Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Năm 2005, tờ lịch treo tường đã lật đến trang cuối cùng, nhưng Thâm Quyến vẫn đang là mùa hè.
Cửa hàng tiện lợi thỉnh thoảng lại có người vào ra, cô nàng đứng quầy thu ngân liên tục than thở: “Mệt chết đi được, hôm nay bận không ngơi tay, không hiểu sao ai cũng đổ xô chạy sang đây, phiền chết.”
“Biết làm sao được.” Dương Lâm bổ sung nước mệt đến mỏi tay, đóng cửa tủ lạnh lại nói: “Cửa hàng đối diện đang sửa sang, họ chỉ còn cách chạy sang mình mua.”
Cô nàng thu ngân lẩm bẩm: “Phiền thật sự, trước kia tao bán quần áo còn không mệt thế này, lương lại thấp…”
Cô ta ngẩng đầu hỏi Dương Lâm: “Ê, lương mày bao nhiêu?”
Dương Lâm lắc đầu: “Không biết.”
“Không nói thì thôi, keo kiệt.”
“Keo kiệt á?” Dương Lâm tức đến suýt méo mũi: “Hôm qua tao mời mày ăn hủ tiếu xào, tiền sữa đậu nành sáng nay mày cũng chưa trả tao! Mày còn nói được hả?”
Cô nàng kia nhất thời đuối lý, nhỏ giọng nói: “Thì mày phải nhắc tao chứ, không nhắc tao sao nhớ được…”
Dương Lâm cúi đầu làm việc, không thèm để ý.
Cô nàng thu ngân có chút lúng túng: “Chút chuyện vậy cũng giận, còn nói mình không keo kiệt… Thôi để lúc phát lương tao mời mày ăn, mời mày đi trượt băng nhé?”
Dương Lâm nói: “Tao không trượt băng, mày mời tao đi xem phim.”
“Xem phim con khỉ! Tao mời mày coi phim đen còn được, mày bị bệnh hả, vé xem phim đắt chết!”
“Không mời tao thì tao nói với ông chủ, tuần trước mày đổi cho bạn trai mày một bao Hồng Song Hỷ loại mềm.”
“Mày dám?” Cô nàng kia nổi cáu: “Thế tao nói với ông chủ là mày lén nghe nhạc trong giờ làm!”
Dương Lâm thờ ơ: “Mày cứ đi mà nói. Tao nghe nhạc cùng lắm cũng chỉ bị mắng, còn mày đổi thuốc lá thì bị phạt tiền, có khi còn báo công an.”
Cô cúi người thu dọn những chai rỗng trong cửa hàng, từng cái một kiểm tra nắp chai rất cẩn thận.
Trong tiệm yên tĩnh một lúc, cô nàng kia không vui hỏi: “Vậy mày muốn xem phim gì?”
“Gì cũng được.” Dương Lâm lớn từng này tuổi rồi còn chưa vào rạp chiếu phim bao giờ, lần này có người mời, lập tức đắc ý ra mặt.
Cô nhét những nắp chai trúng thưởng vào túi, làm như không có chuyện gì, mang chai rỗng và thùng giấy vào kho. Lúc đi ra vươn vai thì thấy một cậu trai bước vào, vừa nghe điện thoại vừa đi vào trong tiệm.
Cậu trai đội mũ lưỡi trai, áp bên tai là chiếc điện thoại Samsung trượt nắp đời mới, đứng trước kệ hàng, đi dọc từng hàng tìm đồ.
Dương Lâm theo tới hỏi: “Tìm gì vậy?”
Cậu ta hỏi: “Có bút than và dao cạo không?”
“Có chứ, ở đây.” Dương Lâm dẫn cậu ta sang khu văn phòng phẩm bên kia.
Gần đó có rất nhiều lớp đào tạo, học sinh thường xuyên qua mua đồ dùng học tập. Cô chỉ vào kệ: “Đều ở đây cả.”
Cậu trai cúp máy, đưa tay lấy đồ.
Cách chọn đồ của cậu ta rất dứt khoát, cầm xong là định đi, Dương Lâm vội hỏi thêm: “Có cần gôm không? Ở đây còn có giấy pha màu với dao rọc giấy nữa.”
“Không cần, cảm ơn.” Cậu ta đi về quầy thu ngân, mở tủ lạnh tìm đồ uống.
Dương Lâm lại theo tới, chỉ vào chai nước màu xanh: “Mua cái này đi, cái này trúng thưởng.”
Cậu ta như không nghe thấy, trực tiếp lấy một chai nước đá đem đi tính tiền.
Dương Lâm liền chen mông đẩy cô nàng thu ngân sang một bên, nhận đồ quét mã: “Năm mươi bảy tệ.”
Cậu trai đưa tiền, rồi vặn nắp chai uống nước.
Đó là tờ một trăm tệ phiên bản mới nhất năm nay. Dương Lâm cầm trong tay xoa xoa, rồi đưa lên ánh nắng soi thử.
Cậu trai kiên nhẫn đợi một lúc, rút điện thoại ra xem tin nhắn.
Dương Lâm xem xong tiền, liếc sang màn hình điện thoại của cậu ta, thấy cậu ta ngẩng đầu mới nói: “Tờ tiền này là giả.”
Cậu trai khựng lại một chút, trượt màn hình lên hỏi: “Có máy soi tiền không?”
“Không cần máy soi tiền!” Dương Lâm vội giơ tờ tiền lên: “Anh nhìn này, sợi chỉ bạc bên trong của nó là liền mạch, tiền thật thì phải là từng đoạn một, còn cả bột phát quang trên hình chân dung nữa…” Cô quay đầu cọ cọ lên bức tường trắng: “Anh xem, tờ này của anh cọ không ra bột.”
Cậu trai lại rút ví ra, bên trong trống rỗng, ngoài tờ một trăm này ra thì ngay cả một đồng xu cũng không có.
Cậu ta suy nghĩ một chút: “Vậy thì…”
Dương Lâm vội xua tay, hào phóng nói: “Không sao không sao, đồ anh cứ cầm đi đi, coi như tôi tặng anh, không lấy tiền.”
Cậu trai nhìn cô.
Dương Lâm cười với cậu ta, đôi bông tai mới mua khẽ lay động, tự cảm thấy mình lúc này đặc biệt ổn.
Cậu trai nghĩ một lúc, đặt bút và dao cạo lại: “Mấy thứ này tôi tạm thời không lấy nữa, nước tôi đã uống rồi, mai tôi mang tiền đến.” Nói rồi, cậu ta lật tay: “Trả tôi tờ này trước.”
Mắt Dương Lâm xoay xoay, trước tiên tìm giấy bút đưa cho cậu ta: “Anh viết cho tôi số Q.Q của anh trước đã.”
Cậu trai rõ ràng là không hiểu lắm.
Dương Lâm vừa vẽ vời trên giấy vừa nói: “Nước tôi mời anh uống, tiền không cần trả, anh chỉ cần cho tôi số Q.Q là được.”
Đến mức này rồi, cậu trai rất nhanh đổi sang vẻ mặt đã hiểu nhưng vẫn lạnh nhạt: “Tôi không chơi Q.Q.”
“Anh có chơi, tôi thấy trong điện thoại anh có.” Dương Lâm nghiêm túc nói: “Dùng tiền giả là có thể báo cảnh sát, nhưng tôi không báo, tôi chỉ muốn số Q.Q của anh thôi.”
Cậu trai có chút mất kiên nhẫn, cúi xuống nhìn cô: “Cô có ý gì?”
“Không có ý gì cả.” Dương Lâm cố chấp chỉ vào tờ giấy.
Lông mày cậu ta ép xuống, liếc tờ tiền bị cô giữ lại, rồi cầm bút viết.
Bàn tay cầm bút của cậu ta thon dài, rắn rỏi, nhìn là biết rất có lực, lại còn rất trắng.
Chỉ là trông cậu ta không được vui cho lắm, viết xong liền ném bút rồi đi.
Dương Lâm hoàn toàn không để tâm, cầm tờ giấy lên nghiên cứu kỹ lưỡng.
Cô nàng thu ngân đứng bên cạnh xem kịch cả nửa ngày, ghé sang hỏi: “Ai vậy?”
Dương Lâm nói: “Con trai chủ nhà.”
“Sao mày biết?”
“Tao biết là được.”
Dương Lâm nhét tờ giấy vào túi quần, rồi bật máy nghe nhạc cầm tay trong túi.
Dây tai nghe luồn từ cổ áo ra sau tai, trong tai vang lên giọng Thái Y Lâm: “Bước qua 101, đó là mốc lý tưởng…” [1]
Cô nhìn theo bóng lưng cao gầy đang đi xa, trong lòng dấy lên một trận mơ mộng.
Lần gặp lại là ở Quảng trường Trung Tín. Xem phim xong, Dương Lâm và cô nàng thu ngân ghé Giordano… à không, Jusco AEON mua ít sushi giảm giá. Lúc rời đi đi ngang qua Bách hóa Tây Vũ, hai người đầy tò mò với những cửa hàng hàng hiệu bên trong.
Cô nàng thu ngân có chút chùn bước: “Thôi đừng vào, mua cũng không nổi.”
Dương Lâm nói: “Không mua thì sao, mình vào xem chứ có đi ăn trộm đâu.”
Cô kéo cô nàng kia đi dạo, rồi trong một cửa hàng thấy cậu trai đã cho mình số Q.Q.
Dương Lâm bước tới vỗ vai cậu ta.
Trời trở lạnh, cậu ta mặc một chiếc hoodie đen, quần cũng đen, nhưng cả người mặc đồ đen trên người cậu ta lại trông rất gọn gàng, sạch sẽ.
Dương Lâm vừa mở miệng đã nói: “Q.Q của anh chưa đồng ý kết bạn với tôi.”
Cậu trai dường như nhớ lại một chút: “Gần đây thi cử, không lên mạng.”
“À…” Dương Lâm nhìn điện thoại của cậu ta. “Vậy anh nhớ lát nữa đồng ý nhé.”
Cậu trai không nói gì.
Dương Lâm còn chưa biết nói gì cho đỡ trống, tò mò hỏi: “Anh mua giày à?”
Cô nàng thu ngân xấu hổ muốn chết, kéo mạnh cô: “Đi thôi đi thôi, về giao ca, muộn nữa ông chủ lại mắng.”
Bị kéo ra khỏi cửa hàng, vẫn còn không ít ánh mắt nhìn theo, thậm chí có người cười ha hả, nói lời trêu chọc gì đó.
Lúc này Dương Lâm mới phản ứng chậm, mặt hiếm hoi đỏ lên trong một giây.
Cô nàng thu ngân cười nhạo cô: “Trời ơi, da mặt mày dày thật đấy, người ta không muốn để ý mày mà mày không nhìn ra à?”
Dương Lâm có chút không vui, cũng chẳng nghe lọt tai lắm.
Cô nàng kia hiểu cô đang nghĩ gì: “Người bản địa mắt cao lắm, người ta không tìm con gái ngoại tỉnh đâu, mày bớt mơ mộng lại đi.”
Dương Lâm vẫn còn cãi: “Tao chỉ muốn làm bạn với anh ta thôi mà.”
Ra ngoài đúng lúc tròn giờ, một vòng cột đồng hồ trên quảng trường bắt đầu phun nước, kèm theo âm nhạc và ánh đèn. Dương Lâm gần như say mê trong sự mới mẻ của thành phố lớn.
Ở đây trời cao đất rộng, lòng cô cũng cao hơn trời. Người ta vẫn nói Thâm Quyến là mảnh đất nóng bỏng của những kẻ phấn đấu, trong thành phố đứng đầu làn sóng này, cô cảm thấy mình hoàn toàn có đất dụng võ.
Cô nàng thu ngân cũng hoa cả mắt, nhìn những biển quảng cáo khu căn hộ cao tầng mà lẩm bẩm, nói không biết đến bao giờ mới có thể mua được một căn ở đây, không cần lớn, chỉ cần đủ cho cô ta và bạn trai ở là được.
Khi đó ở Thâm Quyến thịnh hành một câu nói: “Thà có một chiếc giường trong nội thành, còn hơn có cả một căn nhà ở ngoại thành.”
Dương Lâm ở ngoại thành thì không có nhà, nhưng trong nội thành lại có giường. Cô sống trong gác treo ngăn phía sau cửa hàng, người chỉ có thể khom lưng mà hoạt động, đi nhanh một chút là sàn nhà rung lên, rung đến mức cứ như sắp sập.
Hôm đó về, hai người ăn sushi. Rất khó ăn, ít nhất Dương Lâm thấy vậy.
Cô cảm thấy cá hồi giống mỡ heo, nuốt không trôi nhưng lại tiếc tiền, thế là cố nuốt cho xuống, rồi bắt đầu sốt, bắt đầu nôn.
Nôn đến nửa đêm, Dương Lâm cảm thấy mình sắp chết rồi. Cô mò điện thoại định gọi về nhà, thì bất ngờ thấy lời mời kết bạn Q.Q của mình đã được thông qua.
Dương Lâm lăn người ngồi bật dậy, bấm vào trang cá nhân, chỉ thấy hai dòng trạng thái, toàn là trượt ván, còn có một bóng người đội mũ lưỡi trai.
Dương Lâm có chút kích động, trước tiên gửi qua một chữ “hi”, chẳng biết giữ kẽ là gì, rất nhanh lại lần mò gõ tiếp: “Tôi biết anh tên gì rồi, anh là Lâm Khôn Hà, đúng không?”
Tác giả có lời muốn nói:
Chú thích:
[1] Love Love Love – Thái Y Lâm