay đang giữ cô, gân xanh nhảy lên từng đợt.
Hôm nay có bật máy lạnh, nhưng chẳng bao lâu Lâm Khôn Hà lại bị nhiệt độ cơ thể của cô hun đến đổ mồ hôi. Người anh như đang cạy một vỏ sò, ép đến khó chịu thì rút ra, lặp đi lặp lại mấy lần, cuối cùng mới thoải mái xong xuôi.
Lần nào cũng mồ hôi đầm đìa. Dương Lâm lười đến mức không muốn động đậy, bị anh bế vào phòng tắm xả nước sơ qua. Hai người lại nằm vật xuống giường, như đang tìm lại hồn.
Dương Lâm xoay người, dùng sức bóp hai cái lên vai Lâm Khôn Hà. Cô nhớ tới tấm ảnh ở Tam Á, sau đó lại lật thêm mấy tấm khác. Trong mấy tấm của Lâm Gia Di, có khá nhiều tấm cũng chụp trúng cô.
Dương Lâm hỏi: “Anh chụp em gái anh, sao lúc nào cũng chụp trúng em vậy?”
Lâm Khôn Hà không lên tiếng, trông như ngủ rồi. Dương Lâm biết anh chưa ngủ, liền bóp mũi anh.
Lâm Khôn Hà gỡ tay cô xuống: “Hai người lúc nào cũng ở chung, tiện tay chụp trúng thôi.”
Dương Lâm hừ một tiếng. Hai ngón tay cô vuốt qua vuốt lại trên sống mũi anh. Rất lâu sau mới nhỏ giọng hỏi:
“Anh lén chụp em, đúng không?”
Nghe tới chữ lén chụp, Lâm Khôn Hà không thích: “Anh chụp đàng hoàng, là em không thấy thôi.”
Anh nhớ tới bộ đồ tắm suối nước nóng của cô hôm đó. Phía sau lộ nguyên mảng lưng, còn có một vòng hoa. Lúc cô đứng dậy, nước chảy ào ào xuống người, giống như một con suối biết đi.
Cô không phân biệt được đồ bơi thi đấu với đồ bơi đi nghỉ mát, bọn họ cũng chỉ cười nói một câu. Sau đó cô dứt khoát không thèm nhìn nữa, lần nào cũng ngẩng đầu ưỡn ngực đi ngang qua, gọi cũng giả vờ không nghe thấy.
Hồi đó tính khí cô dữ dằn lắm.
Dương Lâm có chút không vui: “Không phải em tính khí dữ dằn, là mấy anh nhìn đâu có giống người tốt.”
Lâm Khôn Hà ngả người ra sau một chút, ánh mắt nhìn cô. Dương Lâm bỗng thấy tủi thân, tủi thân thay cho chính mình của nhiều năm trước. Lúc đó cô thích anh đến vậy, làm bao nhiêu chuyện chỉ là muốn đến gần anh hơn một chút, nói với anh vài câu. Cô đợi rất lâu mới đợi được lúc anh đi vào mua đồ, đợi được cái đồng xu giả đại diện cho cơ hội đó. Khi ấy cô còn nghĩ, nếu anh không vào cửa hàng cô mua đồ nữa, cô sẽ ra ngoài chặn anh lại, trực tiếp hỏi QQ của anh.
Dương Lâm nói nhỏ: “Hồi đó em kết bạn với anh rồi… anh đâu có biết…”
“Anh biết.”
Giọng Lâm Khôn Hà sau khi cao trào hơi khàn, anh nói khẽ: “Dương Lâm, anh luôn biết.”
Anh biết tay cô từng bị bẫy chuột kẹp, biết tủ lạnh trong cửa hàng cô bị rò điện, biết cô ghét gọt mía, biết cô coi anh như cái chai thả trôi, nhớ tới là ném cho anh một câu. Lúc đó anh từng nghĩ, sao cô xui vậy, sao lại có nhiều chuyện xảy ra với cô vậy.
Dương Lâm nói: “Em chỉ là muốn nói chuyện với anh thôi…”
“Chỉ muốn nói chuyện, không có ý gì khác?”
“Ý gì khác?” Dương Lâm ngơ ngác ngẩng đầu lên. “Anh nghĩ cái gì vậy?”
Lâm Khôn Hà nghĩ nhiều lắm, hạ thấp giọng nói mấy câu. Dương Lâm nghe xong cổ nóng ran, nhìn anh u oán: “Anh đúng là không biết xấu hổ.”
Thích hay không tùy cô. Lâm Khôn Hà lật cô lên người mình, để cô ngồi lên người anh. Dưới ánh đèn, gương mặt cô đẹp tự nhiên đến mức khó tả. Dương Lâm cúi đầu, lúc thở đầu lưỡi lại thè ra. Lâm Khôn Hà móc lấy kéo vào, chặn kín miệng cô.
Dương Lâm ngủ rất muộn, hôm sau còn phải dậy đi làm. Cửa nhôm kính rất tinh vi, phải nhớ đủ thứ: tham số hiệu năng, vật liệu nhôm, phụ kiện kim khí, còn đủ loại quy trình gia công.
Dương Lâm đau đầu muốn nổ tung. Sau khi chuyển sang làm mảng này, cô gần như không có thời gian nghỉ, bận đến mức chỉ biết hôm nay là thứ mấy.
Công việc của Lâm Khôn Hà cũng nhiều không kém. Năm nay công trình ở tỉnh ngoài chiếm phần lớn, thỉnh thoảng anh lại phải đi công tác.
Trước Tết Đoan Ngọ, anh chạy một chuyến đến Chiết Giang, tiện ghé thăm gia đình Dương Lâm, mang về một túi bánh ú mẹ vợ gói. Dương Lâm đã lâu rồi chưa ăn bánh ú kiềm nước mẹ gói. Bánh nhỏ nhỏ, không có nhân, chấm với đường trắng, ăn từ từ.
Cô hỏi thăm tình hình mẹ và em trai ở bên đó, rồi đút cho Lâm Khôn Hà một miếng bánh. Lâm Khôn Hà không thích ăn ngọt, anh quay mặt đi, ra ngồi bên bàn trà, thong thả uống trà nói chuyện với người ta. Dương Lâm có chút không cân bằng, đi qua uống hai ngụm trà, rồi quay lại tiếp tục nói chuyện với khách hàng.
Khách hàng đùa hỏi: “Cửa hàng của cô còn thuê cả nam trà sư nữa hả?”
Dương Lâm nói: “Không lấy tiền đâu, pha trà thì còn được, biểu diễn thì không ổn lắm.”
Lâm Khôn Hà rót trà cho cô, chén công đạo suýt nữa đưa ra khỏi khay trà. Dương Lâm đang tính kích thước, dưới gầm bàn lặng lẽ giẫm anh một cái.
Tiễn khách xong, Dương Lâm ngồi trong văn phòng vừa viết vừa tính toán. Cô cúi đầu bận rộn rất lâu, cuối cùng xoa xoa bụng: “Đi thôi, đói rồi.”
Hai người mang bánh ú sang La Hồ.
Dương Lâm vừa lên xe đã buồn ngủ. Trên đường vừa nói chuyện với Lâm Khôn Hà vừa gà gật, đến lúc gần tới nơi thì Lâm Khôn Hà nhận một cuộc điện thoại, tấp xe vào lề đường.
Dương Lâm cảm thấy xe dừng, mở mắt hỏi: “Gì vậy anh?”
Lâm Khôn Hà nói: “Em trai em vừa nhắn cho anh, nói hôm nay là sinh nhật em.”
Dương Lâm hơi sững lại. Cô ít khi tổ chức sinh nhật, sớm đã quên mất ngày nào rồi.
Lâm Khôn Hà nói: “Mua cái bánh đi, coi như có lệ.”
Anh bật đèn cảnh báo: “Ở đây dễ bị phạt đậu xe, mua nhanh chút.”
Dương Lâm phản ứng lại: “Anh có phải con người không vậy? Bắt em tự đi mua?”
“Ai mua chẳng vậy, có là được.” Lâm Khôn Hà đưa ví qua.
Dương Lâm khó mà không bực. Cô lại trừng mắt nhìn anh một cái, cầm ví xuống xe. Cửa hàng này cô chỉ vào một lần, là năm ngoái đi cùng Đỗ Hải Nhược, sau đó chỉ đi ngang qua.
Cách trang trí trong cửa hàng không thay đổi nhiều, mùi bơ rất thơm. Trong tủ lạnh nhiều bánh đã được đặt trước, Dương Lâm nhìn một vòng, chọn chiếc bánh matcha cuối cùng.
Mấy nhân viên đều rất trẻ, nụ cười cũng nhiệt tình.
Dương Lâm hỏi: “Cửa hàng mấy em làm ăn thế nào?”
Nhân viên nói: “Cũng tốt ạ, cửa hàng tụi em mở mấy năm rồi, khách quen cũng nhiều.”
Dương Lâm cười: “Khu này lưu lượng người đông, một ngày chắc có nhiều người đi ngang.”
Nhân viên đang gói bánh, cô đứng chờ ở quầy, ngẩng đầu nhìn trần nhà.
Lần trước tới là ban ngày, Dương Lâm không để ý. Ban đêm bật đèn lên mới thấy thiết kế trần lộ thiên.
Kiểu thiết kế này làm yếu đi phần trần giả. Vòng trần đó xám xám không nổi bật, nhìn như trát xi măng, cũng giống như chỉ bọc một lớp nỉ. Có thể thấy vài đường ống gió và một máy điều hòa trung tâm.
Hóa ra trần bên trong cao như vậy.
Nhân viên gói xong đưa bánh cho cô: “Chúc mừng sinh nhật, cô Dương.”
Dương Lâm khựng lại: “Em biết chị à?”
Nhân viên cười, đưa thêm một cái hộp khác: “Đây là quà tặng kèm của bánh, chị cầm nhé.”
Dương Lâm mở ra xem, là một la bàn bát bảo, kiểu vàng óng, sáng choang, rất phô trương.
Cô hỏi: “Mua bánh tặng vàng luôn à?”
Mấy nhân viên chỉ cười.
Dương Lâm như hiểu ra điều gì. Cô quay đầu lại, xe của Lâm Khôn Hà đang đậu trước cửa, anh nhìn cô qua cửa kính.
Dương Lâm quay lại xe, ánh mắt lướt qua mặt anh: “Anh lại làm cái gì nữa đây?”
Lâm Khôn Hà chở cô đến nhà bà nội. Lên lầu vào cửa, Đỗ Hải Nhược và con gái cũng ở đó.
Dương Lâm quay đầu lại. Lâm Khôn Hà dựa ở cửa, hai tay khoanh hờ trước ngực, mỉm cười nhìn cô.
Anh vừa cắt tóc, vẫn độ dài này nhìn thuận mắt nhất, không ngắn như nhím, cũng chưa dài tới mức vuốt ngược được.
“Dì út…”
Bé Hoan Hoan cầm quà, cố gắng nói chuyện, ngẩng đầu lên nói: “Chúc… sinh nhật vui vẻ.”
Dương Lâm cắn đầu lưỡi. Cô tưởng chỉ đến đây ăn một bữa cơm bình thường, nhưng bà nội đã nấu sẵn mì trường thọ cho cô, còn có người nhà chờ cô ở đây.
Bánh được mở ra. Trên mặt bánh còn cắm một tấm ảnh của cô từ nhiều năm trước, ở bãi biển Tam Á, một bóng lưng ướt sũng.
Dương Lâm nhìn rất lâu.
Lâm Khôn Hà cúi đầu nhìn cô: “Khóc rồi?”
Dương Lâm vẫn không chịu nhận: “Đã nói viêm mũi mà.”
Lâm Khôn Hà tỏ vẻ hiểu hết.
Dương Lâm có chút không vui, lấy tấm ảnh xuống xem: “Sao không có ảnh chính diện?”
Tấm này giống mấy tấm anh chụp khác, toàn là bóng lưng.
Lâm Khôn Hà suy nghĩ nghiêm túc một chút: “Mặt to, không chụp hết.”
“Thằng nhóc thúi.”
Bà nội nghe thấy, bốp một cái đập lên lưng anh. Dương Lâm bị cảnh đó làm bật cười, cô ngồi xổm ôm Hoan Hoan. Từ ban công khu nhà cũ nhìn ra, lại thấy hàng chữ quen thuộc: “Khi đến đây, bạn đã là người Thâm Quyến.”
Trước đây Dương Lâm từng thấy câu này rất giả tạo. Cô đã trải qua thanh xuân ở thành phố này, trên mảnh đất này cô từng khóc, từng cười, từng yêu, từng hận.
Bây giờ nghĩ lại, lựa chọn của thời niên thiếu giống như một hơi thổi mạnh của cô vào bông bồ công anh, thổi đến mức chính cô cũng rùng mình, mà cũng thổi khiến mình trôi dạt khắp nơi.
Suốt bao nhiêu năm ấy, trong những cơn run rẩy đó, Dương Lâm từng mờ mịt, từng lạc lối. Cô đã từng cho rằng mình sẽ vĩnh viễn không quay lại nơi này, nhưng vòng đi vòng lại, cuối cùng vẫn trở về thành phố ấy.
Người mà cô từng thầm thích thuở thiếu nữ giờ đã trở thành bạn đời của cô. Từ đó, Thâm Quyến không còn chỉ là một chốn dừng chân tạm bợ nữa, người cô yêu ở đây, và nơi này còn có thêm một mái nhà ấm áp.
Cô sẽ đặt chân xuống đây, bén rễ và sống lâu dài tại nơi này.